Tiểu béo Vương Hổ lầm bầm một hồi, ánh mắt quét qua mặt bàn của bạn , quả nhiên tên đang tài liệu toán, “Tài liệu lấy ở thế? Lại là nhà mua từ Bắc Kinh về cho ?”
“Ừ, thử , đề bài khá tính thử thách đấy.” Trần Khánh Hoa lấy b.út khoanh tròn hai câu hỏi, tiếp tục : “Hai câu mới , dạng đề thông thường lớp, gần đây hình như sắp tổ chức cuộc thi toán gì đó, hoạt động do tỉnh sắp xếp, tiền thưởng đấy.”
“Không , xin kiếu, cảm ơn nhé.” Vương Hổ vội vàng xua tay, bạn tẩy não bằng một chuỗi toán học như , cũng chẳng còn tâm trí để tán gẫu nữa.
Thấy Vương Hổ tiếp tục lải nhải, Trần Khánh Hoa tiếp tục bài, nhưng tiếp theo tiến triển phía mấy thuận lợi.
Vừa hai câu tốn ít thời gian mới , đến câu tiếp theo , Trần Khánh Hoa chút ý tưởng, nhưng bắt đầu từ .
Ngòi b.út xoẹt xoẹt vẽ vẽ giấy nháp, động động nhỏ thu hút sự chú ý của Tô Ngọt ở hàng phía .
Bên tai liên tục vang lên những âm thanh sột soạt, còn từ phía truyền đến, Tô Ngọt thấy tiếng động nhịn một lúc, đến khi thấy bạn học phía phát tiếng sột soạt, cô rốt cuộc nhịn mà về phía bạn học phía .
Hai phía gần như lập tức phát hiện hành động của Tô Ngọt, Vương Hổ ngẩng đầu qua với vẻ mặt vô tội, trái Trần Khánh Hoa chút ngại ngùng, nhận phiền Tô Ngọt phía , bèn ngượng ngùng ngẩng đầu xin .
“Xin nhé, ồn đến ?”
“Ừ, một chút.” Tô Ngọt gật đầu, trả lời vài chữ.
“Vậy sẽ chú ý một chút.” Trần Khánh Hoa đỏ mặt đáp một câu.
Nghe đối phương , Tô Ngọt gật đầu, đang định thì ánh mắt vô tình quét qua quyển tài liệu toán bàn đối phương.
Ây dà, trùng hợp , tài liệu cô cũng .
Mới mấy hôm chị Ninh gửi qua, gửi cùng với chiếc váy đó, tài liệu cô dành hai ngày để xong hết .
Ánh mắt rơi câu hỏi mà bạn học đó xong, Tô Ngọt ngẩng đầu .
Trần Khánh Hoa cảm thấy Tô Ngọt , chút ngơ ngác, , thế?!
“Cái đó, một câu nên .” Tô Ngọt lên tiếng.
“Cậu , đều là bạn học cả, gì thể .” Với tư cách là cán bộ môn toán, thầy Tôn còn bảo Trần Khánh Hoa chăm sóc bạn học mới nhiều hơn nữa.
Vương Hổ bên cạnh thấy bạn học mới chuyện với Trần Khánh Hoa, lập tức vểnh tai lên công khai lén.
Hì hì hì, Trần Khánh Hoa là nam sinh đầu tiên thu hút sự chú ý của bạn học mới đấy.
Phải rằng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi Tô Ngọt trở thành nhân vật phong vân của trường Trung học 1 , dựa gương mặt mà trở thành nữ thần trong lòng các nam sinh, mấy ngày nay nam sinh chạy qua cửa lớp Một giả vờ ngang qua thể đếm xuể.
Ngay lúc Vương Hổ tưởng rằng em Trần Khánh Hoa và bạn học mới sắp chuyện gì đó xảy , thấy bạn học mới mở lời.
Cô .
“Bạn học , câu sai !”
Ngón tay xinh trắng trẻo thon dài của đối phương chỉ quyển tài liệu của Trần Khánh Hoa, móng tay màu hồng cũng đến , nhưng lời cô , thực sự là khiến chẳng còn chút ý nghĩ khác nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-130.html.]
Gần như ngay khi lời Tô Ngọt dứt, ánh mắt Trần Khánh Hoa liền về phía câu hỏi cô đang chỉ, phát hiện đó là một trong hai câu xong.
Trần Khánh Hoa nửa tin nửa ngờ, câu kiểm tra , nên sai mới đúng.
Ngẩng đầu, bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tô Ngọt, Trần Khánh Hoa chút chắc chắn.
“ chỗ nào?” Trần Khánh Hoa ướm hỏi.
“Chỗ , tính sai .” Tô Ngọt chỉ một bước nào đó trong đề bài.
Nói xong, Tô Ngọt , tiếp tục sách của .
Trần Khánh Hoa chằm chằm chỗ Tô Ngọt chỉ , hai ba phút, đó phát hiện hình như đúng là tính sai thật.
Bên cạnh, Vương Hổ còn nửa tin nửa ngờ, thấy Trần Khánh Hoa bắt đầu xoẹt xoẹt bài, bèn tò mò ghé sát , Trần Khánh Hoa bài.
Nhìn một lúc, Vương Hổ phát hiện, trời đất ơi, đúng là tính sai thật!
Chờ đến khi Trần Khánh Hoa tính đáp án chính xác, Vương Hổ tròn mắt há mồm bóng lưng Tô Ngọt ở hàng .
Vừa , chỉ một cái liếc mắt, chỉ một cái liếc mắt đúng ?!
Một cái liếc mắt thấy Trần Khánh Hoa sai, hơn nữa cô còn thể lập tức chỉ chỗ sai, đây là việc bình thường thể ?
Người khác thì , dù Vương Hổ cảm thấy kiếp cũng , em Trần Khánh Hoa cũng .
Không đả kích đến ngẩn , Trần Khánh Hoa một hồi lâu lên tiếng, ngay lúc Vương Hổ định mở miệng an ủi em , Trần Khánh Hoa đột nhiên vươn tay.
Cậu vươn tay, dùng chiếc b.út máy tay chọc nhẹ lưng Tô Ngọt ở hàng .
Hả? Hả hả hả?
Thấy hành động của Trần Khánh Hoa, Vương Hổ trợn tròn mắt.
Đây là gì?
Tô Ngọt ở vị trí phía nhận hành động của phía , cô úp quyển sách tay xuống mặt bàn, nữa .
“Có chuyện gì ?” Tô Ngọt chủ động hỏi.
“Chính là, câu , thể giảng cho một chút ? Vừa nãy xem qua một chút xíu ý tưởng, nhưng bắt đầu từ , cho nên… thể giảng cho ?” Trần Khánh Hoa cũng là đầu chuyện , đặc biệt là đối mặt với bạn nữ, sự tự nhiên khiến má đỏ bừng.
Tâm điểm chú ý của Tô Ngọt mặt Trần Khánh Hoa, mà là quyển tài liệu của , câu hỏi chỉ, Tô Ngọt cũng chỉ đơn giản liếc qua đề bài, đó cô lấy một chiếc b.út máy từ bàn qua.
“Nếu ngại, đưa gợi ý cho nhé?” Tô Ngọt xong chờ Trần Khánh Hoa gật đầu, bèn cầm lấy quyển tài liệu của đối phương, chiếc b.út máy tay vững vàng vẽ hai đường phụ hình vẽ bên cạnh đề bài, chú thích đơn giản.
“Thử xem, như thế rõ ràng hơn nhiều ?” Tô Ngọt thu tay , đẩy quyển tài liệu về.
Thấy đường phụ Tô Ngọt vẽ cùng với chú thích bên cạnh, Trần Khánh Hoa một lát, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, dường như thông suốt ngay lập tức.