Mà Lục Tĩnh Ninh thấy con trai gọi Tô Ngọt là chị gái, theo phản xạ liền lên tiếng: "Gọi chị gái cái gì chứ, gọi là..." Lời còn dứt, Lục Tĩnh Ninh đối diện với ba đôi mắt đơn thuần trong sáng, từ ngữ định lập tức nuốt ngược trong, đổi giọng: "Gọi là dì nhỏ , Ngọt Ngọt gọi là chị Ninh, các con gọi em là chị, thế chẳng là cùng vai vế với ."
Hi hi hi, nghĩ đến Thẩm Chính đối diện với Tô Ngọt mà gọi thành lời cái vẻ mặt đó, Lục Tĩnh Ninh .
Tô Ngọt thì bận tâm, chị gái dì nhỏ đều , kiếp tuổi tác của cô so với chị Ninh cũng chẳng kém bao nhiêu.
Lúc nãy Lục Tĩnh Ninh ngỏ lời giữ Tô Ngọt ăn cơm , thấy thời gian cũng hòm hòm , Lục Tĩnh Ninh liền chạy tót bếp.
Tô Ngọt rảnh rỗi việc gì , bèn giúp hai nhóc kèm cặp bài tập.
Thấy bếp, Từ Hàm và Từ Chu đồng loạt về phía bếp với vẻ mặt lo lắng, đó dùng ánh mắt đầy vẻ đồng cảm Tô Ngọt.
Nhận thấy ánh mắt của hai nhóc, Tô Ngọt vẻ mặt hiểu, lên tiếng hỏi: "Sao thế?"
"Chị ơi, em khuyên chị đừng ở ăn cơm nữa."
Nghe thấy lời , Tô Ngọt chút hiểu cho lắm.
Có lẽ là chuyện dễ giải thích, Từ Chu bèn chạy tót qua cầm lấy điện thoại bàn ở phòng khách bắt đầu gọi điện.
Điện thoại còn thông, trong nhà đột nhiên vang lên những tiếng "loảng xoảng", cái âm thanh đó, nếu ai chắc tưởng chuyện gì lớn xảy .
Sau đó, Tô Ngọt thấy tiếng loảng xoảng phát từ trong bếp, Tô Ngọt bỗng dưng hiểu lời khuyên lúc nãy của Từ Hàm.
Ngay lúc , điện thoại của Từ Chu thông.
"Alo, bố ạ, bếp bố ơi."
"Hửm? Hai đứa gì khiến giận ?" Đầu dây bên vang lên giọng của bố Từ Vũ.
"Không ạ, nhà khách đến chơi, bảo là xuống bếp, trổ tài một phen." Từ Chu giải thích.
"Đừng cuống, bố tan , đang đường về nhà đây."
Một lát Từ Chu cúp điện thoại, vỗ vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm, bữa trưa cần "thử độc" nữa .
Năm phút , đồng chí Từ Vũ mặt tại chiến trường.
Về đến nhà, mở cửa , ánh mắt đảo qua, liền thấy ở phòng khách một đồng chí nữ trẻ tuổi đang kèm cặp hai đứa con trai bài tập, rõ ràng là một khung cảnh năm tháng tĩnh lặng, bỗng chốc một tiếng "xoảng" gián đoạn.
"Chào , phiền quá." Tô Ngọt thấy tới, cũng đoán phận của đối phương, bèn dậy, chủ động chào hỏi.
Đây chắc hẳn là chồng của chị Ninh , ngũ quan đúng là vài phần tương đồng với Từ Hàm và Từ Chu.
"Loảng xoảng!" Tiếng động trong bếp vang lên nữa.
"Chào em, xin cho thất lễ một chút." Từ Vũ mỉm lịch sự chào hỏi, đó nhanh ch.óng đặt túi công văn xuống.
Anh chỉ kịp một câu như , vội vàng về phía bếp.
Không ngay, cái bếp chắc chắn sẽ nổ tung mất!
Một lát , Lục Tĩnh Ninh mời ngoài.
Vừa ngoài thấy ánh mắt của ba đang , Lục Tĩnh Ninh khụ khụ hai tiếng, giải thích với Tô Ngọt: "Chị bảo là để chị , mà rể em cứ nhất định đòi cơ, nhưng chị Ninh trổ tài cho em xem cũng thôi, rể em bảo món đậu phụ Ma Bà chị ngon cực kỳ luôn."
Tô Ngọt: À cái ...
Từ Hàm: Mẹ thật sự tin lời khách sáo của bố .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-120.html.]
Từ Chu thì bày tỏ: Món đậu phụ Ma Bà , đến ch.ó cũng thèm ăn!
Cuối cùng bữa cơm là do Từ Vũ nấu, sắc hương vị đều đủ cả, chứng minh đầy đủ một điều là trong căn nhà , địa phận bếp núc bình thường là lãnh địa của Từ Vũ .
"Nào nào nào, Ngọt Ngọt ăn nhiều em, rể em món thịt hầm ngon lắm, món ớt xào cũng ngon nữa."
"Chị Ninh, chị đừng khách sáo quá, em tự nhiên mà."
Trên bàn ăn, ba cha con chằm chằm Lục Tĩnh Ninh gắp thức ăn cho Tô Ngọt.
Trong lòng mảy may d.a.o động, họ là đàn ông, cần nhõng nhẽo như thế.
Tô Ngọt cần, nhưng Lục Tĩnh Ninh cứ thích chăm sóc cho Tô Ngọt đó.
Còn ba đàn ông khác trong nhà , c.h.ế.t đói là , ăn cái gì chẳng .
Vả , cô gắp thức ăn cho, hai đứa con trai còn chê bai, cái gì mà lớn , cần chăm sóc như nữa.
Còn về Từ Vũ, một đàn ông to xác, Tô Ngọt và hai con khỉ vẫn còn ở đây, cái trò tưởng hai vợ chồng bọn họ đang khoe tình cảm chứ.
Sến súa quá, hợp cho lắm.
...
Ăn cơm xong, Tô Ngọt chuẩn về nhà.
Lục Tĩnh Ninh nhiệt tình tiễn cô xuống lầu: "Lần đến chơi nhé, lúc nãy chị thấy em dạy hai con khỉ nhà chị bài tập còn hơn chị dạy nhiều chứ, chúng ở xa , thường xuyên qua nhà chơi, hai chị em chuyện phiếm cũng mà."
"Vâng ạ, chị xem chị đưa cho em nhiều đồ quá ." Tô Ngọt dở dở đống đồ lỉnh kỉnh đang xách tay.
Chị Ninh cứ nhất định bắt cô lấy, lấy .
Lúc nãy Tô Ngọt liếc qua một cái, thấy là bánh kẹo hoa quả, thời buổi mấy thứ đó đều khá đắt, ý của Tô Ngọt là lấy, nhưng Lục Tĩnh Ninh trực tiếp xách đồ cửa luôn, Tô Ngọt lấy còn Lục Tĩnh Ninh giả vờ mắng cho hai câu.
"Không coi chị Ninh là nhà đúng ?"
"Bảo em cầm thì em cứ cầm lấy!"
"Trong nhà còn nhiều lắm, chị cũng thích ăn mấy thứ , hai con khỉ trong nhà ăn nhiều quá sâu răng hết cả ."
"Chị Ninh, tiền công sửa máy ảnh chị đừng đưa em nữa nhé, đưa em cũng nhận ạ." Tô Ngọt mỉm .
"Hừ, chuyện nào chuyện đó chứ em." Lục Tĩnh Ninh đồng ý chuyện tiền công sửa máy ảnh.
Tô Ngọt là cô bé bỏ công sức việc, thể đưa tiền chứ.
Tiền sửa, tiền sửa cũng là nhà họ Thư chi trả, đưa mà .
"Chị Ninh..." Tô Ngọt còn định mở lời.
"Được , chị chỉ tiễn đến đây thôi, em tự về nhé." Lục Tĩnh Ninh trực tiếp ngắt lời.
Thấy Tô Ngọt còn định tiếp tục chuyện tiền sửa máy ảnh , Lục Tĩnh Ninh lập tức chuồn lẹ.
Nhìn bóng lưng chị Ninh chạy trốn, Tô Ngọt nhịn mà bật .
là... thôi bỏ , để chuyện .
Xách đồ ngoài, mới vài bước.
Đột nhiên, một bóng dáng cao ráo xuất hiện trong tầm mắt của Tô Ngọt...
Tác giả lời :