[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:28:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lão Tam cũng ở đây, nhiều quá Tô Minh Quảng cảm thấy hai vợ chồng chắc cãi mất.

 

Thôi bỏ , bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện.

 

Cùng lúc đó, nhận ảnh gửi qua còn nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh.

 

Lục Khinh Trần nhận ảnh gửi đến đúng buổi trưa, lúc gửi ảnh Lục Khinh Trần đặc biệt dặn dò một câu là cứ gửi thẳng đến đơn vị của cô, cô thường xuyên ở đơn vị, gửi qua đây cô dễ nhận hơn.

 

Sau khi nhận thư, Lục Khinh Trần còn kịp về văn phòng nóng lòng bóc bì thư , nghiêng một chút, ngay đó từ trong bì thư rơi hai tấm ảnh.

 

Một tấm là ảnh đơn của em gái Lục Tĩnh Ninh, thấy ảnh, Lục Khinh Trần khẽ một tiếng, "Vẫn cứ điệu đà như thế."

 

mà đừng , cô em gái trông chẳng đổi gì cả, vẫn xinh như .

 

Nhìn vài cái, Lục Khinh Trần đưa tay lấy tấm ảnh bên .

 

Nhìn thấy trong ảnh, mắt Lục Khinh Trần lập tức sáng lên.

 

Yô hố, đúng là xinh thật.

 

Cô bé mặc đồ giản dị, áo hoa nhí, quần dài đen, b.í.m tóc đen nhánh.

 

Một đôi mắt to tròn sáng ngời, minh mâu hạo xỉ, trong đôi mắt dường như ẩn chứa một làn nước mùa thu, đẽ khác thường.

 

Lúc lên thì càng xinh hơn, trông vẻ... ngoan.

 

Lục Khinh Trần cô bé trong ảnh, ấn tượng ban đầu cực kỳ , thậm chí cảm thấy mắt của con trai khá, giống cô .

 

"Bác sĩ Lục, cô bé là ai thế, xinh quá ?"

 

Đột nhiên y tá trưởng bên cạnh ghé đầu qua, liếc tấm ảnh một cái, mắt sáng lên hỏi một câu.

 

"Không ai cả, y tá trưởng chị tìm việc gì ?" Lục Khinh Trần nhanh ch.óng cất ảnh , hỏi một câu.

 

"À, lúc nãy bệnh nhân giường 6 thấy khỏe, bác sĩ Vương bảo bác qua xem cùng một chút, kiểm tra."

 

"Ừm, ngay đây." Thuận tay nhét tấm ảnh túi áo, đó vội vã về phía phòng bệnh.

 

Để y tá trưởng với vẻ mặt ngơ ngác.

 

Ơ kìa, cô bé trong ảnh lúc nãy rốt cuộc là ai thế nhỉ?

 

Chậc chậc chậc, dung mạo đúng là xinh tuyệt trần.

 

thật là xinh .

 

Sau khi tan , Lục Khinh Trần mang theo tấm ảnh về nhà, đến cửa nhà lấy chìa khóa mở cửa, mới mở một khe nhỏ, ánh đèn trong phòng hắt ngoài, Lục Khinh Trần liền Thẩm Tranh Vinh đang ở nhà.

 

"Anh ở nhà , em hôm nay em nhận ảnh Tĩnh Ninh gửi qua ."

 

"Khụ khụ..."

 

"Anh đừng nha con trai mắt đúng là thật đấy, giống em ."

 

"Khụ khụ khụ!"

 

"Cô bé trông xinh vô cùng, gặp thật cũng thể thấy tính tình ngoan ngoãn..."

 

"Khụ khụ khụ khụ khụ khụ!"

 

"Ơ em đang chuyện mà cứ ho cái gì thế, cảm thì uống t.h.u.ố.c..." Á!

 

Đang dở, Lục Khinh Trần ngẩng đầu thấy trong phòng, lập tức hình.

 

Hít, ông nội bà nội tự dưng qua đây thế ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-117.html.]

 

Lúc nãy Thẩm Tranh Vinh cái đồ đần mở miệng nhắc nhở cô một tiếng hả?

 

Thẩm Tranh Vinh đối diện với ánh mắt của vợ qua, vẻ mặt đầy bất lực.

 

Lúc nãy vợ mở miệng là nhắc nhở mà, còn nhắc tới ba , tiếng ho đó ai còn tưởng viêm họng chứ.

 

Ngay cả ông nội bà nội cũng nhận sự nhắc nhở của , hai cụ ném cho ánh mắt cảnh cáo , Thẩm Tranh Vinh lúc mới dám lên tiếng nữa.

 

Ông cụ nhà họ Thẩm, Thẩm Hồng Binh, ở tuổi trong bộ quân phục vẫn giữ dáng thẳng tắp, ghế sofa phòng khách, tự mang theo một luồng sát khí.

 

Bà cụ, Quách Thu Hoa, thời trẻ cùng ông cụ quen trong quân đội, so với ông cụ, bà cụ trông vẻ nghiêm nghị hơn.

 

Hai cụ đều mặc quân phục, chằm chằm Lục Khinh Trần.

 

Thành thật mà , áp lực của Lục Khinh Trần khá lớn.

 

Từ khi quen Thẩm Tranh Vinh đến nay, yêu kết hôn mấy chục năm , Lục Khinh Trần vẫn còn khá sợ hai cụ, trông quá nghiêm khắc, mỗi gặp mặt đều mang cảm giác như đang thẩm vấn .

 

"Lúc nãy cô cô bé nào thế? Thẩm Chính đối tượng ?" Người lên tiếng là bà cụ, bà cụ vẫn sắc sảo như khi, câu tiếp theo chính là: "Ảnh chụp , mang đây xem."

 

Bà cụ lên tiếng, Lục Khinh Trần liền về phía Thẩm Tranh Vinh.

 

Thẩm Tranh Vinh về phía ông cụ nhà , ý cầu cứu hiện rõ khuôn mặt.

 

Ông cụ đối diện với ánh mắt cầu cứu của con trai, mũi mũi tim.

 

Trong cái nhà , ai là tiếng nhất bấy nhiêu năm nay, còn chẳng rõ ?

 

"Thẩm Tranh Vinh, chuyện ." Bà cụ lên tiếng nữa, ánh mắt đảo qua Thẩm Tranh Vinh và Lục Khinh Trần hai vợ chồng bọn họ.

 

Đột nhiên gọi tên, Thẩm Tranh Vinh vợ một cái.

 

"Cái đó, chính là Thẩm Chính hình như để ý một đồng chí nữ, Tĩnh Ninh quen , nên gửi ảnh qua cho con và Khinh Trần xem qua một chút, chuyện vẫn cả, cũng tìm hiểu gì, chúng con chỉ xem xem thôi, chỉ xem xem thôi ạ." Thẩm Tranh Vinh uyển chuyển giải thích về chuyện .

 

"Ảnh ?"

 

"Đây ạ ." Lục Khinh Trần còn đợi chồng đưa tay , lập tức dâng ảnh lên luôn, thái độ đó cứ như là đối diện với thầy cô giáo lúc nhỏ , ngoan cực kỳ.

 

Nhìn thấy tấm ảnh con dâu đưa qua, Quách Thu Hoa tặng cho đối phương một ánh mắt tán đồng.

 

Đưa tay nhận lấy tấm ảnh, ánh mắt hạ xuống, khi thấy cô bé trong ảnh, Quách Thu Hoa chăm chú một hồi.

 

Bầu khí lập tức im lặng, ai lên tiếng.

 

Khoảng chừng nửa phút trôi qua, bà cụ vẫn đang chằm chằm tấm ảnh.

 

"Trông xinh xắn thế ..."

 

Bà cụ kìm mà lầm bầm một câu thành tiếng.

 

Ba còn : Ừm ừm ừm?

 

Xem , bà cụ khá là hài lòng nha?

 

Có hy vọng, hy vọng .

 

Có lẽ là nhận ánh mắt của những khác, bà cụ hắng giọng một cái, ngẩng đầu lên, đổi giọng : " là, con bé ... khụ khụ, cũng chỉ tạm thôi."

 

Lục Khinh Trần: Chắc chắn là tạm ?

 

Thẩm Tranh Vinh: Chẳng khen xinh xắn đó ư?

 

Ông cụ Thẩm Hồng Binh, nhịn liếc bà vợ già một cái.

 

 

Loading...