[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:28:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cộc cộc cộc!"
Sau tiếng gõ cửa, giọng của cô là Lý Quần Anh vang lên.
"Con gái, ?"
"Mẹ, ạ." Tô Ngọt ngẩng đầu lên, thấy bước , tò mò hỏi: "Mẹ, tìm con việc gì ?"
"Cũng chẳng việc gì cả, chỉ hỏi con xem máy ảnh sửa thôi? Mẹ thấy mấy ngày nay con cứ bận rộn quá, nếu sửa thì thôi, cái thứ đắt tiền lắm, con đừng hỏng thêm nhé, nếu thì bán cả hai con cũng chẳng đền nổi ." Từ khi con gái mang máy ảnh về sửa, Lý Quần Anh cứ nơm nớp lo sợ, ngộ nhầm sửa thì tính đây.
Vừa chuyện, ánh mắt bà dán c.h.ặ.t chiếc máy ảnh trong tay Tô Ngọt.
"Sửa xong ạ, đừng lo lắng nữa, chiều nay con sẽ mang máy ảnh sang trả cho chị Ninh luôn." Tô Ngọt dáng vẻ lo lắng của , lập tức chọc .
Về chuyện máy ảnh , Tô Ngọt dù khả năng gì khác, nhưng vẫn thể bảo đảm cho dù sửa thì cũng sẽ nó hỏng thêm, giữ nguyên hiện trạng thì cô vẫn sự tự tin .
"Hừ, chẳng lo lắng , thật sự sửa xong ?" Lý Quần Anh vỗ vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.
"Thật sự sửa xong ạ."
"Vậy thì , thì , đúng gửi mấy tấm ảnh con chụp hôm về cho ông bà nội , hi hi hi để cho họ xem Ngọt Ngọt nhà giỏi giang thế nào, bao nhiêu là bạn bè nhé, để tránh cho bác dâu cả lúc nào cũng cứ tưởng chúng đến đây là phiền Chấn Hưng thôi." Lý Quần Anh vốn dĩ thích cái bộ mặt đó của chị dâu cả.
Đừng tưởng Lý Quần Anh chị dâu cả thường xuyên ở trong thôn rằng gia đình họ lười ham ăn, đặc biệt thích thêu dệt chuyện về Tô Ngọt, đem Tô Ngọt so sánh với Tô Tú.
Có thể nếu Tô Ngọt nền, danh tiếng của Tô Tú ở trong thôn mà thế , nào là tính tình dịu dàng, chăm chỉ thật thà, chẳng là lưng cứ Tô Ngọt tính tình kiêu kỳ tùy tiện còn lười ham ăn ?
Đều là một nhà cả, tính tình chị dâu cả là Lý Quần Anh trăm phần lọt mắt nổi.
Nghe thấy nhắc đến chuyện ảnh chụp, Tô Ngọt mấy bận tâm, lên tiếng: "Gửi về thì gửi thôi , ơi, lúc nào rảnh bảo ông bà nội qua đây chơi ạ, con nhớ là cả mấy năm nay cũng về nhà , ông bà qua đây thể thăm cả luôn."
Tô Ngọt đối với ông bà nội nhiều tình cảm cho lắm, bởi vì khi cô đến thế giới thì thời gian chung sống với hai ông bà cũng chỉ vài ngày ngắn ngủi, nếu bảo là tình cảm sâu đậm đến mức nào thì đó cũng là lời dối thôi.
Còn về việc mời hai ông bà qua đây, cô đề cập , dù hai ông bà đối xử với gia đình cô vẫn khá , tuy phần chê bai thôi, nhưng bao giờ để gia đình bốn bọn cô chịu thiệt thòi gì.
"Được, lúc nào gọi điện thoại sẽ chuyện , nhưng ông bà chắc là tới ."
Lý Quần Anh vẫn khá hiểu tính tình hai ông bà, về về tốn bao nhiêu là tiền, tàu hỏa mất mấy ngày trời, dựa tính cách tiết kiệm cần cù của ông bà, mười phần thì đến tám chín phần là sẽ tới.
"Vâng, ơi con ngoài một lát, con mang máy ảnh sang cho chị Ninh."
"Đi , con nhà Tĩnh Ninh ở đấy?"
"Biết mà, chị Ninh ạ." Cách đây cũng xa lắm, bộ hai mươi phút là tới.
Một lát , Tô Ngọt ôm máy ảnh trong lòng ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-116.html.]
——
Phía bên , quê nhà.
Ông cụ bà cụ nhận ảnh do Lý Quần Anh gửi về, một tấm Lý Quần Anh hớn hở cửa một cái sân, tấm là Tô Ngọt, Tô Ngọt ánh mặt trời đôi mắt cong cong lên trông thật xinh .
Trong sân, hai ông bà cầm hai tấm ảnh nheo nheo mắt .
"Này bà nó ơi, cứ thấy Ngọt Ngọt một thời gian gặp, hình như xinh nhỉ? Trắng trẻo hơn đúng ?" Ông cụ tỉ mỉ tấm ảnh của Tô Ngọt, sang hỏi bà cụ bên cạnh một câu.
"Sao mà trắng trẻo hơn chứ? Con bé Ngọt Ngọt từ nhỏ trắng trẻo , nhưng con gái mà, dậy thì thành công, xinh là chuyện bình thường." Bà cụ đáp một câu, nhưng trong lòng cũng thầm nhủ con bé Tô Ngọt trông đúng là khác hẳn lúc thật.
Nghe con trai út Tô Minh Kinh , Tô Ngọt giờ sắp lên thành phố lớn học trường 1 , bà cụ thật sự nghĩ mãi thông, Tô Ngọt lúc chịu học hành t.ử tế cơ chứ, suýt chút nữa là lãng phí mất cái đầu óc thông minh .
"Xem , cái nhà của lão Tam cũng khá đấy chứ, là nhà thuê , cái nhà trông vẻ tốn ít tiền , chúng gửi cho lão Tam ít tiền qua đó, đừng để ngoài chẳng cơm mà ăn, cứ như cái công việc đó của nó, gia đình bốn miệng ăn, ước chừng trong tay cũng chẳng dư dả gì ."
"Chậc chậc chậc, ông đúng là xót lão Tam quá cơ, ở nhà thì ông chê bai, vắng ông lo lắng." Ông cụ như liếc bà cụ một cái, cảm thấy bà lão nhà đúng là kiểu khẩu xà tâm phật điển hình.
"Đi , bậy bạ gì đấy, là xót cháu trai cháu gái thôi, lão Tam cái đồ gì đó mới chẳng lo." Bà cụ cứng miệng đáp một câu.
"Phải , đúng lúc nãy vợ lão Tam gọi điện về cái gì thế?" Ông cụ nhớ chuyện , từ khi bên nhà lắp điện thoại, đại bộ phận ngày nào cũng nhận điện thoại từ nhà họ Tô.
"Còn chuyện gì nữa, vợ lão Tam rủ chúng qua đó chơi, thật là gì nấy, ngoài mà tốn tiền chắc, từ chối ."
"Làm mà ..." mà!
Ông cụ lời còn dứt, thấy ánh mắt bà cụ lườm qua, lập tức im bặt.
Trong sân, hai ông bà lải nhải kể chuyện gia đình lão Tam, bên trong phòng Kim Yến thấy tiếng động qua tường là vui .
Xì, nhà cửa gì chứ, chẳng qua cũng chỉ là nhà thuê thôi, của .
Còn cả ảnh chụp nữa, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, chụp ảnh mà tốn tiền chắc, đem tiền chụp ảnh đó mua thứ khác chẳng hơn , cái thứ ảnh chụp ăn uống , đáng giá cái nỗi gì chứ.
Vợ lão Tam ý gì, Kim Yến ngay.
Chẳng là đang đắc ý , khoe khoang chứ gì.
Đắc ý cái nỗi gì chứ, Lý Quần Anh khoe khoang thế nào chăng nữa, thì cũng chẳng một đứa con gái gả cho quân quan, càng chẳng một đứa con trai đang lính trong quân đội.
Muốn so bì với Kim Yến bà đây , Lý Quần Anh đợi kiếp !
Bên cạnh, Tô Minh Quảng thấy vẻ mặt hồn của vợ, khóe miệng giật giật, định gì đó thôi.