[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 110
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:28:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếp theo Lục Tĩnh Ninh mời họ ngoài chụp ảnh, Lý Quần Anh chút do dự từ chối luôn, nãy chụp một tấm , giờ chụp tiếp , rửa một tấm ảnh đắt lắm, bà vẫn là thì hơn.
Lý Quần Anh , Lục Tĩnh Ninh và Tô Ngọt liền vui vẻ lên đường.
Mục tiêu chính của Lục Tĩnh Ninh hôm nay chính là Tô Ngọt, dụ khỏi cửa thì còn gì nữa.
Hì hì hì, cô nhất định sẽ chụp cô bé Tô Ngọt thật , đợi ảnh gửi qua đó, chị cả chắc chắn một cái là ưng ngay cô con dâu tương lai xinh .
"Đến đây đến đây, Tô Ngọt em ở chỗ , đúng đúng đúng, bức tường , mà em thì còn hơn."
" , đúng , chính là như thế , mỉm nào."
"Ây ây ây, quá mất, thực sự là quá xinh luôn."
Cái miệng của Lục Tĩnh Ninh đúng là thật đấy, lúc chụp ảnh cứ như khen Tô Ngọt thành một đóa hoa luôn .
Thấy chị Ninh chụp cho mấy tấm , tay Tô Ngọt bắt đầu ngứa ngáy nhịn nữa, chủ động lên tiếng đề nghị giúp chị Ninh chụp vài tấm.
Về kỹ thuật chụp ảnh Tô Ngọt vẫn một chút, ví dụ như vấn đề góc độ, ánh sáng, và cả bối cảnh nữa, đặc biệt là khi chụp ảnh một định luật bất biến, đó là chụp từ lên , góc độ thể chụp cực kỳ .
Lục Tĩnh Ninh thấy động tác chụp ảnh của Tô Ngọt còn thấy buồn nữa, ha ha ha trêu chọc vài câu.
Rắc rắc rắc, chụp chụp chụp, ảnh đơn, ảnh chung.
Dạo quanh một hồi, Lục Tĩnh Ninh kiểm tra , cuộn phim còn nhiều lắm, bèn định tìm thêm một chỗ chụp hai tấm nữa thôi.
Hai thêm vài bước, đôi mắt sáng lên tìm thấy một chỗ tệ.
Một con hẻm lát đá xanh, mang đậm hương vị của một phố cổ, bức tường hai bên cũng đặc biệt , mang theo vài dấu vết lịch sử còn sót .
"Tô Ngọt, đến đây, chụp ở đây một tấm, lát nữa chúng về thôi." Lục Tĩnh Ninh kéo Tô Ngọt để cô một điểm chụp ảnh .
Đứng ở đó, Tô Ngọt mỉm , đôi mắt cong cong.
Trong khoảnh khắc, con hẻm nhỏ đá xanh, mỹ nhân năm tháng, lập tức kinh diễm cả thời gian.
Lục Tĩnh Ninh nhanh ch.óng lùi hai bước, đặc biệt chú ý để chắn đường những qua đường khác, nắm bắt khoảnh khắc , nhanh ch.óng nhấn nút chụp, kèm theo tiếng "rắc" một cái, lưu khoảnh khắc .
"Được ." Giọng Lục Tĩnh Ninh dứt.
Đột nhiên một tràng tiếng chuông xe đạp "kính coong kính coong" vang lên, Lục Tĩnh Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu, kịp phản ứng.
"Ây ây ây, tránh tránh tránh ."
Thấy chiếc xe đạp đột nhiên lao tới, Tô Ngọt cũng giật , khi thấy xe đạp cẩn thận va chị Ninh, Tô Ngọt theo phản xạ đưa tay qua đỡ .
Có chút cách, Tô Ngọt lúc qua đó nắm lấy cánh tay của Lục Tĩnh Ninh, khiến cả hai đều vững, hai lóng ngóng một hồi lâu mới giữ thăng bằng ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-110.html.]
Ngay đó, "xoảng", "cạch", hai loại âm thanh khác vang lên.
Khi chiếc máy ảnh tay rơi xuống đất, Lục Tĩnh Ninh lập tức sững sờ một chút, ba giây mới phản ứng , vội vàng xuống nhặt máy ảnh lên.
Ở bên , chiếc xe đạp và hai cô gái đạp xe cũng ngã rầm xuống đất, khuỷu tay và chân của cả hai đều trầy xước ở các mức độ khác .
"Có nhầm , tránh tránh , các chị điếc ? Các chị xem hai đứa ngã thế , còn nữa, chỗ công cộng, lúc chụp ảnh thể chú ý một chút hả? Chắn đường , các chị thế thì khác qua kiểu gì?"
Đây đúng là kiểu ăn cướp la làng, cô gái xuýt xoa vì đau, từ đất bò dậy, kịp đỡ bạn đồng hành dậy hướng về phía Lục Tĩnh Ninh đang cầm máy ảnh xả một tràng.
"Là các cô kịp thời phanh xe, chúng hề chắn đường, con đường rộng như , kỹ thuật các cô thì đừng đạp xe ngoài khổ khác." Lục Tĩnh Ninh là tính cách dễ bắt nạt, khách khí mà đốp chát luôn, cô loay hoay với chiếc máy ảnh tay, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Loay hoay một hồi, Lục Tĩnh Ninh xác định máy ảnh hỏng .
Mặc dù cuộn phim chụp xong bên trong vấn đề gì, về thể rửa , nhưng máy ảnh dường như dùng nữa.
"Có nhầm , lý lẽ hả, nếu các chị chắn ở đây, chúng thể ngã ? Các chị xem hai đứa ngã thế , trầy cả da , các chị bồi thường tiền." Cô gái Lục Tĩnh Ninh, thái độ lắm.
Hay cách khác, ngay từ đầu, thái độ của cô gái .
Nghe thấy bồi thường tiền, Tô Ngọt chọc luôn.
Một tiếng "phì" đột ngột, thu hút ánh của mấy mặt tại đó.
"Cười cái gì, bệnh !" Cô gái khách khí mắng một câu.
"Não cô mới bệnh , đừng tưởng ở đây khác thì thể hươu vượn, nãy là các cô đạp xe đ.â.m trúng chúng , nãy chị Ninh con đường rộng như , các cô chỉ cần kỹ thuật một chút là ngã còn đ.â.m trúng , tưởng ăn cướp la làng là thể biến thành ?"
Nói đến đây, Tô Ngọt lạnh một tiếng, giơ tay chỉ chiếc máy ảnh tay Lục Tĩnh Ninh, lên tiếng: "Cái , các cô đền."
"Dựa cái gì chứ, chúng còn bắt các chị đền tiền, các chị đừng mà lấn tới." Cô gái hung hăng ưỡn n.g.ự.c, thực chất khi đối diện với ánh mắt của Tô Ngọt, trong lòng cô chút chột .
Máy ảnh trông vẻ đắt tiền.
Bọn họ vốn dĩ là lén lút đạp xe ngoài, ở nhà mà chuyện chẳng sẽ mắng c.h.ế.t bọn họ ?
hai cũng thật xa, phụ nữ cầm máy ảnh trông điều kiện tệ, thiếu chút tiền bồi thường của họ chắc?
Người giàu đúng là keo kiệt, tiền như thế mà vẫn còn để tâm đến chút chuyện nhỏ .
"Nói nữa, các cô ngã thương là vấn đề của các cô, máy ảnh là do các cô đ.â.m trúng mới rơi hỏng, các cô đền tiền vấn đề gì ?" Tô Ngọt bình thản lặp lời nãy.
"Thế, thế chúng tiền." Cô gái liều.
"Hừ!" là lợi hại thật, quỵt nợ mà một cách hiên ngang lẫm liệt như thế, Tô Ngọt đúng là thèm chiều cái loại , cô liếc đối phương một cái, "Vậy thì tìm công an đến xử lý , chuyện bồi thường thế , công an quản chứ nhỉ?"
Có khó khăn thì tìm đồng chí công an thôi, huống hồ tiền sửa chữa chiếc máy ảnh ước chừng sẽ ít .