Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:11:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh cả, về ." Chờ bọn họ tới gần, Tô Dao nhàn nhạt chào một câu. Thấy phía Tô Kiến Tráng và Tô Lâm Lâm còn ai, cô tò mò hỏi: "Sao thấy chị dâu và Kiến Cường ?"

"Hôm nay chỉ bốn bố con về thôi." Tô Vĩnh Thắng : "Chuyện chị dâu em, lát nữa , giờ về nhà em ."

Tô Dao Mẫn Thanh về, nhưng biểu cảm của Tô Vĩnh Thắng thì chắc chuyện gì . Có điều tự nhiên đòi về nhà cô, thật sự cô khó xử.

Thôi kệ, dù hôm nay hàng cũng nhiều, khỏi huyện thành bày sạp nữa.

Không vì gì khác, chỉ là cô để Tô Vĩnh Thắng buôn bán kiếm tiền. Nếu thấy cô sống khổ quá, giở bài tẩy não, bắt cô lên tỉnh thành trông con cho họ.

Tô Dao dẫn bọn họ về nhà. Mũi của ba con "khỉ con" thính thật, bao lâu hỏi: "Giả cô cô, xe cô chở cái gì thế?"

"Cái gì mà giả cô cô? Không chút lễ phép nào, gọi là cô." Không đợi Tô Dao trả lời, Tô Vĩnh Thắng sa sầm mặt mũi giáo huấn.

Vừa xuống xe mắng hai , Tô Kiến Thiết uất ức lắm, bĩu môi : "Có hai cô, nếu đều gọi là 'cô', thì phân biệt ai với ai?"

"Vậy cũng gọi là giả cô cô."

"Mẹ bảo đó là giả cô cô mà."

"..."

Lỡ miệng khai kẻ chủ mưu , Tô Vĩnh Thắng vẻ mặt hổ, còn Tô Dao thì thấy chuyện quá bình thường.

Cô tin rằng trong miệng Mẫn Thanh, ba chữ "giả cô cô" tuyệt đối là từ khó nhất.

"Đều... đều là trẻ con bậy, chị dâu em căn bản thế , em đừng để trong lòng." Tô Vĩnh Thắng gượng gạo biện giải cho Mẫn Thanh.

"Không ." Tô Dao lười so đo.

Nhờ trận mắng , mấy em Tô Kiến Thiết dọc đường cũng coi như an phận, nhưng tới nhà Lộ Viễn là bắt đầu chạy nhảy lung tung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-54.html.]

Tô Vĩnh Thắng ba đứa con nghịch ngợm cũng đau cả đầu. Dù cũng là đầu đến nhà em rể, để chúng nó va đập đồ đạc thì khó coi lắm, thế là đuổi thẳng cổ ba đứa ngoài chơi.

Chờ bọn trẻ khuất, Tô Vĩnh Thắng mới vẻ mặt đau khổ : "Ba đứa cháu của em, thật sự còn khó quản hơn cả trận g.i.ế.c địch. Còn thằng tư ở nhà nữa, đừng mới một tuổi, tương lai chắc chắn cũng dạng ."

Tô Dao mà trong lòng lạnh. "Con hư tại bố", đám trẻ đứa nào cũng nghịch như giặc, xét đến cùng là do trách nhiệm của cha chúng.

"Anh chị chịu khó quản giáo nhiều hơn là ."

Vốn chỉ định qua loa cho xong chuyện, ngờ câu mở đường cho Tô Vĩnh Thắng. Ngay lập tức, : " và chị dâu em đều là công ăn việc , ngày thường sớm về khuya bận rộn, căn bản thời gian dạy dỗ chúng nó."

Nói , chằm chằm Tô Dao với vẻ mặt đầy mong đợi: "Em gái , giấu gì em, chị dâu em hôm nay tới là vì m.a.n.g t.h.a.i ."

"Lại mang thai?" Tô Dao trừng lớn hai mắt. Nguyên tác Mẫn Thanh sinh năm đứa con, nhưng chi tiết đứa thứ tư và thứ năm chỉ cách một năm.

" thế, em chuẩn đấy." Tô Vĩnh Thắng hưng phấn .

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"..." Cái chức cô cô chẳng ham hố chút nào. Tô Dao suýt nữa thì trợn trắng mắt: "Thật chị cần thiết sinh nhiều thế , mà sinh thì cũng đừng đẻ dày như ."

"Ở quê chẳng chú trọng 'đa t.ử đa phúc' ? Năm đứa thật sự nhiều, vặn ." Tô Vĩnh Thắng chỉ chăm chăm sinh con, chẳng chút ý thức nào xót thương vợ m.a.n.g t.h.a.i vất vả. "Hơn nữa, kế hoạch hóa gia đình hai năm bắt đầu , chắc chắn sẽ càng ngày càng nghiêm ngặt, thừa dịp còn thể lách luật thì đương nhiên tranh thủ đẻ nhiều."

Thực Mẫn Thanh sinh nữa, nhưng , nên lén chọc thủng "áo mưa". Có điều chuyện thể với Tô Dao .

Muốn sinh là quyền tự do của , Tô Dao bình luận nhiều. Tô Vĩnh Thắng đ.á.n.h chủ ý lên đầu cô: "Anh và chị dâu em thật sự bận xuể, là em lên tỉnh thành giúp bọn trông con ?"

"Không đời nào." Tô Dao c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt từ chối, "Em hiện tại là gia đình, thể bỏ bê nhà cửa trông con cho chị ?"

"Anh em gia đình, nhưng Lộ Viễn nhiệm vụ là cả mấy tháng, em ở nhà một cũng buồn chán, chi bằng giúp trông cháu." Tô Vĩnh Thắng cố gắng thuyết phục.

Tô Dao căn bản mắc bẫy: "Em chẳng thấy buồn chán chút nào. Trong đại viện bao nhiêu quân tẩu, mỗi ngày em sang chơi một nhà, cả tháng cũng trùng lặp."

 

 

Loading...