Tuy rằng mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi với cái xưởng may tạm thời, nhưng trong lòng Tô Dao vẫn luôn canh cánh chuyện .
"Không động tĩnh gì." Lộ Viễn đáp: "Em yên tâm, cướp vợ , bản đuối lý, sẽ dám lấy chuyện đó ."
Tô Dao tuy đồng ý với , nhưng vẫn dặn dò cẩn thận.
Ngày hôm , xưởng may tạm thời thuận lợi khởi công. Tô Dao một khắc cũng dám lơi lỏng, chỗ nào cũng để mắt tới, chỉ sợ xảy sai sót, chậm tiến độ lãng phí nguyên liệu.
Gần trưa, bà cụ Lương bế Cẩu Oa sang. Tô Dao thấy liền hỏi: "Thằng bé đói bụng tìm bác?"
"Không , nó đói." Sắc mặt bà cụ Lương chút ngưng trọng, kéo Tô Dao một góc, thì thầm: "Tô Dao, bác mới Lộ doanh trưởng nhà cháu bắt điển hình, còn khả năng tổ chức họp kiểm điểm cá nhân đấy."
Tô Dao: "..."
"Bắt điển hình chuyện gì ạ?" Tô Dao vội vàng hỏi.
"Cụ thể là gì bác cũng rõ lắm." Bà cụ Lương : "Vừa bác bế Cẩu Oa sân thể d.ụ.c phơi nắng, vô tình hai chuyện. Cháu cũng quy tắc ở đây đấy, bác thể chạy lên hỏi ."
Tô Dao tỏ vẻ hiểu, với bà cụ: "Cảm ơn bác chuyên môn qua đây báo cho cháu."
"Chuyện nhỏ thôi, đừng khách sáo, bác cũng chẳng giúp gì." Bà cụ Lương an ủi: "Cháu cũng đừng lo lắng quá, lát nữa Lộ doanh trưởng về, cháu hỏi kỹ xem đầu đuôi thế nào."
"Vâng, cháu ạ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Bà cụ Lương nán lâu, bế Cẩu Oa rời . Lòng Tô Dao dậy sóng.
Tuy cô hiểu lắm chuyện trong quân doanh, nhưng "bắt điển hình" chắc chắn chuyện nhỏ. Hơn nữa, Lộ Viễn luôn hành sự cẩn trọng, theo lý thuyết sẽ để xảy chuyện , trừ khi cố ý gây khó dễ.
Đến giờ cơm, lục tục về nhà nấu nướng, chờ ăn xong qua tiếp.
Tô Dao cũng bếp, nấu ngóng Lộ Viễn về. cho đến khi công nhân việc, Lộ Viễn vẫn thấy bóng dáng .
Cô thấp thỏm suốt cả buổi chiều, ngay cả lúc chỉ đạo thợ may vá cũng suýt chút nữa thất thần.
Chạng vạng tối, công nhân lượt về. Tô Dao chẳng còn tâm trạng nấu nướng, định bụng chờ Lộ Viễn về hâm đồ ăn thừa buổi trưa cơm tối cho xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-186-de-the-toi.html.]
Cô chờ mãi, chờ mãi, quá giờ thường về lâu mà vẫn bặt vô âm tín.
Cô chạy đến doanh trại tìm , nhưng sợ ảnh hưởng công việc của , cuối cùng đành cố nhịn.
Khi Lộ Viễn trở về, qua khu gia binh, nhà nào nhà nấy đều tắt đèn tối om, cho đến khi về đến nhà , thấy ánh đèn vàng ấm áp lọt qua khe cửa.
Anh chợt nhớ tới câu phần sến súa: Vạn gia ngọn đèn dầu, rốt cuộc cũng một ngọn đèn vì mà sáng.
Hôm nay lôi chuyện theo kiểu "xa luân chiến", mệt hơn cả huấn luyện dã ngoại cả ngày, nhưng giờ phút , mệt mỏi trong dường như tan biến.
Anh đẩy cửa bước , ngẩng đầu lên thấy Tô Dao lao như bay về phía .
"Anh chứ?" Cô chạy đến mặt , vẻ mặt đầy lo lắng.
"Anh ." Anh kéo cô lòng, : "Bên ngoài lạnh, trong ."
Nhìn biểu cảm của cô, cần hỏi cũng cô phong thanh chuyện của . Anh cũng giấu giếm, trực tiếp kể rõ đầu đuôi sự việc.
Hóa , chuyện Viên Khoáng Lâm giúp cô chở vải về hôm qua Lý Chinh thêm mắm dặm muối lôi điển hình, cáo buộc nhà tự tiện sử dụng tài nguyên quân đội, mưu cầu tư lợi.
" hôm qua em hỏi Viên Khoáng Lâm, bảo chỉ là tiện đường chở về, sẽ việc gì mà." Tô Dao gấp đến đỏ mắt: "Biết thế , em thà để vải mưa ướt hết cũng nhờ chở về."
"Em đừng kích động, việc liên quan đến em." Lộ Viễn thấy cô tự trách thì xót xa, vội vàng trấn an: "Muốn gán tội thì sợ gì lý do. Hắn bắt thóp , thì cho dù chuyện hôm nay, cũng sẽ chuyện khác thôi."
" chuyện rõ ràng thể giải thích, chẳng lẽ lãnh đạo phân rõ trắng đen ?" Tô Dao : "Hay là mai em cùng lên đó, giải thích rõ ràng với cấp ."
"Không cần , vô dụng thôi." Lộ Viễn : "Cấp , mà là gần đây vặn nhiệm vụ chấn chỉnh kỷ luật, bắt điển hình. Mọi đều đắc tội ai, giờ đẩy , lúc giúp họ thành chỉ tiêu, ai cũng sẽ thêm gì ."
"...Vậy... Anh chẳng thành dê thế tội ?" Tô Dao bất bình .
"Có thể như . Bất quá sự tình nghiêm trọng như em nghĩ , chịu một cái xử phạt, đó bản kiểm điểm tập thể là xong." Vẻ mặt Lộ Viễn vẫn khá nhẹ nhàng, nhưng Tô Dao đời nào chịu tin ngay, cô truy vấn: "Thật sự chỉ thế thôi ? Anh đừng gạt em, nếu ngày nào đó em gì khác từ miệng ngoài, đừng trách em đuổi khỏi phòng đấy."