Câu của chị Hồ khiến ồ lên.
"Các chị đừng vội, nhanh nhất cũng ngày mai mới bắt đầu , vì vải vóc vẫn chuyển về." Tô Dao tiếp: "Em tự thấy mức lương em trả cho thấp, hơn nữa thanh toán theo ngày, nhưng em cũng yêu cầu. Để tránh tranh chấp về , em xin phép mất lòng lòng ."
"Thứ nhất, theo kinh nghiệm của các nữ công nhân chính thức ở xưởng Lợi Đàn, mấy ngày đầu mới quen việc, tỷ lệ sửa quần áo khá cao. Không cứ may xong là nhận tiền, mà sản phẩm đạt tiêu chuẩn của em mới tính là thành."
"Mọi cần chuẩn tâm lý . Đương nhiên cũng cần quá lo lắng, chỉ cần chăm chỉ việc và học hỏi, đến một tuần là các chị sẽ quen tay thôi. Về điểm , nếu ai ý kiến thì thể rời ngay bây giờ."
Tuy cảm thấy Tô Dao khá nghiêm khắc, nhưng lời nào cũng lý. Người kinh doanh chứ từ thiện, yêu cầu như là đúng đắn.
Mọi đều tỏ vẻ ý kiến, hiệu cho Tô Dao tiếp.
"Thứ hai, đây là nơi việc, chỗ để buôn chuyện bàn tán thị phi. Em hy vọng khi tập trung công việc, đừng gây chuyện nọ ảnh hưởng đến năng suất hoặc phá hoại đoàn kết."
Tô Dao thêm vài điểm nữa, chủ yếu là để lập quy củ. Mọi đều gật đầu đồng ý, rốt cuộc họ đến đây để kiếm tiền chứ chơi đồ hàng.
Sau khi phổ biến xong các quy định, Tô Dao nhắc nhở một thường gặp khi may, cuối cùng mới cho về.
Chờ hết, Tô Dao lập tức đạp xe lên huyện thành. Cô chuyển vải về đại viện khi trời tối, nếu ngày mai sẽ kịp khởi công.
Số lượng vải nhiều, công nhân ở xưởng đều đang bận rộn chạy đơn hàng, Lê Tiểu Anh thể cùng cô, còn Lâm Phinh Đình thì đang nhập hàng, nhất thời chẳng ai giúp đỡ.
Hết cách, cuối cùng cô nhờ trưởng thôn Thủy Ích thuê giúp một chiếc xe bò và nhờ mấy bác gái trong đội sản xuất khuân vác giúp.
Vì trả thù lao hậu hĩnh nên các bác gái việc hăng say, loáng cái chất đầy vải lên xe bò. Cuối cùng chỉ còn một bác gái đ.á.n.h xe cùng cô về đại viện.
Xe bò chậm, Tô Dao đạp xe đạp chậm rãi theo bên cạnh. Đường về vốn thuận lợi, nhưng khi chỉ còn cách đại viện chừng hai ba cây thì trời đột nhiên nổi gió lớn.
"Cô Tô , hôm nay e là trời sắp mưa to ." Bác gái nông cả đời, trời chuẩn, lo lắng : "Khéo về đến nhà cô thì mưa trút xuống ."
Tô Dao cũng lo sốt vó, chỉ giục: "Vậy bác cố nhanh lên chút ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-185-bi-bat-dien-hinh.html.]
Bác gái cũng nhanh, nhưng con bò kéo xe già, quất mấy roi m.ô.n.g nó vẫn cứ đủng đỉnh bước .
Hai đang cuống cuồng thì trời bắt đầu lất phất mưa.
"Cô Tô ơi, thế thì bây giờ?"
Bác gái dứt lời, phía bỗng truyền đến tiếng còi xe. Tô Dao , thấy một chiếc xe Jeep dừng , ngay đó Viên Khoáng Lâm nhảy xuống từ ghế lái.
"Chị dâu, cần giúp đỡ ?" Cậu vội vã chạy đến mặt Tô Dao, liếc đống vải xe bò, nhanh nhảu : "Chị dâu, chỗ là chuyển về đại viện ?"
" ." Tô Dao gật đầu.
"Để em chở về giúp chị." Viên Khoáng Lâm xong liền định khuân vải lên xe.
Tô Dao vội ngăn : "Thế tiện ?"
"Không ." Viên Khoáng Lâm xua tay: "Em cũng chuyên chở giúp chị, chỉ là tiện đường mang về thôi mà."
Nghe , Tô Dao cũng do dự nữa, vì nếu còn chần chừ thì đống vải sẽ ướt sũng mất.
Ba hợp lực chuyển vải lên thùng xe , cuối cùng Viên Khoáng Lâm nhấc bổng chiếc xe đạp của Tô Dao lên nóc xe, chở thẳng cô về đại viện.
Cơn mưa đúng là mưa rào, xe về đến cổng đại viện thì mưa cũng tạnh. Tuy nhiên Viên Khoáng Lâm vẫn lái xe tận cửa nhà họ Lộ, giúp cô khuân vải trong nhà.
Chạng vạng tối, Lộ Viễn về, Tô Dao kể chuyện cho . Anh xong chỉ một câu "Hôm nào mời bữa cơm cảm ơn" gì thêm.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thấy ý kiến gì, Tô Dao bưng cơm ăn tối.
"Hai ngày nay bên phía Lý Chinh động tĩnh gì ?" Tô Dao ăn hỏi.