Nửa giờ , Lâm Phinh Đình gọi điện thoại , thủ trưởng khu tỉnh đồng ý giúp đỡ, bảo Tô Dao về bệnh viện dã chiến.
Tô Dao mất năm tiếng đồng hồ để về, chờ cô trở giường bệnh của Lộ Viễn, phát hiện chỗ khác, cô sợ đến mức lập tức khuỵu xuống đất.
"Cô ?" Một cô y tá thấy thế, vội vàng tới kéo cô.
Tô Dao ngón tay run rẩy chỉ giường bệnh, hỏi: "Quân nhân ban đầu ở đây ?"
Y tá , vội : "Cô là nhà của ? Cấp mệnh lệnh, chuyển đến bệnh viện tỉnh ."
Tô Dao , trái tim trống rỗng cuối cùng cũng lấp đầy, cô mừng đến phát , hỏi: "Xin hỏi bệnh viện tỉnh ở ? bây giờ qua đó tìm ."
"Cô bây giờ cứ cổng lớn bên đó chờ, chừng lúc nào sẽ xe qua, lúc đó cô cứ cùng xe là ."
"...Được, cảm ơn."
Tô Dao sớm sức mạnh của câu " trong triều thì dễ việc", nhưng ngờ tốc độ hôm nay quả thực kinh , điều cho cô nảy sinh một tia tò mò về vị thủ trưởng mà Lâm Phinh Đình yêu thầm.
Tuy nhiên, hiện tại quan trọng nhất là tìm Lộ Viễn .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Cô ở cổng lớn đợi bao lâu, cuối cùng cũng xe về phía bệnh viện tỉnh.
Lúc trời tối từ lâu , cô giờ là mấy giờ, nhưng chờ trời nữa tờ mờ sáng thì cô đến bệnh viện tỉnh.
Lần tìm Lộ Viễn, cũng dễ dàng hơn nhiều so với lúc ở bệnh viện dã chiến.
Có lẽ là cấp đặc biệt dặn dò, khi cô tìm một vị quân nhân chuyển đến từ bệnh viện dã chiến ở vùng thiên tai, lập tức dẫn cô đến phòng bệnh của Lộ Viễn.
Phòng bệnh còn phòng bệnh bình thường, trông giống như nơi ở của cán bộ lãnh đạo cấp cao.
Lộ Viễn giờ phút đang giường bệnh, ngoài băng gạc đầu mới, tay đang truyền dịch, thì so với đây cũng quá nhiều khác biệt.
"Y tá, xin hỏi tình hình chồng hiện tại thế nào?" Tô Dao sốt ruột hỏi.
" y tá phụ trách giường bệnh , rõ lắm." Y tá lễ phép : "Lát nữa sẽ gọi bác sĩ đến, cô hỏi cụ thể nhé."
"Được, cảm ơn cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-159-phep-mau-tu-an-tinh.html.]
Y tá ngoài, Tô Dao đến mép giường, khuôn mặt Lộ Viễn rõ ràng gầy , duỗi tay sờ sờ, chút tủi : "Em tốn sức chín trâu hai hổ mới đưa đến đây, mau khỏe cho em nhờ."
Dứt lời, mấy mặc áo blouse trắng từ ngoài cửa , đợi Tô Dao mở miệng, bác sĩ dẫn đầu liền : "Chúng kiểm tra não bộ cho Lộ doanh trưởng, phát hiện ngoài thương ngoài da, cũng trở ngại gì."
Tô Dao sững sờ, cô cho rằng Lộ Viễn vẫn luôn tỉnh là do trong đầu trọng thương, nhưng hôm nay kết quả , thật sự cô kinh ngạc và vui mừng. Cô vội vàng hỏi: "Vậy tại vẫn luôn tỉnh ?"
Đề cập đến vấn đề , mặt bác sĩ lộ vẻ ngượng nghịu, : "Thật , theo tình huống của , một căn bản sẽ hôn mê, dù hôn mê cũng nhanh tỉnh , nhưng vẫn luôn tỉnh, chúng hiện tại cũng rõ nguyên nhân là gì."
"...Vậy thể sẽ vẫn tỉnh ?" Tô Dao mới buông lòng lo lắng.
"Chuyện y học khó lắm, nhưng cô thể thử chuyện nhiều với , kích thích , chừng sẽ tỉnh ."
"..."
Khoa học kỹ thuật y tế thời đại vẫn còn lạc hậu, ở một nơi phát triển như biên giới Tây Nam, thể thiết kiểm tra não, xác định bên trong thương, Tô Dao cảm thấy là vạn hạnh, cũng thể yêu cầu bác sĩ kiểm tra thêm cho Lộ Viễn.
Tuy hiện tại còn tỉnh , nhưng trong đầu vấn đề, lòng cô cuối cùng cũng nhẹ nhõm phần nào.
Điều cô thể bây giờ, chính là chăm sóc cho .
Tuy nhiên, khi chăm sóc , cô tự lo liệu bản một chút.
Trước đây tinh thần vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, cô căn bản phát hiện hiện tại dơ bẩn, vô cùng chật vật.
Cô hỏi y tá, mua một cái chậu ở gần đó, rửa ráy đơn giản xong, một bộ quần áo sạch sẽ.
Nhớ đến Lộ Viễn mấy ngày nay chắc chắn lau , vì thế cô múc một chậu nước ấm mới về phòng bệnh.
Cô tới cửa, liền thấy trong phòng một đàn ông mặc quân phục, kịp rõ là ai, Lý Chinh .
"Lý đoàn trưởng, đến đây?" Tô Dao kinh ngạc .
" cũng mới nhận tin tức, Lộ Viễn chuyển đến bệnh viện tỉnh." Lý Chinh hỏi: "Anh hiện tại thế nào?"
Đề cập đến chuyện , mặt Tô Dao lộ một tia u buồn, : "Bác sĩ kiểm tra đầu, vấn đề gì, nhưng vì , vẫn luôn tỉnh."