Lúc đến trạm y tế, bác sĩ tan , Lộ Viễn sang khu ký túc xá gõ cửa nhà .
Bác sĩ dễ tính, băng bó cho ch.ó con, hai lời liền dẫn về trạm y tế, lấy cho một ít t.h.u.ố.c và băng gạc.
“Một ngày t.h.u.ố.c một , chỉ cần vết thương quá sâu, băng hai ba ngày là .” Bác sĩ dặn dò.
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Lộ Viễn lời cảm ơn, đang định rời thì đột nhiên nhớ điều gì đó, hỏi: “Bác sĩ, ở đây dụng cụ tránh t.h.a.i ?”
Bác sĩ mà ngẩn , phản ứng kịp dụng cụ tránh t.h.a.i là gì, mà là lâu ai đến lĩnh thứ .
Thời buổi đều tôn thờ tư tưởng “đông con nhiều phúc”, dù là ở nông thôn nghèo đến gì ăn, cũng sinh hết lứa đến lứa khác, huống chi những ở trong đại viện, ít nhiều đều là sĩ quan, lương bổng trợ cấp đều tồi, đương nhiên là bao nhiêu sinh bấy nhiêu.
“Lâu lắm nhập hàng, ?” Bác sĩ khó hiểu : “Cậu mới kết hôn lâu mà? Không nên sinh vài đứa ?”
“Vợ còn nhỏ, vội sinh con.” Lộ Viễn : “Bên thể nhập một ít về ? Nếu một chuyến lên bệnh viện huyện.”
“Được, tuần giờ , chắc là .”
“Vậy cảm ơn, về đây.”
Vì lấy đơn ly hôn nên chậm trễ một chút thời gian, lúc Lộ Viễn về đến nhà, Tô Dao ăn cơm xong, đang chải lông cho chú ch.ó nhỏ.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Cô cầm lược, vẻ mặt dịu dàng chú ch.ó, động tác tay cũng nhẹ nhàng.
Anh bỗng dưng chút ghen tị với con ch.ó , đãi ngộ nó nhận từ vợ còn hơn cả .
Nhập ngũ bao nhiêu năm, chịu bao nhiêu vết thương lớn nhỏ, việc băng bó đối với Lộ Viễn mà , dễ như chơi, nhẹ nhàng băng bó xong vết thương cho chú ch.ó.
“Cún con, mày giỏi quá, chịu ngoan ngoãn cho băng bó.” Tô Dao hề keo kiệt mà giơ ngón tay cái với chú ch.ó, “Đợi vết thương của mày lành, tao sẽ tắm cho mày, tắm cho mày thật sạch sẽ, lúc đó mày cũng ngoan ngoãn nhé.”
Vợ đối xử với con ch.ó dịu dàng và kiên nhẫn như , Lộ Viễn mà trong lòng thấy hụt hẫng. Anh giúp nó băng bó giỏi như thế, một lời khen nào.
Anh đột nhiên chút hối hận vì nuôi con ch.ó , cảm thấy nó rõ ràng là đến để tranh sủng.
“Anh ngẩn gì thế? Em đang hỏi đấy.”
Lộ Viễn cảm thấy khuỷu tay huých nhẹ, hồn mới phát hiện Tô Dao đang chằm chằm, ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Vừa đang nghĩ chuyện trong doanh trại, em gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-80-ga-cho-quan-quan-tuyet-tu-ta-lai-sinh-song-thai/chuong-144.html.]
“Em , đặt cho cún con một cái tên như thế nào thì ?” Tô Dao hỏi.
“Tên? Chó cũng cần tên ?” Lộ Viễn thản nhiên : “Vậy gọi là Cẩu Thặng , nhà quê đều thích đặt tên cho con nít, dễ nuôi.”
“Anh mới là Cẩu Thặng !” Tô Dao lườm một cái, “Để em xem nó là ch.ó đực ch.ó cái ?”
Nói , cô lật chú ch.ó , nhưng kịp rõ là đực cái, mắt che .
“Anh gì thế?” Tô Dao đưa tay định gạt tay Lộ Viễn .
“Đây là ch.ó đực, nam nữ thụ thụ bất , em đừng .” Lộ Viễn lật chú ch.ó .
“…Đây là ch.ó, .” Tô Dao mặt đầy vạch đen.
“ nó là đực.” Lộ Viễn kiên quyết, “Sau tắm rửa cứ để , em thích hợp.”
“…Vậy thì vất vả cho quá.”
“Không vất vả, bây giờ em đặt cho con ch.ó một cái tên .”
“Con ch.ó gì?” Tô Dao cảnh cáo Lộ Viễn một cái, “Sau nó sẽ tên là Vượng Tài, em nhặt nó lúc bắt đầu khởi nghiệp, chắc chắn là đến để vượng tài cho em.”
“Cái tên Vượng Tài của em với Cẩu Thặng của cũng khác gì ?” Lộ Viễn nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng cũng dám phản đối, thậm chí còn nịnh nọt : “Vậy nó chính là con ch.ó chiêu tài của nhà .”
“…”
Bây giờ thời tiết lạnh lẽo, đặc biệt là buổi tối, gió trong sân lạnh buốt, Tô Dao nỡ để Vượng Tài ở bên ngoài, bèn bảo Lộ Viễn cho nó một cái nhà tạm ở góc nhà chính, bên trong còn trải rơm cho ấm.
Chờ xong tất cả, liền bếp rửa bát, tiện thể đun nước tắm cho Tô Dao.
Tô Dao ở nhà chính chơi với Vượng Tài, một lúc mới nhớ tối nay gội đầu, bèn chạy bếp, Lộ Viễn đun thêm chút nước.
“Anh đang đốt cái gì thế?” Tô Dao còn đến bếp, từ xa thấy Lộ Viễn ném giấy vụn bếp lò.
Tay Lộ Viễn khựng , đầu cô một cái, cũng giấu giếm, “Đơn ly hôn nộp lên đây lấy về , nếu sống với cho , đương nhiên đốt cái thứ xui xẻo .”