Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 91: Niềm Vui Bất Ngờ - Cả Nhà Mong Chờ Thiên Thần Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:51:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Về đến nhà, Hàn dì hai bảo Liễu Tố Tố ngay, đắp chăn kín mít cho cô còn hỏi lạnh .

 

Liễu Tố Tố mỉm lắc đầu: “Con lạnh, cảm ơn dì hai ạ.”

 

“Có gì mà cảm ơn, để dì sắc t.h.u.ố.c cho con.”

 

Bác sĩ kê t.h.u.ố.c dưỡng thai, là t.h.u.ố.c Bắc, nhưng dù t.h.u.ố.c đắng đến mấy Liễu Tố Tố cũng sẵn lòng uống hết.

 

“Vâng ạ.” Uống t.h.u.ố.c xong cô ngủ một giấc, khi tỉnh thấy trời tối sầm.

 

Liễu Tố Tố ngẩn , ngủ lâu ? Chưa kịp định thần thấy tiếng gọi “Mẹ” ríu rít bên cạnh.

 

Liễu Tố Tố: “...”

 

Đâu trời tối, rõ ràng là mấy cái đầu của lũ trẻ đang che hết ánh sáng đấy chứ.

 

Hiện tại trường học nghỉ sớm hơn năm, thi cuối kỳ cũng xong, hôm nay bọn trẻ đến trường nhận phiếu liên lạc nên nhà.

 

dậy, định hỏi xem thầy cô giao bài tập về nhà thì thấy Hàn Trình đang rón rén áp tai bụng , vẻ mặt vô cùng tập trung như đang ngóng điều gì đó.

 

Liễu Tố Tố hiểu chuyện gì, bật đèn lên. Hàn Trình ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi: “Mẹ ơi, em gái động tĩnh gì thế ạ?”

 

Liễu Tố Tố khựng , là Hàn dì hai kể chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho bọn trẻ , cô : “Mới hai tháng thôi mà, em còn bé xíu thế thì động tĩnh ?”

 

Hàn Trình vốn đang sốt ruột, từ khi bà dì bảo mang thai, sướng rơn, chỉ mong sớm gặp em gái. Vừa nãy thấy ngủ dám đ.á.n.h thức, nên thấy tỉnh là bé lao tới ngay để xem em gái đang gì trong bụng.

 

“Thế đợi bao lâu nữa ạ? Con chơi với em gái lắm !” Hàn Trình nôn nóng hỏi.

 

Liễu Tố Tố đang định trả lời thì Hàn Tiền kéo Hàn Trình : “Sao em chắc là em gái, nhỡ là em trai thì ?”

 

“Vì em thích em gái mà! Anh thích em gái ?” Hàn Trình vặn .

 

Hàn Tiền nghĩ đến chuyện đó, nhưng hỏi bất ngờ, bé khựng , cái thằng em ngốc nghếch , lập tức sang : “Con cũng em gái! Mẹ ơi, con em gái!”

 

Muốn một đứa em gái xinh giống như , bé sẽ đối xử cực kỳ, cực kỳ với em!

 

Hàn Tú Tú cũng em gái, nhưng cô bé lớn hơn nên ngây thơ như hai đứa em, cô bé hỏi Liễu Tố Tố: “Mẹ ơi, chúng con cứ ước là sẽ em gái ạ?”

 

Liễu Tố Tố: “...”

 

Chuyện thì chắc chắn , nhưng bọn trẻ mất hứng, Liễu Tố Tố nghĩ một lát : “Em trai em gái đều khả năng cả, nhưng nếu các con cứ luôn mong chờ em gái, em gái thật thì ?”

 

Lời thốt , mắt đứa nào cũng sáng rực lên. Hàn Cẩm suy nghĩ một chút, thò bàn tay nhỏ bé khỏi ống tay áo, nhẹ nhàng đặt lên bụng Liễu Tố Tố, nhăn cái mũi nhỏ, miệng lẩm bẩm điều gì đó trông thành kính.

 

Liễu Tố Tố ngạc nhiên, thích thú bé: “Con đang gì thế?”

 

Hàn Cẩm hiệu “Suỵt”: “Mẹ ơi, con đang gọi em gái, ạ.”

 

Nói linh nghiệm nữa !

 

Hàn Tú Tú định hùa theo gọi em gái cũng vội vàng im bặt, thì thầm: “Vậy con lấy dây buộc tóc đây nhé?”

 

Đó là những chiếc dây buộc tóc cô bé thích nhất, vẫn luôn giữ gìn nỡ dùng, giờ thể để dành cho em gái !

 

Tiểu Lộ nghĩ ngợi một lát cũng định chạy ngoài. Cha nhà, cả, bắt gà rừng cho em gái ăn để em mau lớn!

 

Liễu Tố Tố xong dở dở , bên ngoài trời lạnh thế . Cô ngăn Tiểu Lộ , gọi tất cả bọn trẻ gần, vỗ vỗ mép giường: “Lại đây, xuống đây nào.”

 

Mấy đứa trẻ vội vàng xếp hàng ngay ngắn, ngước đầy ngoan ngoãn.

 

Liễu Tố Tố ôn tồn : “Hiện giờ em còn nhỏ, đợi tám tháng nữa mới ngoài chơi với các con , nên chúng đừng vội vàng quá nhé.”

 

“Hơn nữa các con quan tâm đến em như , thực sự vui.”

 

Đây là lời thật lòng. Thực khi mang thai, cảm xúc đầu tiên của Liễu Tố Tố là kinh ngạc và vui sướng, nhưng đó cô chút lo lắng.

 

Cô lo lắng bọn trẻ trong nhà sẽ khó lòng chấp nhận thành viên mới . Ở thời hiện đại, ít trường hợp con cái phản đối cha sinh thêm em vì sợ chia sẻ tình cảm. Trong gia đình cô, tình hình còn đặc biệt hơn vì Tiểu Lộ, Tiểu Cẩm và Tú Tú đều là con nuôi, chúng sẽ càng dễ cảm thấy thiếu an hơn.

 

Nếu trong cảnh bình thường, chắc chắn cô sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với bọn trẻ khi quyết định sinh con. vì kết quả kiểm tra đây nên cô cứ ngỡ thể con, thành chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện .

 

Giờ đột nhiên mang thai, cô nhất định rõ ràng với bọn trẻ.

 

ngờ rằng mấy đứa nhỏ chẳng hề chút sợ hãi lo lắng nào, chúng chỉ một lòng mong chờ em bé chào đời. Cô vui mừng thấy nhẹ lòng.

 

Điều chứng tỏ bọn trẻ đang sống hạnh phúc trong gia đình . Chúng chỉ lo lắng thành viên mới sẽ chúng mất sự quan tâm của cha , mà còn dư thừa tình yêu thương để dành cho em .

 

Lũ trẻ thực sự nuôi dạy .

 

Liễu Tố Tố thầm nghĩ, trong lòng khỏi dâng lên một chút tự hào.

 

Cô mỉm ôm nhẹ bọn trẻ lòng, dịu dàng : “ hy vọng các con nhớ kỹ một điều, sinh em trai em gái thì các con vẫn mãi là con của , đối xử với cả sáu đứa đều công bằng như . Không chỉ , mà cả cha và bà dì cũng sẽ yêu thương các con như , các con hiểu ?”

 

Sợ bọn trẻ hiểu hết, Liễu Tố Tố chậm. Thấy chúng trầm ngâm suy nghĩ, cô hỏi: “Sao thế các con?”

 

Tiểu Lộ lên tiếng : “Mẹ ơi, thể công bằng như ạ. Em còn nhỏ như , nên yêu em nhiều hơn một chút mới đúng.”

 

Cậu bé nhíu mày, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

Cậu dứt lời, mấy đứa cũng gật đầu lia lịa, hóa nãy giờ chúng đang thắc mắc chuyện đó.

 

Liễu Tố Tố dở dở , hóa cô lo lắng hão huyền nãy giờ ?

 

Tuy cô vẫn : “Mẹ đương nhiên đối xử công bằng , nhưng các con thể yêu em nhiều hơn một chút mà. Sau em sẽ tận năm chị quan tâm chăm sóc, chẳng tuyệt ?”

 

Nghe , vẻ mặt lo lắng của bọn trẻ lập tức giãn .

 

Hàn Trình hì hì: “Vậy con sẽ nhường hết đồ ăn ngon cho em, em chắc chắn sẽ thích con nhất cho xem.”

 

Hàn Tú Tú đồng ý: “Em là con gái, con gái thì thích nhất là dây buộc tóc, chị sẽ để dành hết dây buộc tóc và kẹp tóc cho em.”

 

Hàn Trình vỗ vỗ cái bụng nhỏ, phản đối: “Ai bảo thế, 'dân dĩ thực vi thiên' mà, dù là trai gái thì ai chẳng thích ăn, em chắc chắn sẽ thích nhất!”

 

Hàn Tiền hừ một tiếng: “Không đời nào, em sẽ thích nhất! Anh là nhiều tiền nhất!”

 

Tiểu Lộ cũng chịu thua: “Anh giỏi nhất, thể đưa em bắt gà rừng!”

 

Hàn Cẩm hết đứa đến đứa , nở một nụ đầy bí hiểm: “Em... thông minh nhất!”

 

Ai mà chẳng thích thông minh chứ!

 

Liễu Tố Tố: “...”

 

Trời ạ, đây còn là mấy đứa con khiêm tốn, điềm đạm của cô ? Sao bỗng chốc biến thành cuộc thi khoe khoang thế !

 

Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ thì mấy đứa nhỏ bắt đầu tranh cãi xem ai giỏi nhất. Nhìn cái miệng nhỏ của chúng cứ liến thoắng, sự xúc động của Liễu Tố Tố bay biến sạch sành sanh, cô vỗ mạnh xuống giường, chỉ tay cửa: “Muốn cãi thì ngoài mà cãi!”

 

còn đang buồn ngủ đây !

 

Mấy đứa trẻ nhanh chân chạy biến ngoài, vươn cổ cãi như mấy con gà chọi.

 

Cửa đóng , gian mới yên tĩnh đôi chút.

 

Nghe tiếng tranh luận vọng qua khe cửa, Liễu Tố Tố mỉm , cô ôm chiếc gối lòng, thầm nghĩ: “Sao vẫn về nhỉ.”

 

Mấy đứa trẻ tuy cãi nhưng đối với em gái thì cực kỳ . Từ hôm đó trở , từ việc bưng rót nước, gắp thức ăn đến việc xỏ giày, hễ việc gì chúng là tuyệt đối để động tay.

 

Liễu Tố Tố cũng mừng vì nhàn hạ đôi chút.

 

Nghỉ ngơi hai ngày, uống thêm vài thang t.h.u.ố.c Bắc, bụng cô còn đau nữa. Cảm thấy sức khỏe định, cô mới xuống giường .

 

Lữ Linh Chi, Trần Nam và Chung Nghệ tin cô m.a.n.g t.h.a.i đều đến thăm vài . Dù kinh nghiệm nuôi con nhưng họ vẫn quên dặn dò đủ thứ.

 

Liễu Tố Tố cũng tranh thủ gọi điện cho Liễu Thục Vinh. Nghe tin con gái mang thai, bà mừng rỡ khôn xiết, đòi đến chăm sóc ngay lập tức.

 

Liễu Tố Tố vội can: “Mẹ ơi, đừng vội sang đây. Hiện giờ trời đang lạnh, đợi khi nào ấm áp hơn hãy tính ạ. Hơn nữa dì hai ở đây, con cũng nhàn lắm.”

 

Liễu Thục Vinh nhất định sang, vì dù Hàn dì hai nhưng trong nhà còn tận năm đứa trẻ nữa. Tuy nhiên, bà cũng nghĩ , bọn trẻ giờ lớn, hiện tại Tố Tố vẫn sinh, đợi khi nào sinh xong bà sang chăm sóc ở cữ cũng .

 

“Được , đợi qua năm mới sang. con nhất định cẩn thận đấy...”

 

Liễu Thục Vinh vẫn yên tâm, đầu tiên bà tiếc tiền điện thoại, dặn dò con gái suốt mấy phút đồng hồ, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ thiếu thứ gì.

 

“Vâng , cứ yên tâm ạ.” Liễu Tố Tố mỉm cúp máy nhà.

 

Vừa đến nơi, Hàn dì hai bưng một bát canh đây: “Lại đây Tố Tố, mau uống bát canh móng giò cho ấm .”

 

Bát canh móng giò nóng hổi nấu với cải thảo, hề ngấy mà thanh đạm. Liễu Tố Tố húp một ngụm, thấy miếng móng giò mới sực nhớ : “Dì ơi, dì Cung Tiêu Xã mua thịt ạ?”

 

“Làm gì , Cung Tiêu Xã giờ lấy thịt. Là nhà chị Đỗ bên cạnh g.i.ế.c lợn, dì sang đổi đấy!” Hàn dì hai .

 

Năm nay nhà họ nuôi lợn, Cung Tiêu Xã và trại chăn nuôi cũng hiếm khi lợn bán. Cả năm nay nhà họ chủ yếu ăn thịt xông khói dự trữ, thịt gà và thịt thỏ.

 

cũng nhà nuôi lợn, ví dụ như nhà chị Đỗ ở gần đó. Nhà họ thà nhịn ăn nhịn mặc cũng cố nuôi bằng một con lợn. Khi g.i.ế.c lợn, ít tìm đến hỏi mua thịt.

 

Bởi vì trại chăn nuôi giờ hiếm thịt lắm, nếu nhờ chị Đỗ chăm sóc kỹ lưỡng thì con lợn đó cũng chẳng lớn . chăm kỹ thì vì thiếu lương thực nên con lợn cũng to lắm.

 

Vì thế chị Đỗ thể bán cho nhiều , ai hỏi bà cũng từ chối. Chỉ vì bà quan hệ với Liễu Tố Tố, tin cô m.a.n.g t.h.a.i nên khi Hàn dì hai sang hỏi, bà mới đồng ý bán cho một ít.

 

Cũng chẳng nhiều, chỉ một cái móng giò và ba cân thịt.

 

“Cái móng giò dì để dành nấu canh cho con uống dần, còn thịt thì để đến Tết mới ăn.”

 

Trong nhà vẫn còn ít thịt nhưng đều là thịt khô, nấu canh . Liễu Tố Tố quá gầy nên Hàn dì hai đang dồn hết tâm sức để tẩm bổ cho cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-91-niem-vui-bat-ngo-ca-nha-mong-cho-thien-than-nho.html.]

Hàn dì hai xong liền ướp thịt.

 

Liễu Tố Tố bưng bát canh, lúc chẳng còn tâm trí mà ăn uống. Cô tờ lịch, chợt nhận thời gian trôi nhanh quá, sắp đến Tết .

 

Hàn Liệt... liệu kịp về ăn Tết ?

 

Có lẽ càng mong chờ điều gì thì điều đó càng khó đến. Liễu Tố Tố hiện giờ chỉ mong Hàn Liệt sớm trở về để cả nhà cùng đón Tết.

 

ý trời chẳng chiều lòng , đến tận ngày 30 Tết, Hàn Liệt vẫn bặt vô âm tín.

 

Liễu Tố Tố cổng sân, lòng thoáng chút u sầu, nhưng sợ bọn trẻ nhận nên cô dám biểu hiện gì, vẫn mỉm cùng chúng chuẩn bữa cơm tất niên.

 

Năm nay vì cô m.a.n.g t.h.a.i nên bữa cơm tất niên chủ yếu do Hàn dì hai đảm nhiệm.

 

Ban đầu Hàn dì hai định dùng ba cân thịt mới mua để đón Tết là lắm , đồ còn cứ để hầm tiết kiệm dần, nếu sang năm sẽ thực sự nhịn đói.

 

Liễu Tố Tố năm nay là năm cuối cùng của thiên tai, giờ qua năm Dương lịch, sang năm 1962 trời sẽ sớm mưa thôi.

 

Tết nhất thì vẫn ăn uống cho t.ử tế.

 

Cô dỗ dành Hàn dì hai lấy thêm đồ ăn , là lấy thêm chứ thực hầm cũng chẳng còn bao nhiêu, chỉ còn ít lương thực và vài thứ lặt vặt khác. Cũng may là nạn hạn hán chỉ kéo dài ba năm, nếu thì ngay cả nhà họ cũng chẳng trụ nổi.

 

Bữa cơm tất niên năm nay tuy chắp vá nhưng cũng đủ sáu món.

 

Khi bàn, bên cạnh vẫn còn một chỗ trống, Tiểu Lộ hỏi: “Mẹ ơi, chúng con cần để phần cơm cho cha ạ?”

 

Liễu Tố Tố lắc đầu: “Không cần , chúng cứ ăn , cha các con chẳng khi nào mới về .”

 

Hàn dì hai vội giục: “Nào nào, mau ăn cơm thôi các con!”

 

Cả nhà quây quần ăn uống vui vẻ, cùng thức canh giao thừa một lát. vì bọn trẻ còn nhỏ, Hàn dì hai cao tuổi, Liễu Tố Tố đang m.a.n.g t.h.a.i nên ai thức quá khuya, 10 giờ tối ngủ.

 

Nằm trong chăn ấm, Liễu Tố Tố ôm chiếc gối của Hàn Liệt, thầm nghĩ hôm nay về.

 

rốt cuộc chẳng gì chắc chắn, Liễu Tố Tố chờ mãi, chờ đến chẳng là mấy giờ mới ngủ .

 

Sáng hôm là mùng Một, một ngày càng thêm náo nhiệt. Năm nay hầu hết đều ở quân khu, các nhà qua chúc Tết , bọn trẻ chạy nhảy khắp phố, cũng tràn ngập tiếng . Mọi đang cùng cố gắng đón một cái Tết thật ấm áp để vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.

 

Tháng Giêng trôi qua thật nhanh.

 

Chẳng mấy chốc đến rằm tháng Giêng, Tết Nguyên tiêu, nhưng vẫn tin tức gì của Hàn Liệt.

 

Liễu Tố Tố còn sốt ruột như nữa. Gần đây cô béo lên một chút, tinh thần cũng hơn. Trộm vía đứa trẻ hiểu chuyện, hành , cô cũng nghén nên ăn ngon ngủ kỹ, tinh thần ?

 

Tối qua Hàn dì hai còn bảo Liễu Tố Tố phúc, chắc là cái t.h.a.i sẽ bình an vô sự cho đến lúc sinh.

 

Liễu Tố Tố đáp chắc là trong bụng là một cô con gái nên mới thương như .

 

Kết quả chẳng do cô sớm quá , sáng sớm hôm nay, trời còn sáng, Liễu Tố Tố đ.á.n.h thức bởi một cơn đau.

 

Không đau dữ dội, chỉ là từng cơn co thắt khó chịu.

 

Lúc đầu cô giật , sợ chuyện gì xảy , đang định dậy tìm Hàn dì hai hỏi thì đột nhiên thấy bụng động đậy một cái.

 

Cô ngẩn , hóa nãy giờ là cái nhóc con trong bụng đang đạp đấy chứ.

 

Liễu Tố Tố thấy kỳ diệu vô cùng, bấy lâu nay đứa trẻ chẳng mấy khi động đậy, hôm nay bỗng nhiên nghịch ngợm thế .

 

Cô mỉm , định bật đèn lên xem thì đột nhiên trong lòng nảy sinh một cảm giác lạ. Cô cũng giải thích đó là gì, chỉ thấy lòng bồn chồn, lo lắng yên.

 

Trời vẫn còn sớm, Liễu Tố Tố đ.á.n.h thức Hàn dì hai và bọn trẻ nên tự mặc quần áo, bật đèn phòng khách.

 

Trong phòng bí bách, việc đầu tiên cô khi tỉnh dậy là mở cửa.

 

Cánh cửa Liễu Tố Tố mở bao nhiêu , chẳng cần cũng then cửa ở . hôm nay, khi mở cánh cửa nhỏ bên cạnh, cô bỗng sững tại chỗ.

 

Bởi vì cô thấy trong ánh bình minh mờ ảo phía xa, một bóng dáng cao lớn, đĩnh bạt đang chậm rãi tiến gần.

 

Liễu Tố Tố bóng dáng ngày một gần hơn, gần đến mức thể thấy tiếng quần áo cọ xát, cô kìm lòng nữa, bước nhanh ngoài, và giây tiếp theo, cô gọn trong một vòng tay quen thuộc.

 

“Sao em thức ?” Hàn Liệt vốn định về sớm để ảnh hưởng đến giấc ngủ của , nhưng ngờ đến cổng sân thấy Liễu Tố Tố mở cửa.

 

Liễu Tố Tố ôm c.h.ặ.t lấy Hàn Liệt, lời nào. Mãi đến khi một cơn gió lạnh thổi qua, Hàn Liệt vội vàng nghiêng che chắn: “Gió lạnh , chúng nhà chuyện nhé?”

 

Người vẫn còn vương lạnh, ban đầu định xa Liễu Tố Tố một chút để cô cảm lạnh, nhưng chẳng hiểu hôm nay vợ nhiệt tình lạ thường, phòng nắm c.h.ặ.t lấy tay , rời một phân.

 

Hàn Liệt lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy em?”

 

“Không gì, .” Liễu Tố Tố lắc đầu, chằm chằm Hàn Liệt một lúc, thấy chỉ gầy và đen một chút chứ thương tích gì, cô mới thực sự yên tâm.

 

Hàn Liệt tưởng lâu quá nên vợ giận, vội vàng đỡ cô xuống, giải thích: “Lần đến nơi đó...”

 

“Anh sắp cha .” Liễu Tố Tố ngắt lời .

 

Hàn Liệt ngẩn : “Làm cha ?”

 

Chẳng cha bao nhiêu năm nay ?

 

Sao tự nhiên chuyện ?

 

Thấy vẫn còn ngơ ngác hiểu chuyện gì, Liễu Tố Tố mỉm , đặt tay lên bụng .

 

“Đừng em, tay lạnh lắm...” Lời dứt, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay cái gì đó động đậy.

 

Hàn Liệt:!!

 

Anh sững sờ.

 

Đầu óc trống rỗng: “Anh... ... ...”

 

Đứa trẻ nãy giờ vẫn nghịch ngợm dường như đoán cha về, đạp thêm một cái nữa, như thể đang dùng nắm đ.ấ.m nhỏ chào hỏi cha qua lớp bụng .

 

Mùa đông lạnh, Liễu Tố Tố mặc nhiều áo, thêm dáng gầy nên lúc đầu Hàn Liệt thực sự nhận điều gì bất thường. Lúc xuống tay , mới nhận bụng vợ to lên rõ rệt.

 

“Tố Tố, ...”

 

Anh vẫn còn bàng hoàng dám tin, Liễu Tố Tố : “ , sắp cha thật đấy.”

 

“Anh sắp cha ? Anh sắp cha !”

 

Giây phút , chẳng còn màng đến điều gì khác, Hàn Liệt ôm chầm lấy Liễu Tố Tố lòng, gương mặt rạng rỡ nụ hạnh phúc. Anh định bế cô lên xoay vài vòng nhưng chợt nhớ cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên vội vàng dừng .

 

Anh hỏi cô phát hiện từ khi nào, bác sĩ , đứa trẻ dạo hành ... Bao nhiêu câu hỏi dồn dập, nhưng cuối cùng chỉ hỏi một câu quan trọng nhất:

 

“Tố Tố, sức khỏe em thế nào? Có thấy khó chịu ở ?”

 

Liễu Tố Tố mỉm lắc đầu: “Em , đứa trẻ ngoan lắm.”

 

Nói xong, thấy vẫn đang ôm c.h.ặ.t, cô đỏ mặt định thoát .

 

“Để ôm thêm lát nữa.” Hàn Liệt đang lúc nhớ vợ da diết, giờ sắp con, nỡ buông tay.

 

Liễu Tố Tố vì quá bất ngờ và vui sướng nên mới để ôm, giờ bình tĩnh cô sợ động tĩnh sẽ bọn trẻ thức giấc. Nhỡ chúng thấy cảnh thì ngại c.h.ế.t .

 

Hàn Liệt nhất quyết buông, cô đành nghĩ thôi thì cứ để ôm thêm một lát, hễ thấy tiếng bọn trẻ thức dậy là buông ngay.

 

ý nghĩ đó lóe lên, Liễu Tố Tố thấy tiếng sột soạt vọng : “Nhanh lên! Bọn họ dậy !”

 

Liễu Tố Tố đang lưng về phía cửa phòng, nhưng Hàn Liệt thì thấy rõ, trong phòng đèn vẫn bật: “Bọn trẻ dậy mà em, chắc em nhầm .”

 

Liễu Tố Tố , đúng là chúng dậy, nhưng cô hề nhầm, tiếng động đó rõ ràng lắm, nó ở... ở bên ngoài?

 

Liễu Tố Tố vội vàng cửa , lúc đầu thấy gì, nhưng khi bước ngoài hành lang, ngước mắt lên —

 

Từ những đám mây u ám bầu trời, những hạt mưa phùn bắt đầu rơi xuống. Lúc đầu mưa còn nhỏ, nhưng dần dần hạt mưa to hơn, chẳng mấy chốc thành những hạt mưa nặng hạt như hạt đậu, lộp bộp rơi xuống mái nhà, hành lang và mặt đất, tạo thành những vệt nước loang lổ.

 

Tiếng “tí tách” vang lên trong buổi sớm mai, đ.á.n.h thức giấc ngủ của ít . Có ngủ đủ, mặc quần áo mở cửa định mắng kẻ nào ồn sáng sớm, nhưng khỏi cửa gió lạnh thổi cho rùng .

 

Cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh, họ xuống những đốm đen mặt đất.

 

Từng hạt, từng hạt một... là mưa ?

 

Đưa tay hứng, những giọt nước li ti rơi lòng bàn tay, lúc mới thực sự tin là thật.

 

Mưa !

 

Thực sự là mưa !!

 

“Mưa ! Mưa !! Cuối cùng cũng mưa !!!”

 

Không chỉ một nhận điều đó, chỉ một lát , bên ngoài vang lên những tiếng reo hò vang dội, đ.á.n.h thức cả những đứa trẻ còn đang say ngủ.

 

Tiểu Lộ dụi mắt giường, hỏi: “Mẹ ơi, bên ngoài chuyện gì thế ạ?”

 

Liễu Tố Tố những hạt mưa rơi xuống như ngàn vạn ngôi sa, trong phút chốc sống mũi cô cay xè. Cô nhiều điều, kể cho Hàn Liệt và bọn trẻ cô đang hạnh phúc nhường nào, nhưng cuối cùng, muôn vàn lời chỉ đọng trong hai chữ:

 

“Mưa .”

 

Mưa , những ngày tháng gian khổ nhất...

 

Đã kết thúc .

 

Lời tác giả: Chính văn kết thúc nhé! Sau sẽ hai ngoại truyện nhỏ về cuộc sống của Tố Tố và bọn trẻ ở thảo nguyên nhé! Em bé cũng sẽ xuất hiện ở phần ! Sẽ dài lắm ~

 

 

Loading...