Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 90: Hàn Cẩm Lập Công - Kho Lương Bí Mật Trong Núi
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:51:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Lê Ngọc Quế đuổi , lúc núi đông nghịt , vây kín như nêm cối.
Trương đoàn trưởng vội vàng cầm loa hét lớn, yêu cầu tản , đừng nóng vội, lương thực chắc chắn sẽ chia cho .
chuyện liên quan đến cái ăn thì mà vội cho ?
Lập tức hỏi: “Đoàn trưởng, thật sự lương thực ? Có nhiều , đủ cho chúng ăn ?”
Trương đoàn trưởng đáp: “Đương nhiên là , nhưng cụ thể bao nhiêu thì vận chuyển hết mới .”
Nói về chuyện thì kể từ sáng sớm hôm nay.
Vì sự việc ngày hôm qua, tuy bọn trẻ thương tích gì nghiêm trọng, tinh thần cũng khá định, nhưng Liễu Tố Tố sợ chúng ám ảnh nên định dẫn chúng lên núi chơi một chuyến.
Đã lâu lắm , nào lên núi bọn trẻ cũng là để việc hoặc tìm rau dại, bao giờ thực sự chơi đúng nghĩa.
Vừa mấy ngày nay thời tiết , coi như là du xuân sớm.
Liễu Tố Tố đề nghị, mấy đứa trẻ sướng rơn đồng ý ngay. Hơn nữa những chuyện xảy hôm qua, Chung sư trưởng còn đặc biệt cho Hàn Liệt nghỉ ở nhà để bầu bạn với các con, nên cũng rảnh rỗi.
Chuyện cứ thế quyết định.
Thường ngày nếu lên núi, Liễu Tố Tố đều gọi Lữ Linh Chi và cùng, lớn thể cùng việc, còn lũ trẻ thì chơi đùa bên cạnh.
là ngày chơi riêng của gia đình nên cô gọi ai cả.
Hàn dì hai sức khỏe , mới ở bệnh viện về, sợ bộ xa nên cùng.
Chưa đầy sáu giờ sáng, Liễu Tố Tố dậy chuẩn đồ ăn.
Đã quyết định chơi cả ngày thì thể về sớm, chi bằng mang theo đồ ăn, chơi chán mới về.
Thời buổi đồ ăn cũng chẳng gì nhiều, nghĩ nghĩ , Liễu Tố Tố lấy khoai tây và khoai lang còn trong nhà nướng chín, mang thêm ít dưa muối là thể ăn kèm với .
“Mẹ ơi, chúng bây giờ ạ?” Giọng Hàn Trình vang lên bên ngoài.
“Đi thôi!”
Hàn Liệt chủ động xách đồ giúp Liễu Tố Tố, chào Hàn dì hai một tiếng cả nhà náo nức xuất phát.
Hiện tại núi chẳng gì gọi là trò chơi thú vị, nhưng nhà đông con, chúng cứ ríu rít trò chuyện suốt dọc đường nên cũng thấy vui vẻ.
Đi một lúc, Hàn Trình kêu mệt.
Liễu Tố Tố quanh: “Vậy chúng qua đằng nghỉ ngơi .”
Hôm nay họ theo một con đường mòn hẻo lánh, ít qua . Đã là chơi thì thể cứ mãi những chỗ đào cỏ, chút cảm giác mới mẻ chứ.
Con đường là do Hàn Liệt mấy lên núi săn lợn rừng mới , bình thường bỏ công tìm kiếm thì khó mà thấy , hơn nữa cũng sợ an .
vì Hàn Liệt cùng nên chẳng gì lo lắng.
Tìm một chỗ bằng phẳng xuống, Hàn Trình vươn cổ chờ ăn, còn Hàn Cẩm thì thấy đói. Cậu bé quanh, phát hiện cách đó xa mấy quả màu đỏ, trông giống như quả táo nhỏ.
Mùa loại quả dại hiếm, nhưng trẻ con ai chẳng thích, Hàn Cẩm nghĩ bụng định qua đó hái về.
Mấy quả đó giấu trong một bụi cây, Hàn Cẩm tốn chút công sức mới hái . Lúc định lùi , ống tay áo vướng cành cây, mắt thấy sắp ngã, bé vội vàng túm lấy một cành cây bên cạnh, nhưng cú kéo đó vô tình chạm đó, Hàn Cẩm thấy chân cách đó xa đột nhiên xuất hiện một cái hố nhỏ như vòng xoáy.
Lớp bùn đất bên đều sụt hết trong hố.
Thật là kỳ lạ.
“Tiểu Cẩm, thế con?” Liễu Tố Tố thấy bé ngây đó liền bước tới.
“Mẹ ơi, chỗ kìa!”
“Chỉ là cái hố thôi mà, hai, gì lạ .” Hàn Trình cầm củ khoai tây chạy , ăn .
Nếu Liễu Tố Tố theo lời cái thằng nhóc ham ăn thì lẽ chuyện đó xảy , nhưng cô cũng cảm thấy gì đó giống Hàn Cẩm nên gần xem xét. Vừa một cái, cô kinh ngạc thốt lên: “Hàn Liệt! Ở đây cái gì !”
Ở đó quả thực thứ gì đó.
Chính xác mà , bên trong chứa đầy lương thực.
Lương thực chất đống như núi!
Hàn Liệt xuống thám thính một lúc dùng hai tay chống mạnh, nhanh nhẹn leo lên: “Có cả thóc và lúa mạch, đựng trong bao tải, bên còn phủ bạt nhựa. bên trong tối quá, rõ lắm, lượng chắc chắn nhiều hơn chúng tưởng tượng.”
“Thật ?!” Liễu Tố Tố ban đầu vui mừng, nhưng câu tiếp theo của Hàn Liệt, cô dần hiểu , “Anh nghĩ là do đám đó để ?”
Nhiều lương thực như xuất hiện trong núi mà từng ai phát hiện, chứng tỏ do của quân khu để . Hơn nữa lượng lớn thế , vận chuyển từ bên ngoài mà ai là chuyện thể, giải thích hợp lý duy nhất là do phe bên từng để khi rút .
Hàn Liệt gật đầu: “Rất khả năng.”
Nếu thì họ thể tự tiện động .
Hàn Liệt suy nghĩ một chút : “Em và các con cứ ở đây chờ, đừng xuống , báo cho Sư trưởng.”
Liễu Tố Tố gật đầu: “Được.”
Nhiều lương thực như , dù ở thời bình cũng đủ khiến kinh ngạc, huống chi là trong thời buổi khan hiếm lương thực như hiện nay. Chung sư trưởng lập tức dẫn chạy tới ngay khi nhận tin.
Động tĩnh lớn như , giấu giếm các gia đình quân nhân là chuyện thể, chỉ một lát , kéo đến vây quanh.
Chung sư trưởng và Triệu chính ủy cũng xuống xem xét một lượt. Sau khi lên, ông khẳng định phỏng đoán của Hàn Liệt: “Nơi chắc là định hầm trú ẩn, đó vì chiến tranh thất bại, đám đó vội vàng rút lui khi hầm mới chỉ bắt đầu xây, kịp thiện. Nghĩ rằng còn thể , mang theo lương thực thì tiện rút lui nên họ để đây.”
Chung sư trưởng là lính kỳ cựu nhất, ông rõ những chuyện .
Dù căm thù đám kẻ thù đó thấu xương, nhưng lúc thấy đống lương thực khổng lồ, ông ha hả vô cùng vui sướng: “Tốt quá, quá ! Nhiều lương thực thế , chúng ít nhất thể cầm cự qua năm nay!”
Thực sự là nhiều, từng bao tải một các chiến sĩ khiêng xuống chân núi.
Đám đông xem xung quanh đống lương thực mà mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Chung sư trưởng bảo Trương đoàn trưởng theo, cùng nhân viên hậu cần tiến hành cân đo tại nhà ăn để xem chia chác thế nào, mỗi hộ bao nhiêu.
Nói xong, ông kích động vỗ vai Hàn Liệt và Liễu Tố Tố: “Hai lập công lớn ! Yên tâm, khen thưởng chắc chắn thiếu !”
Liễu Tố Tố : “Sư trưởng đừng khen chúng cháu quá, tất cả là nhờ Tiểu Cẩm tìm thấy đấy ạ.”
Chính cô cũng cảm thán, Hàn Cẩm đúng là đứa trẻ vận khí nhất nhà, hái quả dại mà hái cả một kho lương thực!
Nhờ chuyện , Hàn Cẩm lập tức trở thành yêu mến nhất quân khu. Đừng là trẻ con, ngay cả Sư trưởng ngoài cũng chào đón bằng bé Tiểu Cẩm .
Mỗi khi đến , đều chào hỏi bé, nếu tay gì ăn ngon chắc chắn sẽ đưa cho . Thậm chí nhà ai khách đến cũng khoe khoang một chút rằng quân khu họ một bé tên Hàn Cẩm, đúng là Phúc tinh chuyển thế!
Còn khen Liễu Tố Tố đặt tên , Hàn Cẩm, Hàn Cẩm, chẳng là "Cẩm lý" (cá chép may mắn) !
Khiến Liễu Tố Tố dở dở .
Cô còn thế, huống chi là bản Hàn Cẩm. Cậu bé vốn tính cách hướng nội, vì càng thích ngoài chạy nhảy, cả ngày chỉ quanh quẩn trong nhà giúp việc.
đó là chuyện , còn hiện tại Hàn Cẩm vẫn đang vui vẻ, đống lương thực mà tít cả mắt.
Dù bé nghĩ công lao gì to tát, nhưng vẫn thấy vui vì giúp ích cho .
Rất nhanh đó, lương thực cân xong. Toàn bộ lương thực trong hầm trú ẩn đó chia , ít nhất mỗi hộ gia đình thể nhận 30 cân!
Tin tức truyền , tất cả như phát điên vì sung sướng.
30 cân đấy!
Lại còn là 30 cân lương thực tinh! Nói là giải quyết cơn khát mắt còn đủ, đây chính là cứu mạng họ !
Lập tức, nỗi lo âu và đau khổ vì thiếu ăn bấy lâu nay tan biến sạch sành sanh, mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ mất từ lâu.
“Được ! Mọi xếp hàng ! Chúng cố gắng chia xong lương thực khi trời tối!” Trương đoàn trưởng vội vàng thông báo.
Dù cũng là lương thực do đám để từ lâu, tuy vị trí hầm trú ẩn khá , thông thoáng và nhiệt độ thấp nên lương thực vẫn bảo quản tương đối , nhưng vẫn tránh khỏi mùi mốc.
Chuyện là thể tránh khỏi, và cũng chẳng ai ngốc đến mức chê bai điều đó. Mùi mốc thì chứ? Phơi phóng một chút, xát vỏ chẳng là xong ?
Dù vẫn hơn là đói!
Tốt hơn nhiều!
Cứ thế, đều hớn hở nhận lương thực mang về.
Đến lượt nhà Liễu Tố Tố, Trương đoàn trưởng : “Số lương thực hôm nay là do nhà Tiểu Liễu phát hiện . Sư trưởng khen thưởng, nên chia thêm cho nhà họ 10 cân lương thực và 50 đồng tiền thưởng, ý kiến gì chứ?”
“Đương nhiên là ý kiến !”
Mọi đồng thanh đáp lời chút do dự.
Còn : “ thấy tiền thưởng thế vẫn ít, nên cho thêm mới đúng!”
Trương đoàn trưởng đáp: “Được thôi, cũng góp thêm một ít !”
“Không thành vấn đề, nhưng với điều kiện Tiểu Liễu cho ôm Tiểu Cẩm một cái, để lấy chút may mắn của Phúc tinh!”
Lời thốt , đám đông xung quanh cũng hùa theo reo hò. Chuyện Hàn Cẩm, vốn sợ chỗ đông , mặt mày tái mét, vội vàng nép lưng .
Ngoài , ai cũng ôm bé!
Liễu Tố Tố ôm lấy hình nhỏ bé của con, : “Vậy thì thôi ạ, Tiểu Cẩm nhà cháu bao nhiêu tiền cũng đổi !”
Đó là Phúc tinh của nhà họ mà!
Phúc tinh nắm lấy ngón tay , vô cùng hạnh phúc.
Nói cũng , vận khí đúng là tệ. Không lâu khi chia lương thực, đến giữa tháng 8 là sinh nhật của Hàn Liệt.
Thực mấy năm sinh nhật Hàn Liệt đều bỏ qua, vì điều kiện khó khăn nên cùng lắm cũng chỉ giống bọn trẻ, món gì đó ngon ngon coi như mừng sinh nhật.
lương thực, hầm chứa trong nhà đầy ắp, nên thể qua loa . Liễu Tố Tố dự định chuẩn một bàn thức ăn thịnh soạn để chúc mừng.
Trong lúc cô đang cân nhắc nên món gì thì mấy đứa trẻ lẻn : “Mẹ ơi, chúng con lên núi tìm quà cho cha.”
Liễu Tố Tố ngẩn : “Lên núi tìm quà gì cơ?”
“Bây giờ ạ, nhưng chắc chắn chúng con sẽ tìm thấy!” Tiểu Lộ xong, sợ lo lắng nên bồi thêm: “Mẹ yên tâm, bà dì cùng chúng con nên nguy hiểm gì ạ.”
“Được , các con chú ý an nhé.”
Bọn trẻ , Liễu Tố Tố bắt đầu bận rộn chuẩn cơm nước.
Cô suy nghĩ một lát quyết định sáu món, tượng trưng cho "lục lục đại thuận".
Lấy thịt xông khói trong nhà xào một món, g.i.ế.c thêm một con gà, một nửa gà kho tàu, một nửa đem hấp, thế là ba món mặn. Cuối cùng thêm hai món chay và một món tráng miệng.
Các món mặn và rau thì dễ , nhưng món tráng miệng thì Liễu Tố Tố tốn khá nhiều tâm tư. Cô định dùng gạo nếp và mứt táo để món "Xôi ngọt thập cẩm".
Món xôi ngọt thập cẩm đúng chuẩn gạo nếp cùng với đậu đỏ, hạt sen, long nhãn, ý dĩ... tổng cộng tám loại nguyên liệu, nhưng nhà hiện giờ nhiều thứ như nên chỉ đơn giản dùng mứt táo.
Đây là mứt táo từ nông trường gửi đến, ngọt, cực kỳ hợp với gạo nếp.
Món cũng dễ, chỉ cần đồ chín gạo nếp, tìm một cái bát lớn, cắt đôi mứt táo đặt đáy bát, đó múc gạo nếp đồ chín , nén thật c.h.ặ.t, cuối cùng úp ngược bát đĩa. Thế là một khối xôi hình bán cầu xinh xắn, bên điểm xuyết những miếng táo đỏ trông mắt.
Ngoài , quan trọng nhất chính là nước đường rưới lên .
Đây chính là linh hồn, là mấu chốt tạo nên vị ngon của món ăn.
Phải dùng nước và đường đun nhỏ lửa, đun từ từ. Để hương vị thơm hơn, Liễu Tố Tố còn cho thêm một ít hoa quế khô .
Đây là hoa quế cô thu thập từ hồi mới đến đây. Lúc đó cô thích dùng hoa cúc pha nước uống, ngoài hoa cúc , cô còn thử qua cả hoa quế, kim ngân hoa... nhưng thấy mùi hoa quế lạ nên cất . Hôm qua dọn dẹp đồ đạc tình cờ tìm thấy.
Rửa sạch hoa quế cho nước đường đun cùng, tạo nên mùi hương hoa thoang thoảng.
Khi nước đường sánh , cô rưới đều lên khối xôi. Nước sốt len lỏi qua từng kẽ hạt gạo nếp, chỉ mang theo vị ngọt thơm thấm sâu bên trong mà còn cho bề mặt xôi trông bóng bẩy, lấp lánh .
Cuối cùng, cô tìm một chiếc xiên tre sạch, dùng b.út chữ “Sinh nhật vui vẻ” lên một mảnh giấy đỏ cắm chính giữa đĩa xôi.
Mảnh giấy đỏ nhỏ nhắn cắm đỉnh, gió thổi qua rung rinh trông vui mắt.
Liễu Tố Tố món vì thấy nó trông giống bánh kem. Hiện giờ điều kiện bánh sinh nhật thật, dùng món thế cũng tệ.
Liễu Tố Tố ngờ rằng cô nghĩ , mà mấy đứa trẻ cũng nghĩ y như thế. Bởi vì khi bọn trẻ trở về, thấy món quà chúng dày công chuẩn núi cho Hàn Liệt, Liễu Tố Tố sững sờ: “Đây là... bánh kem ?”
Hàn Trình gật đầu lia lịa: “Vâng ạ , chẳng bảo sinh nhật thì ăn bánh kem là gì, nhưng giờ bánh kem thật nên chúng con cái ! Mẹ thấy thế nào ạ?!”
Nói một cách công bằng thì trông chẳng cả.
Dù cũng là đồ do một lũ trẻ con .
Gọi là bánh kem, nhưng thực chất chỉ là vài miếng bánh quy nhỏ, ở giữa kẹp mấy quả dại bọn trẻ tìm núi nhân, cứ thế xếp chồng lên ba bốn tầng. Trên đỉnh "chiếc bánh" là một miếng khoai lang nhỏ.
Miếng khoai lang đó cắt thành đủ loại hình thù: hình tròn, hình tam giác, hình vuông...
Hàn Trình nhiệt tình giới thiệu: “Mẹ ơi, hình tròn là của con, hình tam giác là của cả, hình vuông là của hai...”
Nói xong, bé Liễu Tố Tố với ánh mắt đầy mong đợi: “Mẹ ơi, nghĩ cha thích ạ?”
“Có chứ, yên tâm , cha các con chắc chắn sẽ cực kỳ thích!” Liễu Tố Tố nhịn , chỉ riêng tấm lòng thôi đủ để cha chúng thích mê .
“Thế thì quá!”
Khi Hàn Liệt về đến nhà, còn kịp bước cửa, mấy đứa trẻ lao đón: “Cha ơi, sinh nhật vui vẻ!”
Hàn Liệt ngẩn .
Đột nhiên mới sực nhớ : “Các con vẫn nhớ , cha còn quên mất tiêu đấy.”
Hàn Liệt nhớ sinh nhật , chỉ là dạo quân đội bận rộn quá, tâm trí mà nghĩ đến, sáng nay cũng chẳng thấy ai nhắc nên cũng quên khuấy mất.
“Cha ơi, đây là quà sinh nhật chúng con chuẩn , cha mau nếm thử ạ!” Hàn Trình bưng đĩa quà nhiệt tình mời mọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-90-han-cam-lap-cong-kho-luong-bi-mat-trong-nui.html.]
Hàn Liệt nhướng mày, cầm một miếng “bánh kem nhỏ” cho miệng. Vừa c.ắ.n một cái, lông mày suýt nhíu c.h.ặ.t .
“Có ngon cha?”
Hàn Liệt cố nén cảm giác nhổ , nuốt chửng miếng bánh quy: “Ngon lắm.”
Mấy đứa trẻ lúc mới yên tâm, hớn hở bàn chuẩn ăn cơm. Liễu Tố Tố thấy mặt Hàn Liệt tái mét, suýt nữa thì phì , vội vàng dùng đũa gắp một miếng táo đỏ cho .
Mùa quả dại núi khó tìm lắm. Mấy đứa trẻ tìm mấy quả chắc chắn tốn ít tâm sức, nhưng điều đó cũng che giấu vị chua loét của chúng, nhất là khi ăn cùng bánh quy chua cứng, Hàn Liệt thể nuốt trôi là giỏi lắm .
Liễu Tố Tố gắp xôi, sự chú ý của lũ trẻ lập tức đổ dồn đĩa xôi ngọt thập cẩm . Đứa trẻ nào chẳng thích những thứ mới lạ, hơn nữa món xôi trông vẻ ngọt, càng hợp khẩu vị của chúng.
Hàn dì hai đĩa xôi, : “Đây là xôi ngọt thập cẩm ?”
Hàn Trình vội hỏi: “Mẹ ơi, xôi ngọt thập cẩm là gì thế ạ?”
Liễu Tố Tố lắc đầu, với Hàn dì hai: “Cái coi như là ạ, nhưng trong nhà đủ nguyên liệu nên con chỉ cho thêm ít táo đỏ thôi, mấy thứ khác .”
Hàn Trình tiếp tục háo hức: “Không mấy thứ cũng , cái trông thấy ngon lắm !”
Liễu Tố Tố liếc bé một cái: “Chỉ con là nhịn thôi, nhưng món đợi cha ăn miếng đầu tiên .”
Hàn Trình liền giục cha: “Cha mau ăn , mau ăn ạ!”
Hàn Liệt là ngay đây là món vợ dày công chuẩn cho , vui lắm. Sau khi gỡ mảnh giấy nhỏ bên , mới gắp một miếng cho miệng.
Thực thích đồ ngọt, thấy nó cứ ngấy ngấy thế nào , nhưng vì nếm qua vị chua loét của mấy quả dại do các con tặng đó, nên vị ngọt bỗng trở nên vặn vô cùng.
“Có ngon ạ?” Hàn Trình hỏi.
“Ngon lắm, các con mau ăn .” Hàn Liệt dứt lời, nhanh ch.óng bắt đầu bữa ăn, chờ đợi nãy giờ ai nấy đều đói bụng .
Ăn xong cơm, Hàn dì hai mới đưa món quà bà chuẩn cho Hàn Liệt, đó là một đôi giày vải do chính tay bà .
Tay nghề của Hàn dì hai khéo, chẳng kém gì Lữ Linh Chi. Từ khi bà đến, Liễu Tố Tố còn đau đầu với chuyện may vá thêu thùa nữa. Nhìn đôi giày mềm mại, thoải mái của Hàn Liệt, Liễu Tố Tố thở dài: “Hy vọng sinh nhật con mau đến để con cũng hưởng sái tay nghề của dì hai.”
Hàn dì hai đáp: “Chẳng mấy chốc mà đến sinh nhật con .”
Cả nhà trò chuyện thêm một lúc mới về phòng nghỉ ngơi.
Liễu Tố Tố cứ ngỡ những ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua, chờ qua năm nay chuyện sẽ thỏa. ngờ đến tháng 10, khi thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, một hôm cô từ văn phòng về định lấy quần áo mùa đông . Đang loay hoay tìm trong tủ thì thấy tiếng bước chân vang lên.
Cô đầu : “Hôm nay về sớm thế?”
Hàn Liệt gật đầu, kéo cô xuống: “Hôm nay Sư trưởng thông báo một chuyện.”
“Chuyện gì thế ?”
“Hai ngày nữa, nhiệm vụ .” Hàn Liệt cúi mắt .
Liễu Tố Tố ngẩn , nhưng nhanh ch.óng hiểu . Hiện tại tình hình thiên tai ở các nơi đang nghiêm trọng, việc Hàn Liệt nhiệm vụ cũng là điều dễ hiểu. Cô , hỏi: “Hàn đoàn trưởng đang lo lắng cho con em ?”
Hàn Liệt gật đầu. Bình thường nhiệm vụ lo , huống chi là trong tình cảnh hiện nay.
Liễu Tố Tố mỉm : “Không , trong nhà vẫn còn nhiều lương thực mà. Dù thế nào nữa, con em chắc chắn sẽ bình an đợi về. Chờ về, em sẽ thật nhiều món ngon, một bàn đầy thức ăn luôn, ?”
Hàn Liệt liền bật : “Bồi thường cho ?”
Liễu Tố Tố lắc đầu: “Sao gọi là bồi thường chứ, cái gọi là tẩm bổ thể. Đi lâu như , về tẩm bổ cho thật ...”
Lời hết, giọng cô nhỏ dần biến mất. Khi Hàn Liệt lùi , mắt đầy ý : “Vợ thấy còn cần tẩm bổ nữa ?”
Liễu Tố Tố lườm một cái: “Em là chờ về cơ mà, bây giờ .”
“Thì cũng như cả thôi.” Hàn Liệt đáp.
Sự thật chứng minh, đàn ông đúng là nên là cần tẩm bổ. Đến tối hôm đó, Hàn đoàn trưởng dùng hành động thực tế để chứng minh điều với Liễu Tố Tố.
Cũng may là ngày hôm cô nên thể ngủ nướng một chút, nếu Liễu Tố Tố thề sẽ đuổi Hàn Liệt ngoài, cho quấn lấy cả đêm như nữa.
Hàn Liệt vợ mệt nên giúp cô đắp chăn cẩn thận: “Em nghỉ ngơi thêm lát nữa .”
Liễu Tố Tố định gật đầu thì thấy Hàn Liệt đang mặc chiếc áo bông dày: “Hôm nay nghỉ ?”
Ở nhà thì cần mặc dày như .
Hàn Liệt đáp: “Anh lên núi xem bắt con gì mang về .”
Từ khi lương thực khan hiếm, đều thích lên núi tìm cái ăn. Hiện giờ đến nước , bộ đội cũng gì, nên trừ những khu vực rừng sâu núi thẳm ai dám , thì vùng ngoài núi thường xuyên qua . Dù chỉ tìm một quả trứng chim thì đó cũng là thứ quý giá để lấp đầy bụng.
Dù trong nhà vẫn còn lương thực dự trữ, nhưng Hàn Liệt vẫn yên tâm. Anh nghĩ bụng tranh thủ hai ngày nghỉ lên núi dạo một vòng, mang thêm thứ gì về thứ đó.
Khi định cửa, Tiểu Lộ theo, chiếc liềm bên hông cha: “Cha lên núi ạ?”
Hàn Liệt gật đầu.
“Con cùng cha ạ?” Tiểu Lộ hỏi với ánh mắt đầy mong đợi. Cậu là con lớn nhất trong nhà, khi cha vắng, chính là trụ cột, chăm sóc , bà dì và các em, nên học hỏi thêm nhiều thứ.
Hàn Liệt rõ ràng cũng nghĩ đến điều , vỗ vai con trai, đầu tiên coi chỉ là một đứa trẻ: “Được, mặc thêm áo , cha đưa con .”
Tiểu Lộ rạng rỡ nụ , vội vàng chuẩn .
Có Hàn Liệt cùng nên Liễu Tố Tố cũng gì lo lắng.
Trong hai ngày tiếp theo, hễ rảnh rỗi là Hàn Liệt đưa Tiểu Lộ lên núi, và họ thực sự bắt hai con gà rừng mang về.
So với , mấy con gà rừng gầy trông thấy, chẳng mấy thịt, nhưng còn hơn .
Xử lý xong hai con gà rừng, sáng sớm hôm , Hàn Liệt lên đường.
Vẫn như khi, từ lúc tờ mờ sáng khi còn thức giấc, chỉ Liễu Tố Tố tiễn.
Ra đến cửa, Hàn Liệt ôm cô thật c.h.ặ.t: “Vợ , chờ về nhé.”
“Vâng, chú ý an , giữ gìn sức khỏe nhé.”
Nhìn bóng dáng Hàn Liệt khuất dần, Liễu Tố Tố lặng hồi lâu mới đóng cửa nhà.
Có lẽ vì quen với việc cha nhiệm vụ nên bọn trẻ biểu hiện gì lạ, chỉ Hàn dì hai là vẫn còn lo lắng. Liễu Tố Tố sợ bà ở nhà suy nghĩ lung tung nên lấy xấp vải dự trữ trong nhà , nhờ bà giúp may quần áo mùa đông cho bọn trẻ.
“Bọn trẻ đều lớn cả , mấy bộ chật hết . Để dì nối thêm ống quần với tay áo cho dài một chút là mặc .” Hàn dì hai .
Liễu Tố Tố gật đầu. Cô vốn rành mấy chuyện nên dì hai cô . Tuy nhiên, cô lấy xấp bông gòn cất kỹ đáy hòm . Đây là bông cô mua ở chợ từ hai năm , qua xử lý sạch sẽ, thể dùng áo bông ngay.
Cất lâu ngày nên bông chút mùi, cần mang ngoài phơi phóng cho thoáng khí.
Liễu Tố Tố : “Dì hai, con đoán mùa đông năm nay sẽ lạnh lắm đấy. Dì xem nếu thì cho thêm nhiều bông áo cho bọn trẻ, cho chúng mặc ấm một chút.”
Tục ngữ câu "hè nóng bức đối trời đông giá rét", mùa hè năm nay nóng đến lạ thường, mới tháng 10 mà trời lạnh , đến Tết chắc chắn sẽ còn lạnh hơn nữa.
Thời buổi khó khăn, điều kiện may quần áo mới, chỉ thể tìm cách cho thêm bông áo cũ, như ít nhiều cũng giữ ấm hơn.
“Được, để dì .” Hàn dì hai gật đầu.
Sự thật chứng minh, sự lo xa của Liễu Tố Tố thực sự phát huy tác dụng. Đến tháng 12, thời tiết ngày càng lạnh giá, lạnh hơn hẳn năm.
Lạnh thì đành, đến Tết Dương lịch, một chuyện lớn đột ngột xảy — núi cháy.
Lúc đó Liễu Tố Tố đang từ Ban Quân vụ trở về. Dịp Tết Dương lịch văn phòng việc gì nên nghỉ. Nhận lương xong ai nấy đều phấn khởi. Trương đoàn trưởng còn hứa hẹn rằng năm nay tuy quà Tết, nhưng sang năm nhất định sẽ tìm cách bù đắp cho .
“Đoàn trưởng định bù đắp thế nào ạ?” Tiền Trình hỏi.
“Sợ quỵt của chắc? lên núi săn lợn rừng cũng sẽ bù đắp cho các , ?”
Mọi đều bật . Trương đoàn trưởng xua tay bảo về , ông còn họp một lát mới đóng cửa về .
Tiền Trình cùng Liễu Tố Tố ngoài, hai đang chuyện về nấm bào ngư. Nghe một nhà nọ chăm sóc kiểu gì mà nấm c.h.ế.t sạch, giờ đang nhờ qua xem giúp, hy vọng vớt vát chút nấm để ăn Tết.
Tiền Trình sợ xong nên cố ý rủ Liễu Tố Tố cùng.
Liễu Tố Tố cũng đang rảnh nên cùng . Trên đường về, họ còn ghé qua xem ruộng khoai sọ nước.
Khoai sọ nước hiện giờ đang phát triển , tuy lá còn xanh như nhưng củ khoai đào lên trông cũng hề nhỏ.
“Chờ đến Tết là chúng khoai ăn .” Tiền Trình xoa xoa hai tay đầy phấn khởi, cứ nghĩ đến cái ăn là hào hứng.
Liễu Tố Tố mỉm , định bảo trông chẳng khác gì Hàn Trình thì bỗng thấy tiếng động lạ: “Tiền Trình, thấy tiếng ai kêu ?”
Tiền Trình ngơ ngác lắc đầu, định bảo thấy gì thì một tiếng thét ch.ói tai vang lên: “Mau cứu với! Cháy ! Cháy rừng !”
Sắc mặt Liễu Tố Tố biến đổi, cô vội vàng chạy về phía đó.
Chỉ thấy ở sườn núi cách đó xa, khói trắng bốc lên nghi ngút. Có mấy bà vợ quân nhân lên núi tìm đồ ăn đang cuống cuồng tìm cách dập lửa nhưng vô ích. Mùa đông hanh khô, thêm gió lớn đặc trưng của vùng quân khu , lửa nhỏ một chút gặp gió bùng lên dữ dội.
Trên núi là cây cối, vì hạn hán kéo dài nên phần lớn cây khô héo, nếu dập tắt kịp thời thì hậu quả thật khôn lường.
Tiền Trình định lao ngay lên núi, Liễu Tố Tố ngăn : “Anh mau gọi , gọi tất cả đến đây!”
Một chẳng giải quyết gì, vì lãng phí thời gian thì chi bằng mau ch.óng gọi thêm đến giúp.
Tiền Trình vội vàng chạy ngay.
Liễu Tố Tố hét lớn về phía : “Mọi cố gắng cầm cự, đừng để lửa cháy lan lên đỉnh núi!”
Sau đó, cô gọi thêm hai bà vợ quân nhân khác: “Hai chị theo , bây giờ chúng mượn xẻng của từng nhà!”
Hiện tại nước, cũng chẳng bình chữa cháy, cách duy nhất để dập lửa là đào đường băng cản lửa.
Cũng may là nhà nào cũng xẻng. Nghe tin cháy rừng, chẳng chẳng rằng, vội vàng mang xẻng trong nhà .
Khi Tiền Trình dẫn tới, mỗi cầm một chiếc xẻng lao thẳng lên núi.
Liễu Tố Tố cũng theo.
Nhiều huấn luyện nên cách đào đường băng cản lửa, nhưng cũng rõ, Liễu Tố Tố giải thích nhanh mẫu cho họ thấy.
Gió thổi mạnh, chỉ trong chốc lát, ngọn lửa lan rộng nhanh ch.óng.
Cũng may đây là quân khu, dù một nhóm nhiệm vụ nhưng vẫn còn ít chiến sĩ ở . Mọi việc nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc một đường băng cản lửa dần hình thành.
Lúc mới thể thở phào nhẹ nhõm một chút. Tiền Trình định gì đó, đầu thấy sắc mặt Liễu Tố Tố kém.
“Chị Tố Tố, chị chứ?”
Liễu Tố Tố xua tay: “Chị , chỉ là đau bụng thôi.”
Chắc là đến kỳ kinh nguyệt . Gần đây ăn uống thất thường bận rộn nên chu kỳ rối loạn, Liễu Tố Tố cũng thời gian khám bác sĩ. Lúc bụng đau âm ỉ, cô đoán là vì lý do đó.
cô dám về ngay, đợi thêm một lát nữa, chắc chắn đường băng cản lửa vấn đề gì, cô mới chào Tiền Trình về .
Lửa vẫn đang cháy nhưng đường băng cản lửa nên còn lo ngại gì lớn, hơn nữa đó còn nhiều , thể yên tâm. Liễu Tố Tố chỉ sợ ở lâu, lát nữa quần áo dính bẩn thì ngại lắm, nên về nhà xử lý cho xong.
điều khiến cô ngạc nhiên là khi về nhà kiểm tra, cô phát hiện hề đến kỳ kinh nguyệt.
“Tiểu Liễu, thế con?” Hàn dì hai hỏi.
Liễu Tố Tố xua tay. Cô cũng giải thích thế nào, nhưng nếu đến kỳ thì tại bụng đau như ?
Cô định một lát xem nhiễm lạnh , nhưng Hàn dì hai xong thì mắt sáng rực lên: “Tiểu Liễu, là con m.a.n.g t.h.a.i ?!”
Liễu Tố Tố lắc đầu: “Không ạ.”
Hàn dì hai đến muộn nên , cô và Hàn Liệt cũng từng nhắc đến chuyện . Liễu Tố Tố kể chuyện khám : “Bác sĩ bảo khả năng con m.a.n.g t.h.a.i là thấp ạ.”
“Thấp chứ là ! Tiểu Liễu, theo dì thì con cứ nên đến bệnh viện kiểm tra xem . Vạn nhất mà m.a.n.g t.h.a.i thật, đau bụng thế nhỡ chuyện gì thì !” Hàn dì hai lo lắng .
Hai sống chung một mái nhà, Hàn dì hai tuy tò mò chuyện riêng tư của Liễu Tố Tố nhưng bà cũng nhận cô ít nhất hai tháng thấy kinh nguyệt. Nhỡ là thật thì ?
Liễu Tố Tố định bảo thể nào, nhưng nghĩ nghĩ , khám một chút cũng chẳng mất gì. Bụng khó chịu thế , nếu thật sự là sắp đến kỳ thì chắc chắn lúc đến sẽ còn đau hơn, xin bác sĩ ít t.h.u.ố.c giảm đau mới . Nếu Hàn Liệt nhà mà cô đổ bệnh thì Hàn dì hai một lo xuể.
Liễu Tố Tố tính toán như , nhưng khi đến bệnh viện khám xong, cô sững sờ: “Bác sĩ gì cơ ạ? m.a.n.g t.h.a.i ?!”
“ , gần hai tháng . Hôm nay chắc là do vận động mạnh nên mới đau bụng. May mà sức khỏe cô nên , nhưng khuyên cô hai ngày tới nên nghỉ ngơi để giữ t.h.a.i cho định.”
Liễu Tố Tố c.h.ế.t lặng, chẳng còn lọt tai lời bác sĩ gì nữa.
Hàn dì hai cô đang quá kinh ngạc nên bảo cô xuống, còn bà bắt đầu hỏi han bác sĩ đủ thứ chuyện. Sợ nhớ hết, bà còn lấy giấy b.út ghi chép cẩn thận.
Ra khỏi cổng bệnh viện, gió lạnh thổi qua, Liễu Tố Tố mới sực tỉnh.
“Gió lạnh quá, Tố Tố giờ để lạnh , để dì quàng khăn cho con.” Hàn dì hai kéo chiếc khăn quàng cổ cho Liễu Tố Tố. Liễu Tố Tố bà, lúc mới tìm giọng của : “Dì hai, con m.a.n.g t.h.a.i thật ?”
“Thật chứ! Mang t.h.a.i , tính ngày thì chắc chắn là lúc Tiểu Liệt nhiệm vụ thì con t.h.a.i đấy!” Hàn dì hai hớn hở , bà vui lắm.
Liễu Tố Tố vẫn còn ngơ ngác: “ bác sĩ bảo con thể con mà.”
Hàn dì hai tủm tỉm đáp: “Bác sĩ cũng chỉ là khả năng thôi mà, tuyệt đối . Con và Tiểu Liệt đều là , ông trời chắc chắn sẽ để con con !”
Nghĩ đến đây, bà : “Chẳng khi nào Tiểu Liệt mới về, mà chắc chắn sẽ vui lắm cho xem.”
, Hàn Liệt mà chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Liễu Tố Tố nghĩ đến đây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ diệu. Cô chậm rãi đưa tay đặt lên bụng .
Nơi đó hiện giờ vẫn còn bằng phẳng, nhưng Liễu Tố Tố cảm thấy dường như điều gì đó khác xưa.
Cảm giác như một sinh linh bé bỏng bên trong cũng đang vươn bàn tay nhỏ bé chạm tay cô.
Đó là đứa con của cô và Hàn Liệt.
Liễu Tố Tố mỉm , ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.
Cô thực sự vui.