Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 89: Lê Ngọc Quế Nhận Quả Báo - Bao Phi Tường Chuyển Ngành

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:51:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn Hình Tiểu Quân dẫn bắt giữ ba nhà Hoàng tiểu thúc, Lê Ngọc Quế theo bản năng định bỏ chạy, nhưng kịp nữa, Liễu Tố Tố trực tiếp túm c.h.ặ.t lấy cô .

 

“Buông ! Buông !” Lê Ngọc Quế bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

 

sức lực của cô so với Liễu Tố Tố, giữ c.h.ặ.t thể nhúc nhích. lúc , Hoàng tiểu thúc sang, gã chỉ tay Lê Ngọc Quế hét lớn: “Chính là cô , chính là cô đưa chúng đây! Cô còn bảo Hàn Tú Tú giờ sống như tiên, nếu đưa tiền cho chúng thì đúng là đại nghịch bất đạo!”

 

Hàn Liệt Lê Ngọc Quế đang tái mét mặt mày, lập tức hiểu vấn đề. Anh thắc mắc tại mấy thấy gọi “Đoàn trưởng”, rõ ràng đón Tú Tú, mới chỉ là Phó đoàn trưởng thôi.

 

Liễu Tố Tố dù rõ ngọn ngành nhưng cũng đoán phần nào: “Vậy thì đưa cùng luôn .”

 

Cô chào Hàn dì hai một tiếng theo luôn.

 

Những chuyện , cô là thì nhất định cho rõ ràng.

 

“Bà dì ơi, bà chứ?” Mấy đứa trẻ vội vàng chạy .

 

“Bà , chúng nhà .” Hàn dì hai dẫn bọn trẻ trong.

 

Đám đông thấy còn gì để xem nữa cũng tản , chỉ còn Trần Nam ở . Bà Hàn dì hai chắc chắn chuyện gì xảy nên hạ thấp giọng kể vắn tắt một lượt.

 

“Chuyện ... chuyện đúng là con mà!” Hàn dì hai phẫn nộ .

 

“Chứ còn gì nữa, đám đó đáng đời tù!” Trần Nam cũng là , bà cũng con gái, lúc chuyện của Tú Tú bà đau lòng khôn xiết, ngờ đám trơ trẽn đến mức còn dám nảy sinh ý đồ đó.

 

“Không chỉ bọn họ, cả cái cô Lê Ngọc Quế nữa, đúng là đồ gây chuyện!” Trần Nam lầm bầm mắng.

 

Hàn dì hai cau mày: “Yên tâm , hạng đó sẽ kết cục .”

 

Quả nhiên đúng như lời họ , lâu , đến tìm Bao Phi Tường. Bao Phi Tường ban đầu mang vẻ mặt đầy nghi hoặc ngoài, nhưng khi , mặt đen như đ.í.t nồi.

 

Đi là Lê Ngọc Quế đang lóc t.h.ả.m thiết. Phải rằng từ khi sinh Kim Đản, mỗi ngang qua cửa nhà họ, cô đều mang vẻ mặt kiêu ngạo, đây là đầu tiên cô còn tâm trí mà khoe khoang.

 

Chỉ cảnh đó thôi, Hàn dì hai đoán chuyện gì xảy .

 

Quả nhiên, một lúc , khi Liễu Tố Tố và Hàn Liệt trở về, mấy đứa trẻ vội vàng vây quanh: “Thế nào , mấy kẻ định bắt chị Tú Tú chú công an bắt ạ?!”

 

Hàn Trình sốt ruột nhất, bé chỉ sợ kẻ bắt, đến tìm chị Tú Tú gây phiền phức!

 

Liễu Tố Tố mỉm , trả lời ngay mà : “Hàn Liệt, giúp em lấy con thỏ hầm , tối nay chúng ăn thịt thỏ.”

 

“Thịt thỏ!!”

 

Chẳng cần thêm gì nữa, sự chú ý của lũ trẻ lập tức chuyển sang chuyện ăn thịt.

 

Bọn trẻ vẫn nhớ thịt thỏ ngon thế nào, cay thơm mềm, còn ngon hơn cả thịt lợn, ăn một là nhớ mãi quên.

 

ít khi , vì thịt thỏ nhiều, thường cả con mới đủ cho cả nhà ăn một bữa, hơn nữa dầu mỡ và tương ớt trong nhà giờ cũng còn nhiều, thịt thỏ mà cho nhiều gia vị thì ngon.

 

“Sao đột nhiên ăn thịt thế ạ?” Tiểu Lộ hỏi.

 

“Hôm nay các con đều biểu hiện tuyệt vời, nhất định thưởng cho các con chứ!” Liễu Tố Tố , “Cha các con kể với , hôm nay các con trách nhiệm, còn dũng cảm nữa. Lúc lớn nhà, các con giúp đỡ lẫn , thật sự vui.”

 

Có những phụ khi con cái thường biểu lộ ngoài, cho rằng chuyện đó cần , chỉ cần trong lòng .

 

Liễu Tố Tố nghĩ . Đã là con thì ai cũng mong những ưu điểm của ghi nhận và khen ngợi, huống chi bọn trẻ trong nhà đều còn nhỏ. Chỉ khi , chúng mới đúng và nên thế nào.

 

Nghe , mấy đứa trẻ bỗng thấy ngượng ngùng, đặc biệt là Hàn Trình, bé vỗ vỗ cái bụng nhỏ, giả vờ thẹn thùng: “Mẹ ơi, khách sáo quá .”

 

Liễu Tố Tố bộ dạng đó của bé thì buồn , cố ý trêu: “Vậy là thôi nhé? Tối nay chúng vẫn ăn rau dại .”

 

“Đừng mà ! Ăn thịt , ăn thịt ! Con chỉ khách sáo với một tí thôi, tưởng thật thế!” Hàn Trình sợ đến mức tim nhỏ nhảy ngoài!

 

“Được , đùa thôi, mau chơi , lát nữa là cơm ăn.”

 

Vào bếp, Hàn dì hai mới hỏi thăm tình hình bên .

 

“Mấy nhà họ Hoàng đến gây chuyện đưa thẳng đến Cục Công an .”

 

Dù bọn họ luôn miệng phủ nhận liên quan đến bọn buôn , nhưng Liễu Tố Tố ngốc. Nghe Hàn Liệt kể tình hình, cô đoán ngay đám chắc chắn tìm mua từ , nếu đợi mang Tú Tú về mới tìm thì chẳng nuôi báo cô con bé thêm một thời gian ?

 

Hơn nữa đám tiền án, nên đưa thẳng đến Cục Công an. Dù tiền án thì hành vi định buôn bán của bọn họ, dù thành công , cũng đủ để tống trại tạm giam để dạy cho một bài học.

 

Chưa kể Hàn Tú Tú còn là con em liệt sĩ, hình phạt dành cho bọn họ chắc chắn sẽ nặng chứ nhẹ.

 

“Thế thì quá!” Hàn dì hai mới thấy hả giận, “Còn nhà tầng thì ?”

 

Liễu Tố Tố đáp: “Bao Phi Tường định chuyển ngành .”

 

Hàn dì hai ngẩn : “Chuyển ngành? Cậu vẫn đến tuổi mà!”

 

Hàn dì hai thấy kinh ngạc, nhưng Liễu Tố Tố đoán . Dù Bao Phi Tường đến tuổi nhưng hiện tại chuyển ngành đối với là lựa chọn nhất.

 

Trước đó vì chuyện của Bao lão thái, dù xử phạt nhưng ghi sổ đen. Dù Sư trưởng khó thì thăng tiến, khi thẩm tra chính trị, chỉ cần hỏi qua một là sẽ phát hiện vết nhơ .

 

Trừ khi lập công trạng gì đó để xóa nhòa chuyện — nhưng Bao Phi Tường năng lực đó.

 

Anh vốn vẫn còn nuôi một tia hy vọng, nghĩ rằng cứ chờ xem, cơ hội. chuyện của Lê Ngọc Quế hôm nay đập tan ảo tưởng của .

 

Khi lính gác của Chung sư trưởng gọi lên văn phòng, kể những gì Lê Ngọc Quế , mặt Bao Phi Tường bỗng chốc biến sắc.

 

Trước sự ngỡ ngàng của , giáng một cái tát nảy lửa mặt Lê Ngọc Quế.

 

“Cậu bình tĩnh ! Bao Phi Tường!” Chung sư trưởng vội vàng bảo giữ .

 

Thời buổi chuyện đ.á.n.h vợ là hiếm, ở quân khu cũng , nhưng hạng như , đ.á.n.h vợ ngay mặt , đặc biệt là mặt lãnh đạo, thì đúng là đầu tiên thấy.

 

thể bình tĩnh ! Lê Ngọc Quế, vì cô mà tiêu đời ! Tiêu đời !” Mắt Bao Phi Tường vằn lên những tia m.á.u. Lúc đ.á.n.h nhất Lê Ngọc Quế, mà là chính , là cái thằng ngày mù mắt mà cưới loại đàn bà !

 

Lê Ngọc Quế và đám Hoàng tiểu cô chẳng chẳng thích, mà tự tiện đưa bọn họ , thế còn bao nhiêu lời châm chọc, giờ Hoàng tiểu thúc vạch trần ngay mặt .

 

Người ở quân khu cơ bản đều lập gia đình, dù kết hôn thì chỉ cần hạng mất hết lương tâm, ai nấy đều căm thù bọn buôn thấu xương.

 

Giờ đây Lê Ngọc Quế dính líu đến bọn buôn , còn gây sóng gió, Bao Phi Tường ngoài cái danh “ trộm nước” , còn thêm cái danh “ mụ vợ độc ác!”.

 

Anh còn định lập công để cứu vãn tiền đồ ?

 

Cứu vãn kiểu gì đây? Toàn bộ tương lai của hủy hoại !

 

Bao Phi Tường chẳng thèm quan tâm phẩm chất của Lê Ngọc Quế , chuyện , chỉ cần liên lụy đến thì mặc kệ!

 

đây là một mụ đàn bà ngu xuẩn! Làm chuyện giấu giếm, vạch trần ngay tại trận, còn kéo theo cả xuống nước!

 

Lúc khí huyết dâng lên đến đỉnh đầu, nếu còn sót chút lý trí cuối cùng, cũng chẳng sẽ chuyện gì nữa.

 

Chung sư trưởng sợ kích động, liền : “Đưa về , lát nữa sẽ xử lý vấn đề của .”

 

Lính gác đẩy Bao Phi Tường đến cửa, nhưng bỗng dừng bước. Anh im lặng vài giây, khàn giọng : “Sư trưởng, xin chuyển ngành.”

 

Chung sư trưởng nhíu mày: “Cậu chắc chứ?”

 

Ở đơn vị thể trụ nữa, tương lai cũng chẳng còn gì để . Thay vì cứ ở đây chịu đựng những ánh mắt khinh miệt của , chi bằng chủ động chuyển ngành sớm.

 

Biết Sư trưởng thấy những chuyện liên quan đến mà cho một lối thoát hơn?

 

Bao Phi Tường nghĩ nên gật đầu: “ chắc chắn. chuyển ngành.”

 

Liễu Tố Tố kể chuyện đó cũng gì. Dù là Bao Phi Tường Lê Ngọc Quế, đến bước đường đều là đáng đời cả.

 

Hàn dì hai thì vui mừng: “Đi thì , nhà chúng sẽ yên tĩnh.”

 

Liễu Tố Tố múc đĩa thịt thỏ xào thơm nức mũi , mỉm gật đầu: “Dì hai, dì gọi bọn trẻ ăn cơm ạ, con hâm bánh ngô.”

 

Sau khi ăn cơm và vệ sinh cá nhân xong, Liễu Tố Tố trở về phòng thì thấy Hàn Liệt đang bên mép giường đợi : “Vợ , để gọi Tú Tú lên đây nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-89-le-ngoc-que-nhan-qua-bao-bao-phi-tuong-chuyen-nganh.html.]

 

Liễu Tố Tố nhịn , ngờ đàn ông tâm lý đến , tối nay cô chuyện với Tú Tú nên chẳng cần cô mở lời.

 

“Được, tối nay sang phòng Tiểu Lộ ngủ nhé?” Liễu Tố Tố lấy thêm một chiếc chăn trong tủ , “Đắp dày một chút, ban đêm trời lạnh đấy.”

 

Hàn Liệt bóp nhẹ tay cô, ôm chăn . Một lát , Hàn Tú Tú ôm gối : “Mẹ ơi, tối nay con ngủ với ạ?”

 

“Đương nhiên , kể chuyện cho con nhé?”

 

Hàn Tú Tú gật đầu lia lịa, vội vàng chui trong chăn. Cô bé đột nhiên hỏi: “Mẹ ơi, con sang đây cha giận ạ?”

 

“Đương nhiên là , cha giận con chứ?”

 

“Thế thì quá.” Hàn Tú Tú mỉm , rúc sâu trong chăn, cảm thấy vô cùng ấm áp.

 

Hiện tại thời tiết vẫn còn lạnh, trong nhà vẫn đốt giường sưởi, dù bên ngoài lạnh thế nào, chỉ cần lên giường là thấy ấm áp ngay. Trong phòng Tú Tú cũng một cái giường sưởi do cha xây, tối nào cha cũng giúp cô bé đốt lò, cho thật nhiều củi để giường luôn ấm.

 

Hàn Tú Tú chớp chớp mắt, nhỏ giọng : “Mẹ ơi, con thấy cha lắm, con nên đối xử với cha như .”

 

Liễu Tố Tố cô bé, cô bé tiếp tục : “Trước ... con sợ cha, cực kỳ sợ luôn. cha vẫn luôn đối xử với con, hôm nay còn giúp con nữa. Nếu cha, chắc con cô út bắt . Mẹ ơi, con thấy với cha quá.”

 

Cô bé luyên thuyên kể những suy nghĩ trong lòng, lời lẽ chút lộn xộn nhưng Liễu Tố Tố vẫn hiểu ý của cô bé.

 

Cô mỉm ôm Tú Tú lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Không , cha sẽ giận , Tú Tú cũng gì với cha cả.”

 

Cô và Hàn Liệt đều hiểu rõ, Tú Tú ý kiến gì với Hàn Liệt, cô bé chỉ là sợ hãi tất cả những khác giới thôi. Hàn Liệt thương con còn hết, thể giận chứ?

 

Mắt Hàn Tú Tú sáng lên: “Thật ạ?”

 

“Thật mà.” Liễu Tố Tố gật đầu, tiếp: “ cha cũng thích Tú Tú, thích giống như . Cha giống những kẻ , nên thỉnh thoảng Tú Tú hãy thử trò chuyện với cha nhé? Cha sẽ vui lắm đấy.”

 

Hàn Tú Tú nhớ bóng lưng cao lớn của cha chắn mặt ban ngày, liền gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ!”

 

“Vậy bắt đầu kể chuyện đây, xong chuyện chúng ngủ sớm nhé...”

 

Liễu Tố Tố nhẹ giọng bắt đầu kể chuyện, còn lúc ở tầng là một bầu khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Bao lão thái ôm Kim Đản trong phòng, mặt mày sưng sỉa, còn Lê Ngọc Quế thì c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nuốt nước bọt mở lời: “Phi Tường, em xin , em...”

 

“Chúng ly hôn .”

 

Một câu đơn giản của Bao Phi Tường cắt đứt lời giải thích mà Lê Ngọc Quế chuẩn sẵn.

 

“Anh... cái gì?” Lê Ngọc Quế trợn tròn mắt, điên cuồng lắc đầu, “Em đồng ý, em ly hôn, tuyệt đối ly hôn!”

 

Lúc Bao Phi Tường tát ở văn phòng Sư trưởng, Lê Ngọc Quế giận, định mắng ngay lập tức, nhưng thấy ánh mắt u ám đáng sợ của , cô bỗng thấy sợ hãi. Tiếp đó, Bao Phi Tường chủ động xin chuyển ngành, Lê Ngọc Quế mới phạm sai lầm nghiêm trọng đến mức nào.

 

cố ý, cô cũng Hàn Liệt chuẩn nhiều bằng chứng đến thế. Nếu thì cô dại gì mà mạo hiểm như ?

 

Lê Ngọc Quế dám thêm gì, chỉ sợ chọc giận Bao Phi Tường thêm nữa. Cô chỉ thể khép nép theo về nhà, dọc đường tự an ủi rằng , dù Bao Phi Tường chuyển ngành, khởi điểm cao như kiếp , nhưng chỉ cần vượt qua giai đoạn , chắc chắn vẫn sẽ giàu như kiếp , vẫn thể hưởng phúc theo.

 

Kết quả là cô mới tự trấn an xong, định hòa với Bao Phi Tường thì đòi ly hôn?!

 

Lê Ngọc Quế thể đồng ý, nếu ly hôn với Bao Phi Tường thì cô lấy ngày lành mà sống nữa!

 

“Không thể ly hôn , em đồng ý! Nếu ly hôn thì Kim Đản , thằng bé thể !” Lê Ngọc Quế bắt đầu lóc.

 

Không nhắc đến Kim Đản thì thôi, thấy cô còn mặt mũi những lời đó, Bao lão thái từ trong phòng lao : “Phi! Kim Đản mụ như cô mới là đen đủi đấy! Cô hủy hoại con trai , ai cô còn hủy hoại cả cháu trai nữa ! Ly hôn sớm chừng nào chừng nấy, ly hôn Kim Đản nhà mới nuôi dạy t.ử tế!”

 

Nếu là bình thường, Lê Ngọc Quế cãi tay đôi với bà , nhưng giờ cô còn tâm trí nữa. Cô liều mạng túm lấy cánh tay Bao Phi Tường, tuyệt đối ly hôn.

 

một khi Bao Phi Tường quyết định thì thể đổi .

 

Thấy Bao Phi Tường quyết tâm ly hôn, Lê Ngọc Quế gần như tuyệt vọng, cô chạy đến mặt Kim Đản, hy vọng con trai thể giữ .

 

Kim Đản gần một tuổi, nhờ ăn uống đầy đủ nên trông lớn hơn hẳn những đứa trẻ cùng lứa, nhưng nó vẫn chỉ là một đứa trẻ, còn là một đứa trẻ nuông chiều quá mức.

 

Khi Lê Ngọc Quế chạy lóc đòi ở , Kim Đản phiền đến phát bực, nó trực tiếp vung tay đẩy cô ngã nhào, đầu rúc lòng Bao lão thái.

 

Trong túi áo Bao lão thái kẹo, nó ăn kẹo!

 

Bao lão thái đút một viên kẹo cho Kim Đản, đắc ý Lê Ngọc Quế: “Biết điều thì cút ngay , còn mong Kim Đản giữ cô , !”

 

Lê Ngọc Quế cam tâm rời , nếu , chỉ mất con mà cả giấc mộng giàu sang bấy lâu nay cũng tan thành mây khói!

 

Hơn nữa với tình cảnh hiện tại, dù cô về quê cũng chẳng ngày lành mà sống. Phải rằng thư xin lương thực, vì sợ Bao lão thái giận nên Lê Ngọc Quế xé nát bức thư đó, coi như thấy. Giờ mà về, để cô yên !

 

Lê Ngọc Quế bắt đầu lóc t.h.ả.m thiết, Bao Phi Tường rút ý định ly hôn, nhưng chẳng thèm đoái hoài, thẳng phòng đóng cửa ngủ.

 

Bao lão thái cũng bế Kim Đản theo. Lê Ngọc Quế một gào bên ngoài nửa ngày trời mà chẳng ai thèm để ý, cuối cùng cô cũng đành bỏ cuộc, định bụng để đến ngày mai tính tiếp.

 

Sáng hôm , Lê Ngọc Quế đ.á.n.h thức bởi tiếng đập cửa dồn dập.

 

Vì chuyện đưa đám Hoàng tiểu cô quân khu, cô phạm sai lầm lớn, nên Chung sư trưởng yêu cầu Ban Gia đình giám sát, bắt cô mỗi ngày đến đó học tập quy định của quân khu và bản kiểm điểm.

 

Lê Ngọc Quế cũng . Cô liếc căn phòng vẫn đóng c.h.ặ.t cửa, nghĩ bụng nhanh về, đó sẽ tìm cách chuyện với Phi Tường.

 

Lê Ngọc Quế ngờ rằng, khi cô , bộ căn nhà trống rỗng.

 

Bao Phi Tường, Bao lão thái, Kim Đản và tất cả đồ đạc đều biến mất, trong tủ chỉ còn vài bộ quần áo của cô .

 

Chưa kịp định thần thì của Ban Gia đình đến. Đầu óc Lê Ngọc Quế rối bời, chỉ đuổi : “ bản kiểm điểm xong mà!”

 

Người đó liếc : “ đến để thu hồi nhà.”

 

Lê Ngọc Quế ngẩn : “Thu hồi nhà gì cơ?”

 

“Đồng chí Bao Phi Tường rời cách đây lâu. Trước khi , dặn chúng hôm nay thu hồi căn nhà , vì rời khỏi quân khu ngay trong ngày hôm nay.”

 

Lê Ngọc Quế cảm thấy như đang gặp ảo giác, Bao Phi Tường thể , cô vẫn còn ở đây mà, ai với cô là hôm nay chứ?

 

tin thì một tiếng , khi Lê Ngọc Quế ôm hành lý của Ban Gia đình “mời” xuống lầu, cô vẫn chấp nhận sự thật.

 

Bao Phi Tường thật sự bỏ rơi cô !

 

Anh mang theo tất cả thứ, giờ cô chẳng còn gì cả, con mất, tiền hết, ngay cả giấc mộng giàu sang tương lai cũng tan tành!

 

“Oanh” một tiếng, Lê Ngọc Quế cảm thấy thế giới của sụp đổ .

 

thể chấp nhận thực tại , cô hiểu tại chuyện đang bỗng chốc biến thành thế !

 

lúc , cô thấy ai đó nhắc đến ba chữ “Liễu Tố Tố” ở đằng xa, Lê Ngọc Quế lập tức bừng tỉnh.

 

Là Liễu Tố Tố!

 

Tất cả là tại Liễu Tố Tố, chính cô hủy hoại cả đời !

 

Nếu khi kết hôn với Bao Phi Tường mà gặp Liễu Tố Tố thì chuyện tuyệt đối thành thế !

 

“Liễu Tố Tố đúng là đồ yêu tinh hại ! Cô chính là chổi!” Lê Ngọc Quế cũng chẳng còn gì để mất, cô sắp đuổi khỏi quân khu, trắng tay , nên dù c.h.ế.t cũng kéo theo một đệm lưng.

 

những lời chẳng căn cứ gì, nhưng ở quân khu bao nhiêu , dù là bừa thì chắc chắn cũng sẽ vì lời mà nảy sinh ác cảm với Liễu Tố Tố, chỉ cần một thôi là Liễu Tố Tố sẽ cô lập.

 

Nghĩ , Lê Ngọc Quế càng gào to hơn, thu hút sự chú ý của .

 

điều cô ngờ tới là, xung quanh cô quả thực ngày càng đông, nhưng ai nấy đều bước chân vội vã, chẳng thèm dừng lấy một cái, họ hối hả chạy về phía ngọn núi đằng : “Nghe đồng chí Liễu Tố Tố tìm thấy lương thực ?!”

 

Lương thực?

 

Lương thực gì cơ?!

 

Lê Ngọc Quế kinh ngạc đến mức quên cả , định chạy theo xem chuyện gì đang xảy thì nhân viên Ban Gia đình tới: “Lê Ngọc Quế, cô còn đây phát điên cái gì nữa, mau ngay cho !”

 

 

Loading...