Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 88: Hàn Liệt Trổ Tài - Vạch Trần Bộ Mặt Thật Của Cực Phẩm

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:51:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , đây là quân khu, nếu nhà quân nhân đến thông báo thì các tuyệt đối , mau .” Chiến sĩ gác cổng trầm giọng , bắt đầu mất kiên nhẫn, mấy cứ lải nhải mãi mà chịu rời .

 

Ngay lúc ba định thêm gì đó, Lê Ngọc Quế vội vàng tới, hỏi: “Các đến tìm Hoàng Chiêu Đệ ?”

 

Người phụ nữ trong nhóm ba gật đầu lia lịa: “ đúng, chúng tìm Hoàng Chiêu Đệ, chúng nhà của nó, đến thăm nó một chút. Đồng chí, cô thể đưa chúng ?”

 

Nói xong, hai đàn ông cũng gật đầu theo, trông vẻ mặt vô cùng thuần phác, giống như những thật thà đang nhớ thương .

 

Nếu còn ký ức từ kiếp , Lê Ngọc Quế thật sự bọn họ lừa .

 

Không sai, ba tìm Hoàng Chiêu Đệ, chính là Hàn Tú Tú hiện tại.

 

Lê Ngọc Quế nhớ rõ, kiếp chính bọn họ tìm đến cửa, ban đầu là chỉ thăm Hàn Tú Tú, nhưng một hồi đòi mang con bé . Lê Ngọc Quế lúc đó đang cần tiền nên chẳng chẳng rằng, mặc kệ bọn họ mang đứa trẻ .

 

Cũng chính vì chuyện mà cô và Hàn Liệt mới trở mặt, dẫn đến một loạt bi kịch . Thế nên dù sống một , cô vẫn nhanh ch.óng nhận ba .

 

Lê Ngọc Quế hận ba , chỉ là chán ghét thôi, vì thấy bọn họ là cô nhớ đến đoạn lịch sử nhục nhã của chính .

 

đó là chuyện của cô , hiện tại cô kế của Hàn Tú Tú, đưa những cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô , ngược , khi chuyện xảy , chịu trận sẽ là nhà Liễu Tố Tố.

 

Lê Ngọc Quế từ khi dọn đến đây luôn thắc mắc, tại nhà Hàn Tú Tú vẫn đến quấy rối, chẳng lẽ vì cô trọng sinh nên sinh hiệu ứng cánh bướm, khiến bọn họ kiếp tìm đến nữa?

 

Lúc đó cô còn thấy tiếc nuối khôn nguôi, ngờ cuối cùng cũng đợi .

 

Nghĩ đến những thủ đoạn quấy rối của đám , nhớ đến những lời Bao Phi Tường và Bao lão thái , Lê Ngọc Quế nở nụ : “Đương nhiên là .”

 

Nói , cô sang chiến sĩ gác cổng: “ chính là đến tìm bọn họ, cứ để bọn họ cùng .”

 

Chiến sĩ gác cổng nhận Lê Ngọc Quế là vợ của Bao đoàn trưởng nên gật đầu: “Được, cô ký tên đăng ký một chút là thể .”

 

Lê Ngọc Quế lưu loát ký tên. Sau khi trong, ba rối rít cảm ơn cô , vẻ vô tình hỏi thăm tình hình hiện tại của Hàn Tú Tú.

 

“Đồng chí, cô và Chiêu Đệ nhà chúng quan hệ gì thế? Nó hiện giờ sống ?”

 

Lê Ngọc Quế đáp: “Chiêu Đệ nhà các giờ đổi tên thành Hàn Tú Tú , sống lắm. Các xem thời buổi mà con bé vẫn ăn thịt mỗi ngày đấy. Sao thấy các gầy gò, sắc mặt kém thế , chẳng lẽ Hàn Tú Tú ăn sung mặc sướng mà nghĩ đến nhà ?”

 

Nói xong, cô giả vờ kinh ngạc: “Hay là các nhà của con bé, định lừa đấy ?”

 

Người phụ nữ vội vàng thanh minh: “Không , , chúng thật sự là nhà mà. là cô của Hoàng... Hàn Tú Tú, đây là dượng nó, còn đây là chú nó, chúng thật sự đến tìm nó.”

 

Nói xong, bà đảo mắt, nhíu mày hỏi: “Hàn Tú Tú hiện giờ sống thật ?”

 

“Đương nhiên, lừa các gì. Không chỉ ăn ngon mặc mà còn học nữa đấy!” Lê Ngọc Quế tỏ vẻ mừng cho con bé, đúng như dự đoán, cô thấy tiếng c.h.ử.i rủa lầm bầm của ba .

 

“Cái con ranh c.h.ế.t tiệt đó, sống thế mà gửi tiền về cho chúng !”

 

Chú của Hàn Tú Tú, tức Hoàng tiểu thúc, hằn học nhổ một bãi nước bọt.

 

Ở quê bọn họ sắp c.h.ế.t đói đến nơi, ăn no ngủ yên, thật sự hết cách mới nhớ đến còn một đứa cháu gái ở đây. Kết quả là nó sống sung sướng thế giúp đỡ bọn họ!

 

Nỗi lo lắng lúc mới cổng những lời của Lê Ngọc Quế thổi bùng thành cơn giận dữ. Bọn họ lập tức cảm thấy đúng là lý, lát nữa nhất định tìm Hàn Tú Tú tính sổ một trận!

 

Thấy cảnh , Lê Ngọc Quế vô cùng mãn nguyện. Cô dẫn bọn họ đến sân nhà Liễu Tố Tố, chỉ tay về phía : “Đó, bọn họ sống ở tầng một đằng .”

 

Ban đầu cô định về nhà, nhưng giờ thì nữa, cứ loanh quanh bên ngoài để lát nữa xem kịch .

 

Lê Ngọc Quế đắc ý rời . Còn ba bước sân thấy Hàn Tú Tú đang cách đó xa. Hoàng tiểu thúc là đầu tiên lên tiếng: “Hoàng Chiêu Đệ!”

 

Hàn Tú Tú lúc đang cho thỏ ăn. Vì da thỏ thể đổi đồ dùng nên chỉ Liễu Tố Tố mà mấy đứa trẻ trong nhà đều tích cực, góp chút sức lực giúp gia đình sống hơn.

 

Thế nên dù trời còn sớm, Tú Tú mặc áo khoác, xoa xoa đôi tay ngoài cho thỏ ăn.

 

Vừa mới lấy rơm rạ cất ở hành lang , còn kịp đặt xuống thì đột nhiên thấy một tiếng gọi khiến da đầu cô bé tê dại.

 

Động tác của Tú Tú khựng , cô bé kinh hãi và sợ hãi đầu . Vừa thấy, cỏ tay rơi sạch, cô bé vội vàng chạy biến trong nhà.

 

Hoàng tiểu thúc thấy cô bé định chạy thì để yên, gã sải bước lao tới tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tú Tú: “Hoàng Chiêu Đệ, mày còn mặt mũi mà chạy !”

 

“Buông cháu ! Mau buông !” Tú Tú sợ hãi tột độ, ngừng giãy giụa.

 

cô bé dù cũng chỉ là một đứa trẻ đầy mười tuổi, sức lực thắng nổi một đàn ông trưởng thành. Vừa mới thoát khỏi tay Hoàng tiểu thúc lập tức gã tóm .

 

“Cái con ranh , cho tao... Ái chà!” Mặt Hoàng tiểu thúc đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói, khiến gã nhịn mà buông tay .

 

“Tú Tú, mau đây!” Tiểu Lộ vội vàng bước tới hai bước, đưa tay kéo Hàn Tú Tú lưng .

 

Thấy Tú Tú , Hàn Cẩm lúc mới hạ chiếc s.ú.n.g cao su trong tay xuống.

 

“Ôi mắt ! Mắt !” Hoàng tiểu thúc rên rỉ thôi, mở mắt thấy đám trẻ, lập tức nổi trận lôi đình: “Lũ ranh con các định g.i.ế.c ! Cha các dạy dỗ kiểu gì thế, mới tí tuổi đầu thành kẻ g.i.ế.c !”

 

Tiểu Lộ chẳng hề sợ gã: “Ông quản cha dạy dỗ thế nào gì? Các giữa thanh thiên bạch nhật định bắt em gái , sẽ gọi bắt các ngay bây giờ!”

 

Hoàng tiểu thúc ngờ thằng bé dám cãi , càng thêm tức giận. Hoàng tiểu cô vội vàng kéo áo gã, xòa giải thích: “Cháu hiểu lầm , chúng , chúng là cô và chú của Chiêu Đệ... , Hàn Tú Tú. Chúng đến thăm con bé, tin cháu cứ hỏi nó mà xem.”

 

Tiểu Lộ Hàn Tú Tú, cô bé đang nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo , cúi gầm mặt, hình nhỏ bé ngừng run rẩy.

 

Thực mấy năm nay, sự khai bảo tận tình của Liễu Tố Tố, Hàn Tú Tú ít khi sợ hãi đến mức .

 

Cô bé từ một đứa trẻ nhút nhát dám to, dám đến gần cả những bé nhỏ tuổi, dần trở nên hoạt bát, cởi mở. Cô bé yêu thương, trai và các em chăm sóc, còn những bạn sẵn sàng chơi cùng.

 

Những uất ức và nhục nhã từng chịu ở quê dần phai nhạt, cô bé trở nên giống như bao bé gái bình thường khác, thể vui vẻ sống mà cần nơm nớp lo sợ cho phận của .

 

lúc , sự xuất hiện của những khiến những nỗi đau khó khăn lắm mới quên ùa về. Hàn Tú Tú dám ngẩng đầu lên, chỉ dùng sức túm lấy vạt áo Tiểu Lộ, nép c.h.ặ.t lưng .

 

Cô bé sợ, thực sự sợ.

 

Sợ những sẽ bắt cô bé về, những ngày tháng như .

 

Mẹ ơi, con sợ lắm.

 

Hàn Tú Tú hít hít mũi, cố gắng lên tiếng: “Không, , cháu nhà như .”

 

Hoàng tiểu thúc ngờ cô bé dám thế, càng thêm giận dữ. Hoàng tiểu cô vội vàng giữ gã : “Tú Tú sống sung sướng quen nên nhận đám nghèo khổ nữa đúng ?”

 

rõ ràng thông minh hơn Hoàng tiểu thúc, mặt vẫn luôn giữ nụ : “Hay là thế , chúng cùng đến chỗ Chính ủy, ông thể chứng minh chúng của Hàn Tú Tú .”

 

Khi cha ruột của Tú Tú qua đời, đơn vị gọi nhà đến nhận di vật, lúc đó chính Hoàng tiểu cô và một nữa đến, Chính ủy chắc chắn vẫn còn nhớ bọn họ.

 

Động tĩnh ở đây nhỏ, lúc thu hút ít xem. Ban đầu thấy thái độ của Hoàng tiểu thúc nên định lên tiếng chỉ trích, nhưng thấy đề nghị của Hoàng tiểu cô thì đổi ý.

 

thấy đấy, cứ đến chỗ Chính ủy xem . Nếu thật sự là một nhà thì xuống chuyện t.ử tế, các cũng đừng hở chút là hung dữ như .”

 

Mọi xung quanh đều thấy ý kiến , nhưng Hàn Tú Tú chịu. Cô bé lo lắng Tiểu Lộ Hàn Cẩm: “Không , thể , thể !”

 

Tiểu Lộ dù cũng là trẻ con, hiểu tại Tú Tú kháng cự như . Hôm nay cha đều nhà, nếu thể tìm Chính ủy giúp đỡ thì chắc chắn là nhất.

 

Tú Tú giải thích, chỉ kiên quyết lắc đầu: “Đi tìm , tìm ...”

 

Hàn Trình bên cạnh thấy liền vội vàng gật đầu: “Được, em tìm ngay.”

 

Hàn dì hai sức khỏe , thêm đợt Tết trời quá lạnh nên ốm. Sáng nay Liễu Tố Tố đưa bọn trẻ nhập học xong, tranh thủ buổi chiều thời gian nên đưa bà đến bệnh viện.

 

Hàn Trình xong định chạy về phía bệnh viện, nhưng Hoàng tiểu cô chịu để yên, bà đưa tay định ngăn thằng bé .

 

Ngay khi tay bà sắp chạm Hàn Trình, đột nhiên từ phía ngoài tường truyền đến một giọng lạnh lùng: “Các đang gì thế!”

 

Hàn Tú Tú lưng Tiểu Lộ vội ngẩng đầu lên. Lúc đầu cô bé tưởng về, nhưng kỹ mới thấy đang tới là cha.

 

mà cha... cha giúp cô bé ?

 

Hoàng tiểu thúc còn hống hách, thấy Hàn Liệt bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Dù qua nhiều năm, gã vẫn nhớ như in dáng vẻ đáng sợ của Hàn Liệt khi đến đón Hàn Tú Tú .

 

Không chỉ gã, ngay cả Hoàng tiểu cô nãy giờ vẫn tỏ bình tĩnh cũng run rẩy cả môi.

 

tính toán kỹ lưỡng xem thế nào để đạt mục đích. Khi đến nơi thấy cả cha và Hàn Tú Tú đều nhà, bà thầm mừng rỡ, cho rằng đây là cơ hội để giải quyết xong xuôi chuyện.

 

Kết quả ngờ Hàn Liệt về đúng lúc .

 

Hàn Liệt tin báo nên mới vội vàng trở về.

 

Hôm nay trường học khai giảng, Đại Cường học lớp lớn nên buổi chiều mới báo danh, vì thế Lữ Linh Chi ở đây. Trần Nam thì , bà thấy Hoàng tiểu cô và đám đến gây chuyện nên vội bảo Hình Tiểu Quân gọi Hàn Liệt, còn thì tới xem tình hình để hỗ trợ nếu cần.

 

Thấy Hàn Liệt về, Trần Nam mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hàn Liệt nhíu mày bước tới, từng bước một, dù lời nào nhưng khí thế bức khiến đám Hoàng tiểu cô tự chủ mà lùi .

 

Hàn Liệt đến mặt đám trẻ, gì nhưng chắn vô cùng vững chãi.

 

Anh cao lớn, dáng đĩnh bạt, chỉ cần đó thôi khiến ba trông thật t.h.ả.m hại, vô hình trung mang cảm giác an tuyệt đối.

 

Hàn Tú Tú cha, bàn tay đang túm vạt áo Tiểu Lộ vô thức nới lỏng .

 

“Hàn đoàn trưởng, chúng chỉ đến thăm Tú Tú thôi. Lâu quá gặp, chúng cũng quan tâm xem con bé sống thế nào.” Hoàng tiểu cô gượng gạo .

 

Hàn Liệt kịp lên tiếng, Hàn Trình liến thoắng: “Không ! Cha ơi, bọn họ đến thăm chị . Vừa mới đến bọn họ tóm c.h.ặ.t lấy tay chị mắng chị nữa! Bọn họ là !”

 

Hàn Tiền cũng gật đầu: “ thế, con thấy rõ mười mươi...”

 

Tiểu Lộ kể bộ sự việc xảy .

 

Thực chỉ Tú Tú, khi lớn nhà mà đột nhiên mấy kẻ hung thần ác sát đến gây sự, bọn trẻ cũng chút sợ hãi. Mẹ dặn lúc bình tĩnh nên bọn trẻ biểu hiện gì, đợi đến khi Hàn Liệt về mới hết .

 

Mấy đứa trẻ kẻ tung hứng, lập tức vạch trần lời dối của Hoàng tiểu cô.

 

Sắc mặt Hoàng tiểu cô sa sầm, thầm c.h.ử.i rủa lũ trẻ c.h.ế.t tiệt, vội vàng xòa: “Hàn đoàn trưởng, đừng bọn trẻ bậy, chúng chỉ là vội vàng vì lâu quá gặp Tú Tú thôi...”

 

Hàn Liệt , thừa lời, thẳng vấn đề: “Nói thẳng , đến đây để gì.”

 

Hoàng tiểu cô định giở giọng đạo lý cũ rích, nhưng Hàn Liệt chặn họng: “Nếu định mấy lời nhảm nhí là đến thăm con bé thì giờ thấy đấy, thể cút .”

 

Hoàng tiểu cô chặn họng hai , mặt đỏ gay như gan heo.

 

Hoàng tiểu thúc nhịn nữa, nghiến răng : “Hàn đoàn trưởng, năng đừng quá đáng. Dù chúng cũng là của Hàn Tú Tú, đến thăm nó thì !”

 

to hơn hẳn lúc để lấy thêm can đảm. Nếu chỉ mấy bọn họ với Hàn Liệt, đ.á.n.h c.h.ế.t gã cũng dám lớn tiếng phản bác như .

 

lúc xung quanh bao nhiêu đang xem, gã liền "cáo mượn oai hùm", cho rằng Hàn Liệt chắc chắn dám tay mặt bao nhiêu .

 

Hàn Liệt đúng là tay, chỉ lạnh lùng một tiếng: “Đều là cáo nghìn năm cả, đừng diễn kịch ở đây. Lúc khi đồng chí Hoàng qua đời, thái độ của các thế nào, cần nhắc ?”

 

Nói xong, ngước mắt xa: “Hình Tiểu Quân.”

 

Hình Tiểu Quân vội vàng chạy từ ngoài tường . Khi Trần Nam bảo gọi Hàn Liệt, định cùng Hàn Liệt đến đây luôn.

 

Lúc chỉ một Hàn Liệt đón Hàn Tú Tú, nhưng Hình Tiểu Quân và Trần Nam từng giúp Hàn Liệt chăm sóc con bé một thời gian. Lần đám Hoàng tiểu cô đến rõ ràng là ý đồ , chắc chắn định dựa quan hệ thích để chuyện gì đó đê tiện.

 

Anh theo là để chứng, chứng minh Hàn Tú Tú từng sống khổ sở thế nào ở quê.

 

Hàn Liệt gọi : “Cậu đến chỗ Triệu chính ủy, lấy tập hồ sơ gửi ở đó mang đây.”

 

Hình Tiểu Quân gật đầu, hỏi nhiều mà chạy ngay. Anh sợ kịp thời gian nên chạy thục mạng, lúc vẫn còn thở hổn hển: “Anh Hàn, đây ạ.”

 

Hàn Liệt mở tập hồ sơ, rút một bản tài liệu: “Đây là báo cáo giám định thương tích cho Tú Tú ngay khi đón con bé về. Ngày tháng, địa điểm và tên bệnh viện đều ghi rõ ràng, giấy trắng mực đen. Tiểu Quân, cho cùng .”

 

Hình Tiểu Quân lập tức to, giọng vang dội, đảm bảo ai cũng rõ: “Bản chẩn đoán thương tích, kiểm tra: Hoàng Chiêu Đệ...”

 

Ai cũng Hàn Tú Tú khi cha hy sinh từng đến quân khu. Sau khi cha hy sinh, quân đội bắt đầu quan tâm đến con em liệt sĩ thì mới cảnh của cô bé.

 

Hàn Tú Tú dù một bà kế biến thái như Hàn Cẩm, nhưng nơi cô bé sống đầy rẫy ác ý.

 

Chỉ vì là con gái, đám trong nhà chẳng coi cô bé là trẻ con, việc gì cũng bắt . Một đứa trẻ đầy năm tuổi, vì suy dinh dưỡng kéo dài và việc quá sức nên sức khỏe vô cùng kém, đầy vết thương tích.

 

Hàn Liệt là thô lỗ nhưng hề ngốc.

 

Lúc đó trong cảnh , thời gian để dây dưa với nhà họ Hoàng. Việc quan trọng nhất là đưa Tú Tú về sớm để bồi bổ sức khỏe, càng kéo dài càng ảnh hưởng đến đứa trẻ.

 

Thế nên bề ngoài gì, chỉ bảo nhà họ Hoàng đưa đến trụ sở thôn thủ tục.

 

ngay khi rời khỏi nhà họ Hoàng, Hàn Liệt đưa Tú Tú đến bệnh viện, nhờ bác sĩ giám định thương tích diện.

 

Giấy trắng mực đen ghi rõ từng dòng, minh chứng cho những gì cô bé trải qua.

 

Theo từng lời Hình Tiểu Quân lên, sắc mặt đám Hoàng tiểu cô càng lúc càng trắng bệch. Những dân xung quanh vốn thấy thái độ của Hàn Liệt cứng nhắc, giờ mới hiểu sự tình:

 

“Quá đáng thật đấy, lúc Tú Tú Hàn Liệt đón về mới 4 tuổi thôi đúng ?”

 

“Đây là coi đứa trẻ như trâu ngựa mà sai bảo .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-88-han-liet-tro-tai-vach-tran-bo-mat-that-cua-cuc-pham.html.]

 

“Thế mà còn dám là nhớ thương con bé? thấy là ở quê sống nổi nữa nên mượn cớ đến tống tiền thì !”

 

Câu cuối cùng vang lên to, khiến ba nhà Hoàng tiểu cô khỏi muối mặt.

 

Hàn Liệt lạnh lùng bọn họ: “Rốt cuộc đến đây gì, vẫn chịu ?”

 

Giờ thì mặt nạ xé toạc, chẳng còn gì để diễn nữa, Hoàng tiểu thúc thẳng: “Ở quê sống nổi nữa, chúng sắp c.h.ế.t đói . Trước trai c.h.ế.t chẳng tiền tuất , chia cho chúng một nửa !”

 

Không sai, bọn họ đến đây chính là vì tiền tuất.

 

Bọn họ sợ Hàn Liệt thật, nhưng giờ sắp c.h.ế.t đói đến nơi , kiếm tiền thì mạng cũng chẳng còn, còn lo gì nữa?

 

“Để nhắc cho các nhớ, tiền tuất lúc đón Tú Tú các lấy mất một nửa . Một nửa còn giữ cho con bé. Nếu định quỵt nợ thì vẫn còn giữ tờ giấy các ký ở chỗ trưởng thôn đấy.” Hàn Liệt .

 

Hoàng tiểu thúc tức đến nghiến răng. Cái tên Hàn Liệt đúng là thâm hiểm, chuyện gì cũng lưu bằng chứng!

 

Hoàng tiểu cô thở dài, giọng bỗng chốc nghẹn ngào: “ vốn , nhưng giờ đành . Tú Tú , bà nội cháu ốm nặng lắm, bác sĩ bảo chẳng còn sống mấy ngày nữa. Chúng đến hỏi tiền tuất chính là để chữa bệnh cho bà nội cháu, nếu chúng cũng chẳng đến !”

 

Hàn Tú Tú thấy liền xích gần Hàn Liệt hơn.

 

Hàn Liệt nhíu mày: “Ốm ? Bệnh án ?”

 

Hoàng tiểu cô quả nhiên lấy từ trong hành lý một tờ giấy khám bệnh đưa cho Hàn Liệt.

 

Hàn Liệt liếc , gì.

 

Hoàng tiểu cô tưởng tin, tiếp tục : “Chúng cũng đòi nhiều, nếu các thật sự đưa thì cứ coi như cho chúng mượn , sẽ trả.”

 

Hàn Tiền bên cạnh thấy thế thì cuống quýt cả lên.

 

Có lẽ vì bẩm sinh nhạy cảm với tiền bạc, từ nhỏ khi còn ở trong thôn, Hàn Tiền nhiều chuyện nợ tiền trả.

 

Giờ lớn, ai cũng quỵt nợ, nhưng dáng vẻ của đám Hoàng tiểu cô và thái độ của bọn họ với chị Tú Tú, chắc chắn là sẽ trả tiền !

 

Hàn Tiền vội vàng gọi “Cha”, sợ Hàn Liệt sẽ cho mượn tiền thật.

 

Hàn Liệt lên tiếng: “Bà nội Tú Tú ốm mà tờ giấy khám bệnh là do thầy lang trong thôn ký tên? Nếu thật sự nghiêm trọng như bà thì nỡ đưa đến bệnh viện huyện?”

 

Hoàng tiểu cô khựng : “... cũng chứ, nhưng chẳng tiền !”

 

“Được, nhưng nhắc bà một điều. Lúc đến thôn đón Tú Tú, lưu điện thoại của Bí thư chi bộ thôn. Bây giờ thể gọi điện hỏi ông xem sự tình thế nào. Nếu các dối...”

 

Lời thốt , đám Hoàng tiểu cô đều ngây .

 

Bọn họ vì sợ Hàn Liệt tin nên cố ý đút lót cho thầy lang trong thôn giả một tờ giấy khám bệnh, vạn ngờ Hàn Liệt còn lưu cả điện thoại của Bí thư chi bộ thôn!

 

Hàn Liệt là ai chứ? Đoàn trưởng quân đội, chỉ cần Bí thư chi bộ thôn chuốc họa thì chắc chắn sẽ thật!

 

Hoàng tiểu cô vốn đang bình tĩnh giờ cũng đổ mồ hôi lạnh lưng, bà chột : “Đừng, đừng gọi. Bà nội Tú Tú nỡ tiêu tiền, sợ đầu năm đầu tháng ốm đau may mắn nên với nhiều , Bí thư chi bộ chắc chắn .”

 

đổi giọng: “Nếu các thật sự đưa tiền cũng , để Tú Tú về thăm bà nội một ? chúng đối xử với Tú Tú, nhưng giờ chúng . Hơn nữa bà cụ giờ sức khỏe ngày một kém, chẳng còn sống bao lâu nữa!”

 

Bất kể thời nào thì chữ hiếu vẫn luôn đặt lên hàng đầu. Giờ cả gia đình lặn lội đường xá xa xôi tìm đến, tiền cũng đòi nữa, chỉ mong cháu gái về thăm già một . Một xem cũng thấy mủi lòng, ngập ngừng khuyên nhủ: “Hàn đoàn trưởng, cứ để Tú Tú về một chuyến , một hai ngày về cũng mà.”

 

Hàn Tú Tú thấy , cảm xúc mới bình tĩnh bắt đầu trở nên sợ hãi.

 

“Cha ơi, con về , con về!”

 

Hàn Tú Tú siết c.h.ặ.t t.a.y , sợ Hàn Liệt sẽ đồng ý.

 

Bọn họ cô bé về để thăm bà nội, tuyệt đối , bọn họ bán cô bé ! Trước như , nếu cha đến thì cô bé bán con dâu nuôi từ bé cho nhà !

 

Cô bé về, tuyệt đối về!

 

“Cái con bé , cô , chuyện là chúng sai. Bây giờ bà nội cháu thật sự chỉ thấy cháu một thôi. Dù chúng với cháu thì chẳng cũng nuôi cháu lớn bằng từng cơm, từng nước ? Đó là bà nội ruột của cháu đấy, già c.h.ế.t cũng nhắm mắt !”

 

hạ quyết tâm mượn sức ép của đám đông để buộc Hàn Liệt và Hàn Tú Tú đồng ý.

 

Đây cũng là lý do bà chẳng ngại gặp Chính ủy, vì mặt Chính ủy thì những lời càng sức nặng. "Bách thiện hiếu vi tiên", nếu Hàn Tú Tú và Hàn Liệt bạc tình bạc nghĩa đến mức chịu tròn chữ hiếu thì danh tiếng chắc chắn sẽ ảnh hưởng.

 

Hơn nữa sống chung bao nhiêu năm, bà thừa tính cách của Hàn Tú Tú, yếu đuối và dễ bắt nạt, gặp chuyện chỉ nhè, ép cô bé về thì gì khó?

 

Ý nghĩ đó lóe lên thì đột nhiên Hàn Tú Tú, nãy giờ vẫn trốn lưng Tiểu Lộ và Hàn Liệt, bước dõng dạc : “Cháu về! Cháu tuyệt đối về! Các căn bản cháu về thăm bà nội, các bán cháu !”

 

Giọng cô bé nghẹn ngào nhưng còn sợ hãi như . Mẹ dạy, suy nghĩ của nhất định , giờ nhà, cô bé tự bảo vệ .

 

“Trước các định bán cháu núi con dâu nuôi từ bé cho , giờ thấy cha cháu cho mượn tiền nên định bán cháu lấy tiền, cháu tuyệt đối về!”

 

Sắc mặt Hoàng tiểu cô lập tức đổi.

 

Bọn họ đúng là ý định đó. Ở quê sống nổi nữa, kiểu gì cũng kiếm chút tiền mang về, nếu mượn thì tìm cớ đưa Hàn Tú Tú về để bán.

 

nghĩ là một chuyện, Hàn Tú Tú toạc mặt bao nhiêu ở quân khu là chuyện khác. Bà tuyệt đối dám nhận cái tội danh : “Tú Tú, cháu về thì thôi, đừng tìm cớ như . Chúng đối xử kém với cháu thì cũng bao giờ định bán cháu cả. Con gái con lứa tí tuổi đầu học thói dối thế? Thôi bỏ , dù giờ cháu cũng sống sung sướng , cần đám nghèo khổ nữa cũng . Chỉ tội cho bà nội cháu, bà ... ôi!”

 

Đám Hoàng tiểu cô quyết tâm chơi đến cùng, vì bọn họ đủ sự tự tin.

 

, ban đầu bọn họ quả thực định bán Hàn Tú Tú con dâu nuôi từ bé, nếu Hàn Liệt đột nhiên xuất hiện thì Tú Tú bán tận xẻo lánh nào .

 

Hàn Liệt bằng chứng. Bọn họ còn kịp đưa Tú Tú thì Hàn Liệt đến, nên cũng chỉ lời từ một phía của Tú Tú thôi, bằng chứng chứng minh bọn họ định .

 

Bây giờ Tú Tú thế, cũng chỉ là lời của một đứa trẻ, ai mà tin ?

 

Hàn Tú Tú ngờ Hoàng tiểu cô thể trơ trẽn phủ nhận như , mặt cô bé đỏ bừng lên vì uất ức. Cô bé dối, đó là sự thật!

 

cô bé thực sự bằng chứng, sẽ chẳng ai tin cô bé cả.

 

Cô bé cuống giận, đôi mắt đỏ hoe Hàn Liệt: “Cha ơi, cha tin con đúng ? Cha sẽ gửi con đúng ? Con thật sự dối cha .”

 

Hàn Tú Tú khẩn thiết , cô bé thực sự sợ cha cũng tin lời bọn họ. Lúc mới đón cô bé về, Tú Tú kể chuyện cho cha , nhưng lúc đó cha gì, chỉ bảo cô bé đừng sợ, sẽ như nữa.

 

Cô bé sợ cha tin , chỉ là đang an ủi thôi.

 

Hàn Liệt bước tới, gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của Tú Tú , chậm rãi nắm lấy tay cô bé.

 

Hàn Tú Tú bỗng thấy căng thẳng. Dù giờ cô bé còn sợ cha nữa, nhưng hai cũng chỉ chuyện bình thường thôi, nhiều lúc cô bé vẫn dám chủ động nắm tay cha.

 

Cô bé vẫn còn chút e dè.

 

lúc , cha nắm tay như , Tú Tú chỉ thấy bàn tay thật lớn, thật ấm áp, khác với những gì cô bé lo sợ.

 

Hàn Liệt xoa đầu cô bé: “Cha tin con, chuyện cứ để cha xử lý ?”

 

Hàn Tú Tú mím môi, gật đầu.

 

Thấy cô bé còn lo lắng bóp tay nữa, Hàn Liệt mới buông tay , về phía Hoàng tiểu cô: “Ý bà là, các từng ý định bán Tú Tú cho bọn buôn ?”

 

Ánh mắt kiên định và chút đáng sợ khiến Hoàng tiểu cô cố trấn tĩnh: “Không , Hàn đoàn trưởng, đừng trẻ con bậy. Chúng dù là nhà quê nhưng cũng trọng danh dự... Á! Các gì thế! Buông ! Mau buông !!”

 

Hoàng tiểu cô còn định tiếp tục khua môi múa mép thì đột nhiên mấy mặc quân phục ập tới, khống chế bà và Hoàng tiểu thúc.

 

“Làm gì thế ! Các đừng tưởng là quân nhân thì giỏi nhé, các đang phạm pháp đấy...” Hoàng tiểu thúc ban đầu còn hống hách kêu gào, nhưng khi thấy Hàn Liệt lấy một bản văn kiện thì cả đờ đẫn.

 

“Hóa các cũng thế nào là phạm pháp ? Vậy cái chắc cần giải thích thêm chứ?” Hàn Liệt rút một bản văn kiện từ trong tập hồ sơ .

 

Trước khi đưa Hàn Tú Tú giám định thương tích, Hàn Liệt đến Cục Công an huyện một chuyến.

 

Cảnh sát lúc đầu thấy một đồng chí mặc quân phục đến thì ngẩn , tưởng công vụ gì cần phối hợp.

 

Hàn Liệt chỉ một câu: “ đến báo án về hành vi buôn bán .”

 

, chuyện Hoàng tiểu thúc định bán Tú Tú con dâu nuôi từ bé thì Hàn Liệt bằng chứng, nhưng khi Tú Tú kể, đoán sự việc hề đơn giản. chuyện thể tự tay, chỉ thể tìm cơ hội báo án với công an.

 

Dù đất nước mới thành lập lâu nhưng buôn bán vẫn là tội lớn. Cục Công an coi trọng tin báo của cử điều tra ngay trong ngày.

 

Và kết quả điều tra là...

 

“Hóa ! Hóa !” Hoàng tiểu thúc c.h.ế.t lặng.

 

Ban đầu chính gã mua con dâu nuôi từ bé nên mới nảy sinh ý định với Hàn Tú Tú, còn tìm đến một lão già trong thôn. Lão già đó chút quan hệ, bảo chỉ cần giao cho lão, chuyện đó lo, cứ việc chờ lấy tiền.

 

vì Hàn Liệt đột ngột xuất hiện đón Tú Tú nên vụ mua bán đổ bể. Lúc đó Hoàng tiểu thúc còn sợ lão già đến gây phiền phức vì bọn họ gật đầu đồng ý , nhưng chờ mãi chẳng thấy lão .

 

Sau mới phong thanh lão già đó và đám "quan hệ" của lão hiểu công an bắt sạch!

 

Lúc đó đám Hoàng tiểu thúc còn hú vía, nghĩ bụng may mà vụ giao dịch thành, nếu bọn họ cũng tiêu đời.

 

Bọn họ cứ ngỡ đám việc cẩn thận nên bắt, hóa tất cả đều là do Hàn Liệt sắp xếp!

 

Hàn Tú Tú bên cạnh cũng kinh ngạc kém, cô bé ngờ cha âm thầm chuẩn nhiều thứ như từ lâu.

 

“Là đấy.” Hàn Liệt , nhưng nụ trong mắt đám Hoàng tiểu thúc còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ!

 

“Lúc công an điều tra bắt các lẽ họ nghĩ các vô tội. bây giờ các định thực hiện hành vi buôn bán , các liên quan gì đến bọn buôn thì ai tin? Ít nhất cũng dính tội che giấu tội phạm.”

 

Thế nên nãy giờ mới gì, vì ngay khi Hoàng tiểu cô đòi đưa Tú Tú về, hiệu cho Hình Tiểu Quân gọi đến.

 

“Không ! Chúng ! Chúng thật sự mà!” Đám Hoàng tiểu thúc sợ đến mất mật, vạn ngờ sự việc diễn biến thành thế .

 

“Có thì cứ đồn mà giải trình.” Hàn Liệt hất hàm, hiệu cho Hình Tiểu Quân và áp giải bọn họ .

 

Ở những vùng thâm sơn cùng cốc dễ nảy sinh tội phạm buôn bán nhất. Công an quản là vì bọn chúng ẩn nấp quá kỹ, nhưng chỉ cần lộ một chút manh mối, theo dấu vết là thể tóm gọn cả đường dây.

 

Chuyện lớn thế , Hàn Liệt đương nhiên cùng. Anh dặn dò: “Các con chăm sóc Tú Tú nhé, cha một lát về.”

 

Tiểu Lộ và đám trẻ đều gật đầu, ánh mắt đầy vẻ sùng bái Hàn Liệt.

 

Cha oai phong quá mất! Chỉ vài câu khuất phục đám , chỉ Tú Tú mà ngay cả một xu tiền bọn họ cũng cướp !

 

(Câu cuối cùng đương nhiên là trọng điểm của Hàn Tiền ).

 

Lần khác hẳn những . Trước bọn trẻ tuy cũng khâm phục Hàn Liệt nhưng chỉ là khâm phục vẻ ngoài, thấy cha giỏi, chỉ là Đoàn trưởng mà ở đơn vị còn là giỏi nhất nhì, bạn bè ai cũng ngưỡng mộ bọn trẻ cha như .

 

bây giờ, ngoài những thứ đó , còn một sự kính nể từ tận đáy lòng. Đến hôm nay bọn trẻ mới cha chỉ năng lực mà còn cực kỳ thông minh! Từ mấy năm chuẩn sẵn sàng thứ !

 

Hàn Liệt hiểu mấy đứa trẻ với vẻ mặt kỳ lạ như , nhưng giờ lúc để tìm hiểu. Anh dặn dò xong định rời thì đột nhiên một ôm chầm lấy.

 

Hàn Liệt cứ ngỡ là Hàn Trình đang nũng, đầu thì hóa là Hàn Tú Tú.

 

“Cha ơi, con cảm ơn cha.”

 

Cô bé nghiêm túc , ánh mắt đầy vẻ ơn và tin cậy, còn chút xa cách nào như nữa.

 

Hàn Liệt ngẩn , nở một nụ ấm áp.

 

“Ngoan, .”

 

Hàn Liệt định ngoài thì thấy tiếng Liễu Tố Tố: “Cô gì ở đây thế?”

 

Liễu Tố Tố đưa Hàn dì hai tiêm về, kịp đến gần thấy sân nhà nhiều , còn ở góc rẽ đằng , Lê Ngọc Quế đang lén lút gì đó, là thấy bình thường .

 

Lê Ngọc Quế vốn định đợi đám Hoàng tiểu thúc quấy rối xong mới xem kịch , nhưng đột nhiên thấy ai đó gì mà buôn bán , cô giật , nén nổi tò mò nên định gần ngóng.

 

Vừa tới nơi thấy Hàn Liệt lấy từ tập hồ sơ bản chứng nhận báo án năm xưa, cô c.h.ế.t lặng cả .

 

Chuyện là thế nào? Kiếp chuyện như ? Hàn Liệt bao giờ với cô cả!

 

Lê Ngọc Quế vì tức giận và Liễu Tố Tố gặp rắc rối nên mới dẫn đám Hoàng tiểu thúc . ngốc, nếu đám đó chỉ đến quấy rối như kiếp thì chẳng , nhà Liễu Tố Tố khốn đốn thế nào thì lửa cũng chẳng cháy đến .

 

nếu bọn họ thật sự dính líu đến bọn buôn thì cô cũng tiêu đời luôn!

 

Không chỉ cô mà cả Bao Phi Tường nữa, vẫn còn là quân nhân mà!

 

Lê Ngọc Quế vốn đang chờ xem kịch giờ thì đờ , tim đập như nhảy ngoài, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hai chân nhũn cả .

 

Lời tác giả: Nút thắt trong lòng Tú Tú gỡ bỏ nhé!

 

Thông báo thêm! Trong lúc các bạn , tác giả yêu của các bạn xong kết cục đấy!

 

Vốn định đăng từ từ mỗi ngày một chương, nhưng nghĩ các bạn theo dõi vất vả quá, thôi thì đăng một lèo hết luôn cho !

 

Nên thấy nhiều chương mới thế do hệ thống nhé ~

 

Lần cho ôm hôn thắm thiết thì quá đáng lắm đấy (chống nạnh ~)

 

Cảm ơn các thiên thần tặng quà và ủng hộ nhé! sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

 

Loading...