Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 8: Đến Đại Viện Quân Đội - Khẳng Định Chủ Quyền
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thốt , tất cả đều sững sờ, đặc biệt là bà thím trêu chọc Hàn Tú Tú chuyện, sắc mặt bà trở nên gượng gạo: “À, hóa là đổi tên , đổi thì đổi thôi, gì mà hét to thế?”
Hàn Tú Tú thèm để ý đến giọng điệu mỉa mai của bà , mà đôi mắt cứ chằm chằm Liễu Tố Tố, dáng vẻ mong chờ khiến Liễu Tố Tố nhịn , cô bước tới xoa đầu cô bé: “Tú Tú giỏi lắm.”
Nói xong cô sang bà thím : “Thím , chào thím, cháu tên là Liễu Tố Tố.”
Bà thím đó cùng xung quanh Liễu Tố Tố mà ngẩn ngơ, đây chính là vợ mới của phó đoàn trưởng Hàn , xinh quá! Nếu sắc mặt kém, quần áo còn mụn vá, qua cứ ngỡ là thành phố, hèn gì thu phục phó đoàn trưởng Hàn.
Những về mối quan hệ giao dịch giữa Liễu Tố Tố và Hàn Liệt thì trong lòng suy đoán đủ điều, nhưng ngoài mặt vẫn tươi hớn hở.
Liễu Tố Tố cũng mỉm : “Tú Tú và Tiểu Cẩm nhà cháu đây ở quân khu, phiền các chị, các thím quan tâm, cháu mới tới, việc nhà còn bừa bộn, chờ hôm nào rảnh cháu sẽ dắt lũ trẻ qua chào hỏi ạ.”
Lời khéo léo, nhưng ở đây ai chẳng là hạng tinh đời, lập tức ẩn ý ngay.
Ý của Liễu Tố Tố rõ ràng: Thứ nhất, con cái nhà các đây bắt nạt Hàn Cẩm và Hàn Tú Tú, chuyện cũ bỏ qua, nhưng còn thế nữa thì đừng trách nể mặt.
Thứ hai, hiện tại còn dọn dẹp nhà cửa, rảnh tiếp chuyện, các vị cứ tự nhiên mà về cho.
Nghe , sắc mặt một chút vui.
Quân khu rộng lớn, gia quyến cũng đông, ngày thường hễ nhà ai mới dọn đến là kéo qua xem náo nhiệt, những lúc như chủ nhà thường ngại để , đành mang kẹo, bánh quy mời.
Cứ thế, chỗ buôn chuyện ăn vặt miễn phí, tội gì .
Những quen thói chiếm hời, thường mong ngóng mới đến khu gia thuộc, vì mới thường nể mặt, nỡ từ chối, là lúc dễ chiếm hời nhất.
Họ đến tìm Liễu Tố Tố đương nhiên cũng vì mục đích đó, nhưng ngờ Liễu Tố Tố những mang đồ ngon cung phụng mà còn một câu đuổi khéo họ về.
khổ nỗi cô đúng sự thật, mặt mày mỗi một vẻ, cuối cùng đành ngượng ngùng rời .
Liễu Tố Tố nhận tức giận, nhưng cô chẳng quan tâm.
Cô tuy hạng hung hăng nhưng cũng chẳng yếu đuối, dù sống ở quân khu thì quan hệ hàng xóm quan trọng, nhưng ai cũng đáng để kết giao.
Chỉ dựa việc những lớn tuổi thế còn trêu chọc hai đứa trẻ, Liễu Tố Tố khinh thường qua , vả quân khu rộng thế , kiểu gì chẳng thích , việc gì cưỡng cầu.
Liễu Tố Tố nghĩ thoáng , chờ cửa rốt cuộc yên tĩnh, cô dắt tay Tú Tú: “Chúng nhà thôi.”
Tú Tú ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc nhà, Hàn Liệt đang dắt mấy đứa trẻ lau bàn ghế.
Quân khu đất rộng, nhà cửa cũng thoáng đãng, gia đình sáu ở vẫn thoải mái. Bước sân là gian chính, phía tây là bếp và kho củi, phía đông là ba phòng ngủ, quan trọng nhất là cầu thang lên tầng hai xây bên ngoài kho củi, như lo tầng phiền.
Nhà vốn ở, chỉ nửa tháng là bụi bặm bám đầy, lau sạch là .
Có Hình Tiểu Quân giúp một tay, Liễu Tố Tố định bếp, hôm nay ở Cung Tiêu Xã cô gặp may mua thịt bò, nhà đông nên cô dứt khoát mua hẳn mười cân, thời tiết giờ tuy nóng lắm nhưng thịt cũng để lâu nên xử lý ngay.
Liễu Tố Tố định nướng một phần chà bông cho lũ trẻ ăn vặt, bốn cái củ cải nhỏ sức khỏe đều lắm, ăn nhiều thịt bò một chút để bồi bổ dinh dưỡng.
Làm chà bông dùng lửa nướng, thời lò than là vật xa xỉ hiếm , mùa đông ở quân khu lạnh giá nên nhà nào cũng chậu than, Liễu Tố Tố tìm chậu than lau sạch, nhóm lửa lên, chờ chậu than nóng thì dán những miếng thịt bò thái mỏng và tẩm ướp thành chậu.
Nhiệt độ cao xuyên qua thành chậu truyền ngoài, nướng thịt bò xèo xèo, đồ ăn ngon thì chịu khó bỏ gia vị, lúc Liễu Thục Vinh đưa cho cô hai bình dầu hạt cải lớn, Liễu Tố Tố lúc ướp thịt cho một ít, thêm bột ớt và chút thì là, nướng lên một cái là mùi thơm nức mũi tỏa ngay.
Thịt bò nướng thật khô mới để lâu, nhân lúc Liễu Tố Tố bắt đầu bò kho.
Chà bông thì thái lát, còn bò kho thì thái miếng vuông. Miếng thịt bò lớn cùng đủ loại gia vị cho nồi, đun lửa nhỏ liu riu để mùi thơm thấm đẫm từng thớ thịt.
Đến khi sắp xong, cô nhào thêm ít bột ngô mì sợi, luộc chín, rưới nước kho thịt bò lên , cuối cùng thái thêm hai lát bò kho và chút hành lá, thế là ngay bát mì sắc hương vị vẹn .
Chẳng cần Liễu Tố Tố gọi, Hàn Trình ngửi thấy mùi thơm chạy tót : “Mẹ ơi, ăn cơm ạ, con đói quá !”
“Ăn , gọi con.” Liễu Tố Tố bày biện bát đũa.
Mùi thịt kho quá đỗi hấp dẫn, Hình Tiểu Quân ở gian chính đói cồn cào từ lâu, ngờ tẩu t.ử mà phó đoàn trưởng Hàn cưới về chỉ xinh mà nấu ăn còn giỏi thế , ngửi mùi là tay nghề chẳng kém gì đầu bếp tiệm cơm.
Đến khi thực sự nếm thử, Hình Tiểu Quân mới lầm, cái gì mà chẳng kém tiệm cơm, quả thực là ngon hơn tiệm cơm nhiều!
Không chỉ Hình Tiểu Quân mà ai nấy đều ăn ngon lành, mấy ngày nay tàu chẳng ăn uống gì, mệt oải, giờ bát mì thịt bò nóng hổi bụng, cả từ trong ngoài đều thấy sảng khoái.
Cái thằng nhóc ham ăn Hàn Trình là khoa trương nhất, ngay cả bát cũng suýt l.i.ế.m sạch, còn thòm thèm hỏi: “Mẹ ơi, con ăn nữa.”
“Không ăn nữa, lát nữa đau bụng đấy, mai ăn tiếp.” Trong nhà giờ t.h.u.ố.c men gì, nửa đêm mà đau dày thì khổ lắm.
Hàn Trình vốn chỉ là thèm ăn thôi, mai còn ăn tiếp là ngoan ngoãn im lặng ngay.
Anh em Hàn Trình thì thấy rõ là ăn hăng, còn Hàn Cẩm và Tú Tú tuy gì nhưng hiếm khi thấy hai đứa nhỏ cứ tì tì ăn ngừng, hai đứa trẻ vốn nhút nhát giờ ăn ngon lành như , Hàn Liệt cảm thấy tảng đá trong lòng rốt cuộc rơi xuống.
Tuy gì nhưng trong lòng thầm cảm kích Liễu Tố Tố vô cùng.
——
Ăn xong tiếp tục việc, Liễu Tố Tố vẫn bận rộn trong bếp, đống thịt bò xong cũng tốn ít công sức, mãi đến khi đống lửa trong chậu than lụi hẳn thì mẻ chà bông thịt bò mới thành.
Hàn Liệt đó từ lúc nào: “Để mai tiếp em?”
“Xong hết .” Liễu Tố Tố vặn vẹo cái cổ mỏi nhừ, thấy bên ngoài im ắng: “Lũ trẻ ngủ ?”
“Ngủ .” Hàn Liệt xong, thấy Liễu Tố Tố định hỏi gì đó, vội vàng thêm : “Yên tâm, tắm rửa sạch sẽ mới ngủ đấy.”
Thế thì .
Hôm nay mới vỏ chăn mới, mấy cái thằng nhóc dơ hầy mà dám tắm leo lên giường thì đúng là xong với cô.
Liễu Tố Tố gật đầu, định gói chà bông giấy dầu thì Hàn Liệt đón lấy: “Để cho, em tắm rửa nghỉ ngơi .”
Liễu Tố Tố đúng là mệt lử, cô gật đầu, bước khỏi bếp tiếng Hàn Liệt: “Trong phích nước ấm đấy.”
“Vâng.” Liễu Tố Tố nhịn mỉm , phó đoàn trưởng Hàn cũng chu đáo gớm.
đến lúc tắm rửa thì cô chẳng nổi nữa, vì cô chợt nhớ giờ và Hàn Liệt là vợ chồng, theo quan niệm thời thì chẳng tối nay ngủ chung giường ?!
Liễu Tố Tố hoảng hốt, lúc tắm cứ lề mề mãi , nhưng buổi tối tháng tư vẫn còn lạnh lắm, một lúc là cô run cầm cập, sợ cảm nên đành mặc quần áo .
Ôm lấy cái áo khoác, càng gần đến phòng cô càng thấy căng thẳng, vắt óc suy nghĩ xem lát nữa nên thương lượng với Hàn Liệt thế nào, nghĩ mãi chẳng cái cớ nào hợp lý.
Ngay lúc Liễu Tố Tố định lấy cái b.ăn.g v.ệ si.nh vải giả vờ đang trong kỳ “đèn đỏ” thì bỗng qua khe cửa thấy giường trong phòng ngủ cả Tú Tú đang .
Liễu Tố Tố tức khắc thở phào nhẹ nhõm, dù Hàn Liệt thế nào cũng chẳng đến mức chuyện gì mặt trẻ con chứ?
Trút gánh nặng, cô bước , quả nhiên thấy Hàn Liệt đang ăn mặc chỉnh tề ghế, chắc là đang đợi cô.
“Sao vẫn ngủ?” Liễu Tố Tố hỏi.
Hàn Liệt đưa một cái hộp qua: “Cái cho em.”
“Cái gì đây?”
Mở xem, cô hiểu ngay, trong là tiền và phiếu các loại.
Hàn Liệt : “Tiền trong nhà đấy. Hơn mười năm qua, cộng cả tiền lương và tiền thưởng nhiệm vụ, trừ những khoản tiêu thì còn bấy nhiêu đây, tổng cộng là 1430 đồng.”
Một ngàn bốn?
“Nhiều thế!” Liễu Tố Tố thực sự kinh ngạc, thời năm 1958 , một hào cũng mua khối thứ, sức mua của hơn một ngàn đồng lớn đến mức nào thể tưởng tượng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-8-den-dai-vien-quan-doi-khang-dinh-chu-quyen.html.]
Hàn Liệt thế mà để dành nhiều tiền như , chắc chỉ vì tiết kiệm mà còn vì tham gia nhiều nhiệm vụ, nhận ít tiền thưởng. Nghĩ đến việc Hàn Liệt tuổi trẻ lên chức phó đoàn trưởng, Liễu Tố Tố cũng hiểu phần nào.
“Trừ mỗi tháng gửi cho dì hai năm đồng , chi tiêu trong nhà đều do em quyết định.” Hàn Liệt .
Liễu Tố Tố : “Được, yên tâm đồng chí Hàn Liệt, em nhất định sẽ quản lý cái nhà thật , để tiền của lãng phí .”
Hàn Liệt định là “nhà của chúng ”, nhưng nghĩ đến quan hệ hiện tại của hai , mấp máy môi, cuối cùng chẳng gì.
Thay đó dặn: “Ngày mai huấn luyện , nhưng Hình Tiểu Quân vẫn còn đang nghỉ phép, em chuyện gì cứ tìm , dặn .”
Liễu Tố Tố đúng là việc thật.
“Trong quân khu chỗ nào đóng đồ gỗ ?”
Trước đây chỉ ba cha con Hàn Liệt nên đồ đạc đơn giản, nhưng giờ Liễu Tố Tố và lũ trẻ đến, đến bàn ghế, ngay cả tủ quần áo cũng đóng thêm hai cái.
“Có, ở chỗ hậu cần , đắt , chỉ tốn tiền công thôi, ngày mai em cứ bảo Tiểu Quân chở về là .” Hàn Liệt .
Liễu Tố Tố gật đầu: “Vâng. Còn cả phòng tắm nữa, ngày mai em sẽ vẽ sơ đồ thoát nước, nhà xây một cái phòng tắm , giờ tắm rửa bất tiện quá.”
Giờ tắm trong cái phòng nhỏ xíu, dùng chậu hứng nước, tắm xong bê nước đổ, phiền phức vô cùng.
Hàn Liệt xong ngẩn : “Em vẽ sơ đồ thoát nước ?”
Liễu Tố Tố ngay sẽ phản ứng thế , cô nhướng mày : “Bà mối Trần với là từng học đại học chuyên khoa ?”
Hàn Liệt tự chủ hít một lạnh: “Đại học chuyên khoa?!”
Anh thực sự quá kinh ngạc, kìm mà to lên, thấy Tú Tú giường bất giác cựa , vội vàng hạ thấp giọng: “Bà , chỉ bảo em học thôi.”
Thời học hiếm, lúc đầu Hàn Liệt cứ tưởng Liễu Tố Tố chỉ học hết tiểu học, thế thấy quý lắm , ngờ cô là sinh viên đại học chuyên khoa.
Liễu Tố Tố cũng cố ý , vì cô đến quân khu để chịu khổ mà là bản và lũ trẻ cuộc sống hơn, nên thể giấu giếm tài năng, sớm chuyện bằng cấp để gì cũng cái cớ hợp lý.
“ , học gần hai năm, chuyên ngành kiến trúc, nên chuyện thoát nước cũng đôi chút.” Liễu Tố Tố , thấy Hàn Liệt vẫn trân trân, cô bật : “Sao thế đồng chí Hàn, chẳng lẽ vì học đại học chuyên khoa mà thấy e ngại ?”
“Không, thể chứ.” Hàn Liệt vội lắc đầu, chỉ quá kinh ngạc thôi, nhưng nghĩ cũng thấy bình thường, vì Liễu Tố Tố trông khác hẳn những nữ đồng chí khác, học thức cao như cũng giải thích .
Anh gật đầu: “Được, em vẽ xong cứ bảo , sẽ phòng tắm.”
Liễu Tố Tố sẵn lòng giúp chăm con, chịu đến quân khu chịu khổ, yêu cầu đơn giản thế đồng ý ngay chẳng cần suy nghĩ.
Nói xong chuyện, đêm cũng khuya, Hàn Liệt dậy bảo: “Nghỉ ngơi sớm em.”
Nói tắt đèn, khép cửa ngoài.
Liễu Tố Tố đắp chăn cho Tú Tú đang ngủ say bên cạnh mới xuống.
Trước khi ngủ, nhớ vẻ mặt kinh ngạc của Hàn Liệt lúc nãy, cô nhịn mà bật .
Biết giúp việc nhà, chủ động nộp lương, ngoại hình và chiều cao đều , Liễu Tố Tố mỉm , cảm thấy vận may của cũng tệ, vớ ngay một đàn ông khá .
Lại còn bốn đứa trẻ nữa.
Nghĩ , cô cảm thấy cuộc sống ở quân khu chắc sẽ tệ nhỉ?
——
Vì hai ngày tàu quá mệt nên sáng hôm cô dậy muộn, lúc mở mắt thấy trời sáng rõ.
Bên cạnh trống , ngoài thấy bốn đứa trẻ dậy hết, mặc quần áo chỉnh tề ở gian chính.
Hàn Trình mắt tròn mắt dẹt về phía phòng ngủ, thấy Liễu Tố Tố là nó lạch bạch chạy tới ngay: “Mẹ ơi, con sắp đói c.h.ế.t !”
Liễu Tố Tố chỉnh cái áo mặc lệch cho nó: “Thúc Hàn con?”
“Thúc Hàn gánh nước ạ.” Hàn Tiền , “Mẹ ơi, chúng con đợi thúc Hàn về mới ăn cơm ?”
Nó thực cũng đói lắm .
“Không cần đợi, chúng ăn .” Liễu Tố Tố vẫn đói nhưng trẻ con đang tuổi lớn thể để bữa sáng muộn , nên cô thẳng bếp.
Cũng may công sức vất vả tối qua đền đáp, thịt bò và nước dùng hầm xong, ngay cả mì sợi tối qua cô cũng cố ý nhiều một chút, vắt lên chậu, giờ chỉ cần luộc chín, hâm nóng nước dùng là ăn ngay.
Hàn Liệt ăn khỏe nhất, Liễu Tố Tố sợ về ngay, mì để lâu sẽ nát nên cô để phần , chỉ luộc cho năm .
Hàn Trình lén lút từ gian chính lẻn : “Mẹ ơi, con thấy bên ngoài chán quá, con quyết định giúp một tay!”
“Mẹ thấy con định ăn vụng thì ?” Liễu Tố Tố chẳng nể nang gì mà vạch trần nó, “Được , chín đây, gọi chị ăn cơm con.”
“A! Cuối cùng cũng ăn !” Hàn Trình lập tức gọi , háo hức bàn, đang định đ.á.n.h một bữa no nê thì bỗng ngớ : “Mẹ ơi, mì chỉ nước dùng mà chẳng thấy thịt ạ?”
Hàn Tiền cũng nhận , bát mì mặt sạch trơn, chẳng thấy miếng thịt nào, chỉ hành lá: “Nhà hết thịt hả ?”
Liễu Tố Tố : “Chưa hết, thịt ở đây .”
Cô bưng một cái đĩa , đưa cho Hàn Cẩm: “Tiểu Cẩm, con chia thịt cho ?”
Lời thốt , cả bốn đứa trẻ đều ngẩn ngơ.
“Đại ca chia thịt á?!” Hàn Trình nghi hoặc hỏi.
Hàn Cẩm cũng Liễu Tố Tố bằng ánh mắt khó hiểu.
“ , Tiểu Cẩm lớn nhất, cứ để con chia thịt.”
Liễu Tố Tố đùa, tối qua khi ngủ cô suy nghĩ kỹ, Hàn Cẩm trở nên như là do môi trường sống đây ảnh hưởng.
Mẹ ruột bé trút hết hận thù lên đầu bé, hở là mắng nhiếc, trách bé nên sinh đời . Trong cảnh đó, Hàn Cẩm mới hình thành thái độ bất cần đời như hiện tại, tức là quan tâm đến thế giới bên ngoài, như thể tách biệt hẳn với thế giới .
Hiện tại trông chỉ vẻ trầm tính, ít , nhưng nếu lớn lên mà vấn đề giải quyết thì sẽ phát triển thành chứng trầm cảm nghiêm trọng.
Liễu Tố Tố bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, nhưng cô hiểu cải thiện tình trạng thì để Hàn Cẩm cảm thấy cần đến, yêu thương, bé cũng giống như bao đứa trẻ khác, là kẻ chào đón.
Vì bắt đầu từ những việc nhỏ, chẳng hạn như để bé chia thịt, việc chỉ mang cho Hàn Cẩm cảm giác quan trọng mà còn giúp tình cảm giữa lũ trẻ trở nên khăng khít hơn.
Liễu Tố Tố cũng chỉ là thử nghiệm thôi, chắc cách hiệu quả , nhưng cô dứt lời thấy thằng nhóc ham ăn Hàn Trình đột nhiên lao về phía Hàn Cẩm, Liễu Tố Tố hốt hoảng tưởng nó định cướp thịt, đang định ngăn cản thì thấy Hàn Trình dùng đôi tay ngắn ngủn ôm c.h.ặ.t lấy Hàn Cẩm.
Cái đầu nhỏ còn cọ cọ cánh tay Hàn Cẩm, nũng nịu : “Đại ca của em ơi, xem cả đêm gặp mà em trai đói gầy , cho em thêm mấy miếng thịt mà!”
Hàn Tiền vốn đang ngẩn ngơ thấy thế cũng phản ứng ngay, ôm lấy cánh tay của Hàn Cẩm, lớn giọng : “Đại ca, em mới là đứa em trai nhất của , tối qua chúng còn ngủ cạnh đấy!”
Hàn Tú Tú quen ôm khác, nhưng hai đứa em, cô bé thấy thể yên , hai ngày xe dì bảo cô bé dũng cảm lên.
Do dự hai giây, cô bé : “Đại ca, em cũng, em cũng là em gái của mà.”
Hàn Cẩm, đứa trẻ vốn chỉ bạn bè cùng lứa xa lánh, đột nhiên hai “chú ch.ó nhỏ” ôm c.h.ặ.t lấy, cả đờ .
Trong đáy mắt còn vẻ xa cách nữa, chỉ còn sự bối rối của một đứa trẻ bình thường, tay chân luống cuống chẳng .
Thấy cảnh , Liễu Tố Tố nhịn mà bật .
Xem cô tìm đúng phương pháp .