Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 7: Hành Trình Trên Xe Lửa - Gia Đình Gắn Kết

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Tố Tố lúc mới nhận đôi mắt của Niệm Tô , tuy vùng da cạnh mắt trái bỏng nhưng con ngươi trong veo của đứa trẻ tràn đầy sự thuần khiết, Liễu Tố Tố định dỗ dành thêm vài câu thì bỗng thấy Trang Trình bên cạnh lên tiếng: “Oa, đại ca chuyện kìa, giọng phết đấy chứ!”

 

Ngay lập tức, Niệm Tô như con chim sợ cành cong vội vàng rụt , cúi đầu im lặng.

 

Liễu Tố Tố: “……”

 

Thấy đang bằng ánh mắt vô cùng đáng sợ, Trang Trình sợ khiếp vía, vội vàng chui tọt lòng Hàn Liệt: “Thúc Hàn cứu con!”

 

Hàn Liệt tuy nhận nuôi hai đứa trẻ nhưng Chiêu Đệ chịu gần gũi, Niệm Tô thì chẳng thèm lời nào, đây là đầu tiên đứa trẻ chủ động chui lòng , tức khắc đờ , tay chân chẳng để cho .

 

Vẫn là Trang Trình đầu nhắc: “Thúc Hàn ơi, thúc vỗ vỗ con bảo Tiểu Trình Trình đừng sợ chứ.”

 

Ở nhà bà ngoại an ủi nó như thế mà.

 

Hàn Liệt buồn , đưa tay vỗ vỗ lưng thằng bé: “Đừng sợ, con đ.á.n.h con .”

 

Liễu Tố Tố căn bản chẳng định đ.á.n.h ai, cô đưa tay chỉ chỉ mấy đứa trẻ: “Hàn Tú Tú, Hàn Tiền, Hàn Trình, nhớ kỹ tên ? Sau đừng gọi sai đấy.”

 

Ba cái củ cải nhỏ đều gật đầu lia lịa, Trang Tiền và Trang Trình chẳng thấy vấn đề gì, dù tên với chúng cũng chỉ là cái xưng hô, miễn là thịt ăn thì bảo chúng gọi là Cẩu Đản chúng cũng chịu.

 

Chiêu Đệ thì khác, cô bé nắm c.h.ặ.t vạt áo, niềm vui hiện rõ khuôn mặt.

 

Cô bé vui lắm, cô bé tên !

 

Gọi là Hàn Tú Tú, là do đặt cho đấy!

 

Giải quyết xong chuyện tên tuổi, mấy đứa trẻ dậy sớm cũng buồn ngủ, tổng cộng ba cái giường, Trang Trình ngủ cùng Hàn Liệt vì nó sợ lúc nó ngủ sẽ lén đ.á.n.h nó, Trang Tiền thì cũng , Liễu Tố Tố bảo nó ngủ cùng Hàn Cẩm, còn cô dắt Hàn Tú Tú.

 

Hàn Tú Tú nhát gan quá, sợ khác phái, ngay cả to cũng dám, cứ thế chắc chắn , Liễu Tố Tố định tận dụng mấy ngày thời gian sẽ rèn luyện cho cô bé một chút, ít nhất để cô bé bớt sợ hãi.

 

Chuyến tàu họ là tàu tốc hành, nhiều trạm trung gian dừng nên đến trưa hôm tới An Thành, lúc xuống tàu, Liễu Tố Tố rút từ trong túi hai sợi dây vải, đưa một sợi cho Hàn Liệt: “Buộc .”

 

Hàn Liệt tưởng cô bảo buộc hành lý nên cần, xách .

 

Liễu Tố Tố dứt khoát tự tay , buộc sợi dây hai cổ tay Hàn Liệt: “Là để buộc lũ trẻ đấy, bên ngoài đông thế , lát nữa bọn buôn dắt lúc nào .”

 

Ga An Thành đông hơn hẳn cái huyện nhỏ của họ, đông nghịt, Liễu Tố Tố dám mạo hiểm.

 

Hàn Liệt bừng tỉnh, cúi Liễu Tố Tố đang thắt dây cho , nghĩ cảnh cô chia cơm, đổi tên cho lũ trẻ tàu, Hàn Liệt bỗng nhận vợ dường như khác với những gì tưởng tượng.

 

Thắt dây xong là thể ngoài, hai mỗi dắt hai đứa trẻ, hành lý phần lớn bên phía Hàn Liệt nhưng Liễu Tố Tố cũng vất vả, xung quanh quá đông , chen chúc ồn ào, họ gần như dòng xô đẩy tới, cũng may mới là đầu tháng tư, chứ nếu lúc trời nóng thì mùi mồ hôi của ngần chắc cũng đủ ngất xỉu.

 

Mãi đến khi thoát khỏi ga tàu, Liễu Tố Tố mới cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, cách đó xa, một đàn ông mặc quân phục lập tức chạy tới: “Phó đoàn trưởng! Đây chắc là tẩu t.ử ?”

 

Hàn Liệt gật đầu: “Đây là Liễu Tố Tố, vợ , còn đây là Hình Tiểu Quân, tiểu đoàn trưởng quyền , nhà ở gần nhà , chuyện gì em cứ tìm giúp đỡ.”

 

Liễu Tố Tố mỉm gật đầu: “Chào đồng chí Hình.”

 

“Chào tẩu t.ử, cứ gọi là Tiểu Quân là ạ.” Hình Tiểu Quân xong liền bắt tay giúp Hàn Liệt khuân đồ.

 

Liễu Tố Tố dẫn lũ trẻ lên xe, đây là một chiếc ô tô quân sự, trông rộng rãi, một lớn dắt bốn đứa trẻ băng chẳng thấy chật chút nào.

 

Họ hiện đang ở tỉnh lỵ An Thành, ô tô chạy ba tiếng đồng hồ mới tới huyện thành gần đơn vị quân đội nhất, Hàn Liệt hỏi Liễu Tố Tố mua gì để mua.

 

Liễu Tố Tố ngủ một giấc xe nên tinh thần khá hơn, : “Để cho.”

 

Cô sợ Hàn Liệt chẳng mua những gì.

 

Hàn Liệt yên tâm để cô một nên bảo Hình Tiểu Quân trông lũ trẻ, còn cùng cô.

 

Huyện thành ở đây khá lớn, đường phố cũng náo nhiệt, cũng may Hình Tiểu Quân đỗ xe gần đó, vài bước là tới bách hóa đại lâu.

 

Bách hóa đại lâu thời cũng giống như trung tâm thương mại , tầng một bán lương thực và nhu yếu phẩm, tầng hai bán đồ điện, xe đạp và những thứ quý hiếm, Liễu Tố Tố chẳng định lên tầng hai gì, đồ đắt họ chẳng tiền phiếu.

 

, những thứ cần mua vẫn quá nhiều, khi , Liễu Tố Tố còn cẩn thận hỏi một câu: “Hàn đoàn trưởng, mang đủ tiền chứ?”

 

Hàn Liệt: “Em định mua cả tòa nhà ? Yên tâm , đủ dùng.”

 

“Không mua cả tòa nhà nhưng đồ đạc cũng ít .” Liễu Tố Tố cầm lấy năm cái chậu rửa mặt.

 

Hàn Liệt: “Niệm, Tiểu Cẩm và Tú Tú . mua .”

 

Ý là tuy vụng về nhưng vẫn là một ông bố khá hào phóng.

 

Liễu Tố Tố : “Vậy mua đồ mới cho Tiểu Tiền và Tiểu Trình, còn để hai đứa dùng đồ cũ ? Người bảo kế ác độc mới lạ đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-7-hanh-trinh-tren-xe-lua-gia-dinh-gan-ket.html.]

 

Hàn Liệt định , nhưng nghĩ chắc Liễu Tố Tố để ý lời ngoài mà là lo lắng ảnh hưởng đến tâm lý lũ trẻ, ngượng ngùng : “Em đúng, là suy nghĩ chu .”

 

Liễu Tố Tố lấy thêm năm chiếc khăn mặt mới: “Không , chỉ cần phụ trách kiếm tiền là , bỏ tiền bỏ sức.”

 

cô gả cho cũng là vì điều đó.

 

Hàn Liệt: “……”

 

Tuy đúng là nhưng cứ thấy sai sai thế nào nhỉ?

 

Bách hóa đại lâu tuy lớn nhưng vật tư cũng chẳng nấy, Liễu Tố Tố cũng chẳng còn cách nào, chỉ thể mua mỗi thứ vài phần, đồ đạc quá nhiều khuân từng chuyến xe, cuối cùng Hình Tiểu Quân cũng giúp mới khuân hết lên xe.

 

Cô nhân viên bán hàng theo Liễu Tố Tố lúc đầu thấy cũng bình thường, nhưng thấy cô mua càng lúc càng nhiều, cuối cùng tính tiền lên tới hơn một trăm đồng, tức khắc mí mắt giật giật, sợ Hàn Liệt chịu trả tiền thì trả đồ mệt nghỉ.

 

Hàn Liệt chẳng chẳng rằng rút tiền và phiếu đưa cho Liễu Tố Tố.

 

Cô nhân viên đếm tiền : “Đồng chí , cô thật phúc, tìm chồng thế .”

 

Đây chẳng là cô quá, thời buổi vợ bảo mua gì chồng cũng chẳng hỏi han mà cứ thế móc tiền thì đúng là hiếm , ngay cả hạng công ăn việc như cô mà ngày thường mua gì cũng sắc mặt chồng.

 

Liễu Tố Tố chỉ mỉm , nhưng cô cũng hài lòng, xem phó đoàn trưởng Hàn vẫn là giữ lời.

 

Mua nhiều đồ như , lúc sắp , cô nhân viên còn lén hỏi cô mua vải thanh lý cần phiếu .

 

Liễu Tố Tố may vá nhưng vải cần phiếu thì chắc chắn thể bỏ qua, cô vội vàng gật đầu mua nửa súc mang về. Lúc xếp vải, cô bỗng thấy đáy vật gì đỏ rực, kéo xem thì hóa là một tấm vải đỏ.

 

Liễu Tố Tố mua đồ nhanh và nhiều nhưng trí nhớ cô , cô chắc mua vải đỏ, tưởng cô nhân viên gói nhầm , đang định bảo Hàn Tiền mang trả thì phía vang lên giọng Hàn Liệt: “Em thích ?”

 

Liễu Tố Tố ngẩn , phản ứng ngay: “Cái mua ?”

 

Hàn Liệt ngượng ngùng gật đầu.

 

Liễu Tố Tố lúc mới nhớ lên huyện, cô lấy cớ là mua vải đỏ, chuyện chính cô cũng sắp quên mất , thế mà Hàn Liệt vẫn còn nhớ?

 

Có lẽ ánh mắt cô quá đỗi kinh ngạc khiến tai Hàn Liệt đỏ ửng lên, ho nhẹ một tiếng: “ thấy nên tiện tay mua luôn.”

 

Nếu lúc nãy mua vải, cô nhân viên bảo tấm vải đỏ là đắt nhất, gấp gọn để kệ thì Liễu Tố Tố chắc cũng tin câu “tiện tay” của .

 

vạch trần mà mỉm : “Cảm ơn Hàn đoàn trưởng, thích.”

 

Rõ ràng là lời dối thấu nhưng Hàn Liệt cảm thấy mặt càng nóng hơn, sợ Liễu Tố Tố nhận nên chỉ gật đầu bừa bãi bắt tay giúp cô xếp đồ.

 

Chở theo một xe đầy ắp vật tư, chạy thêm một tiếng đồng hồ nữa mới chính thức tới đơn vị quân đội.

 

Vì là xe quân sự nên thể chạy thẳng trong, mãi đến tận cửa nhà, Liễu Tố Tố mới thấy nơi sẽ sinh hoạt .

 

Quân khu ở đây lớn, là một trong ba khu vực đóng quân lớn nhất miền Trung, bệnh viện quân y, trường học con em quân nhân, Cung Tiêu Xã đều đủ, từ cổng lớn về phía bên là khu gia thuộc, từng dãy nhà hai tầng san sát, nơi cái gì cũng thiếu chứ thiếu đất, nên cách giữa các nhà rộng, đó là phần đất phần trăm dành cho các gia đình quân nhân trồng rau nuôi gà.

 

Căn nhà Hàn Liệt phân ở phía trong, cũng là một căn nhà lầu hai tầng, xuống xe thấy quần áo phơi đầy sân, hai bên nhà đất đai đều trồng rau xanh mướt.

 

Chẳng cần nghĩ cũng do Hàn Liệt trồng, Liễu Tố Tố hỏi: “Là của hàng xóm ?”

 

Hàn Liệt gật đầu: “Chúng ở tầng một, tầng hai là nhà phó đoàn trưởng Thái.”

 

Liễu Tố Tố hỏi: “Vậy còn mấy mảnh đất ?”

 

“Theo quy định là mỗi nhà một nửa.” Hàn Liệt , “ thời gian trồng trọt, đây ăn ở căng tin nên đất bỏ hoang, đó phó đoàn trưởng Thái mượn dùng, lát nữa qua với thím Thái một tiếng để thím trả .”

 

Liễu Tố Tố nhướng mày, mượn lâu như , đòi chắc chẳng dễ dàng gì.

 

thẳng mà chỉ gật đầu, giúp Hàn Liệt khuân đồ xuống.

 

Chuyện Hàn Liệt về quê lấy vợ cả quân khu ai cũng , lúc thấy xe , đoán ngay là Hàn Liệt dắt vợ mới về nên vội vàng chạy tới xem náo nhiệt, xem phụ nữ thu phục phó đoàn trưởng Hàn rốt cuộc là thế nào.

 

lúc đó Liễu Tố Tố đang mải khuân đồ nhà, chỉ bốn đứa trẻ ở bên ngoài, một bà thím Niệm Tô, tức Hàn Cẩm, thích chuyện nên oang oang gọi: “Chiêu Đệ ơi, cha cháu tìm mới cho cháu đấy ?”

 

Cô bé thấy cái tên đó, nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, c.ắ.n môi : “Cháu, cháu, ……”

 

“Chiêu Đệ cháu gì thế, to lên xem nào, về quê một chuyến mà giống cháu chẳng năng gì thế?” Bà thím xong, ít cũng theo.

 

Hàn Tú Tú vất vả lắm mới lấy chút dũng khí, lập tức xìu xuống, cô bé cuống quýt quanh tìm dì, nhưng thấy Liễu Tố Tố đang cách đó xa, tay bưng đồ nhưng ánh mắt đầy vẻ khích lệ .

 

Cô bé hít một thật sâu, nhớ những lời Liễu Tố Tố với tàu, đột nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng : “Cháu gọi là Chiêu Đệ, cháu tên là Hàn Tú Tú!”

 

 

 

Loading...