Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 37: Trứng Muối Và Trứng Bắc Thảo
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa cơm hôm nay chỉ Tiểu Lộ mà tất cả đều ăn vui vẻ và thỏa mãn.
Vừa ăn xong, Hàn Liệt dậy định rửa bát, Liễu Tố Tố còn kịp gì thì Tiểu Lộ vội lên: “Hàn thúc thúc, để con cho ạ, con rửa bát sạch lắm!”
Hàn Liệt lắc đầu, định bảo , bảo Tiểu Lộ nghỉ ngơi, nhưng đột nhiên Liễu Tố Tố vỗ nhẹ cánh tay.
Anh lập tức hiểu , họ dùng cớ thương cần giúp đỡ để “lừa” Tiểu Lộ sang đây, nếu cho bé gì thì bé sẽ nghi ngờ ngay.
Không ai cũng dễ lừa như Hàn Trình .
Liễu Tố Tố mỉm : “Không vội Tiểu Lộ, rửa bát là việc nhẹ, Hàn thúc thúc của con . Con thể việc khác cùng với Tiểu Cẩm và các em.”
Tiểu Lộ thắc mắc: “Các em cũng việc ạ?”
Trước đây ở nhà Tôn Hòe Hoa, ngoài bé , bà bao giờ bắt hai đứa con Hồ doanh trưởng bất cứ việc gì.
Tiểu Lộ còn nhỏ, nhiều việc nổi, mỗi như thế Tôn Hòe Hoa mệt đến thở hồng hộc trút giận lên đầu bé, mắng nhiếc thậm tệ.
Chẳng đợi Liễu Tố Tố trả lời, Hàn Trình nhanh nhảu: “Tất nhiên , việc là đỏ nhỏ đấy! Có đỏ nhỏ thì gì cũng !”
Tiểu Lộ đỏ nhỏ là gì, Hàn Trình vội kéo tay bé xem giải thích một hồi.
“... Đợi khi nào hai mươi ngôi , sẽ thực hiện một nguyện vọng cho chúng đấy!” Hàn Trình hớn hở .
Tiểu Lộ mà khép miệng, bé càng tin rằng Hàn Cẩm sống ở đây vui vẻ, vì thấy Hàn Cẩm chỉ đỏ nhỏ mà còn là nhiều nhất nữa.
Đang lúc bé ngưỡng mộ thôi, Liễu Tố Tố cầm b.út tới, thêm hai chữ “Tiểu Lộ” tên Hàn Trình, : “Từ hôm nay, Tiểu Lộ cũng nhé, cứ việc là đỏ nhỏ.”
Tiểu Lộ vội xua tay, định bảo cần cái .
Dì Liễu chịu nhận nuôi là lắm , việc là bổn phận của , thể điều như thế.
Định mở miệng thì đột nhiên Hàn Trình kéo một cái, nhóc con hì hì: “Mẹ ơi, yên tâm , con sẽ cùng Tiểu Lộ việc ạ!”
Đợi Liễu Tố Tố , nhóc mới lén lút quanh, hạ thấp giọng: “Tiểu Lộ, nhận đỏ nhỏ chứ? Nếu thích thì thể kiếm đưa cho em mà!”
Tiểu Lộ ngẩn : “Đưa cho em?”
Hàn Trình gật đầu lia lịa: “ thế, đỏ nhỏ của em , ít nhất luôn, đáng thương . Nếu đưa đỏ nhỏ cho em, em sẽ nhiều hơn, đến lúc đó đổi kẹo từ chỗ , chúng cùng ăn! Được ?”
Tiểu Lộ thấy logic gì đó sai sai, nhưng nhất thời nghĩ sai ở : “ mà...”
“Anh ăn kẹo cùng em ? Mẹ bảo em là chia sẻ, Tiểu Lộ em của Tiểu Trình ?” Hàn Trình mở to đôi mắt nước mọng bé.
Tiểu Lộ vội : “Sao thể chứ, tất nhiên là ! giờ ngôi nào, đợi khi nào sẽ đưa cho em, ?”
“Tuyệt quá!” Hàn Trình phấn khích vô cùng, lập tức ôm chầm lấy Tiểu Lộ, suýt nữa thì bé nghẹt thở.
Hàn Tiền bên cạnh đứa em ngốc nghếch của , bất lực lắc đầu.
Xem hạn chế cho Tiểu Lộ chơi với Tiểu Trình thôi, thì lây bệnh ngốc mất.
Hàn Liệt rửa bát trong bếp, mấy nhóc tì thì ở nhà chính dọn ghế, quét nhà, bận rộn mà vui vẻ.
Liễu Tố Tố thì mang hết chăn màn phơi. Mấy ngày mưa dầm qua khiến chăn màn ám mùi ẩm mốc, may mà mấy ngày nay trời nắng ráo, đem phơi mới .
Hơn nữa Tiểu Lộ mới đến, cần thêm một bộ chăn đệm. May mà trong nhà giường sưởi (kháng), tay Hàn Liệt cũng khỏi, để mấy cha con ngủ cùng cũng sợ chật.
đó là mùa hè thôi, mùa đông chắc chắn .
Xem khi trời lạnh xây thêm một cái giường sưởi nữa.
Chỗ phơi đồ là mấy cây sào tre ngoài sân. Tầng ở nên cả cái sân dùng thế nào cũng . Liễu Tố Tố dựng ba cây sào tre, giãn cách để che nắng, phơi hết một lượt chăn màn.
“Tiểu Liễu!”
“Bác Lữ ạ, bác ăn cơm ?”
Lữ Linh Chi : “Ăn , ăn . Chị sang đưa cho em ít đồ.”
Lúc nãy khi Liễu Tố Tố đón Hàn Tiền, chị đang bận nấu cơm nên rảnh. Ăn xong nhớ Liễu Tố Tố về, chắc trong nhà chẳng còn gì ăn nên vội mang ít đồ sang.
“Đây là bột ngô, còn ít rau xanh nữa, đồ trong nhà cũng nhiều, em cầm tạm nhé!” Lữ Linh Chi .
Liễu Tố Tố nhận, nhưng lát nữa cô lên Quân vụ sở, Triệu bộ trưởng đang đợi, trong nhà hết đồ ăn mà cô cũng thời gian mua, đành nhận lấy túi bột ngô: “Cảm ơn tẩu t.ử, đợi em mua sẽ trả chị ngay. Còn rau xanh thì thôi ạ, nhà em vẫn còn!”
Sau khi lũ rút, Liễu Tố Tố gỡ tấm bạt che rau , qua mấy ngày nắng ấm, rau xanh mướt trở .
“ , chị quên mất! Được, chị mang về.” Lữ Linh Chi , “Sáng mai chị với Tiểu Nam định Cung Tiêu Xã mua đồ, em mua gì ?”
“Có ạ.” Liễu Tố Tố gật đầu ngay. Không chỉ mấy ngày cô Táo Trang, mà ngay cả đó khi còn ở quân khu, vì trời mưa suốt nên mua bán gì cũng khó, lương thực và dưa muối trong nhà cạn kiệt, chắc chắn mua thêm để dự trữ.
mà, “Sáng mai chắc em thời gian, để lúc nào rảnh...”
“Đừng đợi lúc nào, em cứ cần mua gì, chị mua hộ cho!” Lữ Linh Chi lập tức đề nghị.
Vương đoàn trưởng hôm nay về nhà ăn cơm, về kể chuyện Liễu Tố Tố giúp xây đê, Lữ Linh Chi và Vương lão thái kinh ngạc hết mức.
“Cái gì, Tiểu Liễu còn cả sửa đê cơ ?” Vương lão thái suýt nữa thì c.ắ.n lưỡi!
Vương đoàn trưởng : “ thế, Tiểu Liễu giỏi lắm. lão Triệu bảo kỹ thuật của Tiểu Liễu dạng , khi còn giỏi hơn cả ông nữa!”
Lúc , ba em Đại Cường cũng chẳng buồn ăn cơm, vểnh tai lên cha kể chuyện.
Ba em chẳng lạ gì Liễu Tố Tố, chỉ vì chơi với bọn Hàn Trình mà còn vì dì Liễu nấu ăn ngon. Bất cứ món gì qua tay dì cũng trở nên mỹ vị, mỗi dì mang đồ ăn sang là lúc chúng vui nhất.
chúng ngờ dì Liễu chỉ nấu ăn giỏi mà còn cả sửa đê nữa!
Thực nếu hỏi ba đứa sửa đê là gì, chúng cũng chẳng rõ , nhưng chúng cha là giỏi nhất, mà ngay cả cha cũng khen giỏi thì chắc chắn là siêu lắm !
Vương đoàn trưởng để ý ba đứa con đang hóng hớt, ông dặn Lữ Linh Chi thỉnh thoảng sang giúp Tiểu Liễu một tay để cô tâm ý lo chuyện đập nước.
Lữ Linh Chi tuy học hành nhiều nhưng hiểu rõ tầm quan trọng của đập nước, lập tức gật đầu, thế nên mới chuyện chị sang tìm Liễu Tố Tố.
Nghe chị , Liễu Tố Tố cũng khách sáo nữa: “Vâng, cảm ơn tẩu t.ử. Đến lúc đó em bảo Tiểu Cẩm và các em cùng chị, giúp chị xách đồ một tay!”
“Được.” Lữ Linh Chi dứt lời thì thấy một bóng nhỏ từ nhà chính , “Đây là... Tiểu Lộ ?”
Chuyện nhận nuôi Tiểu Lộ ít , vì vụ Liễu Tố Tố cãi với Tôn Hòe Hoa ầm ĩ cả lên, ai cũng hóng hớt. Thấy Liễu Tố Tố và Hàn Liệt đưa Tiểu Lộ về nhà là họ hiểu ngay.
Chỉ Lữ Linh Chi hôm nay bận tối mắt tối mũi nên chuyện, lúc mới thấy ngạc nhiên.
Chị to nhưng Tiểu Lộ vẫn luôn chú ý bên nên thấy hết.
Liễu Tố Tố, Hàn Liệt và lũ trẻ đều thấy bình thường, Tiểu Lộ đến ai cũng mừng, chỉ Tiểu Lộ là trong lòng rối bời, mừng vì ở nhà dì Liễu, sợ thực sự là “ chổi” sẽ liên lụy .
Nên khi Lữ Linh Chi đến, bé lén tới để xem bác gì với dì Liễu. Nếu bác vì mà cãi với dì Liễu, sẽ lập tức rằng chỉ ở đây vài ngày thôi sẽ , mong bác đừng vì ghét mà ý kiến với dì Liễu.
Liễu Tố Tố suy nghĩ của bé, mỉm gật đầu: “ ạ, Tiểu Lộ, đây chào bác con.”
Tiểu Lộ do dự chạy , ngước đầu gọi một tiếng bác.
Lữ Linh Chi hiểu ngay vấn đề, trong lòng tuy ngạc nhiên nhưng phần nhiều là mừng cho bé. Tiểu Lộ theo Tiểu Liễu là nhất, ở với cô thì hạnh phúc hơn ở với bất kỳ ai.
“Ngoan quá, bác sang vội mang theo kẹo, đợi mai Cung Tiêu Xã bác mua kẹo cho con nhé.” Lữ Linh Chi .
Tiểu Lộ chớp chớp mắt, chớp chớp mắt, thể tin tai .
Đợi Lữ Linh Chi , bé nhỏ giọng hỏi: “Dì Liễu ơi, bác ... thích con ạ?”
Một đứa trẻ từng yêu thương, khi nhận thiện ý của khác, phản ứng đầu tiên là vui mừng mà là hoài nghi chính .
Liễu Tố Tố xuống đôi mắt trong veo của bé, xoa đầu : “Tất nhiên , Tiểu Lộ của chúng ngoan thế , ai mà chẳng thích chứ?”
“Oanh” một cái, mặt bé đỏ bừng lên.
“Liễu đồng chí, lên văn phòng chứ?” Ngoài sân vang lên tiếng của Tiền Tiền.
Liễu Tố Tố gật đầu: “Đi ạ!”
Tiền Tiền sang gọi chắc chắn là Trương đoàn trưởng việc tìm cô. Cô vội nên để ý đến sự khác lạ của bé, vắt chăn lên sào tre dặn Tiểu Lộ: “Dì đây, Tiểu Lộ bảo với Hàn thúc thúc tối nay đừng đợi cơm dì nhé.”
Tiểu Lộ vẫn ngây đó.
Mãi đến khi Hàn Trình quét nhà xong , định tìm xin một ngôi đỏ nhỏ, mới phát hiện ngoài sân một cái “cột nhà”.
“Tiểu Lộ, thế?” Cái cột im phăng phắc, Hàn Trình kéo kéo tay bé, “Tiểu Lộ!”
Tiểu Lộ lúc mới sực tỉnh: “Hả, cơ?”
“Anh , em gọi mãi mà chẳng thưa.”
Tiểu Lộ chẳng cả, bé chỉ là đang vui, vui lắm luôn!
Từ nhỏ đến lớn, gì về cũng , nhưng bao giờ ai bảo ngoan, bảo đáng yêu thích cả.
Cũng may da đen nên rõ, chứ thì từ xa cũng thấy mặt đỏ như quả bóng bay .
Tiểu Lộ ngây ngô, đưa tay sờ lên chỗ Liễu Tố Tố xoa đầu, trong lòng vui sướng dâng lên nỗi xót xa.
Dì Liễu với như , càng nỡ rời .
“Tiểu Lộ, em ?”
Tiếng của Hàn Trình cắt ngang dòng suy nghĩ của bé, nghĩ một lát : “Dì Liễu , còn bảo chúng đừng đợi cơm dì.”
“À... HẢ?!” Hàn Trình đột nhiên hét to một tiếng, bé với ánh mắt kinh hoàng: “Anh gì? Anh nữa xem?!”
Tiểu Lộ hiểu Hàn Trình đang yên lành như con gà đạp đuôi, nhưng vẫn lặp lời dì Liễu, hỏi: “Em thế?”
Hàn Trình: “...” Hàn Trình thấy cả chút nào!
Cậu nhóc chạy vội cửa: “Anh ơi, chị ơi, mau đây, hỏng , đại sự !”
Mấy nhóc tì chạy , lúc đầu hiểu “ ” là thế nào, giây tiếp theo Hàn Trình : “Mẹ , tối nay là Hàn thúc thúc nấu cơm!”
Vừa dứt lời, Tiểu Lộ bên cạnh thấy ba đứa cũng giống hệt Hàn Trình, biến thành ba con gà đạp đuôi, bốn đứa thẳng hàng tăm tắp.
“Các chị mau nghĩ cách chứ!” Hàn Trình cuống quýt.
Hàn Tiền thở dài: “Anh thì cách gì, bảo dạo bận lắm, ôi, lẽ chúng nghĩ đến chuyện sớm hơn chứ.”
“Em ngốc quá, em ngốc thật mà, lúc nãy em còn chê cơm bác Lữ nấu ngon bằng , giờ thì...” Hàn Trình đau khổ vô cùng, chỉ hét lên một tiếng, thật sự ăn món dưa muối xào trứng gà nữa !
Tiểu Lộ, duy nhất từng “hãm hại”, ngơ ngác hỏi: “Rốt cuộc là ạ?”
Hàn Trình thê t.h.ả.m : “Anh , Hàn thúc thúc nấu ăn dở lắm, thật sự, thật sự dở luôn, em ăn một là bao giờ ăn thứ hai!”
Tiểu Lộ hiểu: “Dở lắm là dở thế nào?”
Trên đời còn món gì từ lương thực mà ăn nổi ? Cậu tin.
Thế là đến buổi tối, đĩa rau xanh xào dưa muối nước tương nhuộm đen thui, thấy vẻ mặt mong chờ của Hàn Liệt, Tiểu Lộ đột nhiên rùng một cái.
Cậu dường như hiểu .
Hàn Trình tuyệt vọng c.ắ.n đũa: “Hàn thúc thúc, là trứng gà xào dưa muối ạ?”
Hàn Liệt nhóc: “Con thích ăn món đó ?”
Hàn Trình tất nhiên là thích, nhưng món đó dù dở thế nào cũng còn đỡ hơn món mắt chứ.
Hàn Liệt gắp cho nhóc một miếng rau: “Trong nhà hết trứng , đợi mai mua về chú xào cho con, lúc đó nhiều một chút, bảo đảm con ăn no căng bụng.”
Hàn Cẩm, Hàn Tú Tú và Hàn Tiền bên cạnh đồng loạt sang, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Hàn Trình chằm chằm: “...”
Hu hu, ngốc quá, thật sự ngốc quá, cứ tự đào hố chôn thế !
Mẹ ơi, ở , con nhớ quá!
Thế nên khi Liễu Tố Tố về, cô nhận sự chào đón nồng nhiệt từng .
Chưa kịp nhà, một “quả b.o.m nhỏ” lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cô: “Mẹ ơi! Cuối cùng cũng về , con nhớ quá mất!”
Vừa kêu nuốt nước miếng ực một cái.
Cái vẻ đáng thương , nếu Liễu Tố Tố chúng ở nhà chẳng thì chắc cô tưởng chúng ai ngược đãi mất.
“Cái thằng bé , thưởng thêm đỏ nhỏ ?” Liễu Tố Tố chợt nhớ lúc vội quá quên dán cho chúng, “Mẹ lấy cho con ngay đây.”
Hàn Trình nhiệt tình thế chắc chắn là vì chuyện đó .
Hàn Trình : “Không cần , mệt cả ngày , nghỉ ngơi ạ!”
Liễu Tố Tố: “??” Chuyện gì thế ?
Đang thắc mắc thì Hàn Tiền và Hàn Tú Tú chạy , nhiệt tình đòi bóp vai cho cô, còn Hàn Cẩm và Tiểu Lộ thì hợp sức bưng một chậu nước ấm , tươi rói lộ cả tám cái răng: “Dì ơi, rửa chân ạ!”
Liễu Tố Tố: “!!” Thôi xong, càng !
“Nói , mấy đứa nhỏ , đang âm mưu gì ?” Tuy nước ấm dễ chịu, bóp vai cũng thoải mái, nhưng bản năng của giúp cô tỉnh táo giữa “vòng vây ngọt ngào” .
“Mẹ ơi, chúng con âm mưu gì ạ, chỉ là thấy vất vả quá nên giúp thôi!” Hàn Tiền, đứa khéo mồm nhất trong đám, cử đại diện phát ngôn.
Cậu nhóc dứt lời, mấy đứa cũng gật đầu lia lịa.
Liễu Tố Tố: “Thật ?”
“Thật hơn cả vàng ạ!” Hàn Tiền thấy nghi ngờ nữa mới rón rén hỏi: “Vậy ơi, còn bận bao lâu nữa ạ?”
“Mẹ cũng rõ, chắc còn ...”
“Đến đây, cơm tối hâm nóng , ăn nhanh cho nóng.” Hàn Liệt sợ Liễu Tố Tố đói, thấy cô về là bếp hâm cơm ngay.
Và lúc , bát rau xanh xào dưa muối đen thui cùng vẻ mặt mong chờ của Hàn Liệt, Liễu Tố Tố hiểu chuyện.
Cô âu yếm xoa đầu mấy nhóc tì: “Yên tâm , nhất định sẽ cố gắng xong sớm để về với các con.”
Đám nhỏ lập tức hỏi: “Thật ạ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-37-trung-muoi-va-trung-bac-thao.html.]
“Thật.” Vì nỗi đau của các con, cũng đang nếm trải đây.
Hàn Liệt mấy con đang ám hiệu gì, đưa đũa cho Liễu Tố Tố lũ trẻ: “Đi tắm , hôm nay ngủ sớm.”
Tuy trời nóng nhưng trong nhà trừ Hàn Liệt ai tắm nước lạnh. May mà trừ những ngày mưa, ngày thường nắng to, sáng sớm múc một chậu nước để ngoài sân phơi, đến chiều tối là nước ấm.
cũng tắm nhanh, để lâu nước nguội mất.
Có lời hứa của , đám nhỏ yên tâm hẳn, ngoan ngoãn ôm quần áo tắm.
Liễu Tố Tố gắp một miếng rau đặt lên bánh ngô, c.ắ.n một miếng, vẻ mặt bỗng chốc cứng đờ.
Sao hôm qua cô hết đống dưa muối đó cơ chứ!
mệt mỏi cả buổi chiều cũng thực sự đói lả , cô nghiến răng nuốt xuống.
Hàn Liệt rót cho cô bát nước, hỏi: “Hôm nay công việc thế nào em?”
Liễu Tố Tố ăn : “Bản vẽ thiết kế bên Táo Trang cơ bản xong . nảy sinh vấn đề mới.”
Hàn Liệt: “Đập nước bên dễ xây ?”
“Không dễ xây, mà là nên xây .”
Hôm nay Liễu Tố Tố đến tìm Trương đoàn trưởng.
Trương đoàn trưởng cũng việc gì lớn, chỉ là đối chiếu tình hình ống nước. Giờ lũ rút, sắp sang tháng Tám, nghĩa là sắp bước mùa khô, nước sông sẽ ngày càng ít .
Mưa nhiều ngày qua nên ruộng đất vẫn còn ẩm, thể tạm dừng dùng ống nước hai ngày, đó mỗi ngày chỉ mở hai , mỗi một tiếng là đủ. Phải tiết kiệm nước vì mùa khô còn dài, hơn nữa lúa mì cũng sắp chín, nhu cầu nước lớn như , cần tưới quy mô lớn như nữa.
Liễu Tố Tố bàn bạc xong với Trương đoàn trưởng định thì ông gọi , ông chân thành dặn dò: “Tiểu Liễu , cháu nhất định cảnh giác với 'đạn bọc đường' của ai đó nhé, đừng để lão dụ dỗ, chúng vẫn luôn đợi cháu về đấy!”
Khi Liễu Tố Tố sang giúp Triệu bộ trưởng, Trương đoàn trưởng lo nhất là chuyện , sợ lão già giở trò nẫng tay của ông!
Tiền Tiền bên cạnh cũng gật đầu lia lịa: “ thế ạ! Chị Tố Tố, chúng em đợi chị về!”
Liễu Tố Tố dở dở : “Đoàn trưởng yên tâm, cháu xong việc là về ngay ạ.”
Lúc Trương đoàn trưởng mới thở phào nhẹ nhõm.
Sang văn phòng Triệu bộ trưởng, hai nhiều mà bắt tay vẽ bản vẽ ngay.
Giờ thời tiết lên, việc xây dựng hầm biogas ở quân khu cũng sắp bắt đầu. Việc do Triệu bộ trưởng và Trương đoàn trưởng phối hợp , nên lúc văn phòng mấy , gian yên tĩnh.
Triệu bộ trưởng tuy học hành bài bản như Liễu Tố Tố nhưng ông thừa kinh nghiệm, hai việc cùng ăn ý, bổ trợ cho .
Liễu Tố Tố thấy lạ, vì Triệu bộ trưởng leo lên chức cán bộ cấp đoàn chắc chắn thực tài, hơn nữa thời tuy bằng cấp cao nhưng năng lực thực tế đáng nể.
cô rằng lúc Triệu bộ trưởng đang kinh ngạc vô cùng.
Thực lúc đầu gọi Liễu Tố Tố sang, ông chỉ định thử xem , nếu cô thì , thì cũng chẳng , cùng lắm ông tự .
ông ngờ Liễu Tố Tố chỉ mà còn cực kỳ giỏi!
Có nhiều chỗ, những phương pháp cô đưa ông thậm chí từng thấy bao giờ. Lúc đầu ông còn tưởng cô chơi, nhưng khi ông thử áp dụng thì thấy thực sự hiệu quả!
Triệu bộ trưởng bản vẽ, kinh ngạc thốt lên: “Tiểu Liễu, những cách cháu học ở thế?”
Liễu Tố Tố : “Hồi học cháu thích sách, thượng vàng hạ cám gì cũng , Triệu bộ trưởng đừng chê cháu học hành chính chuyên là ạ.”
“Sao thể chứ!” Nếu thế mà gọi là chính chuyên thì ông ước gì thêm nhiều chính chuyên như Liễu Tố Tố nữa!
Nghĩ , Triệu bộ trưởng càng thấy ghen tị.
Sao bao nhiêu chuyện đều rơi tay lão Trương thế , Tiểu Liễu ưu tú thế lẽ theo ông chứ! Ông sẵn sàng đổi cả văn phòng lấy một Tiểu Liễu cũng ! lão Trương chắc chắn đời nào chịu.
Triệu bộ trưởng tức đến nghiến răng, nhưng ông là trọng nhân tài. Tiểu Liễu giúp ông, giúp quân khu một việc lớn thế , khen thưởng sơ sơ chắc chắn là đủ, ông tìm dịp với Chung sư trưởng, nhất định thưởng cho Tiểu Liễu thật xứng đáng!
Hai bận rộn mấy ngày ở Táo Trang, chiều nay thêm buổi nữa là bản vẽ duy tu đê điều bên đó thành.
Triệu bộ trưởng thở phào: “Được , giờ chỉ cần giao bản vẽ cho sư trưởng để ông bàn bạc với huyện là xong.”
Xong việc bên Táo Trang, còn một việc quan trọng hơn bắt đầu, đó là con đê của quân khu .
Đê bên Táo Trang là sẵn, chỉ cần gia cố thêm, nhưng bên quân khu thì gì, nên khảo sát thực địa xem nên xây ở , xây thế nào cho .
Triệu bộ trưởng ngẩn : “Đập chứa nước?”
“Vâng, nếu đập chứa nước, chúng chỉ trữ nước mà còn thể nuôi cá nữa ạ.” Liễu Tố Tố .
“Nước thì lo, vùng tuy khô hạn nhưng sông bao giờ cạn hẳn, chỉ là đến mùa thu đông thì nước rút nhiều thôi.” Triệu bộ trưởng , “Còn chuyện nuôi cá, chẳng Cung Tiêu Xã và nhà ăn vẫn cá bán ?”
“Có ạ, nhưng ít quá, đủ dùng.”
Cá ở Cung Tiêu Xã và nhà ăn đều mua từ các thôn phụ cận hoặc huyện, mỗi cũng nhiều. Hơn nữa khi nạn đói ập đến, cá trong thôn sẽ ăn hết đầu tiên, dân làng còn chẳng đủ ăn thì lấy mà bán cho ?
lời thể thẳng, Liễu Tố Tố đành nghĩ cách khác: “Triệu bộ trưởng, thể cháu lo xa, nhưng cháu từng già thời tiết thất thường quá dễ sinh tai họa. Trận lũ bình thường , nếu tình hình nghiêm trọng hơn, lương thực và nước dự trữ càng nhiều càng ạ. Hơn nữa cá cũng là món mặn, các chiến sĩ tập luyện vất vả, thêm chút chất đạm chắc chắn sẽ hơn.”
Triệu bộ trưởng im lặng một lát. Ông Liễu Tố Tố lý.
Ông tuổi, đời cũng rộng, chắc chắn sẽ tai họa nhưng cẩn tắc vô ưu, nếu thực sự xảy mà lúc đó mới chuẩn thì kịp, chuẩn càng sớm càng .
Vả dù tai họa thì thực phẩm hiện tại cũng đang thiếu thốn, năm nào cũng đau đầu vì chuyện lương thực, thịt thà, cách để cải thiện bữa ăn thì tội gì ?
Chỉ điều, việc thì dễ nhưng thì đơn giản chút nào.
“Tiểu Liễu, cháu nghĩ tới chuyện nếu thực sự xây đập chứa nước, chi phí cho thép và xi măng sẽ là một con khổng lồ ?”
Liễu Tố Tố ngẩn .
, cô quên mất chuyện cơ chứ.
Có những đập chứa nước cần xây kỳ công, chỉ cần đắp đê là hình thành, nhưng địa hình ở đây đặc thù, nếu xây đập chứa nước thì khối lượng công việc lớn hơn nhiều so với việc chỉ xây đê đơn thuần.
Nguyên vật liệu cần dùng vốn nhiều, giờ thêm khoản nữa, đến nhân công, chỉ riêng tiền vật liệu là một gánh nặng lớn.
Có thể , ngay cả việc xây đê cũng là do Chung sư trưởng và Triệu chính ủy bàn bạc kỹ lưỡng, họp mấy mới c.ắ.n răng quyết định.
bảo Liễu Tố Tố từ bỏ cơ hội thế , cô thực sự cam lòng.
Đợi đến năm 1959, khi một con cá cũng đủ cho cả nhà ăn một bữa cơm chứ.
Triệu bộ trưởng cô, chỉ đành : “Đợi mai gặp Chung sư trưởng, cháu cùng bác, cứ trình bày chuyện xem .”
Liễu Tố Tố gật đầu.
Cô hiểu Triệu bộ trưởng chỉ để an ủi thôi, khả năng cao là sẽ thông qua.
Một đồng tiền cũng khó hùng, huống chi lúc thiếu chỉ là một đồng.
Trên đường về cô cứ bồn chồn lo lắng, nghĩ đủ cách nhưng chẳng . Cô kể với Hàn Liệt, cũng chẳng mong cho lời khuyên gì, chỉ là cho nhẹ lòng.
Hàn Liệt khựng một chút đột nhiên hỏi: “Tố Tố, em về các xưởng quân dân ?”
Liễu Tố Tố dừng đũa: “Xưởng quân dân?”
“Vâng, một quân khu ở gần thành phố, sẵn thị trường và nhân công nên thường lập xưởng quân dân để sản xuất đồ dùng. Anh ở Tân Thị xưởng sản xuất xi măng và thép đấy.” Hàn Liệt .
Liễu Tố Tố kinh ngạc: “Thật ?!”
“Tất nhiên , lừa em gì?” Hàn Liệt , “Anh quên kể với em, đây ở quân khu , Chung sư trưởng chuyển công tác về đây, một thời gian cũng nhận lệnh điều động mới chuyển về.”
Liễu Tố Tố định bảo cô thừa , vì “ chiến hữu cũ” của tìm đến tận nhà còn .
chuyện đó cô lười nhắc , giờ cô đang mải suy nghĩ về lời Hàn Liệt . Nếu đúng như , xi măng và thép họ cần khi mua từ quân khu bên đó!
Như chắc chắn sẽ rẻ hơn nhiều!
Đến lúc đó thì đập chứa nước còn là vấn đề nữa!
Liễu Tố Tố vui quá, kìm đột nhiên rướn tới hôn một cái ch.óc lên má Hàn Liệt.
Tiếng động nhỏ vang lên, chỉ Hàn Liệt mà ngay cả Liễu Tố Tố cũng sững sờ.
Cô... cái gì thế ?
Hàn Liệt ngơ ngác cô, Liễu Tố Tố tuy thấy hành động của đúng là “nước đầu” nhưng lúc thể chùn bước, cô cứng cổ : “Nhìn gì mà , em ăn xong , lau miệng sạch nhé, chê em ?”
Đại não Hàn Liệt vẫn đang trong trạng thái đình trệ, nhưng lập tức phản ứng : “Không, , ...”
Lúc chỉ tai mà cả hai má cũng đỏ bừng lên, đặc biệt là chỗ Liễu Tố Tố hôn, cảm giác như đang bốc cháy .
Ngoài sân vang lên tiếng đùa của lũ trẻ, sợ chúng phát hiện, Hàn Liệt vội dậy dọn bát đũa: “Em tắm , để rửa bát cho.”
Nói xong, lúng túng chạy bếp, tuy là bộ nhưng bước chân nhanh chẳng kém gì chạy.
Liễu Tố Tố vốn đang ngượng, thấy Hàn Liệt còn cuống hơn cả thì nhịn bật .
Hàn Trình tắm xong , thấy đột nhiên , Hàn Liệt đang lúi húi trong bếp, suýt nữa thì tim.
Trời đất ơi! Chẳng lẽ ăn cơm Hàn thúc thúc nấu nhiều quá nên ngốc !
Biết lũ trẻ ăn nổi cơm Hàn Liệt nấu, sáng hôm Liễu Tố Tố dậy thật sớm, lấy nốt ít chao còn trong hũ , hái thêm ớt xanh ngoài vườn rửa sạch, thái nhỏ xào cùng chao cho thơm.
Cô nếm thử, vị cay cay mặn mặn, đưa cơm.
Vì xào bằng dầu hạt cải, thịt nên để nguội vẫn ăn ngon. Lúc cô vắng nhà, chúng thể dùng món trộn cơm ăn.
Ngoài món đó, khi Lữ Linh Chi sang đón lũ trẻ, Liễu Tố Tố nhờ chị mua hộ ít lòng lợn.
Lòng lợn thể món kho, cho nhiều muối một chút thì dù trời nóng, ngâm nước lạnh vẫn để một hai ngày.
“Được, chị cũng định trại chăn nuôi.” Lữ Linh Chi gật đầu đồng ý.
Nhớ lời Chu Dũng tìm , Liễu Tố Tố dặn: “Tẩu t.ử sang đó nhắn hộ em với Chu Dũng một tiếng, bảo em bận xong đợt sẽ sang xem, bảo và quản lý Ngô đừng sốt ruột nhé.”
“Ừ, yên tâm .” Lữ Linh Chi dắt lũ trẻ , Hàn Liệt thì lên bộ đội nộp báo cáo, Liễu Tố Tố khóa cửa, rảo bước tìm Triệu bộ trưởng.
Hai gặp cửa văn phòng cùng tìm Chung sư trưởng.
Thấy bản vẽ thành nhanh như , Chung sư trưởng rạng rỡ: “Tốt lắm, lát nữa sẽ cử gửi lên huyện, xem họ tính . Còn con đê bên cũng vất vả nhờ hai .”
“Có chuyện gì thế?” Chung sư trưởng và Triệu chính ủy đều sang.
Liễu Tố Tố giấu giếm, trình bày ngay chuyện đập chứa nước, tiếp: “Về phần chi phí, hôm qua cháu Hàn Liệt thể mua vật liệu từ xưởng quân dân. Sư trưởng, chính ủy, hai thấy ạ? Như chi phí chắc chắn sẽ thấp hơn.”
Triệu bộ trưởng xong vỗ đùi cái đét: “ thế, nghĩ chuyện xưởng quân dân nhỉ! Cách chắc chắn là đấy!”
Chuyện xưởng quân dân ai cũng , nhưng bao giờ mua đồ ở đó nên rõ giá cả cụ thể thế nào.
Chung sư trưởng quyết định ngay: “Vậy lão Triệu và Tiểu Liễu tính toán sơ bộ lượng vật liệu cần dùng , để gọi điện hỏi xem .”
Xây đê và đập chứa nước cần kích thước cực kỳ chính xác, đo đạc thực địa mới , nhưng giờ chỉ cần ước tính sơ bộ để tính giá thành là .
Họ bờ sông nhiều , đều là dân trong nghề nên qua là ước lượng ngay.
Sau khi kết quả, Chung sư trưởng mới gọi điện .
Xưởng xi măng và xưởng thép ở hai nơi khác , lãnh đạo bên đó Chung sư trưởng đều quen .
Thời buổi chi phí của quân đội hề nhỏ, ăn ở dùng đều tốn tiền, lập xưởng quân dân cũng là để hỗ trợ phần nào quân phí.
Vì Chung sư trưởng là quen, là đồ dùng cho quân khu nên đối phương đưa mức giá thấp nhất. khi Triệu chính ủy gõ bàn tính một hồi, ông vẫn lắc đầu: “Vẫn đủ.”
Chung sư trưởng gác máy: “Vẫn đủ ?”
“Kinh phí năm nay của chúng lớn hơn năm ngoái nhiều.” Triệu chính ủy khổ .
Năm nay ngoài các khoản chi thường xuyên, còn thêm khoản mua vật liệu lắp ống nước và xây hầm biogas, lương thực thì đợi đến mùa mới thu hoạch, ngân sách hiện tại thực sự kham nổi.
Chung sư trưởng phiền lòng gõ gõ mặt bàn, lâm thế bí.
Liễu Tố Tố bên cạnh cũng thắt lòng . Kinh phí đủ thì chỉ hai khả năng: một là xin cấp hỗ trợ, hai là từ bỏ việc xây đập chứa nước.
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Chung sư trưởng, cô hiểu những lính già thực sự phiền đến nhà nước, chỉ còn một con đường duy nhất...
“Tiểu Liễu, lão Triệu, là chuyện xây đập chứa nước cứ tạm gác ?” Chung sư trưởng nhíu mày, lòng cũng chẳng dễ chịu gì, “Đợi sang năm, khi sản lượng lương thực tăng lên, chi phí giảm bớt, lúc đó chắc chắn sẽ thôi.”
như sẽ phiền phức hơn nhiều.
Vì xây đê đập chứa nước đều tự , thuê về, mỗi thuê là một tốn kém, chia hai đợt chỉ tổ tốn thêm tiền.
Hơn nữa chỉ còn hơn một năm nữa là đến nạn đói, kéo dài thêm một năm sợ là kịp mất.
Liễu Tố Tố định gì đó nhưng cuối cùng thôi.
Cô , lúc chỉ thể như .
Rời khỏi văn phòng sư trưởng, khí phần nặng nề. Triệu bộ trưởng Liễu Tố Tố đang nhíu mày, mỉm an ủi: “Tiểu Liễu, đừng nản lòng, sư trưởng chẳng bảo đợi sang năm . Vả cứ lạc quan lên, chuyện sẽ tệ như nghĩ.”
Liễu Tố Tố gượng gạo.
Cô cũng lạc quan lắm, nhưng cô điều đó là thể tránh khỏi.
“Cháu bộ trưởng, bao giờ chúng đo đạc ạ?” Liễu Tố Tố cố nén cảm giác bất lực, tập trung việc mắt.
Triệu bộ trưởng : “Còn nhiều thứ chuẩn lắm, là cô về ăn cơm , mười hai giờ rưỡi sang tìm.”
Liễu Tố Tố gật đầu: “Hay là bộ trưởng sang ăn cơm cùng gia đình cháu cho tiện ạ, hôm nay cháu nhờ bác Lữ mua ít đồ ăn .”
Nếu là đây, Triệu bộ trưởng chắc chắn sẽ đồng ý.
Ông là khá nghiêm túc, thiện như Trương đoàn trưởng, luôn giữ cách với .
giờ ông chỉ khâm phục tài năng của Liễu Tố Tố mà mấy ngày ở Táo Trang, nếm thử tay nghề của cô, ông cứ nhớ mãi quên. Quan trọng nhất là bác quản lý hậu cần cứ lải nhải mãi về việc Tiểu Liễu nấu ăn ngon thế nào, ông thực sự tò mò.
Nghĩ một lát, ông : “Được, phiền cô quá.”
“Bác khách sáo quá, gì mà phiền ạ.”