Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 3: Vả Mặt Cực Phẩm - Đòi Lại Công Đạo
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Tố Tố vội vàng lao tới đỡ lấy Liễu Thục Vinh: “Mẹ, con lên huyện thành mua vải nhưng bán hàng bảo hết , giữa đường con ngã một cái, may mà gặp đồng chí Hàn Liệt, nếu con chẳng về nổi.”
Cô đưa cái cớ chuẩn sẵn để thông báo cho Liễu Thục Vinh.
Tiếng “Mẹ” Liễu Tố Tố gọi tự nhiên, kiếp cô mồ côi, lủi thủi một lớn lên, nhưng khi tiếp nhận ký ức, Liễu Thục Vinh đối xử với nguyên chủ thế nào, cô cũng khỏi thở dài.
Theo cô thấy, Liễu Thục Vinh một thể hơn, đáng tiếc nguyên chủ trong lòng chỉ tình yêu, chẳng màng đến , nếu chuyện bỏ trốn lộ , Liễu Thục Vinh cả đời sẽ dám ngẩng mặt ai trong thôn nữa.
Đã hứa với nguyên chủ, Liễu Tố Tố sẽ thực hiện lời hứa, dốc hết sức đối xử với bà.
Nghe thấy lời , Liễu Thục Vinh bỗng tỉnh táo , tuy con gái đột nhiên nghĩ thông suốt, tìm gã phụ lòng Trang Bạch Vũ nữa, nhưng lúc Hàn Liệt đang ở đây, lúc chuyện , bà chỉ đành gật đầu, : “Mẹ vững, cảm ơn Tiểu Hàn nhé, mau nhà nghỉ ngơi chút, hôm nay nắng to quá, chắc mệt lắm ?”
“Bà ngoại, chúng con mới là mệt đây !” Trang Tiền và Trang Trình lập tức chạy tới.
“Được , bà ngoại pha nước đường cho các con uống.” Liễu Thục Vinh , bà pha sáu ly nước đường trắng, mỗi một ly, hai đứa con của Hàn Liệt đương nhiên cũng phần.
chúng rõ ràng bạo dạn bằng Trang Tiền và Trang Trình, dám nhận ngay mà Hàn Liệt một cái mới cầm lấy, dáng vẻ rụt rè sợ hãi khiến Liễu Tố Tố khỏi xót xa.
Không chỉ là tính cách mà còn là ngoại hình.
Niệm Tô là con trai, năm tuổi, nhưng nhỏ thó hơn cả Trang Tiền và Trang Trình mới bốn tuổi, mặt còn một vết sẹo đỏ lớn, cộng thêm đôi mắt chút cảm xúc d.a.o động, ngay cả lớn cũng thấy rợn , trong lời kể của đồng nghiệp đây, bé ví như một “ác quỷ”.
Người thời hiểu về chứng trầm cảm, nhưng Liễu Tố Tố , dù mới năm tuổi nhưng ánh mắt đó nên xuất hiện ở một đứa trẻ.
Còn Chiêu Đệ thì càng gầy yếu hơn, tóc tai bù xù, sắc mặt vàng vọt.
Nếu Niệm Tô là sự thờ ơ thì cô bé là sự sợ hãi, dường như đặc biệt sợ hãi khác phái, dù Hàn Liệt là cứu cô bé và danh nghĩa là cha cô bé, cô bé cũng dám gần, hễ một cái là cô bé run rẩy.
Cô bé c.ắ.n môi do dự hồi lâu mới dám xuống cạnh Liễu Tố Tố, ngay cả cũng chỉ dám mớm ở mép ghế.
Tình trạng của hai đứa trẻ tệ, mà Trang Tiền và Trang Trình cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Dù sự quan tâm của Liễu Thục Vinh và nhà họ Vu, tính cách chúng phần cởi mở hơn, nhưng vì cha ruột đều thương yêu nên tính cách cũng khiếm khuyết, nếu chẳng rơi kết cục bi t.h.ả.m như trong truyện.
Hơn nữa mấy ngày nay đang mùa vụ, thêm chuyện của nguyên chủ khiến tâm thần bất , Liễu Thục Vinh cũng tâm trí quan tâm đến cháu ngoại, hai đứa trẻ mặt đỏ bừng vì nắng, môi nứt nẻ, tóc tai thì dài đến mức thể buộc lên .
Liễu Tố Tố thầm thở dài, cảm thấy gánh nặng đường xa.
Trong lúc cô quan sát lũ trẻ, Hàn Liệt và Liễu Thục Vinh bàn bạc xong xuôi, Liễu Thục Vinh kinh ngạc: “Ngày mai tiệc rượu ? Có gấp quá ?”
Hàn Liệt gật đầu: “Mong thím thông cảm, thời gian của cháu gấp.”
Liễu Thục Vinh đương nhiên thông cảm, hiện tại với bà, chỉ cần con gái thoát khỏi Trang Bạch Vũ thì chuyện gì cũng quan trọng bằng!
“Được, chúng chuẩn thôi, ngày mai cũng là ngày , định buổi trưa nhé?” Liễu Thục Vinh hỏi.
Hàn Liệt đương nhiên phản đối: “Làm phiền thím quá.”
Nói xong, Hàn Liệt đưa hai đứa trẻ về , còn Liễu Thục Vinh thì bảo Trang Tiền và Trang Trình gọi những nhà họ Vu đang tìm về, bà vỗ vỗ tay Liễu Tố Tố : “Tố Tố, con thật cho , chuyện là thế nào?”
Liễu Thục Vinh vốn xinh , Vu Đại Trụ thương vợ, bao giờ để bà việc nặng nên dù ngoài năm mươi trông bà vẫn trẻ trung, nhưng vì chuyện của nguyên chủ mà mấy ngày nay bà tiều tụy hẳn , tóc mai lốm đốm sợi bạc.
Liễu Tố Tố nắm tay bà, mỉm : “Mẹ, đừng nghĩ nhiều, con chỉ là nghĩ thông suốt , đời ngoài cha thì chẳng ai là thể thiếu cả, Trang Bạch Vũ coi thường con thì con việc gì bám lấy chứ? Hơn nữa con tin mắt của , Hàn Liệt thì chắc chắn là . Con lo lắng nữa.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi khiến Liễu Thục Vinh rưng rưng nước mắt, bà nghẹn ngào gật đầu: “Tốt, , con nghĩ như là yên tâm .”
Nhìn vành mắt đỏ hoe của bà, Liễu Tố Tố cũng thấy chạnh lòng: “Mẹ, yên tâm, chúng sẽ sống thật , chờ con tiền đồ sẽ đón hưởng phúc!”
Liễu Thục Vinh : “Mẹ còn mong hưởng phúc gì nữa, con sống là vui . Thế vết thương đầu con?”
“Không , chỉ trầy da chút thôi, lát nữa là khỏi.”
Nói chuyện một lát thì Vu Đại Trụ và hai con trai cũng về đến nơi, thấy Liễu Tố Tố rốt cuộc nghĩ thông suốt, họ cũng vui mừng, đặc biệt là cha dượng Vu Đại Trụ, ông lập tức : “Thúc nhớ thôn bên cạnh săn một con lợn rừng, Tố Tố, con đợi chút để thúc đổi nửa con về, chúng một bữa thật thịnh soạn!”
Dù cũng là cha dượng, nguyên chủ vẫn luôn gọi ông là thúc, Liễu Tố Tố gật đầu, kịp gì thì hai Vu Kiến Quốc lên tiếng: “Con nhớ đầu bếp nấu ăn ngon nhất công xã dạo đang rảnh, để con mời ông về mấy mâm cho Tố Tố nở mày nở mặt!”
Liễu Thục Vinh: “Mau , Kiến Dân, con gọi cả vợ con theo nữa, mượn bàn ghế các thứ, mời ngày mai đến giúp một tay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-3-va-mat-cuc-pham-doi-lai-cong-dao.html.]
Trừ Liễu Tố Tố , lập tức bận rộn hẳn lên, khí náo nhiệt của gia đình, Liễu Tố Tố cảm thấy một dòng nước ấm chảy qua tim, cô ngờ sống một đời gặp những như .
“Mẹ ơi, chúng con gì bây giờ!”
Trong phòng yên tĩnh , tiếng trẻ con vang lên rõ mồn một, Liễu Tố Tố cúi xuống hai “chú khỉ nhỏ” đang tròn mắt .
Liễu Tố Tố ho nhẹ một tiếng: “Hai đứa ngoài chơi .” Cô còn việc đại sự đây.
Hai em tuy là sinh đôi nhưng chỉ giống ba phần, đứa đôi mắt hẹp dài, dáng vẻ văn nhã là cả Trang Tiền, còn đứa mắt tròn mũi tẹt, trông vẻ kháu khỉnh là Trang Trình.
Trang Trình vô tư lự, định chạy ngoài ngay nhưng Trang Tiền kéo : “Mẹ ơi, chúng con ở với , đau đầu mà.”
Trang Trình liền hiểu : “ đúng, ơi, chúng con ở với , mới chơi.”
Liễu Tố Tố hiểu, chúng là sợ cô bỏ rơi chúng đây mà, hèn gì trong truyện miêu tả Trang Tiền là đứa trẻ “tâm cơ” hơn bạn cùng lứa.
Liễu Tố Tố suy nghĩ một chút : “Ở với cũng , sắp một việc lớn, nếu hai đứa đảm bảo với ai một lời nào thì sẽ dẫn hai đứa cùng.”
“Việc lớn? Việc gì thế ?!” Hai đứa trẻ mắt sáng rực lên hỏi.
Liễu Tố Tố : “Lát nữa hai đứa sẽ , thế nào, đảm bảo ?”
“Được ạ, ạ! Nhất định !”
“Được, thôi.” Liễu Tố Tố dẫn chúng lối cửa , chỉ cần chúng ngoài thì cô cũng sợ chúng theo, dù nguyên chủ và hai đứa trẻ cũng chẳng thiết gì, dù cô biểu hiện kỳ lạ một chút thì hai đứa nhỏ cũng chẳng nhận .
Trang Tiền theo Liễu Tố Tố một đoạn, bỗng nhận : “Mẹ ơi, đây là đường đến nhà nhị gia mà?”
Nhị gia trong miệng nó chính là em trai của Vu Đại Trụ, nhà họ Vu ba em đều ở trong thôn . Cha nhà họ Vu thiên vị con út, Vu lão nhị cũng chẳng gì, suốt ngày chỉ tìm cách chiếm hời từ nhà Vu Đại Trụ.
Ngày thường thì thôi, Vu Đại Trụ nể tình chỉ một đứa em trai nên mấy chuyện vặt vãnh cũng chấp nhặt, nhưng Vu lão nhị quá tham lam, thấy nguyên chủ xinh , từ khi cô mười lăm tuổi suốt ngày tìm cách thuyết phục Vu Đại Trụ gả cô để lấy lễ hỏi.
Đặc biệt là lúc nguyên chủ mới đỗ đại học chuyên khoa, Vu lão nhị định giới thiệu cô cho một huyện, miệng lưỡi dẻo quẹo đó là gia đình công nhân viên chức, nhà huyện, mỗi tháng lương, gả qua đó là thành thành phố ngay.
Kết quả Vu Đại Trụ ngóng thì thấy đúng là gia đình công nhân viên chức thật, nhưng là một gã đàn ông góa vợ ngoài bốn mươi, còn đ.á.n.h vợ! Lúc đó nguyên chủ mới 18 tuổi, Vu Đại Trụ suýt nữa thì tức c.h.ế.t, trực tiếp đuổi thẳng cổ Vu lão nhị khỏi nhà.
Từ đó về hai nhà kết oán, vợ chồng Vu lão nhị hễ gặp ai là nhà Vu Đại Trụ, nhưng Vu Đại Trụ thật thà, con trai cả Vu Kiến Dân còn khả năng bí thư chi bộ thôn khóa tới nên chẳng ai tin .
nhà Vu lão nhị vẫn từ bỏ ý định xa.
Lúc Trang Bạch Vũ định lén bỏ trốn, vì sợ phát hiện nên đưa cho Vu lão nhị mười đồng để nhờ giúp đỡ. Vu lão nhị chỉ giúp mà còn sang bán tin tức cho nguyên chủ với giá 50 đồng, nguyên chủ Trang Bạch Vũ còn ở huyện thành chính là do .
Hắn cho nguyên chủ chẳng vì mong cô gì, mà là trong tay cô tiền lễ hỏi, đang thèm thuồng tiền đó đấy.
Hơn nữa còn tính toán, chờ nguyên chủ bỏ trốn xong sẽ uy h.i.ế.p Vu Đại Trụ và Liễu Thục Vinh, bắt họ đưa một khoản tiền bịt miệng, nếu sẽ rêu rao chuyện nguyên chủ bỏ trốn theo trai, khiến nhà Vu Đại Trụ vĩnh viễn dám ngẩng mặt ai.
Liễu Tố Tố lăn lộn ngoài đời bao năm, giờ chỉ cô khác chịu thiệt chứ ai dám cô chịu thiệt bao giờ, hôm nay cô đến đây chính là để lấy tiền đó.
Thời buổi một phân tiền cũng quý, huống chi là 60 đồng, lấy thì quân khu hít khí trời mà sống ?
“Lát nữa dù gì hai đứa cũng đừng sợ, cứ lưng là , hiểu ?”
Hai “chú khỉ nhỏ” đồng thanh gật đầu.
Trấn an xong hai đứa trẻ, đến cửa nhà Vu lão nhị, Liễu Tố Tố hai lời, trực tiếp tung một cước đá văng cánh cửa gỗ mỏng manh.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa yếu ớt đổ xuống, vợ chồng Vu lão nhị đang ăn vụng gà giật b.ắ.n , định nổi đóa thì thấy tới là Liễu Tố Tố, miếng đùi gà suýt rơi khỏi miệng.
“Tố, Tố Tố, cháu về đây?” Vu lão nhị lắp bắp hỏi, chuyện là , giờ Liễu Tố Tố chẳng nên ở huyện ? Sao xuất hiện ở đây!
Liễu Tố Tố nhếch môi : “Cháu đương nhiên là đến tìm nhị thúc nhị thẩm để lấy đồ của .”
Vu lão nhị càng thêm hoang mang: “Đồ gì?”
“Tiền của cháu.”