Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 26: Kỹ Sư Thủy Lợi Ra Tay Hiến Kế
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Tố Tố quả thực ngơ ngác, đang bày quầy ngon lành đột nhiên bán nữa?
Đang định lên tiếng, một bà thím bên cạnh quầy hàng liền : " chuẩn xong cho , dù cũng cẩn thận một chút, tiên cứ bán đồ cho vị đồng chí hãy ."
Đồng chí bán hàng lúc mới gật đầu, thở dài, hỏi Liễu Tố Tố mua gì. Liễu Tố Tố : "Đồng chí, cho cân hai cân lòng heo nhé?"
"Hai cân?" Người bán hàng sửng sốt, tưởng Liễu Tố Tố thèm thịt mà phiếu nên mới mua thứ ăn cho đỡ thèm, nhưng món ai chuộng ăn ! "Đồng chí, cô chắc chắn lấy hai cân chứ?"
"Vâng, phiền cân giúp ."
Liễu Tố Tố , chỉ đành theo, cân phàn nàn với bà thím bên cạnh: "Không cẩn thận, thật sự là lũ súc vật đó khó chiều quá, nước đổ đầy là chúng vầy cho sạch bách, cũng chẳng ... Ai, thật là khổ sở mà."
Liễu Tố Tố nhận lấy lòng heo từ tay , nghĩ nghĩ hỏi: "Đồng chí, chuyện đổ nước mà các là thế nào ?"
Chuyện cũng chẳng gì bí mật, bán lòng heo tên là Chu Dũng, là công nhân ở trại chăn nuôi, ngày thường chủ yếu phụ trách chăm sóc gà vịt. Những việc khác thì , chỉ riêng chuyện uống nước của chúng là đau đầu nhất.
Trại chăn nuôi bên cũng thiếu nước, giống như trong quân đội, nguồn nước chủ yếu dựa con sông cách đó mấy dặm. Gà vịt chắc chắn thể lùa thẳng sông , chỉ thể gánh nước về đổ các máng nước chuyên dụng cho chúng uống.
Mùa đông thì còn đỡ, nước ít, thời tiết lạnh nên chúng cũng vầy nhiều. Khổ nhất là khi trời nóng, nước đổ là lũ gà vịt cứ thích nhảy tót máng, vầy nước văng tung tóe khắp nơi.
Môi trường trại chăn nuôi vốn kém, giờ mặt đất lúc nào cũng ẩm ướt, mùi vị đó thì khỏi , nồng nặc vô cùng.
Hết nước thì gánh, mỗi ngày cứ chạy chạy mấy , Chu Dũng còn bao nhiêu việc khác , thể cứ canh chừng ở đó suốt . Mấy ngày nay quản lý trại chăn nuôi mắng mấy vì tội thiếu nước. Vừa vội vàng thu dọn quầy hàng là vì bà thím chạy tới báo máng nước cạn sạch .
" về xem , thật sự thì cũng chẳng tính ." Chu Dũng mếu máo .
Liễu Tố Tố suy nghĩ một chút, đột nhiên : "Đồng chí, cách , thử xem ?"
Nghe cô , Chu Dũng những vui mừng mà còn chút hồ nghi hỏi: "Đồng chí, cô thực sự cách ?"
Không Chu Dũng coi thường Liễu Tố Tố, mà là vì chuyện , trại chăn nuôi của họ nghĩ đủ cách mà vẫn ăn thua.
Cuối cùng họ định thuê thêm vài , chia ca việc, thuê riêng một chuyên canh chừng cho gà vịt nhảy máng nước.
thuê thêm thì trả thêm lương, mà hiện tại các đơn vị công tác cứ là thuê , báo cáo xin phép cấp mới .
Vì quá phiền phức và cũng tốn thêm tiền lương, chuyện cứ dây dưa mấy tháng nay, quản lý bên vẫn quyết định. Chu Dũng gấp tức mà chẳng gì .
Giờ đột nhiên xuất hiện một nữ đồng chí lạ mặt cách, ai mà dám tin ngay cho .
Liễu Tố Tố định giải thích, một đang xếp hàng bên cạnh nhanh nhảu : "Anh còn đây là ai ? Đây chính là đồng chí Liễu Tố Tố của quân khu chúng đấy!"
Người ở quân khu đến trại chăn nuôi mua thịt tuy đông bằng ở Cung Tiêu Xã, nhưng cũng .
Hiện tại chỉ cần là trong quân khu thì ai Liễu Tố Tố. Tuy thời gian còn ngắn, hiệu quả của hệ thống ống nước đối với sản lượng lương thực thấy rõ ngay, nhưng đều cảm nhận sự tiện lợi, ít nhất là cần cực khổ gánh nước cả ngày nữa.
Cũng vì , ít trong quân khu thái độ với Liễu Tố Tố, gặp mặt là khen ngợi hết lời. Ở trong quân khu thì , nhưng mang ngoài thế thì chút kỳ lạ.
Chu Dũng bà thím , vẻ mặt ngơ ngác: "Liễu Tố Tố... là ai?"
Vừa dứt lời, một tiếng "phì" vang lên đầy châm chọc.
Một nữ đồng chí với vẻ mặt kiêu ngạo bước , lớn : "Đồng chí Liễu, cô đừng tưởng bây giờ cô ghê gớm lắm nhé, chỉ cần xướng tên là ai cũng cô ? Mặt mũi cũng lớn quá nhỉ?"
Liễu Tố Tố đương nhiên nghĩ ghê gớm gì, bà thím cô cũng thấy ngại, nhưng điều đó nghĩa là cô cam tâm để khác mỉa mai.
Nhìn tới, Liễu Tố Tố nhướng mày: "Từ đầu đến cuối dường như câu nào cả, cô trong lòng nghĩ gì? À, đúng, hỏi , vị đồng chí , cô là ai ?"
Bị hỏi ngược , nữ đồng chí sững sờ, ngay đó mặt tức đến biến dạng: "Cô cố ý đúng ? Cô mà ?!"
Liễu Tố Tố đương nhiên cô , đây chẳng là vợ của Thái phó đoàn trưởng ở tầng , Bạch Tĩnh đang việc ở đoàn văn công đó .
Thật cô cũng khó hiểu, cái nhà họ Thái từ già đến trẻ, nam đến nữ đều giống như Bạch Cốt Tinh , bà đến cô con dâu, cứ lượt xếp hàng tìm cô gây sự, đuổi mãi ?
cô sẽ thừa nhận điều đó, mà mỉm trả nguyên văn lời của Bạch Tĩnh: "Cô tưởng ai cũng cô ? Giờ xem rốt cuộc là mặt ai lớn hơn đây?"
"Ha ha ha!" Những đang xếp hàng vốn đang buồn chán, nhịn mà bật . Bạch Tĩnh tức đến nổ đom đóm mắt, quả nhiên cô sai, Liễu Tố Tố chính là khắc tinh của nhà họ Thái!
Thật ban đầu Bạch Tĩnh hề để Liễu Tố Tố mắt. Dù cô là sinh viên đại học chuyên khoa, việc ở quân vụ sở thì , cũng chỉ là kẻ hầu hạ đất cát, dầm mưa dãi nắng suốt ngày, chẳng mấy chốc mà tàn phai nhan sắc.
Sao so với cô , là thành phố, việc ở đoàn văn công, hai căn bản cùng đẳng cấp.
Cho nên dù đó vì Liễu Tố Tố mà Thái đại nương và Thái Đào đuổi khỏi quân khu, cô ngoài việc thấy mất mặt thì cũng chẳng thấy gì, dù cô cũng ghét bà chồng và cô em chồng suốt ngày ăn chực chờ ở nhà .
đó, cô đột nhiên phát hiện chống lũ cứu tế từ chồng , tức Thái phó đoàn trưởng, đổi thành Hàn Liệt, lập tức khó hiểu hỏi: "Chuyện là ?"
Rõ ràng năm ngoái thực hiện nhiệm vụ là Thái phó đoàn trưởng mà, năm nay đột nhiên đổi ?
Khác với tâm lý bình thường, Bạch Tĩnh chỉ mong Thái phó đoàn trưởng nhiệm vụ, vì chỉ như mới nhanh ch.óng thăng chức. Cô lấy Thái phó đoàn trưởng cũng vì phu nhân đoàn trưởng, kết quả kết hôn bảy tám năm mà vẫn giậm chân tại chỗ, cô chờ đến mất kiên nhẫn .
Thật ban đầu chọn đúng là Thái phó đoàn trưởng, vì một , kinh nghiệm hơn.
Thái phó đoàn trưởng . Lần chống lũ, nước cuốn trôi xuống sông, suýt chút nữa thì kéo lên . Nghĩ đến cảnh tượng đó, Thái phó đoàn trưởng sợ đến mức hồn siêu phách lạc. Nghe năm nay mùa lũ còn nghiêm trọng hơn, ngộ nhỡ xảy chuyện gì thì đời nhà ma mất!
Thái phó đoàn trưởng nhất quyết , nhưng thể thẳng, chỉ đành lấy cớ vết thương ở chân lành, .
Lúc đó Thạch đoàn trưởng xong liền hỏi: "Vết thương ở chân vẫn khỏi ?" Ông nhớ mười lăm ngày mà. "Vả cái chân đó rốt cuộc thương thế nào, vẫn rõ."
Ánh mắt Thái phó đoàn trưởng chút né tránh, thể thật, chỉ đành ậm ừ là do cẩn thận ngã.
Thạch đoàn trưởng luôn cảm thấy Thái phó đoàn trưởng kỳ kỳ quái quái, cái vẻ nhát gan quả thực còn bằng cả tân binh. thì thôi, dù bộ đội cũng thiếu .
Cứ như , dẫn đội đổi thành Hàn Liệt.
Kết quả qua miệng Thái phó đoàn trưởng, chuyện biến thành Hàn Liệt cướp mất suất của .
Bạch Tĩnh xong suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t. Khi về nhà đẻ, cô liền đem chuyện phàn nàn với .
Cả nhà Bạch Tĩnh đều mong Thái phó đoàn trưởng tiền đồ để họ thơm lây, chuyện liền yên. Mẹ Bạch Tĩnh lén lút tìm thầy bói, hỏi mới , hóa là do vợ mới cưới của Hàn Liệt, cái cô Liễu Tố Tố đó chuyên môn khắc nhà họ Thái!
"... Cho nên khi Liễu Tố Tố gả thì chẳng chuyện gì, giờ cô đến là nhà liền gà ch.ó yên?" Bạch Tĩnh bừng tỉnh đại ngộ.
Mẹ Bạch Tĩnh vỗ đùi cái đét: " là cái lý đó, cả nhà đó đều là tai họa, con cứ tránh xa họ là nhất!"
Bạch Tĩnh nghĩ đến vẻ mặt đáng sợ của Hàn Cẩm , nhịn mà rùng .
Cô tuy coi thường Liễu Tố Tố, nhưng cũng thể để cô phá hỏng giấc mộng phu nhân đoàn trưởng của !
Bạch Tĩnh ngốc, cô chuyện xem bói là mê tín dị đoan, chắc chắn thể để Thái phó đoàn trưởng , nên chỉ là chuyện gia đình.
Vừa lúc Thái phó đoàn trưởng họp ở đơn vị về. Trong cuộc họp, Chung sư trưởng hề nể nang mà khen ngợi Hàn Liệt một trận, tổ chức công tác , dù mùa lũ nghiêm trọng nhưng thiệt hại về và của đều nhẹ hơn nhiều so với những .
Thái phó đoàn trưởng cho rằng đây là cố ý bới móc khuyết điểm của , lập tức sa sầm mặt mày. Giờ Bạch Tĩnh còn bảo chủ động dọn , cần suy nghĩ mà từ chối ngay:
"Dựa cái gì? Có dọn thì cũng là họ dọn, dọn chẳng hóa sợ họ !"
Bạch Tĩnh cả đời hiếu thắng, nghĩ thấy đúng là như , giờ là cô coi thường Liễu Tố Tố, việc gì cô trốn tránh.
Cho nên lúc cô mới xông , cốt để Liễu Tố Tố mất mặt, như thấy cô , Liễu Tố Tố chẳng sẽ tránh xa ?
ai ngờ Liễu Tố Tố chỉ khuôn mặt hồ ly tinh mà cái miệng cũng đáng ghét như . Bạch Tĩnh tự phụ bấy lâu, bao giờ nhục mặt bao nhiêu thế , càng nghĩ càng thấy tức.
sợ thêm gì nữa sẽ Liễu Tố Tố dỗi , tức đến nghẹn họng, hồi lâu mới : "Vậy cô giỏi thì xem cô cách gì ? xem cô năng lực đó !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-26-ky-su-thuy-loi-ra-tay-hien-ke.html.]
Cô cảm thấy Liễu Tố Tố tám phần là đang cố đ.ấ.m ăn xôi, ở quân khu màu đủ, giờ còn kiếm danh tiếng ở trại chăn nuôi, cũng xem xứng ?
Cái cách dùng ống nước chắc cũng chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi, giờ còn giải quyết chuyện của trại chăn nuôi, đúng là mơ!
Những khác tuy định kiến lớn với Liễu Tố Tố như Bạch Tĩnh, nhưng trong lòng cũng nghĩ tương tự, dù trại chăn nuôi cũng giống như ngoài đồng, Liễu Tố Tố lấy bản lĩnh lớn như chứ?
Ngay cả Chu Dũng cũng cảm thấy vị đồng chí Liễu chắc chỉ đang bộ tịch thôi.
giây tiếp theo, chỉ thấy Liễu Tố Tố quan sát quầy hàng một vòng, thấy giấy b.út liền trực tiếp đập vỡ một hòn đá sẫm màu bên cạnh, cầm mảnh đá sắc nhọn vẽ lên mặt đất:
"Thật đơn giản, hiện tại dùng máng nước hở, vịt thấy nước là nhảy , bất kể máng to nhỏ, cho nên cách nhất là đổi máng nước thành rãnh nước hẹp..."
Trại chăn nuôi gần quân khu, cung cấp thịt cho cả quân khu và mấy làng lân cận, quy mô lớn, diện tích cũng rộng.
Trước đây Chu Dũng một gánh nước đổ máng, tuy rườm rà như tưới cây ngoài đồng nhưng cứ lặp lặp như mệt mà nguồn nước cho gà vịt đảm bảo.
Nếu thể máng nước rộng bằng rãnh nước hẹp, xây một đường rãnh dài chạy dọc theo chuồng trại, như đủ cho chúng uống nước mà xảy tình trạng chen lấn, gà vịt nhảy bơi cũng gian.
Nhìn sơ đồ Liễu Tố Tố vẽ đất, Chu Dũng ngẩn , miệng há hốc khép , trong đầu đầy sự kinh ngạc, hồi lâu mới : " như thì vịt chỗ bơi cũng ."
Vùng thiếu nước, sinh hoạt của dân quanh đây đều dựa một con sông. Thả vịt trực tiếp sông chắc chắn , quá hai ngày là nước sông bẩn hết.
vịt thì bắt buộc nước mới sống , giờ Liễu Tố Tố bảo bỏ hết máng nước thì chắc chắn xong.
Liễu Tố Tố mỉm : "Đừng vội, xong mà. bỏ là bỏ những máng nước dùng để uống hiện tại, nhưng thể xây một cái ao riêng ở phía chuyên cho vịt bơi..."
Quân khu thiếu nước, trại chăn nuôi thiếu nước, đúng hơn là cả vùng đều thiếu nước.
Nếu thể xây một cái ao chuyên cho vịt bơi ở phía rãnh nước uống, nguồn nước cũng sẽ lãng phí.
Nước vịt bơi tuy bẩn, dùng cho sinh hoạt nhưng màu mỡ. Dẫn nước từ ao trực tiếp đồng tưới cây thì đất đai sẽ tươi hơn nhiều.
"... Đương nhiên, khuyến khích các dùng ống nước để tưới loại nước , vì chất thải của vịt thể tắc ống. diện tích canh tác của trại chăn nuôi lớn, tưới thủ công cũng quá vất vả."
Liễu Tố Tố xong, vứt mảnh đá , phủi bụi tay: "Đồng chí Chu, thấy thế nào?"
Đồng chí Chu: "..."
Chu Dũng lúc choáng váng !
Anh sơ đồ đất, trong đầu ngừng vang lên lời Liễu Tố Tố , đột nhiên bật dậy, cúi chào Liễu Tố Tố một cái thật sâu, lớn tiếng :
"Đồng chí Liễu, xin cô! Vừa nên nghi ngờ cô, cô thực sự quá lợi hại!!"
Chu Dũng hề quá, lúc chỉ vài phút để tự tát một cái vì nghi ngờ Liễu Tố Tố!
May mà đồng chí Liễu đại nhân đại lượng chấp nhặt thái độ của , nếu vì mà trại chăn nuôi bỏ lỡ cơ hội thế thì đúng là phạm sai lầm lớn !
Không chỉ Chu Dũng mà cả những xem xung quanh cũng đều sững sờ.
Họ tuy Liễu Tố Tố chút bản lĩnh, nếu chẳng đỗ đại học chuyên khoa ở quân vụ sở với phận nhà quân nhân, nhưng họ ngờ cô lợi hại đến mức , chỉ vài câu giải quyết xong chuyện của trại chăn nuôi.
Chẳng lẽ học thực sự ích đến ?
Một phụ nhà đông con, chi tiêu lớn, vốn định tiết kiệm học phí cho con học, lúc đột nhiên d.a.o động.
Họ thầm nghĩ, nếu con nhà học hành giỏi giang như đồng chí Liễu thì dù thắt lưng buộc bụng cho chúng học cũng đáng.
Liễu Tố Tố vô tình tạo cơ hội học cho ít đứa trẻ. Đối mặt với Chu Dũng đang kích động, cô vội xua tay:
"Đồng chí Chu, khách khí quá, đây chỉ là suy đoán của thôi, cứ về bàn bạc với quản lý , nếu thì triển khai xây dựng sớm."
"Được! Được!" Chu Dũng còn gì mà chịu, chỉ tìm quản lý ngay lập tức, vì nếu chuyện thành công thì hưởng lợi đầu tiên chính là .
Chu Dũng lòng heo còn bàn, vội : "Đồng chí Liễu, lòng tặng cô hết nhé! Chờ quản lý đồng ý, sẽ mang thêm mấy cân thịt qua biếu cô!"
Liễu Tố Tố vội vàng lắc đầu từ chối. Tuy lòng heo đối với nhân viên nội bộ như Chu Dũng là gì, vì bán hết cũng chia cho công nhân, nhưng cô chắc chắn thể nhận.
Không chỉ vì cô hiện là nhân viên quân vụ sở, gì cũng giữ kẽ, mà dù cô chỉ là bình thường thì cũng chuyện việc thành nhận thù lao.
Thấy cô nhất quyết nhận, Chu Dũng đang vội nên chỉ đành gật đầu.
Chờ , một khác cũng định lẩn , giây tiếp theo Liễu Tố Tố chặn :
"Sao đồng chí Bạch Tĩnh, giờ còn gì để ? Vừa chẳng cô năng hùng hồn lắm ?"
Bạch Tĩnh đỏ mặt: "Liễu Tố Tố, cô đừng quá đáng!"
" quá đáng? Ý cô là nên coi như chuyện gì xảy , để cô thì mới là bắt nạt cô đúng ?" Liễu Tố Tố nhếch môi : "Vậy thì ngại quá, chính là bắt nạt cô đấy!"
Bạch Tĩnh: "..."
A a a!
Bạch Tĩnh tức đến nổ mắt, cô ngờ Liễu Tố Tố mặt dày đến mức dám thẳng như .
Bên , Trần Nam mua xong thịt. Liễu Tố Tố lười đôi co với cô , liếc một cái: "Sau chú ý cái miệng cho , nếu còn để phát hiện cô lưng thì chuyện sẽ đơn giản như hôm nay ."
Liễu Tố Tố xong liền bỏ , để Bạch Tĩnh đó hận thể tìm cái lỗ mà chui xuống.
Đơn giản? Thế mà gọi là đơn giản ?
Cô mất mặt bao nhiêu mà còn bảo là đơn giản!
Mẹ cô đúng, Liễu Tố Tố quả nhiên là khắc tinh của nhà họ Thái, cô về chuyển nhà ngay, lập tức chuyển nhà!
Bên , đường về, Trần Nam Liễu Tố Tố với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
"Tẩu t.ử, em thực sự ngờ chị giỏi đến thế, chị quá lợi hại luôn!" Cô dùng từ gì để diễn tả nữa, ngoài hai chữ "lợi hại".
Cô cảm thấy Liễu Tố Tố lúc chuyện với Chu Dũng dường như là bình thường nữa, sự lợi hại đó khiến cô thấy chút xa lạ.
Liễu Tố Tố : "Em cũng lợi hại mà, xem kìa, xương ngon thế mà cũng em cướp . Chị hưởng lây ."
Trần Nam dở dở , , cảm giác quen thuộc trở .
cô chút thắc mắc: "Tẩu t.ử, chị chủ động giúp trại chăn nuôi ?"
Trại chăn nuôi thuộc quân khu, giúp họ như mà chẳng đòi hỏi gì, chẳng là công ?
Liễu Tố Tố : "Chị đương nhiên là mục đích ."
Trần Nam tò mò: "Tẩu t.ử gì ạ?"
Muốn thịt? Hay lợn giống?
Cô nhớ Liễu Tố Tố từng nuôi lợn, chẳng lẽ định nhân cơ hội xin lợn giống từ trại chăn nuôi...
"Chị phân của trại chăn nuôi."
Trong nháy mắt, ý nghĩ về lợn giống tan biến, Trần Nam sững sờ tại chỗ: "Tẩu t.ử chị gì cơ? Gió to quá em rõ."