Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 25: Hàn Đoàn Trưởng Bị Thịt Heo Tập Kích
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Tố Tố nghi ngờ tai vấn đề, đúng lúc , Trần Nam dẫn theo con nhỏ tới, tay còn cầm thứ gì đó, mở miệng : "Tẩu t.ử, chúng mau bệnh viện , đây là trứng gà, trong nhà chỉ còn bấy nhiêu thôi, chị cầm lấy , chờ hai ngày nữa em Cung Tiêu Xã mua tiếp."
Liễu Tố Tố bất ngờ nhét tay một rổ trứng gà, cả ngơ ngác: "Tiểu Nam em gì , em cũng bệnh viện, Hình Tiểu Quân cũng thương ?"
Trần Nam đầy mặt áy náy: "Chính là Hình Tiểu Quân hại Hàn phó đoàn trưởng thương, em mắng một trận mới , lớn tướng mà việc chẳng cẩn thận gì cả, thể thịt heo rơi trúng thương cơ chứ!"
"Cũng là thịt heo?"
Liễu Tố Tố càng ngẩn , chuyện là , chẳng lẽ đoàn của họ bắt heo yêu ở trại chăn nuôi , nếu thể một hai đều thịt heo thương?
Vẫn là tiểu binh đến báo tin giải thích rõ ngọn nguồn.
Lần thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp là do Hàn Liệt dẫn đội nửa đoàn, địa phương khác chống lũ cứu trợ.
Mỗi năm đến tháng sáu, con sông gần quân đội sẽ bước mùa lũ định kỳ, thời tiết mưa to dễ xảy lũ lụt. Tuy mấy ngày nay thời tiết ở quân khu khá khô ráo, nhưng những nơi khác ngập lụt nghiêm trọng.
Chung sư trưởng nhận tin tức liền để Hàn Liệt dẫn theo nửa đoàn cứu hộ, chỉ cứu mà còn tham gia tái thiết thiên tai. Phải mất hơn một tuần mới hòm hòm, mỗi năm đến những ngày là lúc vất vả nhất. chuẩn thì còn đỡ, đám lợn rừng, gà rừng núi mới là bọn gặp họa.
Vì mỗi năm lúc , chính là những ngày dân làng ăn thịt nhiều nhất ngoài dịp Tết. Không chỉ tự ăn, họ còn tặng cho các đồng chí quân nhân đến giúp đỡ. bộ đội quy định, đồ của quần chúng lấy, đừng là thịt, ngay cả một cây kim cũng thể thu.
Cũng bởi , hễ đến lúc lên xe trở về, sẽ ít cầm đồ đạc chạy tới, tặng cho quân nhân quà cảm ơn.
Quân nhân đều qua huấn luyện, dù là sức lực tốc độ, dân làng chắc chắn bằng, nhưng họ cách của họ. Chờ lên xe hết, họ cứ ném đồ lên xe là xong, xe chạy , trả cũng trả .
Các quân nhân chuẩn trở về thật sự ngờ bà con nghĩ cách . Đang mang theo mệt mỏi chuẩn về nhà, mắt đột nhiên xuất hiện một rổ rau xanh, kịp phản ứng thì một tảng thịt lợn rừng ném tới. Một con lợn rừng nặng hai ba trăm cân, một tảng thịt heo ít nhất cũng mười mấy hai mươi cân, cứ thế từ trời rơi xuống.
Hình Tiểu Quân ở phía ngoài cùng chính là trúng chiêu.
Mà Hàn Liệt vì kéo , trong lúc hoảng loạn va trúng cánh tay, trực tiếp gãy xương.
Chờ tiểu chiến sĩ truyền tin , Trần Nam ôm con đờ tại chỗ, đột nhiên trong lòng là loại cảm xúc kỳ quái gì.
Vừa may mắn vì Hình Tiểu Quân việc gì lớn, chỉ đập cho ngất xỉu, áy náy vì liên lụy đến Hàn Liệt, dù lúc khi nhiệm vụ, Hàn Liệt cứu Hình Tiểu Quân một .
Tuy loại chuyện quân đội chắc chắn sẽ bồi thường, nhưng Trần Nam trong lòng yên, cầm mấy quả trứng gà duy nhất trong nhà chạy tới ngay.
Liễu Tố Tố xong, nhất thời dở dở , ai mà ngờ chứ, chống lũ cứu hộ , kết quả lúc về sự nhiệt tình của dân làng đưa bệnh viện.
Cô : "Tiểu Nam em đừng khách khí, việc đối với Hình Tiểu Quân mà mới là tai bay vạ gió, mau mang trứng gà về , chúng cùng bệnh viện."
Trần Nam chịu, nhất định để trứng gà , giờ đang vội bệnh viện, Liễu Tố Tố chỉ đành để cô để đó, chờ tìm cơ hội trả .
Quân y viện cách đây xa, hai dẫn theo đám trẻ chạy tới, lúc thấy Hình Tiểu Quân đang ở hành lang. Trần Nam tới, định gì đó, Hàn Trình đột nhiên chạy đến mặt Hình Tiểu Quân, rướn cổ lên ngửi ngửi.
Đột nhiên ngửi, Hình Tiểu Quân ngơ ngác: "Tiểu Trình, cháu gì ?"
Hàn Trình nghi hoặc : "Tiểu Quân thúc thúc, chú mùi thịt ạ?"
Hình Tiểu Quân: "Hả?"
Liễu Tố Tố đầy mặt hắc tuyến, vội vàng xách cái thằng nhóc thèm thịt đến phát điên xuống, gõ gõ đầu nó: "Sao hả, mùi thịt là con định ăn luôn Tiểu Quân thúc thúc ?"
Hàn Trình vặn vẹo m.ô.n.g, thoát khỏi sự kìm kẹp của , vẻ mặt cao thâm khó đoán: "Cái gọi là đ.á.n.h vật tư thịt, hiểu ."
Bên cạnh, Trần Nam thấy Hình Tiểu Quân , lúc mới đ.ấ.m cho một cái: "Anh cũng giỏi thật đấy, thịt mà cũng thể đập cho ngất xỉu ."
Hình Tiểu Quân đầy mặt vô tội, cũng ngờ ngất xỉu một cách hèn nhát như . Tuy từ khi nhập ngũ đến nay đất nước yên bình, cơ hội đ.á.n.h giặc, nhưng cũng từng dự đoán c.h.ế.t trong chiến đấu với kẻ thù, mà suýt c.h.ế.t một miếng thịt heo.
" chỉ , Tiểu Tôn bọn họ cũng đập nhẹ đấy." Hình Tiểu Quân vội vàng bào chữa cho .
Ngưu Đản và Tiểu Điềm vây quanh Hình Tiểu Quân xoay ngừng, chờ Trần Nam xong mới tiếp lời: "Cha, nhưng chúng thịt ăn đúng ạ?"
Liễu Tố Tố định thịt trả , giây tiếp theo thấy Hình Tiểu Quân gật đầu, : " , bác sĩ Lý cha thể ăn ba ngày cơm bệnh nhân đấy!"
Liễu Tố Tố: "..."
Cũng giỏi thật, tóm là thịt heo đập ngất một mà chẳng để chút bóng ma tâm lý nào.
Đang chuyện, cửa phòng bệnh phía mở , một bác sĩ mặc đồng phục : "Người nhà Hàn phó đoàn trưởng?"
Liễu Tố Tố gật đầu: "Là ."
"Không gì nghiêm trọng, chỉ là cánh tay gãy xương cần chú ý tĩnh dưỡng, vết thương ngoài da nhớ bôi t.h.u.ố.c, đừng để tiếp xúc với nước là ."
"Còn vết thương ngoài da?" Liễu Tố Tố sửng sốt, chỉ là lúc kéo Hình Tiểu Quân va trúng ?
Bác sĩ kịp giải thích, chờ cô bước , thấy bộ quân phục của Hàn Liệt m.á.u nhuộm đỏ, lập tức hiểu ngay.
Cánh tay Hàn Liệt , kiểu quá vạm vỡ, nhưng đường nét cơ bắp cánh tay mượt mà và vặn, qua là chứa đầy sức mạnh. Liễu Tố Tố đây từng thấy, dùng một tay là thể nhấc bổng Hàn Trình lên, mặc cho thằng nhóc treo đó khua chân múa tay.
Liễu Tố Tố nhận Hàn Liệt thích trẻ con, nhưng vì nhiều nguyên nhân, Hàn Cẩm và Hàn Tú Tú đều thiết với , ngay cả một câu cũng . Chỉ Hàn Trình gan lớn hơn một chút, ngày đầu tiên đến dám nũng với , Hàn Liệt cũng sẵn lòng chiều chuộng nó.
Sau thời gian lâu dần, Hàn Tiền cũng phát hiện thúc thúc giống với cha ở nhà, nó cũng thích tìm Hàn Liệt.
Hai đứa nhỏ thích nhất là mỗi đứa bám một cánh tay của Hàn Liệt, đối mặt cùng đá chân, xem ai sức khỏe hơn.
Mỗi Hàn Liệt huấn luyện xong trở về, hai nhóc tì đều quấn lấy chơi một trận. Vì chúng , dù chúng quậy thế nào, Hàn thúc thúc cũng thể bảo vệ chúng.
hôm nay, còn đến gần, Liễu Tố Tố thấy tay trái bó bột dày cộm, khuỷu tay đầy những vết thương dữ tợn, mấy đường quá dài còn khâu mấy mũi, qua m.á.u thịt be bét.
Liễu Tố Tố hoảng sợ, tới nhíu mày hỏi: "Chuyện là , thương thế ?"
Nếu chỉ là kéo Hình Tiểu Quân thì thể thương nặng như !
Lúc bác sĩ ngoài, trong phòng chỉ còn gia đình sáu bọn họ. Hàn Liệt vốn cảm thấy gì, nhưng lúc thấy biểu tình nghiêm túc của Liễu Tố Tố, trong lòng chút căng thẳng, nghĩ nghĩ : "Lúc cứu một vị đồng hương cẩn thận quẹt trúng..."
Với thủ của Hàn Liệt, chỉ là kéo Hình Tiểu Quân một cái thì đời nào gãy xương ngay . Chủ yếu là ngay từ đầu quẹt thương, tưởng chỉ là vết thương ngoài da nên để ý, đó ngâm nước, lúc về bắt đầu chút nhiễm trùng, còn sức lực, lúc kéo Hình Tiểu Quân cẩn thận trượt chân ngã xuống đất, lúc mới gãy xương.
Anh càng , Liễu Tố Tố trong lòng càng khó chịu, đặc biệt là vết m.á.u quần áo, cứ như chính cũng đang đau theo . Biểu tình mặt cô ngày càng ngưng trọng, khiến Hàn Trình vốn định gần ngửi xem Hàn thúc thúc mùi thịt cũng sợ hãi, nép bên cạnh cả, hỏi: "Mẹ, đang giận ạ?"
"Mẹ giận." Cô gì mà giận chứ?
"Vậy trông vui thế?"
Cô trông vui ?
Liễu Tố Tố ngẩn , đột nhiên phản ứng , đúng , Hàn Liệt chỉ là thương thôi, cô khó chịu như ?
Nói Trần Nam giận là vì Hình Tiểu Quân là chồng cô , là cha của các con cô . cô và Hàn Liệt chỉ là góp gạo thổi cơm chung thôi mà, lý do gì để giận dữ như .
Nghĩ thông suốt điểm những thấy dễ chịu hơn, ngược cảm thấy trong lòng càng kỳ lạ. Liễu Tố Tố nghĩ nghĩ, cảm thấy lẽ do vết m.á.u quần áo Hàn Liệt quá ch.ói mắt: "Sao còn quần áo ?"
Cô tưởng Hàn Liệt quần áo sạch ở đây, định về lấy, Hàn Liệt đột nhiên : "Trong thứ , em giúp lấy một chút."
"Thứ gì?" Liễu Tố Tố tới, lấy thứ áo khoác của , là một cái túi, căng phồng, sờ cảm giác lạ, chờ đến khi mở , cả cô sững sờ tại chỗ.
Bên trong thế nhưng là một túi gạo trắng tinh.
Chính là loại gạo mà Liễu Tố Tố loay hoay nửa ngày cũng trồng .
Hàn Liệt : "Thứ em là cái ?"
Túi gạo sờ vẫn còn cảm giác ẩm ướt, khó để tưởng tượng Hàn Liệt từ nơi chống lũ trở về luôn mang thứ bên . Sở dĩ quần áo là vì sợ mất đồ, tay trái bó bột, tay còn truyền dịch, chỉ thể giấu túi gạo trong lòng.
Không vì , Liễu Tố Tố đột nhiên cảm thấy hốc mắt cay. Trước đây cô từng nghĩ sẽ rơi cảnh ngay cả một miếng cơm trắng cũng ăn, cũng ngờ sẽ một đàn ông nhiệm vụ mà vẫn tốn công nhớ mang về cho cô một túi gạo.
Hơn nữa cô nhớ rõ chỉ mới nhắc qua với Hàn Liệt một hai , còn việc cô trồng lúa mà thất bại liên tục, Hàn Liệt chắc chắn , vì cô thấy chuyện đó quá ngốc nên từng kể với bọn trẻ.
"Cái ... ở ?" Liễu Tố Tố đột nhiên cảm thấy cổ họng nghẹn .
"Anh đổi với một vị đồng hương." Hàn Liệt .
Anh là phó đoàn trưởng, là dẫn đội, lúc đến đó ít dân làng tặng quà, nhưng Hàn Liệt đều từ chối. Chỉ khi thấy nhà một vị đồng hương gạo trắng, mới đề nghị dùng tiền và phiếu để đổi.
Số gạo trắng là do con gái lấy chồng xa của vị đồng hương đó gửi về, ông vẫn luôn nỡ ăn, một là tiếc, hai là cũng ăn quen, nay Hàn Liệt đưa tiền và phiếu thể mua nhiều lương thực thô hơn, đương nhiên là ông đồng ý đổi ngay.
Hàn Liệt sợ gạo bẩn nên tìm túi bọc , luôn mang theo bên . Lúc gãy tay, sợ lát nữa cầm nên nhờ chiến hữu đặt trong n.g.ự.c, dùng ống tay áo bọc , định bụng về nhà sẽ đưa cho Liễu Tố Tố ngay, ngờ xuống xe đưa thẳng bệnh viện.
"Sao đổi thứ ?"
Hàn Liệt cần nghĩ ngợi : "Chẳng em ăn , điều nhiều lắm, chắc chỉ ăn vài bữa thôi."
Liễu Tố Tố ngước mắt , đang định gì đó thì vội vàng tiếp lời: "Tiền đổi gạo giấu quỹ đen nhé, là tiền thưởng Chung sư trưởng quên đưa, lúc xuất phát mới nhớ đưa cho đấy!"
Vốn dĩ trong lòng đang xúc động, lời Liễu Tố Tố nhịn phì , đến lúc mà vẫn còn nghĩ đến chuyện đó.
"Được , em ." Liễu Tố Tố chai truyền dịch, thấy còn khá nhiều, liền : "Em về nhà chút cơm mang qua cho nhé?"
Mấy ngày nay cứu trợ, chỉ ăn ngon mà ngay cả nước sạch cũng chẳng mấy ngụm để uống, Hàn Liệt sớm đói đến mức bụng dán lưng. Thật bệnh viện cũng nhà ăn, nhưng Hàn Liệt đột nhiên ăn chút gì đó nóng hổi do chính tay Liễu Tố Tố : "Được, lát nữa em cứ để bọn trẻ ở nhà , bệnh viện ồn ào lắm."
Liễu Tố Tố gật đầu, vốn dĩ vì sợ chúng lo lắng cho Hàn Liệt nên mới dắt theo, giờ thấy việc gì lớn, chắc chắn ở nhà vẫn hơn. Bệnh viện nhiều bệnh, trẻ con ở lâu ngộ nhỡ lây bệnh gì thì .
Vừa về đến nhà, Liễu Tố Tố liền bếp. Ban đầu còn món gì, túi gạo trong tay, cô quyết định nhờ Hàn Cẩm lấy mấy quả trứng vịt bắc thảo mấy hôm để nấu cháo trứng thịt.
Trong nhà phiếu thịt, cũng thịt, Liễu Tố Tố vo gạo sạch sẽ thêm chút muối, cho nồi đất dùng lửa nhỏ ninh từ từ.
Đến khi cháo chín, cô cho trứng vịt bắc thảo cắt nhỏ nấu tiếp. Mùi thơm tỏa từ nồi đất, dù ăn miếng nào nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi vị quen thuộc , Liễu Tố Tố thấy vô cùng thỏa mãn.
Quả nhiên, gì sánh bằng hương vị của cơm gạo trắng.
Hàn Liệt ăn cháo, nhưng mấy đứa trẻ trong nhà thì thể, chúng chạy nhảy cả ngày, cháo đủ no bụng. Liễu Tố Tố lấy thêm ít bột ngô, thấy trong nhà còn trứng gà, cô định món bánh trứng cuộn, lúc thể dùng khoai tây Lữ Linh Chi mang sang xào thành sợi để cuộn bánh.
Liễu Tố Tố đang bận rộn, mấy đứa trẻ cũng quấy rầy, ngoan ngoãn giúp đỡ cô.
Ninh cháo thể dùng nồi lớn, trong nhà lò than, Hàn Tiền liền giúp cô dùng gạch dựng một cái bếp nhỏ; Hàn Cẩm ở trong bếp giúp nhóm lửa; còn Hàn Tú Tú và Hàn Trình thì dọn dẹp đồ đạc giường.
Mấy ngày Hàn Liệt vắng, Liễu Tố Tố yên tâm để mấy đứa trẻ ngủ riêng nên dọn đồ sang ngủ cùng chúng giường đất.
Giờ Hàn Liệt thương, mấy đứa trẻ ngủ yên giấc, đặc biệt là Hàn Trình, nó thích vung chân lung tung, hận thể múa một bài Thái Cực Quyền giường, nên càng thể để chúng ngủ chung với .
Liễu Tố Tố bảo chúng dọn hết đồ đạc , nhường giường cho Hàn Liệt ngủ một .
Sau khi bận rộn xong xuôi, Liễu Tố Tố mới xách cặp l.ồ.ng đến bệnh viện.
Hàn Liệt truyền dịch xong, đang dùng tay ấn bông gòn lên vết kim tiêm. Chờ m.á.u ngừng chảy, Liễu Tố Tố đưa thìa cho , vặn nắp cặp l.ồ.ng, múc một bát cháo nhỏ: "Cẩn thận nóng."
Hàn Liệt bao giờ ăn loại cháo , những hạt gạo trắng ngần, nghi hoặc: "Đây là nấu từ gạo trắng ?"
Nhìn qua vẻ ngon bằng bột mì trắng, cảm giác giống như lúa mạch mới thu hoạch .
nhanh, ngay từ miếng đầu tiên, cảm giác đó lập tức biến mất.
Cháo trắng ninh lửa nhỏ hồi lâu, từng hạt gạo nở bung, mềm mại thơm ngọt, hòa quyện với vị đặc trưng của trứng vịt bắc thảo và chút vị mặn nhẹ. Vì đựng trong cặp l.ồ.ng mang nên vẫn còn nóng hổi, một ngụm ăn chỉ thấy bụng ấm hẳn lên. Hàn Liệt đột nhiên cảm thấy món cũng ngon chẳng kém gì mì sợi từ bột mì trắng!
"Thế nào, em bảo hương vị tệ mà?" Liễu Tố Tố .
Hàn Liệt thành thật gật đầu: "Quả thực ngon, vẫn là em mắt ."
"Đương nhiên ."
Nhìn dáng vẻ đắc ý nhỏ của Liễu Tố Tố, mặt Hàn Liệt cũng khỏi lộ nụ . Đột nhiên nghĩ đến Liễu Tố Tố về nhà bao lâu , chừng chính cô còn kịp ăn gì, rõ ràng gạo là cố ý mua cho cô.
Vừa định bảo cô cũng ăn một chút, Liễu Tố Tố : "Anh ăn , em hỏi bác sĩ xem vết thương của cần chú ý gì , thủ tục xong em sẽ đón về nhà."
Nhìn bóng lưng cô rời , ý trong mắt Hàn Liệt đậm đến mức thể tan biến.
Trước đây nhiệm vụ từng thương, vết thương nặng hơn thế cũng , nhưng từng ai vì mà bận rộn ngược xuôi như . Ăn bát cháo nóng hổi, Hàn Liệt đột nhiên cảm thấy vết thương của dường như còn đau nữa.
Tuy nhiên, khi về đến nhà, chiếc giường trống trơn chỉ bày một cái gối và một chiếc chăn mỏng, đột nhiên ngẩn : "Tối nay ngủ ở đây ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-25-han-doan-truong-bi-thit-heo-tap-kich.html.]
Liễu Tố Tố gật đầu: " ."
Phát hiện biểu tình của vẻ vô cùng tiếc nuối, Liễu Tố Tố cảm thấy kỳ lạ: "Chẳng lẽ còn ngủ chung với mấy nhóc tì ? Đến lúc đó chúng va trúng vết thương của thì thế nào?"
Hàn Liệt đương nhiên ngủ với chúng, nhưng vốn tưởng rằng thương thì sẽ gì đó khác biệt.
rốt cuộc khác biệt ở chỗ nào, chính Hàn Liệt cũng rõ , chỉ thể khô khốc hỏi: "Vậy còn thì ?"
"Mẹ con em đều ngủ ở phòng bên cạnh, yên tâm, buổi tối đóng cửa, chuyện gì cứ gọi một tiếng là em thấy ngay." Liễu Tố Tố .
Hàn Trình theo phía lập tức : " Hàn thúc thúc, chú cần lo cho bọn cháu , bọn cháu ngủ với chẳng vấn đề gì cả!"
Hàn Tiền và Hàn Cẩm tuy gì, nhưng nụ mặt quả thực giấu .
Hàn Liệt: "..."
Sao thể cảm thấy mấy đứa trẻ vấn đề , chỉ biểu tình thôi là chúng mong đợi đến mức nào .
Thế là, đến buổi tối khi tắt đèn chuẩn ngủ, Hàn Liệt mới nhắm mắt thấy từ phòng bên cạnh truyền đến giọng hưng phấn của Hàn Trình: "Mẹ ơi, quá, chúng thể tiếp tục kể chuyện !"
Hàn Tiền cũng phụ họa: "Mẹ ơi, hôm nay đến lượt con ngủ cạnh đúng , hai ngày là cả, hôm qua là Tiểu Trình, hôm nay đến lượt con chứ!"
Hàn Liệt thui thủi một giường: "..."
Rõ ràng về , đột nhiên cảm thấy cô đơn thế ?
giây tiếp theo liền thấy Liễu Tố Tố : "Được , Tiểu Tiền và Tiểu Trình đổi chỗ cho , chúng bắt đầu kể chuyện nhé. Hôm nay kể chuyện về Vũ Lai ?"
Hàn Trình tuy ngủ cạnh Liễu Tố Tố, nhưng cũng nắm tay , như mới thể hiện là "tâm liền tâm"! "Mẹ ơi, Vũ Lai là ai ạ?"
"Vũ Lai là một tiểu hùng, cũng là một hùng giống như Hàn thúc thúc của các con ..."
Giọng dịu dàng của Liễu Tố Tố truyền đến, ngay cả Hàn Liệt ở bên cạnh cũng đến mê mẩn. Chờ đến khi câu chuyện kết thúc, đám trẻ vốn dĩ giờ ngủ say thì ngược tinh thần vô cùng phấn chấn.
Hàn Trình mím môi, trong lòng thấy khó chịu, vì nó nghĩ đến việc ăn mặc chơi, vô cùng hạnh phúc, mà những như Vũ Lai dũng cảm hy sinh, nó thấy quá.
nó , nó chỉ thể nghĩ chuyện khác. À, nó đột nhiên nghĩ đến Hàn thúc thúc, Hàn thúc thúc là hùng giống như Vũ Lai, giờ Vũ Lai hy sinh , nhưng Hàn thúc thúc vẫn còn đây mà, nó nhất định đối xử thật với Hàn thúc thúc, để chú nhanh ch.óng khỏe , tuyệt đối rời xa chúng như Vũ Lai!
Hạ quyết tâm, Hàn Trình lập tức : "Mẹ ơi, sáng mai con sẽ lấy sữa bò, cho Hàn thúc thúc uống thật nhiều ạ?"
Mấy đứa trẻ khác tuy cảm xúc phong phú như nó, nhưng cũng lập tức nghĩ đến Hàn Liệt, lượt bày tỏ:
"Mẹ ơi, ngày mai con dựng bếp, nấu canh cho Hàn thúc thúc nhé?"
"Dì ơi, con thể giúp nhóm lửa ạ."
"Con sẽ bưng nước, ạ?"
Từng câu quan tâm hỏi han khiến Hàn Liệt ở bên cạnh kinh ngạc thôi. Sau khi phản ứng , cảm thấy lòng còn ngọt hơn cả ăn đường, lập tức còn cảm thấy cô đơn khi ngủ một nữa, dù thì đám nhóc trong lòng vẫn luôn nghĩ đến .
Tâm trạng lên, Hàn Liệt mỉm chìm giấc ngủ. Liễu Tố Tố còn tự diễn một vở kịch trong đầu, khi dỗ đám trẻ ngủ xong, cô còn cố ý ngoài xem một chút, thấy Hàn Liệt ngủ khá ngon, đè trúng vết thương, lúc mới về ngủ.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, thêm tác dụng của t.h.u.ố.c, ngày hôm Hàn Liệt ngủ đến tận sáu giờ rưỡi mới tỉnh. Kết quả mở mắt , giật .
"Tiểu Cẩm?"
Hàn Cẩm quả thực còn lạnh lùng hơn cả cha nó, chỉ "ừ" một tiếng, đưa ly nước ấm trong tay qua: "Uống?"
Hàn Liệt mới tỉnh, đầu óc còn kịp hoạt động, chằm chằm ly nước hai giây, lúc mới nhớ những "lời tâm huyết" của đám trẻ khi ngủ tối qua, mặt khỏi lộ nụ .
"Được, cảm ơn Tiểu Cẩm." Hàn Liệt đón lấy uống một ngụm.
Phải là Hàn Cẩm việc cẩn thận, chỉ lấy nước ấm đủ, mà bên trong còn cố ý cho thêm chút đường trắng. Hàn Liệt uống một ngụm, chính cũng ngờ một đứa trẻ thể tinh tế đến .
Uống xong, thấy Hàn Cẩm vẫn yên tại chỗ : "Còn việc gì ?"
"Cái ly." Hàn Cẩm nhắc nhở.
Nhận nó định mang ly , Hàn Liệt bất ngờ, đưa ly qua, Hàn Cẩm lúc mới như một "ông cụ non" ngoài.
Hàn Liệt nhịn mỉm , ngờ nhanh ch.óng hưởng thụ sự chăm sóc của con trai như . Đang định bếp chuyện với Liễu Tố Tố, khỏi cửa ngẩn .
"Tiểu Tiền, con đang gì ?"
Hàn Tiền đang cầm quạt phẩy lửa, cái bếp đất nhỏ dựng bằng gạch đặt một cái nồi đất đang bốc khói trắng: "Hàn thúc thúc, con đang ninh cháo cho chú đấy ạ!"
Nghĩ đến tối qua, Hàn Liệt hiểu .
Tuy cảm động vì đám trẻ chủ động đối xử với , nhưng Hàn Tiền nhỏ bé cầm cái quạt nan phẩy liên tục, trong lòng vẫn chút lo lắng. Vừa định là để cho, kết quả hai bước Hàn Tiền ngăn .
"Hàn thúc thúc, chú đừng qua đó, nguy hiểm lắm ạ!" Thằng nhóc giơ hai tay chặn phía cho gần.
Hàn Liệt: "???"
Chẳng lẽ nhóm lửa thôi mà cũng b.o.m đạn bên trong ?
Hàn Liệt : "Không , thúc thúc..."
"Không , Hàn thúc thúc chú mau , ở đây cứ giao cho con là !" Hàn Tiền vô cùng nghiêm túc , "Con hứa với ."
Hàn Liệt: "..."
Được .
Anh định chuyển hướng bếp thì Hàn Trình bưng một bát sữa : "Hàn thúc thúc, mau uống ạ, đây là sữa bò con lấy sáng nay đấy!"
"Được." Vừa mới uống xong một ly nước đường, Hàn Liệt thực sự uống thêm gì nữa, nhưng nghĩ đến đây là tấm lòng của đứa trẻ dậy sớm lấy, chỉ đành nhận lấy. Đang định bưng bát uống thì Hàn Trình vội vàng :
"Không , Hàn thúc thúc chú dùng thìa uống cơ! Xem , con mang thìa cho chú đây!"
Hàn Liệt đột nhiên cảm thấy gì đó sai sai: "Không cần , chú uống trực tiếp là ."
Một vốn dĩ uống t.h.u.ố.c cũng chỉ một ngụm là xong như Hàn Liệt, giờ chỉ thể nghẹn khuất dùng thìa húp từng miếng sữa. Hàn Trình lúc mới thu bát và thìa : "Hàn thúc thúc chú giỏi quá!"
Hàn Liệt: "..." Được , càng ngày càng kỳ quái.
Bước chân bếp, thấy Liễu Tố Tố đang bận rộn, Hàn Liệt nghĩ nghĩ : "Anh cứ cảm thấy gì đó đúng lắm."
Liễu Tố Tố rõ: "Cái gì đúng?"
"Anh cũng rõ cảm giác , cứ như là..." Hàn Liệt đang tìm từ, thấy Hàn Tú Tú đang nhóm lửa liền định tới .
Hàn Tú Tú lập tức né tránh, giơ cái kẹp than trong tay lên, chút căng thẳng : "Cái nặng lắm ạ."
Một cái kẹp than thì nặng bao nhiêu chứ... Không đúng, rốt cuộc cũng đúng ở chỗ nào !
Hàn Liệt đến bên cạnh Liễu Tố Tố, hạ thấp giọng : "Em thấy mấy đứa trẻ sáng nay đối với kỳ lạ , cứ như thể yếu ớt lắm ."
Liễu Tố Tố phản ứng kịp: "Anh đang thương mà, như cũng bình thường thôi."
"Không bình thường, thương thật, nhưng cảm giác chúng mang cho cứ như thể... như thể sắp qua đời đến nơi ." Hàn Liệt rõ vì , nhưng chính xác là cảm giác đó.
Liễu Tố Tố định nghĩ nhiều quá, đột nhiên nhớ đến câu chuyện kể khi ngủ tối qua.
Một dự cảm lành ập đến, chẳng lẽ mấy đứa nhỏ coi Hàn Liệt là Vũ Lai thật ?
Hàn Liệt cô: "Em cũng cảm giác đó ?"
"Không ! Đương nhiên là , nghĩ nhiều quá thôi, mau , cơm sắp xong ." Liễu Tố Tố chút chột lảng tránh chủ đề.
Hàn Liệt vẫn còn nghi ngờ, thật sự là nghĩ nhiều ?
Đến ngày hôm , Liễu Tố Tố bắt đầu nấu canh.
Bệnh viện cơm bệnh nhân, theo cấp bậc và tình trạng vết thương của Hàn Liệt, phân hai cân phiếu thịt và ba cân bột mì, tối qua mới đưa tới. Liễu Tố Tố vốn định sáng sớm Cung Tiêu Xã mua thịt, nhưng Trần Nam bảo cô nên đến thẳng trại chăn nuôi thì hơn.
Hình Tiểu Quân tuy thương một cách dở dở , nhưng ít nhiều cũng cần bồi bổ, phía bệnh viện cũng cho một cân phiếu thịt. Trần Nam : "Một cân thì chẳng bõ bèn gì, là sáng mai chúng dậy sớm chút, đến trại chăn nuôi kiếm ít xương về nấu?"
Trước đây cô Cung Tiêu Xã mua thịt luôn thắc mắc ở đây bán xương ống. Trước ở quê cô Liễu Thục Vinh xương cần phiếu, nhưng cũng chẳng rẻ hơn thịt bao nhiêu, tận sáu hào một cân, nhiều thấy đáng nên ai mua.
trong nhà nhiều trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, uống chút canh xương hầm thể bổ sung dinh dưỡng. Cô chạy đến Cung Tiêu Xã mấy đều thấy, sữa bò nên cô mới thôi.
Giờ Hàn Liệt thương ở tay, ăn gì bổ nấy, dùng xương heo hầm canh chắc chắn sẽ hơn.
"Có chứ, thịt ở Cung Tiêu Xã đều là từ trại chăn nuôi vận chuyển qua, thường thì họ lọc hết xương , mua sang bên đó, nếu bán hết thì công nhân tự mang về nhà."
Đây cũng coi như phúc lợi cho công nhân, vì nếu vận chuyển hết đến Cung Tiêu Xã, quân khu đông như , bao nhiêu chắc chắn cũng bán sạch.
Liễu Tố Tố gật đầu đồng ý ngay.
Vẫn là Hàn Trình xung phong lấy sữa bò, giống như đầu, Liễu Tố Tố yên tâm nên bảo Hàn Cẩm cùng. Sữa bò lấy ở nhà ăn, còn trại chăn nuôi thì ở phía trường học, khỏi cổng nội bộ quân khu thêm một dặm đường mới tới.
Đến nhà ăn, Hàn Trình vẫy vẫy cái tay nhỏ với Liễu Tố Tố: "Mẹ ơi, bọn con đây."
Trần Nam kinh ngạc: "Để chúng tự lấy sữa bò, chị?"
Liễu Tố Tố : "Không vấn đề gì , sữa bò cũng nặng, vả chúng theo chị mấy , hôm qua cũng tự lấy, thế nào chúng đều cả."
Trong nhà đông con, nếu việc gì cũng tự tay thì Liễu Tố Tố e là mệt c.h.ế.t mất. Dù bọn trẻ , cô cũng rèn cho chúng tính tự lập sớm, như cô mới thảnh thơi đôi chút.
Giờ đám nhóc tì tình nguyện việc, đương nhiên là nhất .
Trần Nam nghĩ cũng đúng, lúc Ngưu Đản theo cũng cùng các bạn, cô liền đưa sổ lấy sữa cho nó: "Được , con theo các em , đừng để đổ sữa đấy nhé."
Giờ sữa đang thịnh hành khắp quân khu, chỉ bọn trẻ mà ngay cả cô và Hình Tiểu Quân ngày nào cũng uống một chút.
Ngưu Đản gật đầu: "Mẹ yên tâm ạ." Nói xong liền chạy theo Hàn Cẩm và Hàn Trình.
Các cô cửa từ sớm, đến trại chăn nuôi vặn sáu giờ rưỡi, cửa vẫn là một hàng dài chờ đợi. Nơi khỏi cổng quân khu nên một dân làng gần đó cũng đến mua đồ, còn đông hơn cả ở Cung Tiêu Xã.
Nhìn tình hình là đợi khá lâu, Liễu Tố Tố quan sát xung quanh, phát hiện một quầy hàng cách đó xa chỉ lưa thưa vài .
"Chỗ đó bán gì ?"
Trần Nam nghển cổ một cái: "Đó là nơi bán đồ lòng heo, mấy thứ nội tạng đều ở bên đó, cần phiếu, nhưng giá rẻ nên cũng chẳng mấy ai mua."
Hiện tại thịt heo tám hào một cân, xương sáu hào, mà lòng heo các loại tận bảy hào một cân.
Giá gần bằng thịt heo , mà mùi nồng, khéo thì khó ăn cực kỳ, nên chẳng mấy ai mua. Cuối cùng nếu để công nhân mua giá rẻ mang về thì cũng là đưa đến nhà ăn.
Liễu Tố Tố thích ăn mấy thứ , hơn nữa ăn nội tạng cũng cho mắt. Tiện thể bên đang chờ, cô bảo Trần Nam trông giúp cái sọt để mua ít đồ lòng.
Trần Nam nhíu mày: "Thôi tẩu t.ử, thứ đó khó ăn lắm."
"Em còn tin tay nghề của chị ? Yên tâm, chỉ cần khéo, bảo đảm ngon tuyệt." Liễu Tố Tố thấy cô vẻ mặt tin, cố ý trêu: "Chờ chị xong, lúc đó bảo Tiểu Cẩm mang sang cho em một ít nhé?"
"Đừng! Thôi tẩu t.ử ạ, em cũng chẳng sợ chị , thứ đó em thực sự ăn trôi." Trần Nam vội vàng từ chối.
Liễu Tố Tố buồn , dáng vẻ giống hệt ông chú ở ban hậu cần đầu cô định sữa ?
"Được , chị đây."
Liễu Tố Tố cũng miễn cưỡng, đưa sọt tre cho Trần Nam, đưa tiền và phiếu cho cô , sợ lâu thì Trần Nam thể mua giúp , lúc mới bước qua đó.
Vừa định hỏi giá mấy thứ lòng heo thế nào, đột nhiên thấy đồng chí ở quầy hàng vội vàng thu dọn đồ đạc, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Đồng chí, gì ..." Liễu Tố Tố vội hỏi.
"Ngại quá, bán nữa!"