Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 23: Vạch Trần Kẻ Thủ Ác

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con sông ở quân khu cũng nhỏ. đây đ.á.n.h bắt quá nhiều nên giờ cá chỉ ít mà còn khôn, khi quăng lưới xuống, sáng hôm kéo lên chỉ là rong rêu.

 

Nhà Lữ Linh Chi đông , là con trai, phiếu thịt mỗi tháng phát dùng hết sạch. Mấy đứa nhỏ cứ kêu thèm thịt, Lữ Linh Chi nghĩ bụng dù cũng rảnh rỗi, bèn mang lưới sông thử vận may.

 

Lần đầu tiên bờ sông, mấy đứa trẻ đều vô cùng phấn khích, nhảy nhót tung tăng. Liễu Tố Tố đưa cho mỗi đứa một gói bắp rang nhỏ cầm tay để ăn.

 

Liễu Tố Tố xách thùng nước Lữ Linh Chi. Thùng nước thì gì, nhưng thấy cái xẻng và cái cuốc bên trong, Lữ Linh Chi ngẩn : “Tiểu Liễu, em mang mấy thứ gì?”

 

Liễu Tố Tố đáp: “Em thử xem trồng lúa nước ạ.”

 

Bước chân Lữ Linh Chi khựng : “Lúa nước á?” Tuy ở đây ruộng nước nhưng ít nhiều cũng về gạo trắng. Lữ Linh Chi là địa phương, nhưng đây Vương đoàn trưởng từng công tác ở quân khu miền Nam, dù là ở đó thì cơm trắng cũng tiết kiệm lắm mới ăn, còn hiếm hơn cả bột mì trắng. Về đến quân khu thì càng khỏi , tiền cũng chẳng mua .

 

Lúc cô bảo trồng lúa nước, phản ứng đầu tiên của Lữ Linh Chi là tin. nghĩ đến hệ thống tưới tiêu, chị thấy Tiểu Liễu nhiều sách, thật sự cách, bèn tò mò hỏi: “Bờ sông mà cũng trồng lúa nước ?” Chị cơm trắng bổ dưỡng, nếu trồng chị cũng trồng một ít cho ba thằng nhóc nhà tẩm bổ.

 

Liễu Tố Tố lắc đầu: “Em cũng nữa, cứ thử xem ạ.” Bờ sông lúc khô lúc ướt, bùn đất ẩm ướt hơn những chỗ khác nhiều, lẽ là . Tuy nhiên, dù trồng thì cũng thể cứ ném hạt giống xuống là xong, còn xin phép quân đội quy hoạch một khoảnh đất, nếu dẫm lên thì , lỡ nó mọc lên nhầm là cỏ dại mà nhổ mất thì uổng công. Tóm , quá nhiều yếu tố chắc chắn.

 

Đến bờ sông, Lữ Linh Chi quăng lưới, đám nhóc tì xúm xem. Liễu Tố Tố thì dọc xuống hạ lưu, chọn một chỗ khá ẩm ướt, dùng cuốc đào một nhát, lập tức tạo thành một vũng nước nhỏ, trông cũng giống ruộng nước đôi phần.

 

Số lúa giống Liễu Thục Vinh gửi sang khá nhiều, Liễu Tố Tố sợ trồng thành nên chỉ chọn một phần nhỏ ngâm nước , đợi nảy mầm trắng mới đem gieo.

 

“Dì ơi, con giúp dì nhé?” Hàn Cẩm thấy cô bắt đầu trồng, lập tức ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng hỏi. Giúp việc cho Liễu Tố Tố giờ trở thành việc yêu thích nhất của nhóc. Nhiều khi Hàn Tiền và Hàn Trình mải chơi bên ngoài, ngay cả Hàn Tú Tú cũng sang nhà Trần Nam tìm Tiểu Điềm, chỉ Hàn Cẩm là thích ở nhà, hễ thấy Liễu Tố Tố việc gì là sán đòi giúp. Cậu nhóc vốn thông minh, việc lâu dần cũng học cách quan sát . Có những việc , như dùng cuốc đào đất, thấp bé nhẹ cân giúp nên tranh , mà đợi xong, đến lúc gieo hạt mới chạy .

 

Chỉ cần là việc trẻ con thích , Liễu Tố Tố bao giờ từ chối. Cô mở túi, bảo Hàn Cẩm bốc một nắm nhỏ lúa giống: “Con cứ giống dì , ném cái hố .”

 

Hàn Cẩm ngoan ngoãn theo, tay nhỏ nhón hạt thóc ném xuống xong liền ngước Liễu Tố Tố với ánh mắt đầy mong đợi. Liễu Tố Tố xoa cái đầu bù xù của : “Tiểu Cẩm giỏi quá!” Hàn Cẩm mím môi rạng rỡ, cúi đầu tiếp tục việc.

 

Số lúa giống chuẩn nhiều, hai loáng một cái một tiếng đồng hồ là xong. Hàn Cẩm mặt đất mấp mô, tò mò hỏi: “Dì ơi, thế cơm trắng ăn ạ?” Trước khi quyết định trồng lúa, Liễu Tố Tố sức quảng cáo về độ ngon của cơm trắng, cô tả sinh động đến mức Hàn Cẩm ghi nhớ kỹ càng.

 

“Chưa con, còn đợi một tháng nữa mới trồng nữa.” Bây giờ mới là gieo hạt, đợi nó mọc rễ nảy mầm thành mạ, nhổ lên mới tiến hành cấy, đó mới đợi nó lớn dần .

 

Hàn Cẩm trợn tròn mắt: “Lâu thế ạ!”

 

, cho nên chúng càng quý trọng lương thực, con ?” Muốn ăn miếng ngon đúng là gian nan vất vả mà.

 

Làm xong xuôi, Liễu Tố Tố sợ nhớ vị trí nên cố ý dùng đá dấu, đó mới dắt Hàn Cẩm tìm nhóm Lữ Linh Chi.

 

Lưới quăng xuống ít nhất đợi hai tiếng. Đám trẻ con xổm bên bờ sông dùng đá vẽ vời, Lữ Linh Chi thì đang hái rau dấp cá. Bờ sông đủ chất dinh dưỡng nên rau dấp cá mọc xanh , gần ngửi thấy mùi đặc trưng. Rau dấp cá là loại cây thần kỳ, ai ăn thì mê tít, ai ăn thì chịu nổi. Liễu Tố Tố mấy mặn mà với món , nhưng Lữ Linh Chi rõ ràng là thích, hái gọi Liễu Tố Tố: “Mới mọc nên tươi lắm em ạ.”

 

Rau dấp cá ngoài để ăn còn tác dụng pha nước uống thanh nhiệt giải hỏa. Liễu Tố Tố đó hái ít hoàng cầm về pha nước uống nên thiếu, nhưng cô nghĩ đến khoai lang mua ở nhà ăn vẫn dùng hết, hái ít rau dấp cá về thể món "que cay" (latiao) handmade. Rau dấp cá ăn phần rễ, nhưng lá cũng thể dùng nấu nước, Liễu Tố Tố hái phân loại, định bụng mang phần cành lá về phơi khô để dành, còn phần rễ trắng thì mang bếp thái nhỏ nhân que cay.

 

Hái một nắm nhỏ, cô giúp Lữ Linh Chi hái thêm một ít nữa. Khi sọt đầy một nửa, thời gian cũng vặn, Lữ Linh Chi vội vàng kéo lưới. Lưới nặng, khi Lữ Linh Chi cứ ngỡ sẽ thu hoạch lớn, kéo lên mới thấy hơn nửa là rong rêu, còn là ít cá con tôm nhỏ, bằng cái móng tay, chỉ thể mang về cho gà vịt ăn.

 

“Xem vẫn cứ thành thật Cung Tiêu Xã mà mua thôi.” Lữ Linh Chi gỡ cá tôm , chia một nửa cho Liễu Tố Tố. Thật chuyện cũng bình thường, trừ những nơi ai đ.á.n.h bắt, quăng lưới xuống là cá ngay, còn những nơi khác cá ít khôn, thấy lưới là chúng tránh xa ngay. Mà cũng chẳng trách , còn chẳng lương thực mà ăn, lấy mồi ngon nhử cá.

 

Liễu Tố Tố nghĩ đoạn hỏi: “Con sông đến mùa đông đóng băng chị?”

 

“Có chứ, đông lâu là đóng băng cứng ngắc luôn.” Lữ Linh Chi đáp.

 

“Vậy đợi mùa đông bắt cá, đục một cái lỗ là bắt cả mớ ngay.” Câu cá mùa đông thường bắt cá to.

 

Lữ Linh Chi cũng lắm, “ mùa đông lạnh quá, trừ bộ đội thỉnh thoảng tổ chức cho mấy chiến sĩ trẻ bắt, bình thường chẳng ai dám bén mảng mặt băng !” Dù băng dày nhưng vẫn thấy sờ sợ, cảm giác lỡ chân một cái là lọt xuống ngay.

 

“Vậy cứ đợi đến mùa đông tính ạ.” Liễu Tố Tố từng câu cá mùa đông, cũng cách để lạnh, nhưng còn lâu mới đến lúc đó nên giờ cũng chẳng ích gì, cô dắt mấy đứa nhỏ về.

 

Về đến nhà, cô lấy khoai lang mua của Tiểu Phương . Để thêm vài ngày, khoai lang càng nhăn nheo hơn, nhưng chính loại khoai mất nước mới ngọt. Liễu Tố Tố đưa cá tôm nhỏ cho mấy đứa trẻ bảo chúng mang cho bầy gà "đổi món", còn thì bắt đầu gọt vỏ khoai lang. Khoai lang nhiều, trừ một phần nhỏ để tinh bột que cay, còn Liễu Tố Tố định khoai lang sấy.

 

Loại khoai ngọt , thái lát mỏng, phết một lớp dầu mỏng lên bề mặt, rắc thêm chút đường cát trắng, đó xếp khay tre đặt nồi. Bếp lò đỏ lửa, nhiệt độ tăng cao, trong nồi tạo thành môi trường giống như lò nướng, khoai lang khay tre sẽ nướng chín giòn. Làm món quan trọng nhất là lửa, Liễu Tố Tố canh lửa liên tục. Đợi đến khi xong việc thì trời cũng còn sớm, cô nghĩ bụng bèn gọi mấy đứa nhỏ : “Giờ việc giao cho các con đây, tuy mệt một chút nhưng hễ xong là mỗi bạn thưởng hai ngôi đỏ nhỏ, bạn nào tham gia thì giơ tay nào.”

 

Ngay lập tức, bốn cánh tay nhỏ đồng loạt giơ lên. Từ khi Liễu Tố Tố ở Quân vụ sở và gửi chúng sang nhà Trần Nam, cơ hội kiếm đỏ của đám nhóc còn nhiều như . Hơn nữa, Hàn Cẩm vốn chẳng tranh giành gì, giờ hiểu việc gì cũng xung phong đầu tiên. Hàn Trình thắc mắc hỏi : “Anh ơi, c.ầ.n s.ao đỏ , vất vả thế gì, cứ để em cho!” Hàn Cẩm gật đầu: “Anh đỏ.”

 

“Muốn đỏ á?” Hàn Trình kinh ngạc, “Anh ăn thịt ạ?”

 

“Không ăn thịt, chỉ đỏ thôi.” Hàn Cẩm , nhưng khi Hàn Trình hỏi thêm thì nhóc im bặt.

 

Trong tình hình đó, việc kiếm đỏ càng trở nên khó khăn. Thế nên chẳng đợi Liễu Tố Tố là việc gì, Hàn Trình bắt đầu xắn tay áo, vẻ mặt hăm hở: “Mẹ ơi, cứ , con bảo đảm cực luôn!”

 

“Được, lời của con là yên tâm !” Liễu Tố Tố tủm tỉm, bưng chậu khoai lang , “Bốn đứa cùng giã nát chỗ khoai lang , giã đến khi nó mịn như hạt lúa mạch mới .”

 

“Tất cả chỗ ạ?” Hàn Trình ngây , ba đứa còn cũng chấn kinh, đây là cả một chậu khoai lang lớn đấy, “Mẹ ơi, tay con nát chắc cũng xong mất!”

 

“Yên tâm , mà. Các con cùng , phiên , chắc chắn vấn đề gì. Đợi xong sẽ món ngon cho các con ăn!” Liễu Tố Tố khích lệ.

 

“Ngon hơn bắp rang ?”

 

“Ngon hơn bắp rang nhiều.”

 

“Haiz.” Hàn Trình thở dài như ông cụ non, gật đầu cái rụp: “Vậy ạ.” Nói đoạn, mấy củ cải nhỏ cùng hợp sức khiêng chậu gỗ ngoài. Sợ chúng bẩn khoai lang, Liễu Tố Tố còn cố ý rửa sạch cái chày gỗ giặt đồ để chúng công cụ. Nhìn đám nhóc hì hục việc, Liễu Tố Tố mỉm hài lòng. là nuôi con nghìn ngày, dùng con một giờ mà.

 

Khoai lang sấy chỉ phiền phức lúc nướng, nướng xong sẽ giòn ngọt, c.ắ.n một miếng là thơm nức mũi. Liễu Tố Tố đóng gói xong thì Hàn Trình chạy : “Mẹ ơi, chúng con giã xong khoai lang ạ!”

 

Liễu Tố Tố xem, quả nhiên đúng thật. Bốn đứa trẻ sức tuy nhỏ nhưng phiên cũng hiệu quả phết. Khoai lang trong chậu gỗ mịn mượt, bên còn rỉ một lớp nước cốt nhạt, thế là dùng .

 

“Được , Tiểu Cẩm ngăn kéo lấy đỏ đây, Tú Tú bếp lấy khoai lang sấy cho các em ăn lót , đến giờ cơm .”

 

Những ngôi đỏ dán lên tường, mấy đứa trẻ nhâm nhi khoai lang sấy ngắm thành quả lao động của . Liễu Tố Tố thì múc một chậu nước bắt đầu lọc khoai lang. Nước lọc khoai lang khi lắng xuống và phơi khô sẽ thu một lớp màng mỏng, dùng đũa kẹp lên là thể que cay. Làm tinh bột khoai lang đúng là quá mệt, Liễu Tố Tố chỉ hai miếng lớn, cắt que cay vặn mỗi đứa hai cái.

 

Vì điều kiện thiếu thốn nên que cay thực chất chỉ thể chiên trong chảo dầu. Đầu tiên cô xào nhân gồm củ cải thái hạt lựu, đậu đũa muối và ít thịt thỏ băm với dầu ớt đỏ cho thơm, đó rắc thêm chút bột thì là để tạo mùi nướng đặc trưng. Sợ bọn trẻ ăn mùi rau dấp cá, Liễu Tố Tố chỉ ba cái rau dấp cá. Nhân xào xong để riêng, cuối cùng chiên miếng bột khoai cho vàng giòn hai mặt, phết một lớp tương và nhân lên cuộn , dùng xiên tre cố định là xong.

 

Vừa xong thì Hàn Liệt về, tay xách nửa thùng sữa bò. Từ khi sữa trở nên phổ biến, các gia đình quân nhân tìm sĩ quan hậu cần hỏi xem thể đặt sữa . Sĩ quan hậu cần bảo Tiểu Phương thống kê từng nhà, khi đủ lượng và nộp tiền cọc, nông trường bắt đầu giao sữa trở . Vì thống kê nên lo hết sữa, Liễu Tố Tố thỉnh thoảng bận muộn sẽ đưa sổ đặt sữa cho Hàn Liệt để tiện đường mang về lúc trưa.

 

Thời tiết ngày càng nóng, sợ sữa tươi để lâu, Hàn Liệt bếp Liễu Tố Tố đưa que cay cho : “Anh với các con ăn , để em nấu sữa.” Sợ bọn trẻ đói, Hàn Liệt bưng đĩa bàn cầm miếng xơ mướp: “Để rửa nồi cho, em nghỉ một lát .”

 

Liễu Tố Tố cũng thật sự mệt nên từ chối, cô cầm một cái que cay c.ắ.n một miếng. Vị mặn cay bùng nổ đầu lưỡi, mùi vị kỳ lạ của rau dấp cá như một chất xúc tác, hợp đến lạ lùng. Dù là từng ăn qua nhiều mỹ thực như Liễu Tố Tố cũng kinh ngạc: “Ngon quá mất!”

 

Hàn Liệt bao giờ ăn thứ trông đen thui thế , nghi hoặc: “Ngon thật em?”

 

“Anh tin ? Vậy nếm thử xem.” Liễu Tố Tố kẹp một cái que cay đưa qua. Đưa nửa chừng cô mới sực nhớ cái c.ắ.n một miếng, định đổi cái khác nhưng kịp nữa, Hàn Liệt c.ắ.n luôn . Anh gật đầu: “Ngon thật.”

 

Nhìn góc nghiêng bình thản của , Liễu Tố Tố bỗng thấy mặt nóng. Cô vội tự nhủ thầm, Hàn Liệt đang mải rửa nồi chắc cũng chẳng để ý , mà dù để ý thì lính tráng như họ cũng chẳng câu nệ mấy chuyện , ăn chung đồ cũng chẳng .

 

“Sao thế em?” Hàn Liệt đầu thấy cô đang ngẩn .

 

Liễu Tố Tố vội lắc đầu: “Không gì ạ, ngon thì ăn nhiều , lát nữa chỉ khoai lang hấp thôi.”

 

Vì trong nhà vẫn còn giúp xây nhà nên Liễu Tố Tố cố ý đặt thêm nửa thùng sữa, thỉnh thoảng nấu một bình cho nhóm Hình Tiểu Quân, ngoài còn khoai lang sấy đóng gói cho họ mang về. Cứ giúp việc như hơn một tháng, nhóm Hình Tiểu Quân những gầy mà còn béo . Cũng nhờ mà vô tình giải quyết một chuyện phiền phức.

 

Chuyện vẫn là từ Thái phó đoàn trưởng. Từ khi Thái đại nương và Thái Đào đuổi khỏi quân khu, Thái phó đoàn trưởng kỷ luật, quan hệ với vợ càng thêm căng thẳng. Vì chuyện , Thái phó đoàn trưởng tuy mặt dám gì nhưng trong lòng hận Hàn Liệt thấu xương. Ông thấy Hàn Liệt đúng là khắc tinh của , hai cùng là Phó đoàn trưởng, nhưng ở đơn vị Hàn Liệt luôn lấn lướt ông , giờ cưới vợ về nhà ông gà ch.ó yên.

 

Ông nuốt trôi cơn giận , luôn tìm cơ hội trả thù, nhưng Hàn Liệt việc kín kẽ, chẳng tìm kẽ hở nào. Thái phó đoàn trưởng càng tức tối, nghĩ nghĩ , đột nhiên nhắm nhóm Hình Tiểu Quân. Ông chợt nghĩ, cả quân khu ai nấy đều dùng bô và nhà vệ sinh công cộng, chẳng nhà nào ngoại lệ, thế mà nhà Hàn Liệt nghênh ngang xây cái nhà vệ sinh và phòng tắm riêng, thế chẳng là lối sống đặc quyền đặc lợi ! Lại còn bắt nhóm Hình Tiểu Quân đến giúp việc. Họ đều là cấp của Hàn Liệt, tập luyện cả ngày mệt mỏi còn đến xây nhà cho , vất vả bao. Hàn Liệt đúng là lạm dụng chức quyền, coi chiến sĩ gì!

 

Thái phó đoàn trưởng càng nghĩ càng thấy hướng khả thi. Chỉ cần ông đến với mấy chiến sĩ đó, khéo léo hỏi han xem Hàn Liệt "nô dịch" họ thế nào, là ông thể hùng hổ lên gặp Sư trưởng tố cáo ngay! Phải là đầu óc Thái phó đoàn trưởng linh hoạt cho lắm, tìm cách gây hấn mà nghĩ mất mấy ngày, đợi đến khi nhà Hàn Liệt sắp xây xong mới nghĩ , thừa hưởng gen tranh đấu ưu tú của .

 

Thế là khi ông tìm đến, chỉ thấy Hình Tiểu Quân và những gầy gò mệt mỏi như ông tưởng tượng, mà ngược còn béo trắng ! Đặc biệt là Hình Tiểu Quân, vỗ vỗ bụng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện : “Tiếc là việc nhà Phó đoàn trưởng sắp xong , còn thêm vài tháng nữa quá!”

 

Một chiến sĩ khác tiếp lời: “Đại đội trưởng chí , nếu là giúp việc cho nhà Phó đoàn trưởng, bắt thêm một năm cũng sẵn lòng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-23-vach-tran-ke-thu-ac.html.]

 

Lúc đang giờ nghỉ giải lao, mấy đội gần đều nghỉ chung một chỗ, lập tức ở đội khác hỏi: “Ý gì thế, việc mà cũng vui vẻ ?”

 

Chẳng đợi nhóm Hình Tiểu Quân trả lời, các chiến hữu khác : “Còn vì cơm nước nhà Phó đoàn trưởng quá ngon . Trà sữa các đấy, là do chị dâu đầu tiên. Nhìn mấy xem, ăn ngon uống , sắp hai cằm đến nơi kìa!” Giọng điệu đầy vẻ ghen tị.

 

Hình Tiểu Quân đáp: “Đừng ghen tị, chỉ trách các vận khí thôi.”

 

Các chiến sĩ đùa xô đẩy , chỉ Thái phó đoàn trưởng cách đó xa là mặt xám như tro tàn. Thật đúng là " quân c.h.ế.t nửa đường".

 

nhóm Hình Tiểu Quân chế độ ăn như cũng là nhờ Liễu Tố Tố thời gian rảnh rỗi. Chuyện ống nước quyết định xong, lượng cần mua báo lên thành phố, đợi nhà máy xong mới lắp . Nhà máy vốn chuyên ống nước nên mất khá nhiều thời gian, trong lúc đó Quân vụ sở việc gì mấy, chỉ Liễu Tố Tố mà cả Trương đoàn trưởng cũng hiếm khi nghỉ phép. Vì thế cô mới thời gian ở nhà cả ngày, nghiên cứu đủ món ngon.

 

Đến khi xe chở ống nước quân khu, việc lập tức trở nên bận rộn, ngay cả giờ nghỉ trưa cũng . Vì các gia đình quân nhân cách lắp ống nước nên nhân viên văn phòng chia từng nhà giúp đỡ. Ai cũng nhà lắp sớm, ngay cả giờ cơm trưa cũng tìm đến, Liễu Tố Tố đành dậy sớm thêm mấy cái bánh ngô mang theo hộp cơm, trưa đến là ăn vội với thức ăn mang theo.

 

thể ăn tạm bợ như nhưng mấy đứa nhỏ thì thể thiếu dinh dưỡng . Thế nên Hàn Liệt mỗi trưa đều về một chuyến, nhà ăn mua đồ ăn mang về cho chúng. Tuy đồ ăn ở nhà ăn so với Hàn Liệt nấu thì ngon hơn nhiều, nhưng vẫn kém xa tay nghề của Liễu Tố Tố. Đám trẻ đều bận rộn vất vả nên hiểu chuyện, hề quấy rầy.

 

Thậm chí tối lúc ngủ, Liễu Tố Tố xuống, Hàn Tú Tú nhỏ giọng hỏi: “Dì ơi, dì mệt quá ngủ ạ?” Liễu Tố Tố thuộc kiểu hễ mệt quá là khó ngủ, nhưng Tú Tú còn nhỏ, trẻ con thường dễ ngủ, hễ chạm gối là ngủ ngay. Liễu Tố Tố ngờ cô bé nhận điều đó, định lắc đầu thì Tú Tú khẽ : “Dì ơi, là để con kể chuyện cho dì nhé?”

 

Trước đây là Liễu Tố Tố kể chuyện dỗ cô bé ngủ, ngờ hôm nay đảo ngược . Thấy ánh mắt mong chờ của nhóc con, Liễu Tố Tố mỉm gật đầu: “Được chứ, Tú Tú định kể chuyện gì nào?”

 

“Con kể chuyện 'Mất bò mới lo chuồng' ạ!” Tú Tú trí nhớ , những chuyện Liễu Tố Tố kể cô bé đều nhớ kỹ. vì ban ngày chơi mệt quá, kể một lúc giọng cô bé cứ nhỏ dần, Liễu Tố Tố sang thì thấy cô bé ngủ từ lúc nào.

 

Thời tiết nóng nên chăn cất bằng tấm t.h.ả.m mỏng, nhưng trẻ con dễ lạnh, Liễu Tố Tố đắp t.h.ả.m ngang n.g.ự.c cho cô bé mới tắt đèn. Trong bóng tối, nhờ câu chuyện của Tú Tú mà cô nhắm mắt một lát là chìm giấc ngủ.

 

Cứ bận rộn như cho đến tháng Sáu, ngay Tết Đoan Ngọ, việc lắp ống nước mới cơ bản thành. Trương đoàn trưởng vất vả, sắp đến ngày lễ nên vung tay cho cả đội nghỉ hai ngày.

 

Vừa tin nghỉ, Liễu Tố Tố về nhà ngay mà vội vàng chạy bờ sông. Thật mấy ngày nay dù bận đến mức thời gian ăn cơm, cô vẫn tranh thủ bờ sông xem xét lúa giống gieo cùng Hàn Cẩm. Tuy đợi hơn hai mươi ngày mạ mới lớn để cấy, nhưng Liễu Tố Tố quá thèm cơm trắng, cô sợ mạ gặp vấn đề, sợ ai đó vô tình dẫm , vịt hoang mổ mất, tận mắt thấy mới yên tâm.

 

khi cô vội vã chạy bờ sông, cô mới thấy lo xa quá. Chẳng chuyện dẫm vịt ăn gì cả, vì suốt bao nhiêu ngày qua, ngay cả bóng dáng mầm mạ cũng chẳng thấy . Nhìn mặt đất vẫn bằng phẳng như cũ, Liễu Tố Tố thầm kêu . Cô đào bùn lên xem, quả nhiên, lúa giống hoặc là vẫn im lìm trong đất, hoặc là giun đục khoét, tóm chẳng dấu hiệu nảy mầm nào. Những mầm trắng nhỏ lúc giờ héo quắt. Liễu Tố Tố ngay, kế hoạch trồng lúa nước thất bại .

 

Xem trực tiếp trồng ở bờ sông cũng ... Liễu Tố Tố thấy nản lòng vô cùng, nhưng đành lòng lãng phí lúa giống , cô bèn lấy một cành cây đào hết những hạt còn sót trong bùn, mang sông rửa sạch đem về ném chuồng gà. Bốn con gà con Hàn Cẩm chăm sóc lớn hẳn, lông tơ rụng bằng lông cứng, thấy hạt thóc rơi xuống đất là chúng cùng hai con gà mái già lao tranh ăn. Nhìn chúng ăn ngon lành, Liễu Tố Tố càng thêm buồn bực. Giờ đến gà cũng ăn gạo trắng, chỉ cô là bận rộn công cốc.

 

“Chị dâu ơi, hái lá dong !” Sau lưng vang lên tiếng của Trần Nam.

 

Liễu Tố Tố nén nỗi thất vọng, gật đầu. Gạo trắng tuy nhưng Tết Đoan Ngọ vẫn ăn mừng. Cô nghĩ đoạn hỏi: “Tiểu Nam, lá dong hái ở thế em?”

 

Trần Nam chỉ về phía đông: “Ngay chân núi kìa, về phía rừng trúc ... Chị dâu, chị mang d.a.o rựa gì thế?”

 

Liễu Tố Tố đáp: “Chị c.h.ặ.t ít tre mang về.”

 

Hôm nay nhà vệ sinh và phòng tắm trong nhà chính thức thành. Nhóm Hình Tiểu Quân giúp cô nhiều, đúng dịp lễ tết, Liễu Tố Tố định c.h.ặ.t ít tre về món bánh chưng ống trúc đặc biệt để tặng mỗi một ít.

 

Dưới chân núi một bãi lá dong lớn. Tuy trong quân đội đông nhưng mỗi năm chỉ dùng đến một ngày, nên lá dong mọc ngày càng tươi . Liễu Tố Tố và Trần Nam đến muộn, những lá non bên hái hết sạch. Ngay khi Trần Nam cứ ngỡ chỉ còn nước hái lá già, thì thấy Liễu Tố Tố cắm d.a.o rựa xuống đất, chân mượn lực đạp một cái, cả nhẹ nhàng leo lên cao, chỉ một khóm lá dong xanh mướt hỏi: “Tiểu Nam, lấy khóm em?”

 

Trần Nam thủ của cô cho kinh ngạc, tiếng gọi mới hồn: “Được, ạ, khóm đó là đủ !”

 

Liễu Tố Tố rút cái liềm giắt bên hông , dứt khoát cắt xuống. Lá dong rơi xuống rào rào. Cắt thêm một khóm nhỏ cho xong, Liễu Tố Tố mới nhảy xuống đất.

 

“Chị dâu, thủ của chị lợi hại thật đấy, vèo một cái lên tới nơi !”

 

Liễu Tố Tố : “Thân thủ gì em, chẳng qua chị leo cây leo núi thôi.” Đi khảo sát dã ngoại gặp tình huống gì cũng thể xảy , để leo cây hơn, Liễu Tố Tố còn từng theo học chuyên gia, dù là cây dừa cô cũng leo lên .

 

Chuẩn xong lá dong, cô c.h.ặ.t thêm hai cây tre kéo về. Đợi Hàn Liệt về, Liễu Tố Tố bảo giúp c.h.ặ.t tre thành từng đoạn. Ở đây gạo trắng, đương nhiên cũng chẳng gạo nếp, gói bánh chưng thì Cung Tiêu Xã mua. Tuy là quân khu nhưng đời sống quân nhân cũng quan trọng, đặc biệt Tết Đoan Ngọ là lễ lớn, thể qua loa đại khái . Vì thế mỗi năm quân đội đều bảo đội vận tải mua gạo nếp về để ở Cung Tiêu Xã, mỗi nhà mua theo định mức nhân khẩu. Quân đội đương nhiên kiếm lời của , giá gạo nếp cơ bản tính phí vận chuyển, nhưng dù cũng chẳng rẻ chút nào. Tuy nhiên hiếm khi dịp lễ, trừ những nhà thật sự khó khăn, ai nấy đều c.ắ.n răng mua ít gạo nếp về ăn cho vị. Những nhà tùy quân thì thể nhà ăn mua bánh chưng sẵn, giá cả cũng tương đương.

 

Nhà Liễu Tố Tố sáu miệng ăn, tính toán chi li thì mua ba cân, nhưng nhiều nhà mua hết định mức như cô. Dù giá cũng đắt, ăn chút cho đỡ thèm là , tiền đó thà mua bột mì trắng về bánh bao còn hơn. Việc thuận tiện cho Liễu Tố Tố, cô tìm vài nhà gom định mức , tổng cộng mua mười cân gạo nếp.

 

Hàn Liệt thấy cô xách một túi gạo lớn về thì ngạc nhiên: “Nhiều thế ăn hết em?” Thời tiết nóng, ngâm nước lạnh cũng chỉ để hai ngày là hỏng.

 

“Nhà ăn chắc chắn hết, nhưng còn nhóm Tiểu Quân nữa mà. Gói nhiều một chút, dùng quà tặng luôn.” Liễu Tố Tố .

 

Hàn Liệt bừng tỉnh đại ngộ. Nhóm Hình Tiểu Quân sáng nay mới xong việc, đơn vị về là quên bẵng mất. chỉ mười mấy cái lá dong, sợ đủ: “Hay để hái thêm nhé?”

 

“Không cần , dùng thứ khác để gói.”

 

Hàn Liệt: “Cái gì cơ?”

 

“Chẳng đang chẻ tre đó ?”

 

Hàn Trình sán gần: “Cha Hàn ơi, bảo dùng ống tre cũng gói bánh chưng ạ?”

 

Hàn Liệt cây tre trong tay, nghĩ bụng còn đang thắc mắc đây, con mà hỏi con .

 

Liễu Tố Tố mang gạo nếp bếp. Gạo nếp ngâm ba đến năm tiếng, cô nhân lúc đó chuẩn phần nhân. Nhân bánh chưng lá dong thì Liễu Thục Vinh chuẩn sẵn . Trong gói đồ gửi sang mấy ngày một túi nhỏ mứt táo, bà bảo là do cả lên huyện mua. Liễu Tố Tố đó thư bảo bên cái gì cũng , đừng lo lắng. Liễu Thục Vinh quân khu cách huyện gần nhất hơn một tiếng xe là tưởng Liễu Tố Tố rừng sâu núi thẳm, sợ con cháu gì ăn nên gửi đồ càng hăng hơn. Liễu Tố Tố đây là cách một bày tỏ nỗi nhớ con, nếu cô nhận bà sẽ càng yên tâm. Kiếp từng nếm trải sự quan tâm , Liễu Tố Tố thấy ấm lòng vô cùng, khuyên bà nữa, định bụng đợi khi nhận lương sẽ gửi thêm tiền về cho bà thì hơn.

 

Trong nhà nhiều trẻ con, bánh chưng nhân mứt táo hợp khẩu vị của chúng. Sợ vị đơn điệu, Liễu Tố Tố còn lấy đậu đỏ mang từ quê sang nấu chín, sên với đường cát trắng nhân đậu đỏ ngọt bùi. Ngoài còn "món chính" của cô —— bánh chưng ống trúc. Bên trong thứ gì khác mà chính là nửa con thịt thỏ rừng cô để dành bấy lâu nỡ ăn. Trừ cắt một ít nhân que cay, thịt thỏ còn cô vẫn giữ. Lúc đem luộc qua cho bớt mặn và mềm thịt, cô lọc bỏ mấy cái xương lớn băm nhỏ. Bánh chưng nhân thịt thỏ thì vị đậm đà, cô xào thịt với tương, ớt khô cho thơm nức, màu dầu đỏ trông vô cùng hấp dẫn, đó thêm chút hoa tiêu cho dậy mùi, lúc nồi còn rưới thêm một lớp dầu ớt nóng hổi.

 

Tiếng "xèo xèo" vang lên, mùi thơm nồng nàn khiến chỉ ngửi thôi cũng ăn ngay hai cái bánh ngô. Liễu Tố Tố hỏa hầu đủ. Vừa Hàn Liệt chẻ tre xong, ngơ ngác mang tre , định hỏi mấy ống tre dùng gì thì Liễu Tố Tố : “Hàn Liệt, nhóm thêm cái bếp nữa , cho lửa thật vượng .”

 

Lại còn nhóm bếp nữa? Hàn Liệt đành mang theo một bụng thắc mắc ngoài.

 

Anh , Liễu Tố Tố liền lấy các ống tre . Những ống tre chẻ theo tỉ lệ hai tám, cô nhồi gạo nếp , đó cho nhân thịt thỏ lên , đậy miếng tre . Liễu Tố Tố Hàn Tiền: “Tiểu Tiền, bếp gạch dựng xong con?” Lần dùng bếp gạch ăn lẩu thấy khá tiện, xây nhà còn dư ít gạch, Liễu Tố Tố giữ trong sân để phòng hờ. Không ngờ nhanh dùng đến. Hàn Tiền giờ là tay dựng bếp cừ khôi, lập tức đáp: “Mẹ ơi, xong xuôi ạ, con còn bảo cha Hàn nhóm lửa ngay trong bếp đó luôn.”

 

“Ngoan lắm.”

 

Hàn Liệt thật sự hiểu nổi: “Sao dựng bếp ngoài sân thế ?”

 

“Vì mấy ống tre nướng lửa mới thơm .” Liễu Tố Tố bưng rổ ống tre , xếp từng ống bếp.

 

Hàn Liệt giúp cô một tay, lo lắng hỏi: “Làm thế sợ cháy khét em?”

 

“Không , yên tâm.” Liễu Tố Tố thản nhiên. Xếp ống tre xong cô nhà gói bánh chưng ngọt, còn Hàn Liệt thì yên, sợ ống tre cháy thì uổng hết chỗ gạo nếp, chẳng dám nhà mà cứ canh bên cạnh. điều lo lắng hề xảy , cho đến khi lửa tàn dần, Liễu Tố Tố dùng kẹp gắp một ống tre , dùng kéo cạy miếng tre nhỏ, đưa ống tre đến mặt : “Thơm ?”

 

“Thơm thật.” thơm. Thịt thỏ xào cay nồng quyện với gạo nếp, qua sức nóng của lửa nướng, mùi thanh khiết của tre cũng tỏa , xộc thẳng mũi.

 

Liễu Tố Tố dùng đũa gắp một miếng đưa cho : “Anh nếm thử xem?”

 

Hàn Liệt ăn một miếng, lúc mới thấy mùi thơm chỉ là phụ, vị ngon mới là chính. Hạt gạo nếp dẻo thơm thấm đẫm nước thịt thỏ cay nồng, quyện với mùi tre thanh tao, chỉ một miếng nhỏ thấy ngon đến tê đầu lưỡi.

 

“Thế nào, em bảo lừa mà?” Liễu Tố Tố nhướng mày đắc ý.

 

Hàn Liệt cô, cũng nhịn : “Anh sai , nên nghi ngờ cách của em.”

 

“Biết thế là . Chỗ là cho Hình Tiểu Quân và Vương đoàn trưởng, em bảo Tiểu Cẩm mang sang cho họ. Còn chỗ là cho những khác, họ ở chứ?” Các chiến sĩ khác đều ở ký túc xá, Hàn Liệt là Phó đoàn trưởng đương nhiên rõ. Sợ để nguội ngon, Liễu Tố Tố bảo tranh thủ lúc nóng mang sang ngay. “Trong nồi còn đang luộc bánh chưng ngọt nữa, nhanh về ăn cơm, con em đợi về.”

 

Bốn chữ "đợi về" như ma lực, khiến Hàn Liệt tự chủ mà mỉm : “Được, về ngay đây.”

 

thực tế luôn trái với mong đợi. Khi Liễu Tố Tố luộc xong bánh chưng ngọt, bưng cả ống trúc lên bàn, mấy đứa nhỏ sẵn sàng vị trí, chỉ chờ Hàn Liệt về là khai tiệc. đợi mãi đợi mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng quen thuộc .

 

“Mẹ ơi, bụng con xẹp lép !” Hàn Trình kêu lớn.

 

“Đợi thêm chút nữa con, ngày lễ mà, nhà ăn bữa cơm đoàn viên chứ.” Liễu Tố Tố dứt lời thì thấy một chiến sĩ trẻ chạy : “Chị dâu Liễu ơi, Hàn phó đoàn trưởng bảo nhắn với chị một tiếng, hôm nay về ạ.”

 

Liễu Tố Tố ngẩn : “Ý ?”

 

“Nhiệm vụ khẩn cấp, hiện tại tập hợp và xuất phát ạ.”

 

 

Loading...