Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 14: Tranh Đoạt Nhân Tài, Hàn Liệt Ra Tay Dạy Dỗ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai vốn dĩ quen , đều là nhân viên văn phòng trong quân đội, một đang chờ việc ở phòng công tác, thì luôn bận rộn ở nhà ăn, nên cũng giao thoa gì, chỉ là bình thường gặp mặt hai mà thôi. hôm nay, họ đột nhiên đụng bên ngoài sân nhà Liễu Tố Tố.

 

Tuy rõ đối phương đến gì, nhưng đột nhiên, mạch não của hai dường như ăn khớp, hai mắt trợn tròn, khi phản ứng liền vội vàng chạy trong sân, sợ đối phương đuổi kịp. Vừa kêu: “Đồng chí Liễu, nhà ?”

 

Liễu Tố Tố lúc ở nhà, lúc đang cùng chị Lữ học cách may quần áo.

 

Trước đó, khi thành công việc ngoài đồng, cô định tìm Trần Nam, cùng cô đến tìm chị Lữ. Không ngờ tối hôm đó, trong viện một phụ nữ trung niên quen thuộc đến.

 

Lúc đó Liễu Tố Tố đang nấu cơm, là Hàn Tiền dẫn chị Lữ . Vừa , chị Lữ : “Tiểu Liễu đó hả? tên là Lữ Linh Chi, ở ngay đối diện nhà cô. Trước đây định đến chuyện với cô, nhưng con đột nhiên bệnh, bận chân thời gian.”

 

Trước đây Trần Nam kể về chị Lữ, đó Liễu Tố Tố còn hỏi thăm Hàn Liệt về chị . Hàn Liệt chồng chị Lữ là Đoàn trưởng Lưu của Đoàn hai, hai giao tình gì, nhưng Đoàn trưởng Lưu cũng là một đặc biệt thành thật, vợ chồng họ đều tiếng .

 

Liễu Tố Tố lập tức buông công việc trong tay, : “Chào chị Lữ, mời chị ạ.” Đưa chén nước qua, cô hỏi: “Cháu chứ ạ?”

 

Lữ Linh Chi xua tay: “Chỉ là sức khỏe , cảm mạo sốt, tiêm hai ngày thì khỏi, nhưng ăn gì.” Dừng một chút, chị tiếp tục : “Tiểu Liễu , cũng chuyện nhờ cô giúp. Đại Cường bánh chà bông cô ngon lắm, cô thể chỉ cho cách ? Biết con ăn .”

 

Lữ Linh Chi ba đứa con trai, Đại Cường bằng tuổi Hàn Cẩm. Trẻ con trong quân khu cơ bản đều chơi với . Đại Cường hôm đó thấy Hàn Tiền và các em ăn bánh tổ ong thịt thèm chịu , chạy về nhà kể với nó bánh đó thơm ngon đến mức nào, nếu bánh đó thì em nó nhất định sẽ ăn cơm.

 

Thực nó chỉ là tự thèm ăn, Lữ Linh Chi thể , nhưng cũng ôm tâm lý thử một , nghĩ đến hỏi xem cái thế nào, dù chị còn “chà bông” là gì.

 

Liễu Tố Tố liền : “Chà bông trong nhà lúc dùng hết , chị dâu nếu thì mua thịt về, thịt heo thịt bò đều , đó thái thật nhỏ, xé thành sợi…”

 

Cô cẩn thận một , nhưng Lữ Linh Chi cần thịt liền bắt đầu đau đầu. Liễu Tố Tố , cũng vạch trần, liền : “ món ngấy, nếu Tam Cường ăn gì, chút gì khai vị thì hơn.”

 

Lữ Linh Chi mắt sáng rỡ: “Tiểu Liễu cô đúng!”

 

Liễu Tố Tố liền lấy hũ dưa muối chia cho chị một ít. Đây là cô tự muối, nhưng nước muối chua bên trong vẫn là mang từ quê lên. Dưa muối ngon , nước muối chua đóng vai trò chủ yếu. Liễu Thục Vinh món nghề, Liễu Tố Tố bảo Lữ Linh Chi mang về bánh ngô dưa muối, cần cho thịt, vẫn khai vị như thường.

 

Lữ Linh Chi vội vàng cảm ơn, chờ về nhà thử, phát hiện con thật sự ăn , trong lòng càng cảm kích Liễu Tố Tố. Hôm đến, chị mang theo một rổ rau tặng cô.

 

Liễu Tố Tố chịu nhận: “Chị dâu, đây chỉ là một chén dưa muối thôi, đáng gì cả, hơn nữa em còn việc phiền chị đây.”

 

“Tiểu Liễu cô .”

 

Liễu Tố Tố liền kể chuyện may quần áo. Lữ Linh Chi : “ cứ tưởng là chuyện gì to tát chứ, cái đáng gì. Dù cũng may quần áo cho bọn nhỏ, đến lúc đó chúng cùng , tiện đường chỉ cho cô là .”

 

Hơn nữa, tài may vá của Lữ Linh Chi cũng tiếng trong quân khu, nên thường xuyên đến nhờ chị chỉ dẫn.

 

Liễu Tố Tố dành cả buổi chiều, cùng Lữ Linh Chi xong một chiếc mũ lưỡi trai. Hiện tại nguyên vật liệu đủ, màu vải ở Cung Tiêu Xã cô đều thích, buồn cả buổi, cuối cùng Hàn Liệt hỏi cô: “Màu xanh quân đội thế nào?”

 

“Màu xanh quân đội đương nhiên !” Đây chính là màu sắc thịnh hành nhất hiện nay, hơn nữa bất kể là bé trai bé gái đều thích. “ vải màu xanh quân đội mua , cũng thể tháo quần áo của .”

 

Đó là quân phục, dù cũ mặc , cô cũng cảm thấy bảo quản cẩn thận.

 

Hàn Liệt : “Không quân phục, em theo .”

 

Liễu Tố Tố theo phòng ngủ của Hàn Liệt và mấy đứa trẻ. Ở đây cũng một cái tủ quần áo, bên trong quần áo đều xếp gọn gàng. Từ cùng, Hàn Liệt lấy một chồng vải, giũ xem thì phát hiện hóa là ga trải giường: “Cái cũng là bộ đội phát, dùng mấy , dùng ?”

 

Trước đây khi ở ký túc xá, đều ngủ giường đơn, bây giờ chuyển sang giường đất, loại ga trải giường tương đối hẹp liền dùng .

 

“Đương nhiên là !” Liễu Tố Tố gật đầu, ga trải giường còn mới, cắt một mảnh mũ, phần còn còn thể may cho bọn nhỏ một bộ quần áo. Tiểu quân phục màu xanh quân đội, mặc ngoài thật thể diện bao.

 

Nhìn dáng vẻ cô mắt cong cong, Hàn Liệt cũng nhịn cong khóe miệng.

 

Cứ như , sự giúp đỡ của Lữ Linh Chi, Liễu Tố Tố nhanh một chiếc mũ lưỡi trai. Hiện tại vật liệu độn thích hợp vành mũ phía , cô chỉ thể tìm một tờ giấy cứng hơn thế, dán lên mấy thanh tre mỏng, để vành mũ thể lên.

 

Làm như chắc chắn bằng mũ lưỡi trai thật, thậm chí còn thô ráp, nhưng Hàn Cẩm thích chịu , ôm c.h.ặ.t chiếc mũ nhỏ của , đến ngủ cũng cởi .

 

Sau vẫn là Hàn Liệt với bé: “Dì con bỏ bao nhiêu tâm tư để chiếc mũ , nếu con cởi , lát nữa ngủ đè bẹp thì ?”

 

Hàn Cẩm lắc đầu, bé ngủ ngoan, sẽ đụng .

 

Hàn Liệt dùng ánh mắt hiệu cho Hàn Tiền và Hàn Trình đang chơi đùa bên cạnh: “Con sẽ đụng , còn các em?”

 

Lần đầu tiên ngủ cùng , sáng hôm tỉnh dậy, bé liền phát hiện Hàn Trình vốn ngủ cùng đầu giường với , chạy sang đầu bên , suýt nữa còn gác chân lên mặt bé.

 

Hàn Cẩm im lặng, cuối cùng vẫn cởi mũ , cất cẩn thận.

 

Tuy chỉ Hàn Cẩm cần mũ, nhưng sợ mấy đứa trẻ khác vui, Liễu Tố Tố liền tìm Lữ Linh Chi, nhờ chị dạy may quần áo.

 

Lữ Linh Chi tò mò : “Tiểu Liễu, vải còn của cô đủ để may bốn bộ quần áo , cô còn nữa ?”

 

Liễu Tố Tố nghĩ nghĩ: “Hình như còn.”

 

Nói xong cô tủ thoáng qua, quả thật còn, đều là ga trải giường màu xanh quân đội, màu sắc tuy nhạt hơn một chút, nhưng đều bảo quản .

 

Liễu Tố Tố lấy tất cả , định đóng cửa thì ngẩng đầu thấy quần áo của Hàn Liệt treo bên trong ít miếng vá, chắc là tự khâu lên, đường may thô ráp nhưng cũng đặc biệt gọn gàng.

 

Liễu Tố Tố sững sờ, đàn ông mà ngay cả quần áo cũng vá, chẳng lẽ đàn ông tham gia quân ngũ đều văn võ song ?

 

“Tiểu Liễu?”

 

“Ai!” Liễu Tố Tố vội vàng treo quần áo lên ngoài.

 

Nhìn thấy cô cầm ga trải giường trong tay, Lữ Linh Chi sững sờ: “Đây đều là Tiểu Hàn để ? Tiểu Hàn thật lo cho gia đình, mấy thứ còn giữ như . Cô lão Lưu nhà , bộ đội phát ga trải giường, xoẹt xoẹt cái là chẳng còn gì!”

 

Liễu Tố Tố , đột nhiên nghĩ tới điều gì, hỏi: “Chị dâu, quần áo lớn và quần áo trẻ con , ngoài kích cỡ , còn khác biệt gì nữa ?”

 

Cô đột nhiên chút may cho Hàn Liệt hai bộ quần áo.

 

Cũng vì ý tưởng đột nhiên nảy , khi thành công việc ngoài đồng, hai ngày nay Liễu Tố Tố hễ rảnh là may quần áo. Khi sĩ quan hậu cần và Đoàn trưởng Vương tìm đến nhà, cô vặn may xong một bên tay áo, đang mỏi cổ, chuẩn dậy một chút thì thấy gọi bên ngoài.

 

Liễu Tố Tố giật , chút nghi hoặc ngoài, thấy đến thì càng nghi hoặc: “Hai vị là…?”

 

Sĩ quan hậu cần định trả lời, Hàn Trình đang chơi trong sân phát hiện ông, vội vàng chạy tới bằng những bước chân ngắn ngủn: “Nha, chú Triệu, chú thật sự đến , còn mang theo cá nữa!”

 

Sĩ quan hậu cần cảm thấy chiếm lợi thế mặt Đoàn trưởng Vương, vui mừng tả xiết, cố ý giơ cằm về phía Đoàn trưởng Vương. Dáng vẻ đó khiến Đoàn trưởng Vương trong lòng vô cùng hối hận, ông nghĩ đến việc mang theo chút đồ vật đến đây chứ!

 

“Đâu , chú Triệu hứa với cháu thì quên !”

 

“Chú Triệu thật , món ngon cháu chia cho chú ăn!” Hàn Trình miệng hào phóng, đôi mắt thì dán c.h.ặ.t hai con cá rời.

 

Liễu Tố Tố thấy một già một trẻ còn đang trò chuyện, vội vàng ngắt lời: “Hay là hai vị trong , chúng chuyện gì thì trong .”

 

Tuy hai vị là ai, nhưng quân phục họ, Liễu Tố Tố lập tức nghĩ đến chắc là đến tìm Hàn Liệt. Vừa định Hàn Liệt lúc nhà thì sĩ quan hậu cần mở miệng: “Tiểu Liễu , đến tìm cô.”

 

Lời nghẹn trong cổ họng: “Tìm ?”

 

, hỏi cô hứng thú đến nhà ăn chúng việc ? Làm đầu bếp, những việc khác cô cần bận tâm, chỉ cần nấu cơm là .” Sĩ quan hậu cần .

 

Đoàn trưởng Vương bên cạnh hừ lạnh một tiếng trong lòng, ông , gặp ở đây chắc chắn chuyện , quả nhiên là , thật sự đến tranh giành với ông.

 

Nếu là khác, ông chắc chắn sẽ gì, nhưng hiện tại đúng là lúc ông đang chất đầy nghi vấn hỏi Liễu Tố Tố, nếu cô thật sự sĩ quan hậu cần lừa đến nhà ăn, sang năm ông còn mà ngẩng cao đầu chứ?!

 

“Tiểu Liễu, hôm nay đến cũng hỏi cô, hứng thú đến văn phòng chúng việc ?”

 

Liễu Tố Tố: “Văn phòng của ngài?”

 

Nếu Liễu Tố Tố là nghi hoặc, thì Lữ Linh Chi bên cạnh trợn tròn mắt.

 

Chị giống Liễu Tố Tố mới đến lâu, chị ở đây gần bốn năm, quen thuộc quân khu còn hơn cả quê . Cũng chính vì thế, chị đặc biệt rõ ràng việc công việc trong quân khu khó đến mức nào, dù gia đình quân nhân trong quân khu nhiều, nhưng vị trí công việc chỉ bấy nhiêu, sớm đầy , trừ khi nghỉ việc, nếu thì quả thực còn khó hơn lên trời!

 

hôm nay chị thấy gì? Vậy mà cơ hội việc chủ động tìm đến tận cửa, hơn nữa là hai cái!

 

Vị Đoàn trưởng Trương chị quen, nhưng sĩ quan hậu cần thì , dù ở nhà ăn tuyệt đối là một công việc nhàn hạ, ngay cả chị đây cũng từng động tâm tư, chồng , những vợ quân nhân ở nhà ăn đều xếp hàng dài đến tám trăm dặm, hơn nữa tài nấu nướng của chị cũng chỉ tàm tạm, cuối cùng đành từ bỏ.

 

Hiện tại thấy sĩ quan hậu cần mà chủ động đến tận cửa, còn mang theo hai con cá, Lữ Linh Chi mà còn mừng cho Liễu Tố Tố, chỉ cần thể nhà ăn việc, tương lai thể cần lo lắng nữa !

 

Lữ Linh Chi cảm thấy Liễu Tố Tố chắc chắn sẽ đồng ý với sĩ quan hậu cần, nhưng ngoài ở đây cũng tiện, liền tìm cớ về .

 

Vừa đến cửa nhà, chồng chị thấy nụ mặt chị, liền hỏi chị chuyện gì. Lữ Linh Chi liền : “Con đang mừng cho Tiểu Liễu đó, cô thật đúng là phúc khí, mới đến lâu, sĩ quan hậu cần tìm đến tận cửa hỏi cô ở nhà ăn .”

 

Mẹ chồng chị lập tức : “Tiểu Liễu? Đồng chí Liễu nhà Phó đoàn trưởng Hàn, vợ của ?”

 

!” Lữ Linh Chi xong, thấy vẻ mặt chồng tự nhiên lắm, liền hỏi bà .

 

Mẹ chồng chị xua tay: “Hại, con đừng mừng quá sớm, vị đồng chí Liễu chắc chắn nhà ăn !”

 

Lữ Linh Chi nhíu mày: “Sao , sĩ quan hậu cần đều tự tìm đến tận cửa mà.”

 

“Bởi vì Thái đại nương ưa cô !” Mẹ chồng Lữ Linh Chi là đặc biệt đến đây để trông cháu, tuổi cao cũng nhiều việc, ngoài chăm sóc cháu thì bà dạo khắp nơi, lâu dần liền quen đặc biệt với một nhóm các đại nương giúp ở nhà ăn.

 

Mấy hôm bà qua đó, liền thấy Thái đại nương đang phát kẹo, hỏi đây là gì, quen liền kể chuyện Liễu Tố Tố đắc tội Thái đại nương một , : “Cái vị đồng chí Liễu tìm cách cũng , ai bảo cô đắc tội Thái đại nương chứ.”

 

giang hồ ở đó, nhà ăn mười mấy hai mươi , bên cũng ít chuyện.

 

Tuy cầm quyền ở nhà ăn là sĩ quan hậu cần, nhưng ai cũng , sĩ quan hậu cần quá thích quản chuyện, Thái đại nương ỷ con trai là phó đoàn trưởng, con dâu là đoàn văn công, bản tuổi cao, việc lâu, liền cậy già lên mặt, cả nhà ăn đều ít lời bà .

 

Mẹ chồng Lữ Linh Chi liền nhíu mày, nhưng cũng gì, dù chuyện liên quan gì đến bà, bà cũng đắc tội bất kỳ ai.

 

Lúc con dâu như xong, mới kể chuyện .

 

Lữ Linh Chi tin: “Chắc là thể , sĩ quan hậu cần đều tự đến mà.”

 

“Sao thể, Thái đại nương cũng vỗ n.g.ự.c , ai dám cho đồng chí Liễu nhà ăn, đó chính là đội trời chung với bà , bà việc lâu như , sĩ quan hậu cần chắc chắn giao tình với bà …”

 

“Bà thật sự như ?”

 

Đột nhiên, phía truyền đến một giọng , Lữ Linh Chi kinh ngạc, đầu là sĩ quan hậu cần, trực tiếp mắt choáng váng: “Sĩ quan hậu cần, ngài đến đây?”

 

Sĩ quan hậu cần mặt hổ, trông tâm trạng đặc biệt : “Thím , Thái đại nương thật sự như ?”

 

Mẹ chồng Lữ Linh Chi dám dối, lập tức gật đầu: “Nói, , nhưng mà ngài đừng cho khác là con nha.”

 

Trên mặt bà lộ vẻ sợ hãi, rõ ràng là sợ Thái đại nương tìm cơ hội bắt bà.

 

Không ngờ lời sĩ quan hậu cần càng tức giận, ngày thường Thái đại nương ở nhà ăn tự cao tự đại, ông quả thật thấy hai , nhưng mỗi thấy thái độ bà thì truy cứu kỹ, nhưng ngờ ngầm kiêu ngạo đến thế, cái nhà ăn ai , ai , ông một sĩ quan hậu cần còn thể quyết định, bà còn thể chủ cái ?!

 

Sĩ quan hậu cần sắc mặt xanh mét, gì, trực tiếp về nhà ăn.

 

Vừa , Tiểu Phương liền đón lên: “Sĩ quan hậu cần, vị đồng chí Liễu ngày mai khi nào đến ạ… Ngài ạ?”

 

Sĩ quan hậu cần uống nước miếng: “Đồng chí Liễu ngày mai sẽ đến , cô chuyện khác.”

 

“Không đến ?!” Tiểu Phương trợn tròn mắt, thời buổi còn đến nhà ăn việc ?!

 

“Ngài chỉ vì chuyện mà tức giận ?”

 

Sĩ quan hậu cần trừng mắt một cái: “ đến mức , còn vì chuyện mà tức giận?”

 

Nói thật, khi Liễu Tố Tố từ chối ông ngay từ đầu, ông cũng kinh ngạc tả xiết, phản ứng kịp, nhưng ông cũng cần tức giận, chỉ là cảm thấy chút đáng tiếc mà thôi.

 

Liễu Tố Tố lập tức : “Tuy em thể đến nhà ăn giúp ngài, nhưng nếu ngài thời gian, trong nhà món ngon, em sẽ bảo Tiểu Trình mang qua cho ngài thử.”

 

Lời khiến sĩ quan hậu cần trong lòng thoải mái cực kỳ, lập tức đồng ý. Liễu Tố Tố trả cá cho ông, ông kiên quyết chịu nhận: “Tiểu Liễu cô cứ nhận lấy , nếu ăn hết thì đến lúc đó bảo Tiểu Cẩm mang nửa con đến cho cũng .”

 

Nói xong còn chớp chớp mắt, khiến Đoàn trưởng Trương bên cạnh quả thực hận thể ông là một lão ngoan đồng, còn chiếm tiện nghi của đàn em nữa chứ!

 

Liễu Tố Tố lập tức gật đầu: “Được ạ!”

 

Dừng ở đây, tâm trạng sĩ quan hậu cần đều . Ông tức giận, đó là vì lời Lữ Linh Chi và chồng chị . Ông bao giờ nghĩ Thái đại nương mà ở nhà ăn thể lộng quyền đến thế, hơn nữa bà như , những khác còn kéo bè kết phái thế nào nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-14-tranh-doat-nhan-tai-han-liet-ra-tay-day-do.html.]

 

Cứ thế , một nhà ăn nhỏ bé cũng sẽ trở nên khí chướng mù mịt.

 

“Bảo khi bận xong thì đến văn phòng một chuyến, từng một , hết gọi Thái đại nương đến đây cho !”

 

Thấy sĩ quan hậu cần vô cùng nghiêm túc, Tiểu Phương cũng dám trì hoãn, lập tức gọi .

 

Thái đại nương lúc còn chẳng gì, chỉ cho rằng sĩ quan hậu cần gọi chuyện gì dặn dò, tủm tỉm , mắng xối xả một trận, cả lập tức choáng váng.

 

Không chỉ là bà , mà cả những khác đang chờ bên ngoài, ai mà sĩ quan hậu cần là tính cách ôn hòa chứ, đột nhiên nổi giận lớn như . Tuy bên trong là Thái đại nương, nhưng trong lúc nhất thời những khác cũng bắt đầu lo lắng, sợ ngọn lửa cháy đến .

 

thảo luận nửa ngày, cũng kết quả, cuối cùng chỉ thể chạy đến cầu Tiểu Phương, hỏi chuyện gì xảy .

 

Tiểu Phương tự nhiên sẽ chuyện là do Liễu Tố Tố chịu đến nhà ăn việc mà , dù hiện tại còn nghĩ từ chối, hơn nữa lời cũng chuyện gì vẻ vang, liền chỉ : “Muốn , thì hãy suy nghĩ kỹ xem mấy ngày nay các và Thái đại nương gì!”

 

Làm gì?

 

Mấy , đột nhiên liền phản ứng .

 

Đó chính là chuyện Thái đại nương cho họ kẹo!

 

Nói , hóa chuyện liên quan đến vị đồng chí Liễu !

 

Mấy phản ứng , hỏi Tiểu Phương: “Vậy đồng chí Liễu sẽ đến ?”

 

Thực hôm đó họ cảm thấy Thái đại nương chuyện bé xé to, quân khu bao nhiêu vợ quân nhân đến nhà ăn giúp mà thành công, dựa mà Liễu Tố Tố .

 

họ cũng , dù tiện nghi ai mà chiếm chứ.

 

Tiểu Phương : “Các cảm thấy sẽ đến ?”

 

Ý của là nếu đến thì , nhưng những khác hiểu sai ý, cho rằng Liễu Tố Tố đến , là vì Thái đại nương xen mới đến .

 

Mọi “tê” một tiếng, cục đá trong lòng rơi xuống đất, xem kẹo của họ bảo vệ .

 

Trong văn phòng, Thái đại nương tâm trạng như những , còn đang nghĩ chuyện kẹo. Lúc cả đều choáng váng, ngờ chỉ vì một chuyện nhỏ như , sĩ quan hậu cần khai trừ bà !

 

Thái đại nương kêu trời đất, xin sĩ quan hậu cần cho một cơ hội nữa, nhưng sĩ quan hậu cần căn bản để đẩy vòng vòng, ngay cả những bình thường quan hệ với bà cũng ai cầu tình , bởi thể thấy Thái đại nương nhân duyên tệ đến mức nào.

 

Chuyện Thái đại nương định , nhưng chuyện truyền ngoài. Vừa lúc Hàn Liệt đến văn phòng Sư trưởng Chung báo cáo kết quả thi đấu nội bộ đoàn, thấy phía đang chuyện , bước nhanh hai bước chặn : “Hai vị đồng chí, các mới ?”

 

Hai thấy Hàn Liệt thì kinh ngạc, dù Phó đoàn trưởng Hàn trong quân đội tiếng là “khiến quỷ cũng sầu”, chỉ năng lực mạnh, mà còn nghiêm nghị. Nếu đắc tội , thì chẳng kết cục gì.

 

Hiện tại họ chỉ thị phi lưng vợ , mà còn chính đương sự bắt , hai vội vàng : “Phó đoàn trưởng Hàn ngài đừng nghĩ nhiều, chúng nhiều chuyện, là họ đều đang truyền đó, Thái đại nương hại đồng chí Liễu nhà ăn, nhưng sĩ quan hậu cần cũng nổi giận, cho Thái đại nương nghỉ việc .”

 

“Thái đại nương?” Hàn Liệt nhíu mày, “Mẹ của Phó đoàn trưởng Thái?”

 

“Là bà .”

 

“Bà đồng chí Liễu nhà ăn?” Hàn Liệt trầm giọng hỏi. Liễu Tố Tố quả thật với nhà ăn, nhưng cô , nghĩa là cô thể khác bắt nạt.

 

“Cái thì .” Hai xong, vội vàng chuồn , sợ Hàn Liệt bắt .

 

họ , Hàn Liệt hiện tại rảnh truy cứu họ, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sắc mặt như thường báo cáo công tác cho Sư trưởng Chung. Sau khi ngoài, vốn định trực tiếp về, nhưng hiện tại đến giờ tan huấn, cũng chỉ thể đường cũ.

 

Hình Tiểu Quân thấy trở , lập tức đón lên: “Phó đoàn trưởng, chúng thi đấu cuối cùng cũng kết thúc , hôm nay thể cho các chiến sĩ về nghỉ ngơi sớm một chút ?”

 

Hình Tiểu Quân giật : “À, thi xong …”

 

Lời còn dứt, liền thấy Hàn Liệt lập tức về phía đoàn bên cạnh.

 

Quân khu Tây Nam đông , đối ngoại là một sư, nhưng thực là tăng cường. Đoàn trưởng gần mười , mà trong đó, chức vụ Đoàn trưởng, Giáo viên chủ nhiệm, Phó đoàn trưởng, chỉ Hàn Liệt là một duy nhất. Nguyên nhân cũng đơn giản, còn quá trẻ, thăng chức quá nhanh sợ ảnh hưởng , Sư trưởng Chung học hỏi kinh nghiệm thêm.

 

Hàn Liệt đối với những điều cả, nhưng quân đều , Hàn Liệt danh nghĩa là phó đoàn trưởng, thực cũng khác gì đoàn trưởng, đoàn của họ đều thuộc quyền quản lý của .

 

Mà đoàn bên cạnh thì giống, đoàn trưởng họ Thạch, phó đoàn trưởng quyền chính là Phó đoàn trưởng Thái. Thấy Hàn Liệt đột nhiên đến, ông còn nghi hoặc một chút, chỉ thấy Hàn Liệt mặt Phó đoàn trưởng Thái, thẳng: “Phó đoàn trưởng Thái, hứng thú đến luận bàn một chút ?”

 

Luận bàn?

 

Phó đoàn trưởng Thái lập tức ý tưởng . Ai mà Hàn Liệt một công phu, ngày thường đều là chọn phái thi đấu với các chiến khu khác, quân khu của họ căn bản mấy thể đ.á.n.h .

 

Hơn nữa cao bằng , lực bằng , so cái gì? Chờ đ.á.n.h ?

 

lời từ chối còn , Đoàn trưởng Thạch : “Thằng nhóc mà chủ động đề nghị thi đấu ? Tiểu Thái, cứ đấu với ! Cũng thể để họ coi thường của đoàn ba chúng !”

 

Hai ngày nay là thi đấu nội bộ đoàn, các đoàn thi đấu với . Lúc Hàn Liệt cùng Phó đoàn trưởng Thái đấu một trận, xung quanh lập tức tụ tập một đám đông , lớn tiếng : “Phó đoàn trưởng Thái mau đồng ý ! Đoàn ba chúng thể thua!”

 

Trước mặt một đám tân binh, dù Phó đoàn trưởng Thái nhát đến mấy, cũng thể , nếu ai còn phục tùng quản lý của ông nữa?

 

Chỉ thể c.ắ.n c.h.ặ.t răng dậy: “Phó đoàn trưởng Hàn, xin chỉ giáo nhiều.”

 

“Đa tạ.” Hàn Liệt gật đầu.

 

Phó đoàn trưởng Thái cởi áo khoác, định họ điểm đến tức dừng thì nắm đ.ấ.m của Hàn Liệt giáng xuống. Ông kinh hô một tiếng lập tức né tránh, nhưng kịp , nắm đ.ấ.m to như bát tô đến mặt, đau đến mức ông lập tức kêu dừng, đ.á.n.h nữa.

 

Hàn Liệt thể cho ông cơ hội , một quyền một quyền, tiếng xé gió ngừng vang lên, Phó đoàn trưởng Thái mặt mồ hôi đầm đìa.

 

Hàn Liệt tuy tức giận, nhưng cũng thể xử trí theo cảm tính, khi đ.á.n.h cố ý tránh yếu hại, cũng thu ít sức lực, nên Phó đoàn trưởng Thái tuy đau đến chịu , nhưng tuyệt đối sẽ thương.

 

Thấy gần đủ , Hàn Liệt mới dừng , vẫn là một câu đơn giản vô cùng: “Đa tạ.”

 

Phó đoàn trưởng Thái đau đến nhăn nhó mặt mày: “Hàn Liệt! Cậu đây là tay tàn nhẫn đó!”

 

Lời Đoàn trưởng Thạch bên cạnh nhíu mày: “Tiểu Thái, thương , đừng bậy!”

 

Chiêu thức của Hàn Liệt ông rõ ràng, chiêu nào cũng thu . Trong tình huống , chỉ thể trách Phó đoàn trưởng Thái tự học nghệ tinh, hề sức phản kháng.

 

Hơn nữa với lực độ của Hàn Liệt, căn bản tính là quá đáng. Hai ngày nay thi đấu nội bộ đoàn, một tân binh còn tay tàn nhẫn hơn Hàn Liệt.

 

Đoàn trưởng Thạch nửa điểm cũng cảm thấy Hàn Liệt là đang lấy công báo tư thù, chỉ thể trách Phó đoàn trưởng Thái tự ngày thường chịu huấn luyện , hơn nữa trong tình huống , ông còn lời tay tàn nhẫn, đó chính là cố ý châm ngòi. Trong quân đội quan trọng nhất là đoàn kết, như , khác nghĩ thế nào?

 

Phó đoàn trưởng Thái nghiến răng nghiến lợi: “Cậu gì mà đối xử với như ?!”

 

Hàn Liệt mặc áo khoác xong, hai bước mới hạ giọng : “Về hỏi .” Nói xong, lập tức .

 

Tại chỗ, Phó đoàn trưởng Thái phản ứng gì xong, càng phẫn nộ hơn, dậm chân thật mạnh, kết quả liên lụy đến chỗ đau, lập tức kêu t.h.ả.m thiết thôi.

 

Đoàn trưởng Thạch quả thực nỡ , gọi hai bảo họ đưa Phó đoàn trưởng Thái đến bệnh viện, còn thì đang cân nhắc, xem loại thi đấu giữa các đoàn cần tổ chức nhiều hơn, để Phó đoàn trưởng Thái còn hư hỏng như nữa.

 

Rời khỏi sân huấn luyện xong, Hàn Liệt liền ngừng nghỉ về nhà, thẳng phòng bếp, phát hiện đồ ăn xong, dùng chén lớn đậy , nhưng Liễu Tố Tố thấy bóng dáng.

 

Hàn Liệt trong lòng chùng xuống, lập tức khắp cả nhà, phát hiện , mày nhíu càng c.h.ặ.t.

 

May mà lúc Hàn Trình chạy : “Chú Hàn, chú tìm gì ?”

 

Hàn Liệt bé: “Mẹ con ?”

 

“Mẹ nhà Đại Cường đưa chút đồ, lát nữa sẽ về, chú Hàn, chú tìm việc gì ?”

 

Hàn Liệt nhẹ nhàng thở : “Không việc gì.” Chỉ cần buồn bực trong lòng là .

 

Liễu Tố Tố mới xong hai con cá mà sĩ quan hậu cần mang đến. Cá là cá trích, tuy chỉ nặng một cân nhưng hương vị đặc biệt tươi ngon. Cô chia cá đôi, chiên vàng hai mặt cho nồi đất bắt đầu nấu canh.

 

Trong nhà đậu phụ, Liễu Tố Tố liền ngâm đậu nành mang từ quê lên một lát, cùng cá trích hầm nhỏ lửa chậm rãi. Chờ đến khi thịt cá mềm nhừ, cho thêm chút muối gia vị đơn giản, rắc thêm chút hành lá điểm xuyết, hương vị đặc biệt tươi ngon.

 

Cô múc một bát bảo Hàn Trình và Hàn Tiền cùng mang đưa cho sĩ quan hậu cần. Phần còn , chia nửa con cho Lữ Linh Chi, cảm ơn chị mấy ngày nay dạy cô may quần áo.

 

Kết quả canh cá mới đưa qua đó, Lữ Linh Chi đột nhiên nhét cho cô một túi bánh quy, bảo cô giữ tâm trạng , ngàn vạn đừng vui!

 

Liễu Tố Tố sững sờ, định cô tâm trạng khá mà, nhưng Tam Cường lúc ồn đòi ăn cơm, chị Lữ thời gian giải thích, vội vàng về phòng.

 

Liễu Tố Tố cũng vội vã nấu cơm, dứt khoát liền cầm bánh quy về .

 

Hàn Liệt vẫn luôn chờ ở cửa phòng, thấy cô trở , vội vàng qua: “Đây là…?”

 

“Bánh quy, chị Lữ cho, bảo em giữ tâm trạng .” Liễu Tố Tố chút bất đắc dĩ, cô cảm thấy đây là chị Lữ đang tìm cớ tặng đồ cho cô, ai, bây giờ thật thà quá cũng , ân tình đều trả xong.

 

vẻ bất đắc dĩ của cô rơi mắt Hàn Liệt liền cho rằng cô thật sự tâm trạng , hơn nữa ngay cả chị Lữ cũng , còn cầm đồ vật… Hàn Liệt đột nhiên hối hận, nên dễ dàng buông tha Phó đoàn trưởng Thái.

 

Liễu Tố Tố phát hiện sự bất thường của , liền gọi bọn nhỏ bắt đầu ăn cơm.

 

Chờ đến khi ăn cơm xong, Hàn Liệt tới rửa bát. Liễu Tố Tố phản đối, dù mỗi chỉ cần Hàn Liệt rảnh, đều là cô nấu cơm rửa bát.

 

Cô gật đầu, bảo mấy đứa trẻ mau tắm rửa, để sớm giặt quần áo.

 

Trẻ con bốn năm tuổi tự tắm rửa, Liễu Tố Tố bình thường chỉ cần giúp đỡ xách nước ấm là . Kết quả hôm nay tay còn chạm thùng gỗ, Hàn Liệt giành lấy: “Anh .”

 

Liễu Tố Tố chút nghi hoặc, nhưng cũng nghĩ nhiều: “Được, nhớ pha ít nước lạnh cho chúng nó.”

 

Nói xong chuẩn giã bồ kết. Hiện tại thời tiết càng ngày càng nóng, mấy đứa nhóc thích chạy ngoài chơi, cách một ngày là gội đầu một mới .

 

Hiện tại dầu gội đầu, gội đầu, điều kiện tương đối thì dùng loại xà phòng giặt quần áo, kém hơn thì tự hái bồ kết.

 

Liễu Tố Tố thì thiếu tiền mua xà phòng, nhưng cô luôn cảm thấy dùng đồ giặt quần áo để gội đầu thì kỳ lạ, nên trực tiếp chọn bồ kết.

 

Muốn gội đầu, bồ kết giã nát, càng nát càng , vì công đoạn tương đối phức tạp, nên nhà họ đều gội đầu cùng lúc. Hiện tại thời tiết nóng lạnh, mấy đứa nhóc xếp thành một hàng, khi xả bồ kết xong, dùng khăn bông lau mạnh, chơi một lát trong sân là khô.

 

Bồ kết khó giã, nhưng gạt bỏ tạp chất bên . Dưới ánh nắng mặt trời, vẫn còn thấy , nhưng còn xong một quả , tay trống , giành mất .

 

“Để .”

 

Liễu Tố Tố nghi ngờ , càng cảm thấy kỳ lạ: “Đồng chí Hàn Liệt.”

 

Hàn Liệt ngẩng mắt, động tác trong tay thì ngừng.

 

Liễu Tố Tố : “Nói , sai chuyện gì . Giấu quỹ đen? Để ý đến đồng chí nữ khác…?”

 

“Em đừng bậy!” Hàn Liệt sắc mặt đỏ bừng, đặc biệt xem trong đầu Liễu Tố Tố đều là những gì, đột nhiên nghĩ đến phương diện .

 

Liễu Tố Tố thấy Đoàn trưởng Hàn trêu là mặt liền đỏ, nhịn bật : “Vậy rốt cuộc , tối nay kỳ lạ như .”

 

Hàn Liệt : “Không gì.”

 

“Anh chịu ? Anh thì em chỉ thể nghĩ theo hướng đó, cũng là vị đồng chí nữ nào …”

 

Hàn Liệt c.ắ.n c.h.ặ.t răng: “Anh em tâm trạng hơn.”

 

“Tâm trạng hơn? Em tâm trạng , giống chị Lữ, chuyện kỳ kỳ quái quái .” Liễu Tố Tố một cách kỳ lạ.

 

Hàn Liệt nhíu mày: “Em vì chuyện nhà ăn mà vui ?”

 

“Em vì vui, em vui vẻ lắm chứ, ngày mai em thể !” Liễu Tố Tố , cô vẫn luôn suy nghĩ chuyện gì đó, quên mất tin cho Hàn Liệt.

 

“Đi ? Em nhà ăn ?” Hàn Liệt kể những lời hôm nay, Liễu Tố Tố bừng tỉnh đại ngộ: “Em cứ , các đều chút kỳ lạ, hóa là vì chuyện nha.”

 

“Vậy chắc chắn là họ truyền sai , sĩ quan hậu cần hôm nay đến tìm em, nhưng em từ chối, vì ngày em sẽ Quân vụ sở việc!”

 

“Quân vụ sở!”

 

Hàn Liệt lúc kinh ngạc, mà là trực tiếp sững sờ tại chỗ.

 

 

 

Loading...