Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 12: Nuôi Gà Trồng Rau - Cuộc Sống Điền Văn
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy thằng nhóc mải chạy theo Thiết Đản nên xa, vả đông nên Liễu Tố Tố sĩ quan hậu cần tới, nhưng khi đến chợ, cô gọi lũ trẻ , bảo chúng xếp hàng ngay ngắn, rút dây vải trong túi , thuần thục buộc mấy đứa nhỏ cánh tay .
Hành động khiến Trần Nam bên cạnh kinh ngạc đến rụng rời.
“Tẩu t.ử, chị thế ……”
Cô bao giờ thấy ai nuôi con kiểu cả!
Liễu Tố Tố : “Tụi nó nghịch quá, thế cho an .”
“Cũng đúng.”
Trần Nam mà thấy ham, nếu đang bế đứa út tay cô cũng thử, vì con nhà cô còn nghịch hơn nhiều.
Chợ phiên cũng giống như phố bộ , hai bên đường là đủ loại sạp hàng bày bán đủ thứ, rực rỡ sắc màu, cái gì cũng , điểm chung duy nhất là cực kỳ đông .
Liễu Tố Tố mua đồ theo danh sách liệt kê, thứ cần nhất là hạt giống, hôm qua Trần Nam cho cô ít nhưng vẫn thiếu vài loại, đặc biệt là hạt ngô.
Giờ là tháng tư, trồng lúa mì chắc chắn kịp nữa, mà thể để đất hoang, nên Liễu Tố Tố định trồng ngô, thể ăn trực tiếp, bột ngô, ép dầu nấu đường đều .
Gần ba mẫu đất, lượng hạt giống ngô cần dùng ít, Liễu Tố Tố hỏi mấy dân làng mới mua , họ còn về nhà lấy vì ngờ lúc mua hạt giống ngô.
Trước khi , Liễu Tố Tố còn dặn: “Đồng chí ơi, nhà bác gà con , mua mấy con.”
Thời nuôi gà cấm gắt, nhà nào cũng thể nuôi, dân làng đó gật đầu bảo nhà đang ấp trứng, hỏi cô mua bao nhiêu.
“Càng nhiều càng ạ!” Liễu Tố Tố ngay, giờ chỉ tích lương thực mà còn tích thịt, gà nuôi lớn thành gà khô thể để lâu.
“Được, để về xem .” Người đó mất.
Nhà Trần Nam nuôi gà nên cần mua, lúc cô đang xem vải vóc, còn hỏi Liễu Tố Tố mua thêm .
“Chị cần , chị may vá.” Vả trong nhà vẫn còn. nhắc đến chuyện cô mới nhớ: “Tiểu Nam, tay nghề may vá của em thế nào?”
Trần Nam xua tay: “Em chỉ may bộ đồ đơn giản thôi, đến tay nghề giỏi nhất vùng thì là tẩu t.ử nhà Lữ.”
“Tẩu t.ử nhà Lữ ?”
“Vâng, ở ngay gần nhà chị đấy, chị may quần áo ạ?”
Liễu Tố Tố gật đầu, thực may quần áo, cô cho Hàn Cẩm một cái mũ, kiểu như mũ lưỡi trai.
Vì dạo Hàn Cẩm suốt ngày ở nhà với cô nên bé chịu bôi t.h.u.ố.c, nhưng vết sẹo bỏng mặt nên phơi nắng nhiều, vả bé cũng thấy tự ti, nếu cái mũ đội chắc sẽ hơn.
Hơn nữa Liễu Tố Tố cũng học cách may vá, thời vải vóc đắt, quần áo may sẵn càng đắt, học thì tốn kém quá.
“Thế lát nữa về tụi cùng qua tìm tẩu t.ử nhà Lữ nhé, chị tính lắm.” Trần Nam .
“Được.” Đang chuyện thì dân làng lúc nãy , ngoài hạt giống ngô còn mang theo bốn con gà con, Liễu Tố Tố dứt khoát trả tiền, thực cô còn nuôi lợn nữa, đợi lứa ngô thu hoạch lấy lõi ngô nuôi lợn là nhất, nhưng Trần Nam bảo chỉ đầu năm trại chăn nuôi mới lợn con.
“Đợi sang năm, Tiểu Nam cùng chị nuôi một con lợn nhé?” Liễu Tố Tố .
Nuôi lợn tuy mệt nhưng một con lợn lớn cũng hai ba trăm cân, thành thịt khô tích trữ, khi thiên tai đến ít nhất còn cái mà ăn cho đỡ thèm thịt.
Tuy còn hơn một năm nữa mới đến thiên tai nhưng cái gì cũng chuẩn sớm, vì thời buổi vật tư khan hiếm, kiếm cái ăn cái uống khó lắm.
“Vâng ạ.” Trần Nam thực cũng nuôi lợn, nhà đông con, nhu cầu ăn thịt lớn, tự nuôi lấy vẫn rẻ hơn mua.
——
Mua đồ xong xuôi cả đoàn về, về đến nhà Liễu Tố Tố dọn đồ cất ngăn nắp, hạt giống ngô cho thùng gỗ ngâm nước, đó cô cẩn thận bế mấy con gà con từ trong gùi .
“Tiểu Cẩm, đây con.”
Hàn Cẩm đang giúp Liễu Tố Tố dọn đồ, gọi liền lạch bạch chạy tới, nghiêng đầu cô.
Liễu Tố Tố đặt con gà con lòng bàn tay bé, dịu dàng : “Từ hôm nay, dì giao bốn con gà nhỏ cho con, con thể chăm sóc chúng thật , nuôi chúng lớn khôn ?”
Hàn Cẩm ngẩn : “Giao cho con ạ?”
“ , giao cho con.” Liễu Tố Tố mua gà con chỉ để lấy thịt mà còn vì Hàn Cẩm.
Trẻ con ai cũng thích động vật, nhất là những con vật nhỏ bé yếu ớt mới chào đời, Liễu Tố Tố giao gà con cho Hàn Cẩm nghĩa là trao cho bé một trách nhiệm mới, bé nghiêm túc chăm sóc thì chúng mới lớn . Cậu bé là chỗ dựa duy nhất của lũ gà con.
Điều lợi cho tâm lý của Hàn Cẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-12-nuoi-ga-trong-rau-cuoc-song-dien-van.html.]
Mấy con gà con mới nở vài ngày trông tròn ủng như cục bông, cái mỏ vàng nhạt kêu chiêm chiếp trong lòng bàn tay, Hàn Cẩm chúng chăm chú, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng.
nhanh, bé lắc đầu: “Dì ơi, con , chúng sẽ c.h.ế.t mất.”
Liễu Tố Tố hiểu bé đang lo nuôi nổi, cô : “Dì tin Tiểu Cẩm mà, vả khi nào bận quá con thể nhờ các em giúp đỡ đúng ? Các em quý con lắm, chắc chắn sẽ sẵn lòng giúp con thôi.”
Đây là cách cô thúc đẩy bé giao tiếp với những đứa trẻ khác.
Dù nhờ cô dặn dò mà ba đứa trẻ sẵn lòng nhận Hàn Cẩm , nhưng Liễu Tố Tố mong mỏi tình cảm em chúng xuất phát từ tận đáy lòng, thực sự trở thành một nhà.
Hàn Cẩm cục bông nhỏ trong lòng bàn tay, suy nghĩ một lát gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ!”
“Ngoan lắm!” Liễu Tố Tố đặt gà con một cái chậu đưa cho Hàn Cẩm, “Đi chơi con.”
Sau đó, nhân lúc Hàn Cẩm chú ý, cô gọi ba đứa trẻ dặn dò: “Dì các con đều thích gà con, nhưng dạo đại ca tâm trạng nên dì giao cho nuôi, nhưng gà con cũng là của chung cả nhà , nên các con thể qua giúp đại ca một tay, cùng nuôi gà lớn nhé?”
Liễu Tố Tố đầu nhưng cô công bằng, thể vì em Hàn Tiền tính cách hoạt bát mà lơ là cảm xúc của chúng, nếu sẽ là hại chúng chứ giúp chúng hòa thuận.
Thế giới của trẻ thơ đơn giản, tuy lúc đầu chúng hiểu gà con giao hết cho đại ca, nhưng giải thích xong chúng liền gật đầu ngay: “Mẹ ơi yên tâm, con chắc chắn sẽ giúp đại ca ạ!”
Hàn Tú Tú là hào hứng nhất: “Dì ơi, con thể cùng đại ca nhặt rơm ổ cho gà ạ?”
“Đương nhiên là , các con cứ tự bàn bạc với , miễn là đừng để gà con dính nước là .”
Liễu Tố Tố dặn dò thêm vài câu, thấy bốn đứa trẻ chung sống hòa thuận cô mới yên tâm bắt đầu trồng rau.
Mảnh đất trong sân rộng ba phân, trồng hết cũng khá vất vả, may mà hôm nay Hàn Liệt về sớm, về đến nhà cởi áo khoác bước tới: “Để cho, em nghỉ .”
Liễu Tố Tố thích nhất ở là sự tự giác, giống những đàn ông khác coi việc nhà việc của , về đến nhà là phịch xuống ghế như ông tướng đợi cơm.
Cô : “Cảm ơn Hàn đoàn trưởng, em nấu cơm đây!”
Hôm nay chợ mua mười mấy quả trứng gà, bán gà tặng thêm một bó rau hẹ tươi rói, Liễu Tố Tố định bánh rán nhân hẹ.
Bột mì trong nhà còn khá nhiều, cô đổ hơn nửa, nhào bột để sang một bên cho bột nghỉ. Sau đó cô trộn trứng gà với rau hẹ xanh mướt, thế là thể bắt đầu gói bánh.
Hôm nay Liễu Tố Tố cố ý nhiều một chút, xếp đĩa của Hàn Liệt năm cái bánh, lúc đưa qua Hàn Liệt cũng giật : “Cho hết chỗ ? Nhiều thế?”
Anh tuy ăn khỏe nhưng bình thường chỉ ăn lửng chứ dám ăn no, lương thực quý giá, ăn thả cửa thì trụ nổi.
Liễu Tố Tố : “Hôm nay vất vả , ăn nhiều một chút chứ.”
Ngày thường huấn luyện mệt, hôm nay về còn trồng hết chỗ rau, Hàn Liệt sắt , ăn nhiều .
Món bánh rán nhân hẹ mới lò thơm phức, vỏ giòn nhân mềm, nhưng cũng sánh bằng ấm trong lòng Hàn Liệt.
Trước đây ở đơn vị, mấy lính trẻ cứ hễ nhắc đến cuộc sống mơ ước là mong sớm lấy vợ, vợ con bên cạnh, giường ấm nệm êm. Lúc đó Hàn Liệt thấy đám chẳng chí tiến thủ gì cả, kết hôn thì vẫn sống thế thôi, gì khác biệt ?
giờ hiểu.
Trước đây khi sống một , bao giờ ai vì thấy mệt mà cố ý nấu món ngon cho bồi bổ. Cũng chẳng ai để ý thấy mỗi bữa chẳng dám ăn no mà cố ý chuẩn thêm phần cho .
Hàn Liệt c.ắ.n một miếng bánh rán nhân hẹ thơm ngon, vợ và lũ trẻ đang bên cạnh, trong mắt là niềm hạnh phúc giấu nổi.
——
Hàn Liệt sức dài vai rộng, việc cũng nhanh, ngay trong đêm đó trồng xong bộ mảnh đất rau.
Tối hôm đó trời đổ cơn mưa nhỏ, ruộng đất thấm nước là thể trồng ngô, Liễu Tố Tố và Hàn Liệt cùng việc, lúc rảnh rỗi Trần Nam và Hình Tiểu Quân cũng qua giúp một tay, ruộng tuy rộng nhưng việc gieo hạt quá phức tạp nên chỉ mất hai ba ngày là xong xuôi.
Hàn Liệt mấy ngày nay Liễu Tố Tố mệt lử nên bảo cô ngủ nướng một bữa, sáng mai thực đường mua đồ ăn sáng là .
Liễu Tố Tố đúng là mệt thật nên cố quá, ngủ đến tận 7 giờ mới dậy, nhưng ăn sáng xong, cô dặn lũ trẻ ở nhà chạy lung tung tự cầm d.a.o rựa ngoài.
Lần cô ruộng mà lên núi.
Lần Trần Nam dẫn cô qua, cô còn nhớ ở đó một rừng trúc.
Nhìn rừng trúc xanh mướt mắt, Liễu Tố Tố vung vung con d.a.o, trong lòng bỗng thấy hưng phấn lạ thường.
Vì chỉ cần kế hoạch của cô thành công, chỉ lứa ngô đảm bảo mà cô cũng sẽ sớm “công việc” thôi.
Lại còn là công việc đúng chuyên môn của cô nữa chứ.