Xuyên thư: 60 đại viện dưỡng oa ký - Chương 11: Họp Chợ Phiên - Tích Trữ Vật Tư

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:50:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Tố Tố , mà là thực đường.

 

Công việc ở thực đường trong mắt khác vẻ nhàn hạ, chút nước luộc, nhưng Liễu Tố Tố kiếp học hành bao năm, tâm nguyện lớn nhất là góp sức xây dựng tổ quốc, thời đại đất nước đang trong giai đoạn tái thiết, cô chỉ cần dạo một vòng là thấy quân khu còn nhiều chỗ cần cải thiện.

 

Đương nhiên, cô thể thẳng , nếu dù bà Dư Hồng Anh quý mến cô đến mấy cũng sẽ thấy cô chút tự lượng sức , nên khi thể hiện tài năng thực sự, Liễu Tố Tố định gì cả.

 

Cô mỉm : “Thím ơi, cháu cũng giấu gì thím, cháu tuy nhưng đây ở nhà, Tiểu Tiền và Tiểu Trình đều do cháu giúp chăm sóc, giờ lên đây tùy quân, một nách bốn đứa trẻ, Hàn bận, một cháu thực sự lo xuể.

 

Nên mắt cháu định ngay, đợi chăm sóc lũ trẻ khỏe mạnh hơn một chút, cháu cũng quen dần với cuộc sống ở đây mới tính chuyện công việc ạ.”

 

Bà Dư Hồng Anh nghĩ thấy cũng đúng, bà chỉ hai trai một gái mà hồi trẻ mệt bở tai .

 

“Cháu đúng, lo cho gia đình vẫn là quan trọng nhất.” Bà thầm nghĩ quan tâm Tiểu Liễu nhiều hơn, đừng để cô mới tới mệt quá mà đòi về.

 

Thấy bà Dư Hồng Anh hỏi thêm, Liễu Tố Tố mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngờ cô mới thoái thác xong, đến tối Hàn Liệt nhắc chuyện .

 

“Hôm nay thím Dư qua chơi ?” Hàn Liệt hỏi.

 

Liễu Tố Tố đang danh sách đồ cần mua cho phiên chợ ngày mai, cô định mua một thể những thứ còn thiếu cho đỡ mất công, “Vâng, thím mời hai đứa hôm nào qua nhà ăn cơm, còn định giới thiệu em kế toán ở thực đường, em khéo léo từ chối .”

 

Nếu là đây, Hàn Liệt chắc chắn sẽ hỏi lý do, nhưng giờ cô là sinh viên đại học chuyên khoa, tưởng cô chê công việc ở thực đường, cũng đúng, thế thì đúng là đại tài tiểu dụng.

 

Anh : “Bằng cấp của em kể với ai, nên thím Dư , để mai qua một tiếng, em thể trường học giáo viên.”

 

Trường học thiếu giáo viên, nhưng với bằng cấp cao như Liễu Tố Tố, dù thiếu họ cũng sẽ thu xếp cho cô một vị trí.

 

Liễu Tố Tố ngẩng đầu lên: “Em . Em giáo viên.”

 

“Không giáo viên? Vậy em……” Hàn Liệt chợt hiểu , “Em việc liên quan đến kiến trúc ?” Anh chợt nhớ chuyên ngành của Liễu Tố Tố là kiến trúc.

 

Liễu Tố Tố nhướng mày: “Không hổ là phó đoàn trưởng, thông minh!”

 

Bị khen bất ngờ, Hàn Liệt chút bất đắc dĩ: “Quân khu việc đó cho em , em đừng bừa, điều Tây Bắc đấy.”

 

Tây Bắc đang cần xây dựng, nếu là khác Hàn Liệt chẳng ý kiến gì, nhưng Liễu Tố Tố là phụ nữ, môi trường đó chịu nổi? Vả cô mà thì cái nhà tan đàn xẻ nghé mất.

 

Nghĩ đến khả năng đó, Hàn Liệt thấy lòng thắt , tại , chỉ nghĩ là lũ trẻ sống cảnh như đây.

 

Liễu Tố Tố đang nghĩ gì, ngẩng đầu : “Quân khu thì nghĩ cách cho nó chứ, bảo đời vốn đường, mãi thì thành đường thôi.”

 

Cái gì mà “nghĩ cách cho nó ”?

 

Hàn Liệt chẳng thấy yên tâm chút nào, ngược càng lo hơn: “Em đừng bừa đấy!”

 

“Yên tâm mà.” Nói xong, thấy Hàn Liệt vẫn chằm chằm, cô tiếp: “Em là phụ nữ, suốt ngày vướng bận lũ trẻ, bừa chứ. Em đùa thôi.”

 

Hàn Liệt cũng chẳng nghĩ thể gì, tưởng cô đùa thật, định ngoài thì sực nhớ: “Hôm nay hỏi sư trưởng, ông bảo thẩm tra chính trị của em còn chờ một thời gian nữa mới kết quả.”

 

“Vâng.”

 

—— Nếu em sốt ruột thì để vài ngày nữa qua hối thúc.

 

Nửa câu kịp câu trả lời thản nhiên của Liễu Tố Tố chặn họng.

 

Liễu Tố Tố Hàn Liệt đang đực đó: “Sao thế ?”

 

Cô thực sự chẳng vội chút nào, ngược còn mong thẩm tra chính trị kết quả càng chậm càng . Chứ nếu kết quả hai đăng ký, vạn nhất Hàn Liệt ý định gì thì cô cũng chẳng từ chối thế nào cho .

 

Hàn Liệt ngốc, đương nhiên thấy Liễu Tố Tố chẳng hề sốt ruột, nghĩ đến việc hôm nay hớt hải chạy tìm sư trưởng, bỗng thấy lòng hụt hẫng, nhưng chẳng rõ tại .

 

Cuối cùng chỉ lắc đầu: “Không gì.”

 

Rồi .

 

Liễu Tố Tố nhận vẻ kỳ lạ của Hàn Liệt, xong danh sách cô thấy Hàn Tú Tú chui chăn, đôi mắt sáng lấp lánh đang , phát hiện là cô bé vội chui tọt trong, chỉ để cái đầu xù xì.

 

“Sao con ngủ?”

 

Hàn Tú Tú thò đôi mắt , giọng nũng nịu: “Con đợi dì ạ.”

 

Cô bé ngoan ngoãn trông đáng yêu vô cùng, Liễu Tố Tố thấy lòng như tan chảy, cô lên giường cạnh cô bé, : “Dì kể chuyện cho con nhé?”

 

Hàn Tú Tú đây thiếu dinh dưỡng nên chỉ xanh xao mà tóc cũng xơ như rơm, ngày đầu tiên tới Liễu Tố Tố cắt cho cô bé kiểu tóc b.úp bê, cắt hết phần tóc cháy nắng , giờ trông tóc tai mượt mà hơn, cũng tinh thần hẳn lên.

 

“Vâng ạ!”

 

Thời tuy quản lý gắt nhưng mấy truyện cổ tích phương Tây chắc chắn kể , nhưng Liễu Tố Tố ít truyện dân gian, cô ôm Hàn Tú Tú, nhỏ giọng kể.

 

Cách một bức tường, Hàn Tiền đang áp tai vách, vẻ mặt nghiêm túc khiến Hàn Trình thắc mắc: “Anh ơi, gì thế, đừng trôi hết kem nẻ nhé!”

 

Hai thằng nhóc đây mặt đỏ bừng vì nẻ, Liễu Tố Tố lên huyện bách hóa đại lâu mua một hộp kem nẻ vỏ sò, thứ bôi lên bóng nhẫy như mỡ lợn, mùi cũng lạ, nhưng hiệu quả , ngày nào tắm xong Liễu Tố Tố cũng bôi đầy mặt cho chúng, hai ngày vết nẻ dịu nhiều.

 

Hàn Tiền né mặt : “Mẹ đang kể chuyện đấy, .”

 

“Mẹ còn kể chuyện á?” Hàn Trình tin, cũng áp tai , “Oa, đúng thật !”

 

Nó cũng chuyện!

 

bảo nó và Tú Tú là con gái, con trai buổi tối tự tiện phòng con gái, lỏm thế thì câu câu chăng chẳng rõ gì cả.

 

Đôi mắt tròn xoe đảo liên hồi, Hàn Trình lập tức bò đến bên Hàn Liệt, ngước đầu : “Thúc Hàn ơi, con chuyện, thúc kể chuyện cho tụi con !”

 

Hàn Tiền cũng phản ứng ngay, đúng , chuyện của thì còn thúc Hàn mà!

 

Xem thằng em ngốc của nó cũng thông minh gớm!

 

Bị hai đứa trẻ chằm chằm, Hàn Liệt đang thẫn thờ bỗng giật .

 

“Thúc Hàn ơi, thúc đang buồn ạ?” Hàn Trình đột nhiên hỏi.

 

Sợ trẻ con thấu, Hàn Liệt vội lắc đầu: “Không .”

 

“Vậy thúc kể chuyện cho tụi con !”

 

Hàn Liệt kể chuyện, chỉ huấn luyện tân binh, kiểu huấn luyện đến phát , mấy đứa trẻ con chịu nổi. Anh chúng một cái: “Muốn chuyện vì ngủ ?”

 

“Vâng ạ, ạ.” Hai nhóc đồng thanh gật đầu, cả Hàn Cẩm cũng qua.

 

“Được, mấy cái hít đất , khi nào buồn ngủ thì dừng.” Hàn Liệt tựa lưng tường, nhướng mày .

 

Hàn Trình sắp đối mặt với điều gì, ngây thơ hỏi: “Thúc ơi, hít đất là gì ạ?”

 

Nửa phút , chiếc giường rộng, ba cái củ cải nhỏ đầu chúc xuống, m.ô.n.g chổng lên trời, bò ngay ngắn, Hàn Liệt giường chỉ đạo từng đứa: “Tiểu Tiền cánh tay gập xuống, Tiểu Cẩm cúi đầu, còn Tiểu Trình, thu m.ô.n.g .”

 

Ba đứa trẻ “chỉ đạo” mà lòng đầy cay đắng.

 

Hàn Tiền: Sao nó thấy thằng em ngốc bỗng nhiên thông minh thế nhỉ!

 

Hàn Trình: Hu hu, cả đời chuyện nữa .

 

Còn Hàn Cẩm thì đang tự kiểm điểm, tại hùa theo xem náo nhiệt .

 

——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-60-dai-vien-duong-oa-ky/chuong-11-hop-cho-phien-tich-tru-vat-tu.html.]

 

Trong lúc nhà họ Hàn đang náo nhiệt, bà Dư Hồng Anh đang trò chuyện với sư trưởng Chung: “Con bé Tiểu Liễu đó đúng là tồi, càng càng mến, Tiểu Hàn đúng là phúc.”

 

Sư trưởng Chung gặp Liễu Tố Tố, nhưng bà Dư Hồng Anh đ.á.n.h giá cao như chắc chắn là khá. Còn chuyện Tiểu Hàn phúc …… Bất giác, ông nghĩ đến bản báo cáo thẩm tra chính trị vẫn kết quả .

 

“Sao thế ông?”

 

Sư trưởng Chung vội lắc đầu: “Không gì.”

 

Chuyện thẩm tra chính trị liên quan đến quân vụ, khi kết quả thì tiết lộ, sợ bà Dư Hồng Anh nhận , ông vội chuyển chủ đề: “Cái gì đây?”

 

Bà Dư Hồng Anh : “Tiểu Liễu cứ nhất định đưa cho , bảo là chà bông thịt bò.”

 

“Chà bông thịt bò?” Sư trưởng Chung hồi ở Tây Bắc lính từng ăn qua, thịt bò thành thịt khô, ăn cứng quắc, đau cả răng khó nhai, ông thích món , định đặt xuống thì thấy bà Dư Hồng Anh đang , đành nhét một miếng miệng.

 

“Thế nào?”

 

“Ngon quá!” Mắt sư trưởng Chung sáng rực lên, ngon thật sự! Tuy là thịt khô nhưng hề xơ, mùi thơm nồng, cay cay, ăn thấy khai vị mà đỡ thèm.

 

Ông bao giờ ăn món thịt khô nào ngon thế !

 

Sư trưởng Chung ăn hết miếng đến miếng khác, chợt nghĩ đến thực đường, đồ ăn ở thực đường tuy tệ nhưng ai chẳng ăn ngon hơn, vả các chiến sĩ huấn luyện cả ngày mệt mỏi, ăn ngon cũng thêm sức lực chứ.

 

Cô bé Tiểu Liễu đó mới tới, chắc chắn tìm việc, nếu thực đường giúp một tay thì mấy!

 

Sư trưởng Chung nghĩ , cũng chẳng hỏi bà Dư Hồng Anh, sáng hôm thẳng đến tìm sĩ quan hậu cần.

 

Liễu Tố Tố chuyện , lúc cô đang dắt lũ trẻ cùng bước lên con đường họp chợ phiên.

 

Nơi cách huyện thành xa, nhưng gần đó các thôn xóm, chợ phiên là do mấy thôn họp , giờ cho phép buôn bán nhỏ, miễn quy mô lớn là , nên mỗi dịp giữa tháng cuối tháng họp chợ là náo nhiệt vô cùng, chỉ trong quân khu mà cả dân làng cũng kéo đến.

 

Trần Nam kinh nghiệm, sợ muộn đồ ngon bán hết, nên đầy 6 giờ sáng gọi Liễu Tố Tố xuất phát.

 

Liễu Tố Tố cứ tưởng giờ đó là sớm, ai dè đường thấy đông nghịt , ai nấy đều đeo gùi lưng, dáng vẻ như mua sắm đại quy mô.

 

“Chúng bao lâu mới tới?”

 

Trần Nam : “Đi nhanh thì mất nửa tiếng.”

 

Nửa tiếng bộ thì , nhưng nếu gùi một đống đồ nặng lâu thế thì mệt lắm, Liễu Tố Tố xốc cái gùi, thầm nghĩ giá mà giờ cái xe đạp thì mấy.

 

đó là chuyện tưởng, chỉ dám nghĩ thôi.

 

Liễu Tố Tố và Trần Nam trò chuyện, ngoài Hàn Cẩm nắm tay cô , mấy đứa trẻ khác đều chạy nhảy phía .

 

Trần Nam: “Tiểu Cẩm cũng chơi với Thiết Đản con.”

 

Hàn Cẩm lắc đầu, xích gần Liễu Tố Tố hơn.

 

Trần Nam hạ thấp giọng, chút đồng tình: “Tẩu t.ử , chị cứ thế Tiểu Cẩm giống con gái thì thế nào?”

 

Liễu Tố Tố : “Đây gọi là giống con gái, gọi là văn tĩnh.”

 

Cô tuy mong con thêm bạn bè, nhưng sẽ ép giao du, chỉ khiến Hàn Cẩm thêm nhạy cảm, giờ Hàn Cẩm chịu giao tiếp đơn giản với nhà là một bước tiến lớn , cứ từ từ thôi, cần vội.

 

“Vả nhà chị hai thằng nghịch như quỷ , một đứa văn tĩnh thế cũng .” Liễu Tố Tố lắc lắc bàn tay nhỏ của Hàn Cẩm, nựng mũi bé: “Dì chỉ thích Tiểu Cẩm nhà thế thôi.”

 

Vẻ căng thẳng mặt Hàn Cẩm biến mất, bé nắm tay Liễu Tố Tố c.h.ặ.t hơn, đôi mắt sáng rực, nở một nụ rõ lắm.

 

Trần Nam định thêm gì đó thì thấy Thiết Đản chạy : “Mẹ ơi, bánh của Tiểu Tiền ngon lắm, cũng cho con !”

 

“Bánh gì thế?” Trần Nam hỏi.

 

Thiết Đản cũng chẳng gọi là bánh gì, chỉ là ngon lắm, Liễu Tố Tố mới : “Nó bảo chắc là bánh chà bông đấy.”

 

Sáng nay dậy sớm, Liễu Tố Tố sợ lũ trẻ đói nên mấy cái bánh chà bông, chà bông là phần thịt bò dư hôm xào lên, xào khô để mấy ngày, thêm ít lạp xưởng thái hạt lựu, dùng bột mì vỏ bánh, áp chảo chẳng cần cho nhiều dầu mà vẫn ngon tuyệt.

 

Thấy Thiết Đản thèm quá, Liễu Tố Tố móc trong túi hai cái: “Còn một cái cho Tiểu Điềm nữa nhé.”

 

Thiết Đản hớn hở nhận lấy: “Con cảm ơn dì Liễu!”

 

Trần Nam định bảo con lấy, Liễu Tố Tố gạt : “Không , hai cái bánh thôi mà, cho em ăn .”

 

Trần Nam cô cố ý , trong lòng thấy ấm áp mà cũng ngại: “Cảm ơn tẩu t.ử, hôm nay em mua thịt về gói sủi cảo, lát nữa em bưng qua cho chị một bát, chị từ chối đấy.”

 

“Em yên tâm, chị khách sáo với em .” Liễu Tố Tố .

 

Thiết Đản cầm hai cái bánh chạy , nhưng mấy đứa trẻ khác thì may mắn thế, chỉ chúng ăn thơm phức mà thèm thuồng, nước miếng chảy ròng ròng.

 

Bà Thái bên cạnh thấy cảnh thì hừ lạnh một tiếng.

 

tin đồ Liễu Tố Tố ngon đến thế, nghĩ chắc cô cố ý bảo em Hàn Tiền đây dụ dỗ lũ trẻ, để thấy cô nấu ăn ngon, từ đó dọn đường cho cô thực đường.

 

là hạng mặt hồ ly tinh, tâm cơ thâm hiểm! Chỉ tiếc là đụng , còn thực đường ? Đừng mơ!

 

Bà Thái lườm một cái, quyết định lát nữa mua thêm ít hạt dưa kẹo bánh biếu xén, gì cũng để Liễu Tố Tố thực đường việc!

 

vội mua kẹo nên thấy một đàn ông trung niên ngang qua, mỉm hỏi: “Cháu là con nhà Hàn Liệt hả?”

 

Hàn Tiền ngẩng đầu, thấy mặc quân phục giống thúc Hàn nên bớt cảnh giác: “Bác là ai ạ?”

 

“Bác là chiến hữu của đồng chí Hàn Liệt, quản lý thực đường, cháu cứ gọi bác là bác Triệu.”

 

Hàn Trình thấy thế là tai dựng lên ngay: “Oa, quản lý thực đường! Thế bác Triệu ơi, nhà bác siêu nhiều thịt để ăn đúng ạ!”

 

Người đàn ông bật : “Cũng nhiều thịt lắm, nhưng cá, nếu cháu thích bác đưa cho cháu hai con nhé?”

 

“Thích ạ, thích ạ! Thích siêu cấp luôn!” Hàn Trình gật đầu lia lịa, cứ là thịt là nó thích hết!

 

“Được, nhưng đổi , cháu cho bác nếm thử miếng bánh .”

 

Một miếng bánh đổi một con cá, hời quá còn gì, Hàn Trình nó một cái, cuối cùng hai đứa mỗi đứa bẻ một mẩu bánh chà bông cho ông, còn dặn dò đầy vẻ tiếc nuối: “Bác lừa tụi cháu đấy nhé!”

 

“Yên tâm, bác là quân nhân lừa trẻ con .” Người đàn ông nhét mẩu bánh miệng.

 

Hai đứa trẻ cho nhiều, chỉ một miếng, nhưng chính miếng đó khiến ông trợn tròn mắt.

 

Người thực chính là sĩ quan hậu cần, sáng nay sư trưởng Chung tìm ông, ông còn nghi ngờ, một món thịt khô thể ngon đến thế.

 

sư trưởng Chung vỗ n.g.ự.c bảo đảm, nên sĩ quan hậu cần định chợ xong sẽ qua xem , ngờ tình cờ gặp con của Liễu Tố Tố đường, ông chần chừ mà xin nếm thử ngay, vì tay nghề thế nào ăn một miếng là ngay.

 

Miếng bánh chà bông miệng, ông sư trưởng Chung hề quá, đồng chí Liễu đúng là tay nghề phi thường!

 

Hàn Trình hì hì : “Thế nào ạ, cháu ngon lắm đúng ?”

 

“Ngon thật sự.”

 

“Thế bác đừng quên con cá của tụi cháu nhé.” Hàn Trình quên dặn dò.

 

“Sẽ quên .” Giờ đông tiện chuyện, lát nữa mượn cớ đưa cá qua gặp Liễu Tố Tố bàn chuyện, nhất định mời bằng đồng chí ưu tú thực đường việc mới !

 

Nghĩ đến việc ăn ngon, sĩ quan hậu cần mỉm hài lòng.

 

 

 

Loading...