Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:25:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với tình cảnh của Nghiêm Tuyết hiện tại, dù chần chừ, cô cũng chắc tìm ai hơn. Cô quyết định ngay lập tức: “Vậy thì , hai ngày nữa cháu sẽ .”

Tiễn bà cô , bà nội hai vội về mà ở ngưỡng cửa. Thấy Nghiêm Tuyết , bà xuống giường: “Lần Đông Bắc, Kế Cương đừng theo vội.”

Nghiêm Tuyết khựng còn Nghiêm Kế Cương thì đột nhiên ngước mặt lên, mắt đầy hoảng sợ.

Bà nội hai vội vỗ vai em: “Là bảo cháu thôi chứ cho . Chị cháu cũng định cuộc sống bên đó chứ, đúng ?”

Bà nội hai lo lắng việc Nghiêm Tuyết đến một nơi xa lạ sống .

Nhìn cách cô xử lý chuyện , một mặt trấn an vợ chồng Nghiêm Tùng Sơn, một mặt tìm bà cô để giới thiệu khác, bình tĩnh, vững vàng, hề giống một cô gái mới mười tám tuổi chút nào.

tài giỏi đến , nếu trực tiếp dẫn theo em trai lấy chồng, cô sẽ xem thường, khó mà ngẩng cao đầu.

Bà nội hai rõ ràng suy nghĩ kỹ: “Tiểu Tuyết , đợi bên đó định hoặc con , đón Kế Cương qua cũng kịp. Còn Kế Cương, cháu cũng đừng lo lắng, vẫn còn bà mà. Bà tuy gì khác nhưng tài năng nhặt trứng ấp gà vẫn , thể để cháu đói .”

Bà nổi tiếng với việc nhặt trứng ấp gà con, mỗi năm đều kiếm ít tiền từ việc bán gà con. Nếu chỉ chờ khác nuôi, bà chịu bao nhiêu ánh mắt khinh miệt .

bà nội hai luôn khiêm tốn, đây thường xuyên qua với họ. Sau khi Nghiêm Bách Sơn mất, bà quan tâm đến hai chị em nhiều hơn nhưng đều là lén lút, bao giờ gánh vác trách nhiệm lớn như .

Nghiêm Tuyết theo bản năng từ chối: “Bà ơi…”

Bà nội hai như thể cô đang lo lắng điều gì: “Kế Cương là cháu nội của bà, giấy tờ con thừa tự, trong làng chứng. Người ngoài dù quản cũng xem bà đồng ý . Ngày xưa chia gia sản bà cũng chia mà, hai gian nhà, còn một cái rương nữa.”

Khi câu , ánh mắt bà sâu sắc, giống với phụ nữ góa bụa quan tâm đến thế sự, giống như một vô hình thường ngày.

Nghiêm Tuyết còn gì đó, Nghiêm Kế Cương buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t: “Chị, chị, chị cứ để, để em ở, ở . Em sợ.”

Cậu bé ngước cô, mặt vẫn còn bất an nhưng ánh mắt kiên định: “Đợi chị, chị định, đến, đến đón em .”

Nghĩ đến chứng lắp của , việc dám ngoài nghĩ đến sự chín chắn giả vờ kiên cường đó…

Nghiêm Tuyết c.ắ.n răng: “Nhiều nhất là nửa năm.”

Lòng luyến tiếc giải quyết vấn đề gì. Cô chỉ cho nửa năm để định cuộc sống bên đó, ít nhất cũng tìm một con đường kiếm tiền, thể cứ trông cậy khác giúp cô nuôi em trai.

Ngày Nghiêm Tuyết , cả gia đình Nghiêm Tùng Sơn đều tiễn. Mấy đứa nhỏ dù thò đầu nhưng nhanh bố gọi .

Vợ chồng họ thực sự uất ức. Ban đầu còn nghĩ nếu chuyện cưới hỏi thành thì ít con bé , căn nhà thể nhường cho họ. Ai ngờ Nghiêm Tuyết để Nghiêm Kế Cương ở .

Con bé đó chẳng quan tâm đến đứa em trai ?

Chẳng lẽ đây chỉ là giả vờ, tìm tiền đồ là lập tức vứt bỏ gánh nặng?

việc họ đến tiễn cũng chẳng ai quan tâm. Nghiêm Tuyết bà nội hai tiễn đến cổng, em trai ruột tiễn đến ngoài làng.

Thấy càng càng xa, bé đang vác hành lý giúp cô ý định dừng , Nghiêm Tuyết cuối cùng cũng .

Không cần cô mở lời, Nghiêm Kế Cương cũng hiểu ý. Cậu mím môi, cuối cùng vẫn nhịn : “Chị, chị sẽ về, về chứ?”

“Nhiều nhất là nửa năm.” Nghiêm Tuyết tháo găng tay .

Nghiêm Kế Cương cũng tháo găng tay và ngoắc tay với chị. Ngoắc xong, đợi chị gì, nhét hành lý tay chị lưng bỏ chạy. Chạy xa , lén lút đầu cô.

Cách quá xa, Nghiêm Tuyết thể rõ vẻ mặt của em trai nhưng cô thể thấy khi , dùng mu bàn tay lau mặt...

Ba ngày , chuyến tàu hỏa màu xanh lá cũ kỹ dừng ở một thị trấn nhỏ phủ đầy tuyết chân núi Trường Bạch.

Nghe tiếp viên báo ga Trừng Thủy đến, Nghiêm Tuyết quấn khăn lên cổ, xách hành lý. Vừa khỏi ga, cô thấy giơ một tấm biển bằng bìa các-tông, đó hai chữ "Nghiêm Tuyết".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thap-nien-60-lay-nham-chong-doi-song-ngot-ngao/chuong-5.html.]

Cô bước tới: “Là dì Thu Phương ạ?”

Người phụ nữ bao bọc kín mít dậm chân, đ.á.n.h giá từ xuống : “Cháu là Tiểu Tuyết?”

Nghiêm Tuyết , đối phương lập tức gập tấm bìa , kẹp nách, đưa tay đỡ hành lý cô đang xách: “Mấy năm gặp, lớn thành thiếu nữ , cháu dám nhận.”

hỏi cô: “Đông Bắc lạnh lắm ? Hồi dì mới đến cái lạnh nó ghê gớm thế nào, tai, tay đều đau ngứa, ngâm nước đun sôi từ nước đóng băng mấy năm mới khỏi.”

Rõ ràng đây là một hoạt ngôn, Nghiêm Tuyết theo dì ngoài: “Cũng tạm ạ. Bà cô dặn dò bên mùa đông lạnh, còn nhờ bà nội sửa áo khoác bông cho cháu.”

“Bà cô của cháu đúng là chu đáo, từ khi dì bên lạnh, năm nào thư bà cũng hỏi.”

Đơn Thu Phương , mắt Nghiêm Tuyết cũng cong cong: “Bà cô quan tâm dì đấy ạ. Lần bà còn bảo cháu mang theo nhiều khoai lang khô cho dì và các em ăn.”

“Đường xa thế mà còn bảo cháu mang đồ, sợ nặng .” Miệng Đơn Thu Phương than vãn nhưng ánh mắt càng sâu hơn.

Dì đưa Nghiêm Tuyết chen khỏi đám đông: “Về nhà dì , dì nấu món ngon cho cháu ăn. Đợi mai nghỉ ngơi hãy lâm trường.”

“Hay là lâm trường ạ, gặp xong sớm thì cũng yên tâm sớm. Bà nội và em trai cháu ở nhà vẫn đang chờ tin đấy ạ.”

cũng là họ hàng xa nhiều năm gặp, Nghiêm Tuyết phiền . Huống chi thời đại nhà cửa đều chật chội, lương thực ở thành phố vẫn cung cấp theo đầu , đừng là đãi khách, đôi khi ngay cả nhà cũng đủ ăn.

Cô thậm chí định để Đơn Thu Phương cùng. Đơn Thu Phương thấy cô kiên quyết quá đành tìm một quen nhờ về nhà một tiếng nhất quyết đưa cô qua gần hết thị trấn Trừng Thủy đến ga xe lửa: “Đi lâm trường xe lửa nhỏ, bên đó hẻo lánh, một chỗ vẫn đường, xe khách .”

nhịn hỏi : “Thật sự về nhà dì ?”

“Nếu cháu thật sự ở đây, còn lo gì cơ hội?” Nghiêm Tuyết : “Đến lúc đó cháu nhất định sẽ mang lễ tạ ơn đến cảm ơn dì.”

“Cháu sống , dì thèm chút tiền tạ ơn đó.”

Ga xe lửa lớn, chỉ một dãy nhà nhỏ. Hai thì một chuyến xe lửa nhỏ sắp khởi hành. Đơn Thu Phương hỏi thăm lập tức kéo Nghiêm Tuyết chạy trong.

“Chính là chuyến . Mua vé ngay bây giờ kịp nữa , lên xe mua bù.”

Dì đẩy Nghiêm Tuyết lên, định bước theo thì phía gọi: “Dì Thu Phương! Dì Thu Phương ở đây ạ?”

Chân Đơn Thu Phương đặt lên bậc sắt theo phản xạ đầu : “Ai tìm ?”

Một cô bé mười hai mười ba tuổi nhanh ch.óng trượt đến, tháo giày trượt băng tự chế mà nhảy thẳng lên bậc thang, thở hổn hển: “Mẹ, cháu bảo cháu, cháu đến với dì là Đại Cường nhà dì, nó, nó rơi xuống hố băng …”

Chưa hết câu, mặt Đơn Thu Phương biến sắc: “Đại Cường rơi xuống hố băng ? Cứu lên ?”

Bây giờ là giữa mùa đông, nhiệt độ âm hai, ba mươi độ, khi sẽ c.h.ế.t cóng.

Cô bé dù vội vàng nhưng vẫn khá rõ: “Cứu lên ạ, lúc đó nhiều trượt băng ở gần đó…”

“Dì về ngay đây.” Đơn Thu Phương nhảy xuống bậc thang chạy . Chạy sáu bảy mét, dì nghĩ điều gì đó, vội vàng : “Nhà dì việc , Tiểu Tuyết cháu cứ một nhé. Người đó tên Tề Phóng, ở lâm trường Kim Xuyên, cháu hỏi là tìm ngay.”

“Cháu cũng xem .”

Nghiêm Tuyết rõ ràng, vội vàng xách hành lý đặt xuống, thì tàu chầm chậm lăn bánh.

Theo tiếng “ầm” tiếp viên đóng cửa, hai bóng lớn và nhỏ cũng nhanh ch.óng biến mất.

Mãi đến tối, khi cho con uống t.h.u.ố.c và dùng rượu trắng nồng độ cồn cao lau , cuối cùng nhiệt của đứa trẻ cũng hạ xuống, Đơn Thu Phương mới đột nhiên nhớ một chuyện.

Bên hai lâm trường tên là Kim Xuyên, một là Kim Xuyên, một là Tiểu Kim Xuyên. Lúc nãy bà đúng nhỉ…

 

Loading...