Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:25:31
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đến việc mai mối cho Nghiêm Tuyết, mí mắt Bạch Tú Trân giật giật.

Tuy nhiên đợi bà kịp phản ứng, bà cô của Nghiêm Tuyết khập khiễng nhà chính gọi Nghiêm Tùng Sơn sang phía tây gọi bà nội hai.

Sáu chen chúc trong căn nhà đất nhỏ ở nông thôn, gian lập tức trở nên chật chội. Nghiêm Tùng Sơn còn giữ nụ hòa nhã mặt còn mặt Bạch Tú Trân sầm xuống .

Bà cô cũng vòng vo, trực tiếp lấy một xấp tiền đặt lên giường: "Đây là một trăm đồng, tiền sính lễ nhà trai đưa."

Không đợi ai mở lời, bà thêm: "Được ứng . Nếu ưng thì trả . Nếu ưng , quần áo, chăn nệm, đồ đạc, sẽ đưa thêm."

Bạch Tú Trân liền ngậm miệng .

thực sự thể sính lễ ít, những gia đình trong làng kết hôn còn tiền .

trong lòng vẫn thoải mái, nhịn : "Làm nghề gì mà nhiều tiền thế? Không tật gì chứ?"

" nham hiểm, chỉ bán con đổi lợi."

Bà cụ liếc , sang giới thiệu với Nghiêm Tuyết: "Người là cháu ngoại của một bà bạn già của bà, mấy năm theo gia đình lên Đông Bắc, bây giờ đang là công nhân ở lâm trường. Bà ngoại, ông ngoại, bố, của nó bà đều quen cả, cả nhà đều là thật thà, giỏi giang, cách vun vén cuộc sống, trông cũng trai, cao mét tám."

Là công nhân, thảo nào vung tay một trăm đồng như , như họ ở nông thôn, cả năm trời cũng kiếm bao nhiêu.

Bạch Tú Trân bắt đầu thấy "chua chát": "Sao tìm ở Đông Bắc? những ở đó đều là những gì ăn nên mới bỏ , nề nếp gì cả, phụ nữ cũng chung bàn ăn."

Người xưa đều nặng lòng với quê hương, nếu vì cuộc sống quá khó khăn thì quả thật sẽ tha hương.

con gái cả của bà cô là Đơn Thu Phương cũng lấy chồng ở Đông Bắc, khi về còn chung bàn ăn theo thói quen ở đó, thấy và nhạo một thời gian dài.

Bà cụ gì, nhướng mắt Bạch Tú Trân một cái nữa.

Nghiêm Tùng Sơn cau mày, dường như cũng thấy vợ ăn , càng cần đến Nghiêm Tuyết.

Có những chuyện dù trải qua bao nhiêu cô cũng thể thích ứng, càng thể đồng tình. May mà khi xuyên những hủ tục còn.

Trong bầu khí im lặng đầy gượng gạo, bà cô là mở lời : "Chuyện của Kế Cương cũng với bên đó ."

thực sự lười tranh cãi với đối phương, Bạch Tú Trân thì là thẳng tính, khó thì là đầu óc. Chuyện thì bà nhưng lợi lộc thì thấy rơi túi bà , trái còn để khác trốn lưng đóng vai .

Thấy Nghiêm Kế Cương, vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng, bà cụ nở một nụ an ủi: "Cháu yên tâm, bên đó gì cả, nếu cũng gửi sính lễ đến đây ."

Lúc Bạch Tú Trân thực sự còn gì để .

Điều kiện chênh lệch quá lớn, bà mà nhắc đến giới thiệu thì dù chuyện gì cũng giống như đang x.úc p.hạ.m .

khỏi liếc xấp tiền nhưng bà cô còn nhanh hơn, cầm lên và nhét tay Nghiêm Tuyết: "Mùa đông ở lâm trường họ bận, xin nghỉ . Nếu cháu thấy phù hợp thì qua đó xem . Vừa dì Thu Phương của cháu cũng ở đó, cùng một thị trấn, bà sẽ bảo con bé cùng cháu."

Đơn Thu Phương chính là con gái cả của bà cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thap-nien-60-lay-nham-chong-doi-song-ngot-ngao/chuong-4.html.]

Mọi chuyện sắp định đoạt, Nghiêm Tùng Sơn cuối cùng cũng mở miệng: "Nghe điều kiện thì , và bác dâu cháu cũng thấy , chỉ là quá xa, chuyện gì gia đình cũng giúp ."

Nhớ con gái của bà cô cũng ở đó, lý do lẽ đủ thuyết phục, ông tiếp tục: "Hơn nữa Tiểu Tuyết vẫn hết tang, cũng bên đó đợi hai năm ."

" ." Bạch Tú Trân vội vàng phụ họa theo. Dù thế nào, cứ phá hỏng chuyện .

Vừa dứt lời, Nghiêm Tuyết sang đầy ngạc nhiên: "Mấy hôm bác dâu đến giới thiệu còn bây giờ câu nệ những chuyện đó, tròn một năm là ?"

Ngay lúc đó, bà cô và bà nội hai đều về phía Bạch Tú Trân, ánh mắt đầy ẩn ý khiến bà cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bạch Tú Trân thể giữ thể diện, phắt dậy bỏ .

Nghiêm Tùng Sơn thì còn giữ thể diện, giải thích: "Tú Trân việc, nãy định ngoài ." Rồi ông cũng lấy cớ cáo từ. Vừa khỏi cửa, mặt ông sầm .

họ cũng là cha ruột của Nghiêm Tuyết, thể ép buộc .

Chỉ là họ mới động thái thì bà cô của con bé đó đến mai mối cho nó, chuyện cũng quá trùng hợp ...

Trong phòng Nghiêm Tuyết, khi hai vợ chồng Nghiêm Tùng Sơn , bà nội hai vẫn im lặng nãy giờ cũng ngước mắt Nghiêm Tuyết: "Cháu là tìm đến bà đúng ?"

Nghiêm Tuyết còn , Nghiêm Kế Cương vẫn bên cạnh nãy giờ lộ vẻ ngạc nhiên.

Trước đó thằng bé vẫn lo lắng, ngờ chuyện đột nhiên bước ngoặt, thở phào nhẹ nhõm kịp phản ứng.

Bà cô đối diện thì , thái độ đó dù gì nhưng chắc chắn là ngầm đồng ý.

Trong mắt bà nội hai cũng hiện lên ý : "Biết ngay cháu dễ sắp đặt mà."

"Cháu cũng chỉ đề phòng thôi, cháu cũng đổi chỗ ở." Nghiêm Tuyết rót nước nóng cho hai vị trưởng bối.

Không chỉ hai vợ chồng Nghiêm Tùng Sơn chờ cô đủ tuổi mà cô cũng đang chờ đủ tuổi.

ngay khi phát hiện Bạch Tú Trân "vô sự hiến ân cần", thái độ đúng, cô lập tức đến thôn Đơn Gia một chuyến để giành quyền chủ động về tay .

Nghiêm Tuyết ghé sát bà cô của : "Vậy đó rốt cuộc thế nào ạ?"

"Con gái con đứa mà hổ." Bà cô mắng yêu lấy từ trong túi vải mang theo một tấm ảnh: "Thời gian gấp quá, bà ảnh gần đây của , đây là ảnh hồi nhỏ, cháu xem ."

Là một bức ảnh gia đình, Nghiêm Tuyết một lúc lâu mới theo ngón tay bà cụ thấy một bé sáu bảy tuổi.

Vì trong ảnh nhiều là ảnh đen trắng, khuôn mặt cũng rõ ràng, chỉ loáng thoáng nhận ngũ quan đoan chính, mắt nhỏ.

"Thu Phương, dì của cháu mấy năm gặp , là một trai khỏe mạnh. Nhà nó cũng gánh nặng gì, bố mất từ năm sáu mươi, chị em, nó sống với cô chú nhưng dù cũng một lớp ngăn cách, nếu cháu thật sự gả sang đó, họ cũng quản cháu."

Thảo nào họ bận tâm đến việc cô mồ côi cha , còn đồng ý cho cô mang em trai theo.

Không ai quản, gánh nặng, công việc chính thức, trông khá...

 

Loading...