Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:14:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng tiếc là đàn ông tinh thần, mí mắt luôn cụp hờ, ngay cả khi thấy cô tỉnh dậy và đang gấp chăn cũng .
Chắc là đêm qua ngủ ngon?
Nghiêm Tuyết cài cúc áo nghĩ nhưng dựa tính cách khó hiểu của đối phương, cô hỏi thêm một lời nào.
Có nhiều việc trong đêm Giao thừa, việc đầu tiên là dán câu đối. May mắn , họ thuê nhà của khác nên chỉ cần dán ở cửa phòng khách là đủ.
Câu đối sẵn cùng lúc với lúc cưới, do nhà họ Lưu giúp tìm . Nghiêm Tuyết một phết hồ một dán, xong đang định phòng thì bà Quách bên cạnh cũng dán câu đối.
Quách Trường An viện nửa tháng, vợ chồng con trai cả nhà họ Quách là Quách Trường Bình luôn túc trực ở bệnh viện, bình thường chỉ một bà ở nhà với cháu trai. Nghiêm Tuyết thấy liền qua giúp bà dán xong, Kỳ Phóng tuy thích chuyện nhưng cũng cùng cô.
“Người trẻ tuổi việc nhanh thật,” bà Quách liên tục cảm ơn họ, “Lát nữa bệnh viện , hai đứa ở nhà ?”
“Bác ở nhà ăn Tết ?” Nghiêm Tuyết hỏi.
“Không ở nhà ăn nữa, bệnh viện ăn. gói bánh chẻo xong hết , chỉ đợi qua đó cùng ăn.”
Cũng , qua đó ít còn đoàn viên cả nhà, ở nhà chỉ còn bà và cháu trai.
Nghiêm Tuyết thấy bà dẫn cháu mang đồ liền giúp xách một phần, tiễn bà ngoài.
Đi đến ngã rẽ, lúc gặp một nhóm từ con đường khác tới, ngờ là quen.
Anh Lương, chơi họ hôm đang quàng một chiếc khăn quàng cổ lớn, kéo lên tận mắt, bên cạnh là một đứa trẻ lớn hơn, phía hai ba mét vợ đang bế một đứa trẻ nhỏ.
“Mấy về ăn Tết ?” Bà Quách hỏi.
“À? Ừm.” Lương Kỳ Mậu bất giác kéo khăn quàng cổ lên cao hơn, đặc biệt là khi thấy Nghiêm Tuyết bên cạnh bà Quách.
Điều khiến Nghiêm Tuyết thể chú ý, rõ ràng gặp trời còn lạnh hơn, đối phương chỉ đội cái mũ bảo hiểm bằng mây, hôm nay quấn khăn kín mít thế ? Nhìn còn giống khăn của phụ nữ nữa…
Chẳng lẽ mặt vết thương?
Cô cố ý chằm chằm mặt đối phương, “Anh Lương cảm ?”
“, đúng, cảm , sợ lây cho khác.” Ánh mắt Lương Kỳ Mậu rõ ràng tự nhiên.
Sợ Nghiêm Tuyết hỏi thêm, vội vàng bước nhanh hơn, “Chúng còn kịp chuyến xe, đây.” Rõ ràng bà Quách và cùng một chuyến tàu nhỏ.
Điều càng khiến Nghiêm Tuyết nghi ngờ, thậm chí hướng họ tới.
là con đường phía nhà họ, chẳng lẽ đêm hôm cãi ầm ĩ chính là gia đình Lương?
Không lẽ là vì chuyện của Vu Dũng Chí?
Mặt khác, Vu Thúy Vân, vợ Lương Kỳ Mậu cũng đang về Nghiêm Tuyết với , “Anh chạy nhanh thế gì? Sợ ? Sao đây em thấy quen loại , quen ở thế?”
“Lâm trường đông , em thể gặp hết ?” Giọng điệu Lương Kỳ Mậu bực bội.
Vu Thúy Vân buông tha, “Thế quen bằng cách nào? Anh quen thì em ?”
Lương Kỳ Mậu thấy đau đầu, “Em nhỏ giọng ? Đêm qua cãi gần nửa đêm đủ ? Cái mặt của về nhà với thế nào.”
“Nói với thế nào? Nói sự thật! Anh xúi giục Dũng Chí gây rối nhà còn lý ?”
Vu Thúy Vân nhắc đến chuyện là bực bội, “Nếu nhờ bố em, dễ dàng lái máy kéo thế , mỗi ngày nhẹ nhàng khiêng gỗ lớn? Anh thì , lấy Dũng Chí bia đỡ đạn, tối qua em khỏi nhà lúc gần chín giờ nó còn tỉnh , là thằng khốn nạn nào chuốc.”
Lương Kỳ Mậu cũng thằng khốn nạn nào tay độc ác như , thể chuốc cho Vu Dũng Chí say gục mà gây bất cứ chuyện gì ầm ĩ.
dám , “Anh lấy nó bia đỡ đạn lúc nào, chỉ một câu Kỳ Phóng hôm nay cưới, ngay phía đây, thế là nó luôn, nó như ?”
“Anh nó với Kỳ Phóng hợp ? Không ngăn ?”
“Giống như thể ngăn . Hơn nữa nó lúc để ý, em ở trong sân vệ sinh cũng thấy?”
“Đừng tìm lý do nữa, là thấy Dũng Chí chướng mắt, ý gì…”
Hai vợ chồng qua cãi , hai đứa trẻ một đứa cúi đầu , một đứa buồn ngủ ngáp ngắn ngáp dài, dám lên tiếng.
Rốt cuộc là thằng khốn nạn nào chuốc út say gục? Cãi từ tối qua đến giờ c.h.ế.t .
“Ách xì -” Nghiêm Tuyết, thằng khốn nạn mà họ bước cửa hắt một cái thật lớn.
Kỳ Phóng đang vo gạo chuẩn đồ ăn tết tiếng liền sang.
Không đợi gì, Nghiêm Tuyết xua tay, “Không , chắc là nhắc đến , nãy gặp Lương Kỳ Mậu.”
“Nhà ở gần đây ?”
Nếu ở gần đây thì khó trách họ kết hôn ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thap-nien-60-lay-nham-chong-doi-song-ngot-ngao/chuong-32.html.]
Nghiêm Tuyết gật đầu, kể cho những gì phát hiện bắt đầu chuẩn xào nấu.
Kiếp kinh doanh lâu ngày, dù quy mô lớn nhưng cô vẫn mắc cái tật mê tín, ngày Tết lớn như thế , bất kể bao nhiêu ăn ít nhất cũng tám món ăn.
Nói mới nhớ, thời đại mấy mê tín tám, Tết mua bát đều mua sáu cái, bốn may mắn, tám gợi liên tưởng đến sẹo rỗ cũng may mắn.
Nghiêm Tuyết mặc kệ, cô phát tài đón em trai Nghiêm Kế Cương về. Có món , món cũng cố gắng , cuối cùng cả đĩa lẫn tô cô cũng gom tám món.
Bận rộn cho đến gần ba giờ chiều, hai mới xong việc, bàn ăn bữa cơm tất niên.
Chỉ là là đoàn viên nhưng cả hai đều bên cạnh, đối diện với bàn đầy ắp thức ăn bỗng nhiên cảm thấy cô đơn lạc lõng.
Nghiêm Tuyết dứt khoát tìm chai rượu trắng còn từ hôm cưới, tự rót cho nửa ly nhỏ, rót cho Kỳ Phóng một chút đáy ly nâng lên, “Chúc mừng năm mới!”
Cô thực sự một đôi mắt , đặc biệt là khi cong lên, rạng rỡ như đính đầy ánh , dường như sẽ bao giờ phiền muộn.
Kỳ Phóng cô, cũng nâng ca men lên khẽ chạm ly cô, “Chúc mừng năm mới.”
Rượu nấu từ ngũ cốc nguyên chất hậu vị thơm ngon nhưng khi uống cay nồng, cháy dọc theo cổ họng xuống đến dày, nhanh vượt qua trái tim cháy lên mặt.
Nghiêm Tuyết là ảo giác của , hình như chỉ mặt mà môi mỏng của đàn ông cũng hồng hào hơn bình thường vài phần.
Cô chống cằm một lúc, “Anh luôn uống rượu ?”
“Ừm,” Giọng Kỳ Phóng vẫn nhàn nhạt, “Trước khi trưởng thành từng uống.”
lẽ hôm nay là Tết nên lời dù cũng nhiều hơn một chữ “Ừm” đơn thuần.
Nghiêm Tuyết gắp một đũa thức ăn hỏi thêm một câu: “Sau khi trưởng thành thì ? Cũng từng uống với lớn trong nhà ?”
Con trai lớn lên như cũng nguy hiểm, với t.ửu lượng của nếu ở kiếp của cô bao nhiêu nhắm đến.
Kỳ Phóng khựng , “Không, khi trưởng thành đều ở núi.”
“Ở núi?” Nghiêm Tuyết ngạc nhiên.
Ánh mắt đàn ông đối diện rơi khuôn mặt cô, sâu, “, ở núi trông kho máy.”
Trong khoảnh khắc đó, Nghiêm Tuyết gần như nghĩ rằng thứ bóng tối nào đó đang lao từ đôi mắt đó, kỹ thì dường như chỉ là ảo giác.
Cô thận trọng lựa lời, “Ăn Tết cũng ở đó?”
“Luôn ở đó.” Kỳ Phóng cụp mắt xuống, khuôn mặt vốn lạnh nhạt hỉ nộ.
Những khác đều gia đình, đều về nhà ăn Tết, kể cả những thanh niên trí thức lên rừng xuống biển, chỉ là nơi để , tự nhiên cũng chỉ là thích hợp nhất.
Tưởng rằng năm nay cũng , ngờ xảy bất ngờ.
Ngón tay thon dài của nắm c.h.ặ.t mép ca, đôi mắt hoa đào nửa cụp, nâng ca men lên nhấp thêm một ngụm với vẻ mặt cảm xúc.
Nghiêm Tuyết đang nghĩ gì nhưng tóm là chuyện , nếu đều đoàn viên còn một lạnh lẽo núi trông kho máy.
Cô nâng chai rượu lên định rót thêm cho , “Hôm nay uống nhiều hơn chút , thử xem t.ửu lượng của rốt cuộc là đến .”
Muốn thử t.ửu lượng cũng , mượn rượu giải sầu cũng , dù cô khó say, thể cô say một trận cũng .
Người đàn ông ấn miệng ly, từ chối dứt khoát, “Không cần.”
So với việc tìm kiếm sự an ủi trong cơn say, rõ ràng tỉnh táo hơn, chai rượu cứ thế lơ lửng giữa trung Nghiêm Tuyết thu về, “Vậy thôi.”
Không chương trình Xuân Vãn nền, trong phòng vẻ quá yên tĩnh, Nghiêm Tuyết ngoài cửa sổ phủ một lớp sương mờ, nhất thời cũng chút thất thần.
Không Kế Cương bây giờ thế nào , khi định hôn sự cô thư về nhà, gửi kèm một trăm đồng để bà giúp trả nợ cho đội, chắc bà nhận nhỉ?
Cô cố gắng bằng những chữ Kế Cương thể , chắc Kế Cương thể bập bõm vài câu, chỉ là những thứ học đây lẽ sẽ bỏ phí, bà chữ…
Bữa cơm cứ thế trôi qua phần lớn trong im lặng cho đến khi ngoài sân tiếng động, bước .
Cửa kính phủ đầy sương giá, từ bên trong khó mà rõ cảnh bên ngoài, Nghiêm Tuyết suy nghĩ một chút, vẫn xỏ giày ngoài xem.
Người là gia đình ba của Quách Trường Bình, hôm Quách Trường Bình đưa đến bệnh viện cô gặp còn vợ Quách Trường Bình là đầu tiên cô đối mặt. Không là do gần đây quá vất vả tâm trạng , trông cô vẻ nghiêm nghị, .
Đã nhà thêm thuê, hai vợ chồng gặp Nghiêm Tuyết bất ngờ, chào hỏi xong liền dẫn con nhà, lẽ Tết họ sẽ bệnh viện để ca cho bà Quách.
Chỉ là ngờ Quách Trường Bình nhân cơ hội ở nhà nghỉ ngơi cho mà chặn Lý Thụ Võ gần nhà , đ.á.n.h cho Lý Thụ Võ một trận.
“Chắc là tính luôn cả phần vợ Lý Thụ Võ mắng bà Quách, đ.á.n.h rụng cả hai cái răng,” Lưu Vệ Quốc đến chơi , “Giờ thì , nha khoa thị trấn lắp một cái răng giả mất kha khá ngày, đội khai thác mùng tám lên núi, kịp theo, Lý Thụ Võ chắc sống với cái miệng mẻ, rụng răng hơn một tháng.”
Giọng điệu như đang xem trò , rõ ràng là cũng ưa gì loại như Lý Thụ Võ, vì lợi ích cá nhân mà khiến khác thương.