Xuyên Thập Niên 60: Lấy Nhầm Chồng, Đời Sống Ngọt Ngào - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-26 15:25:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người bán hàng tặc lưỡi: "Ông lão cũng thật quá quắt, bắt nạt một cô bé gì cơ chứ? Từ nãy đến giờ nó mới bán hai lạng."

Nấm khô một nắm nhỏ cũng thể ngâm nở nhiều. Thông thường mỗi chỉ mua hai ba lạng, là Lưu Xuân Thái nửa buổi sáng chỉ bán một phần.

Họ tàu xuống đây cũng tốn kém, về hết tám hào. Nếu bán quá ít, chuyến sẽ lỗ.

Thấy cô bé bắt đầu rưng rưng nước mắt, Nghiêm Tuyết lấy chiếc khăn tay trong túi , tiến đến đưa cho cô bé: "Lau , chúng đổi chỗ khác bán."

"Sao ông đổi chỗ khác!" Lưu Xuân Thái vẫn còn ấm ức.

Nghiêm Tuyết chỉ : "Sáng em giẫm một đống phân, mau đổi chỗ khác để lau sạch mà cứ mãi ở chỗ đó ?"

Lời ví von sảng khoái thú vị hơn nhiều so với câu "chó c.ắ.n một miếng, em thể c.ắ.n ch.ó một miếng ?".

Ngay lập tức xung quanh bật . Lưu Xuân Thái cũng quên tiếp. Chỉ ông Vương mặt mày khó coi như nuốt một cục gì đó.

Nghiêm Tuyết cúi xuống giúp cô bé dọn hàng: "Chúng đổi chỗ khác, chị đảm bảo em sẽ bán hơn ông , kiếm nhiều hơn ông ."

Nghe lời , ông Vương chỉ lạnh: "Con nhóc ngay cả nấm đông khô với nấm hoàng gia khác thế nào còn ? Ăn lớn lối."

" mấy cái đó gì?" Nghiêm Tuyết vô tư chớp mắt, giọng điệu từ đầu đến cuối hề chút tức giận nào: " chỉ cần và động vật khác ở điểm nào là ."

Lưu Xuân Thái còn nhỏ, hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời . những xung quanh xem hóng chuyện thì rộ lên.

Cô gái tuổi lớn nhưng tính cách dữ dằn. Mới mở miệng mỉa mai, còn thể mắng khác mà dùng một lời tục tĩu nào.

Mặc dù hiểu nhưng điều đó ảnh hưởng đến sự tin tưởng của Lưu Xuân Thái đối với Nghiêm Tuyết lúc . Cô bé nhanh nhẹn dọn đồ, xách cái giỏ lên và theo Nghiêm Tuyết đến một góc khác của chợ nhỏ.

Nhìn hai họ bày hàng một cách vẻ chuyên nghiệp, ông Vương mặt đen sầm hừ một tiếng: "Ngay cả cách rao hàng còn , tao xem chúng mày bán thế nào."

Lưu Xuân Thái rao hàng chủ yếu là vì còn nhỏ tuổi nên ngại. Còn Nghiêm Tuyết kiếp quen sống ở chợ b.úa với bố.

Khi đó bố Nghiêm Tuyết thất nghiệp gặp t.a.i n.ạ.n cắt cụt một chân, thể tìm việc . Ông dùng chiếc xe dành cho khuyết tật để chở hàng chợ bán nuôi cô ăn học và lớn lên.

Sau khi gia đình gặp biến cố, Nghiêm Tuyết cũng ở chợ hơn nửa năm, từng chút một gom đủ tiền để bắt đầu kinh doanh.

Vừa đổ nấm với Lưu Xuân Thái: "Chúng chọn một chút, chọn những cây to nhất, chia thành hai đống."

"Chọn gì?" Lưu Xuân Thái tuy hiểu nhưng vẫn theo lời cô.

Nghiêm Tuyết: "Lát nữa chúng sẽ bán với hai giá khác ."

Nghiêm Tuyết quan sát, chất lượng nấm đông khô của Lưu Xuân Thái hề kém hơn của ông Vương, thậm chí còn hơn một chút. sự khác biệt rõ ràng nhiều cây nhỏ lẫn lộn bên trong, nếu kỹ thì thấy . Chắc chắn mua hàng đây là tinh mắt, sự khác biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thap-nien-60-lay-nham-chong-doi-song-ngot-ngao/chuong-13.html.]

Hai nhanh ch.óng chọn xong, cô đặt đống nấm lớn phía , đống nấm nhỏ thì cho túi để ở một nơi khuất tầm .

Vừa phân loại xong, ngang qua quầy hàng lập tức phát hiện sự khác biệt về hình thức của nấm đông khô: "Nấm đông khô bán thế nào?"

"Ba đồng bốn một cân." Nghiêm Tuyết chớp mắt tăng giá hai hào.

Người đó quả nhiên hỏi: "Không ba đồng hai ? thấy khác đều bán ba đồng hai mà."

Lưu Xuân Thái cũng chút khó hiểu. Sau đó cô bé chứng kiến cách Nghiêm Tuyết "chém gió", , cách cô tiếp thị sản phẩm.

Nghiêm Tuyết trực tiếp lấy một nắm từ hai đống nấm đặt cạnh so sánh: "Loại ba đồng hai chúng cũng nhưng bằng loại . Loại phía là nấm đầu mùa, thời gian sinh trưởng dài, hương thơm kịp bay hái. Hương vị và hình thức đều , dù là màu sắc đường vân đều thích hợp để quà biếu."

Không sợ hàng, chỉ sợ đem hàng so sánh. Nghiêm Tuyết chọn, hai đống nấm lập tức sự khác biệt rõ ràng. Vẻ mặt của mua hiện lên sự do dự: "Không thể rẻ hơn chút ?"

"Vậy cô mua loại , hương vị thể kém hơn một chút nhưng nếu ăn kỹ thì phân biệt ." Nghiêm Tuyết trực tiếp đặt nắm nấm xuống.

cô càng như , ánh mắt của đó càng về đống nấm . Cuối cùng đó vẫn : "Vậy thì mua loại , cân cho hai lạng."

một lạng cũng chỉ chênh lệch hai xu, thể mua loại ai mua loại kém hơn chứ.

Lưu Xuân Thái nhanh ch.óng cân, thu tiền. Nghiêm Tuyết giúp gói bằng giấy báo cũ: "Cô yên tâm, nấm của chúng tuyệt đối ngon. Không ngon cô cứ tìm chúng ."

Thực tế ngày hôm nay, liệu họ bán hàng còn là chuyện chắc, tìm ?

Tuy nhiên mua , vẻ mặt càng thêm hài lòng. Thậm chí mua xong vẫn , ở quầy hàng trò chuyện vài câu với hai .

Mà con đều tâm lý bầy đàn. Chỉ cần thấy mua, dù chỉ là hỏi giá họ cũng sẽ nhịn mà dừng hỏi một câu. Không lâu , Nghiêm Tuyết và Lưu Xuân Thái bán phần thứ hai.

Cũng tiếc vài xu đó. Nghiêm Tuyết tinh mắt, thấy đối phương thật sự thấy đắt liền đổi lời : "Nếu cô mua về ăn, mua loại cũng . Thực là cây nhỏ hơn một chút, hình thức kém hơn. Ăn thì khác mấy còn rẻ, hầm một nồi lớn cũng tiếc."

Sau đó Lưu Xuân Thái trố mắt cô bán ba lạng nấm ba đồng hai nữa...

Cô bé trợn tròn mắt: "Chị Nghiêm Tuyết, chị giỏi quá! Ông Vương bán hàng còn nhanh bằng chị!"

đây cũng là đầu tiên cô bé chợ nhỏ, ngoài ông Vương thì tìm thấy đối tượng tham chiếu hơn.

sự ngưỡng mộ của cô bé là thật, nhịn khoác tay Nghiêm Tuyết: "Hay chị chị dâu em . Em một trai, lớn hơn chị mấy tuổi."

Mới giúp cô bé bán chút nấm, cô bé gả trai . Tình em thật cảm động.

Nghiêm Tuyết dở dở , định gì đó, ánh mắt liếc thấy một bóng : "Ông Vương đến ."

 

Loading...