Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại hán liên tục dập đầu cầu xin tha mạng, nhưng Lâm Chiêu nửa điểm cũng ý dừng tay, roi nọ nối tiếp roi quất xuống, chẳng mấy chốc khiến da tróc thịt bong.
Hỷ Tước hiển nhiên ít nhiều nội tình, thấy liền vội vàng chạy xuống bậc đá hô lớn: “Đại tiểu thư, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là c.h.ế.t thật đấy!”
Nàng như ngăn cản Lâm Chiêu lui , kín đáo đá thêm hai cước đại hán, khiến Tần Tranh mà trợn mắt há mồm.
lúc Lâm Chiêu đ.á.n.h đến mệt, cuốn roi đầu quanh, bắt gặp Tần Tranh đang cách đó xa.
Nàng bóng trúc râm mát, ánh nắng vàng qua kẽ lá rơi lốm đốm , môi son mặt ngọc, da tuyết tóc đen, quả là xứng với bốn chữ “khuynh quốc khuynh thành”.
Lâm Chiêu mà ngẩn , sát khí đầy mặt phút chốc tan biến, giấu roi lưng, môi nở nụ thuần khiết vô hại, mừng rỡ chạy đến: “Tỷ tỷ? Sao tỷ cũng ở trong sơn trại?”
Tần Tranh còn thấy nàng tay độc ác đ.á.n.h , giờ vẻ tươi hiền lành như gió xuân , nhất thời kịp phản ứng, chỉ : “Chuyện thì dài lắm…”
Nàng sơ lược kể qua chuyện nàng và Thái t.ử gặp đám Lâm Diêu mặt sông, : “Tướng công trọng thương, may đại đương gia cho mời đại phu trị liệu, đại phu e là hơn một tháng mới khỏi, nghĩ rằng lưu trong sơn trại thêm một thời gian nữa.”
Lâm Chiêu họ ở sơn trại gần một tháng thì cực kỳ vui vẻ: “Hôm tình thế cấp bách, kịp hỏi tên họ của tỷ, vốn định gặp sẽ báo ân lớn, ngờ tỷ gặp trưởng sông, xem đúng là duyên phận . Tỷ cứ coi nơi như nhà , cần gì cứ với , ngàn vạn đừng khách sáo!”
Tần Tranh sự nhiệt tình của nàng cho luống cuống, chỉ mỉm dịu dàng: “Trong trại thứ đều chu , thiếu gì cả.”
Lâm Chiêu ngượng ngùng gãi đầu: “Ta tên Lâm Chiêu, tỷ cứ gọi là A Chiêu là . Không nên xưng hô với tỷ như thế nào?”
Tần Tranh kịp nghĩ tên giả, lo nếu báo với Thái t.ử thì sẽ để lộ sơ hở, liền đáp: “Ta theo họ trượng phu, tên một chữ là Tranh.”
“Vậy gọi tỷ là A Tranh tỷ tỷ nhé!” Lâm Chiêu hào sảng đáp ngay.
Chưa đợi Tần Tranh gật đầu, thấy một hán t.ử mặc áo vải nâu vội vàng chạy tới: “Đại tiểu thư, trại chủ về sơn trại, sai lập tức đến gặp.”
“Phiền phức!” Lông mày khí của Lâm Chiêu chau , nàng liếc Tần Tranh, : “A Tranh tỷ tỷ, qua chỗ ca ca một chuyến, lát nữa tìm tỷ.”
Tần Tranh khẽ gật đầu, mỉm ôn hòa: “A Chiêu cô nương mau .”
Trước khi rời , Lâm Chiêu quên căn dặn: “Hỷ Tước, ngươi tiếp đãi A Tranh tỷ tỷ cho thật chu đáo.”
Hỷ Tước gật đầu như mổ thóc.
Các hán t.ử đang dùng cơm ngoài đại trù phòng chỉ sáng nay trại chủ dẫn về một nữ t.ử tuyệt sắc, nay thấy Tần Tranh khỏi kinh ngạc dung nhan nàng, nhưng càng kinh ngạc hơn là thái độ của Lâm Chiêu với nàng – rằng Lâm Chiêu là tiểu bá vương trong trại, ngoài Lâm Diêu , e là ai trị nổi vị cô nương .
Nay Lâm Chiêu đối với nữ t.ử thiết như , các đại hán cũng dám thất lễ, chỉ dám lén lút liếc Tần Tranh.
Hỷ Tước liếc qua mấy đang vây quanh đại hán đ.á.n.h, hừ lạnh một tiếng qua sống mũi, đưa Tần Tranh tiếp tục về phía đại trù phòng.
Mấy đều là Tây trại, thấy Tần Tranh theo đại trù phòng, ai nấy thần sắc khác biệt.
Trong đó một tên gầy như khỉ lẩm bẩm tức tối: “Sớm đại đương gia đối với tiểu nương t.ử mang về sáng nay thường. Tên phu quân của ả chẳng qua chỉ còn thoi thóp tắt thở, còn ả thì mang dáng dấp mị họa, đến đại tiểu thư cũng thiết với ả như , chỉ e đang đợi phu quân đoản mệnh tắt thở, là sẽ áp trại phu nhân ở đây mất thôi! Không , lập tức báo cho tiểu thư nhà mới !”
Hiện nay tuy Kỳ Vân Trại phân chia Đông trại và Tây trại, nhưng khi lão trại chủ còn tại vị, trong trại chỉ một đại tiểu thư là Lâm Chiêu. Nay trong trại đều ngầm mặc định Lâm Chiêu vẫn là đại tiểu thư, dù con gái nhị đương gia danh nghĩa ngang hàng với Lâm Chiêu, thì đến cả Tây trại cũng chỉ gọi nàng một tiếng “tiểu thư”.
…
Tần Tranh mới đến, chẳng tiện hỏi thẳng việc Lâm Chiêu rơi tay thủy phỉ rốt cuộc Tây trại những gì.
Hỷ Tước thì bước đại trù phòng buông lời: “Tây trại chả ai là cả! phu nhân cũng đừng lo, nơi là Đông trại, bọn Tây trại dám càn.”
Tần Tranh hỏi nỗi nghi hoặc trong lòng: “Đã chia Đông Tây, Tây trại còn đến Đông trại ăn cơm?”
Hỷ Tước thì càng tức tối: “Đám ăn hại thường xuyên sang đây ăn chực uống ké, trại chủ lệnh – Tây trại nếu ăn ở đại trù phòng Đông trại thì trả tiền cơm, tới mới giảm đôi chút. họ coi chốn như t.ửu quán núi, tiền rảnh rỗi là mò tới tiêu khiển.”
“Tây trại đại trù phòng ?” Tần Tranh lấy tò mò.
Hỷ Tước tỏ vẻ khinh thường: “Đám Tây trại ai cũng chẳng kẻ t.ử tế, ai thèm hạ phận lo cơm nước ba bữa? Đói thì trộm gà bắt ch.ó kiếm chút lót . Bên Đông trại chúng thì khác, bao năm nay trại chủ thu nhận ít hảo hán mang theo cả gia quyến lên núi, lúc xuống núi cướp bóc thì từng nhà đều ruộng vườn canh tác, chẳng thiếu ăn uống. Dù là mấy kẻ độc lập gia đình, cũng đại trù phòng lo liệu bữa ăn.”
Tần Tranh lúc mới phân biệt rõ ràng giữa Đông trại và Tây trại. Cảm giác vài tên đại hán Tây trại ở sân ngoài còn rời , đang rón rén len lén quan sát , nàng hạ giọng hỏi: “Nếu Tây trại ăn xong chịu trả tiền thì ?”
Hỷ Tước , ý vị sâu xa: “Không trả tiền? Trừ phi là ngứa da ! Vương đại nương hạng !”
Lời còn dứt, ngoài cửa nhà bếp liền vang lên một tiếng quát to như chuông đồng: “Hỷ Tước nha đầu, ở lưng gì đó thế hả?”
Tần Tranh tiếng sang, liền thấy một đại nương vóc dáng thô to, hai tay bưng một chậu gỗ đầy củ cải sạch sẽ bước , vóc so với đại hán đ.á.n.h khi nãy cũng kém là bao, mặt mày lạnh lùng, đích thực là vẻ dữ dằn.
Chậu củ cải e cũng nặng đến bảy tám mươi cân, mà bà bưng lên hề nhăn mặt, hiển nhiên là luyện qua võ nghệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-9.html.]
Đại nương thấy trong bếp một tiểu nương t.ử dung mạo xinh , cũng liếc Tần Tranh một cái, lập tức thu ánh mắt.
Rồi đầu với Tần Tranh: “Vị chính là Vương đại nương, tất thảy chuyện lớn nhỏ trong đại trù phòng Đông trại đều do bà quản lý.”
Nàng bổ sung thêm: “Hôm cùng phu nhân trở về là hán t.ử râu quai nón Vương Bưu – chính là con trai độc nhất của Vương đại nương.”
Tần Tranh thầm nghĩ, hán t.ử râu rậm xem Lâm Diêu tín nhiệm, thì Vương đại nương trong sơn trại cũng chắc chắn tầm thường.
Nàng liền lễ phép gật đầu chào Vương đại nương, song bà chỉ liếc nàng một cái, chẳng biểu hiện gì khác, thái độ lạnh lùng vô cùng.
Hỷ Tước kéo Tần Tranh đến một góc bếp, sang với Vương đại nương: “Bếp ở Lê Uyển giờ dùng , Trình phu nhân nấu bát canh cho tướng công, mượn cái bếp dùng một lát.”
Vương đại nương đang cầm con d.a.o lớn c.h.ặ.t móng heo thớt, d.a.o vung xương vỡ, chẳng buồn ngẩng đầu: “Bếp bên cạnh đó.”
“Vâng ạ!” Hỷ Tước vui vẻ đáp lời, hạ giọng với Tần Tranh: “Vương đại nương chính là tính tình đó, trong trại ai nấy đều sợ bà .”
Nhà bếp rộng, hai ở góc chuyện nhỏ giọng, trừ phi là tai thính kinh , bằng khó lòng rõ.
Tần Tranh thầm nghĩ: “ là nữ hảo hán như trong truyện kể.”
Khóe môi Tần Tranh khẽ cong, lộ nụ dịu dàng: “Ta thật lòng.”
Tần Tranh thấy trong thau gỗ bàn vài con gà sạch, nghĩ dùng nguyên liệu sẵn thì đỡ phiền khác, bèn đáp: “Nấu canh gà .”
Không ngờ Vương đại nương liền sang Hỷ Tước : “Hỷ Tước, ngươi qua vườn rau bắt thêm một con gà về đây.”
Hỷ Tước càu nhàu: “Bà chẳng đang sẵn đó ?”
Vương đại nương lườm nàng một cái: “Đây là gà chuẩn cho tiệc đón gió tối nay của trại chủ và các . Lấy một con cho phu nhân nấu canh thì ngươi trả một con khác chứ.”
Tần Tranh phần ngại ngùng, vội : “Ta nấu canh xương cũng .”
Vương đại nương thấy vị tiểu nương t.ử dung mạo xuất chúng, như yếu đuối nhút nhát, bèn cố gắng điều chỉnh nét mặt cho dịu dàng hơn, nhưng kết quả càng khiến vẻ mặt thêm dữ tợn: “Phu nhân cần khách sáo, gà ở vườn rau còn nhiều, chỉ là ở đây chuẩn sẵn hạn. Mấy con gà đều mổ , phu nhân cứ lấy mà dùng.”
Người đến thế, Tần Tranh cũng chỉ đành khúm núm gật đầu đồng ý.
Chủ yếu là – vị đại nương trông thật quá dữ!
Hỷ Tước bắt gà, Tần Tranh ở bếp cũng chỉ lặng lẽ việc của , cố phiền đến Vương đại nương – trông chẳng dễ gần .
Gà trong thau là nguyên con. Tần Tranh lấy d.a.o c.h.ặ.t giá xuống, thoăn thoắt c.h.ặ.t gà thành từng miếng ăn.
Không tay nàng khỏe, mà là d.a.o trong bếp quá sắc.
Vương đại nương thấy đôi tay nàng trắng nõn như cọng hành non, còn tưởng nàng là tiểu thư khuê các từng động tay việc bếp núc, vốn định tay giúp đỡ. khi thấy nàng tay gọn gàng, khỏi ngạc nhiên.
Tần Tranh ở kiếp từng là kỹ sư viện trợ châu Phi, nắng gió dầm sương là chuyện thường ngày, nàng nào loại hoa mảnh mai. Ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm, thì ba trăm sáu mươi ngày là sống công trường.
Là một trong những đợt đầu sang Châu Phi, thời điểm cơ sở vật chất đầy đủ, điều kiện sinh hoạt vô cùng kham khổ. Vì tự chăm lo cho khẩu vị của , nàng thường tan ca liền ôm điện thoại học nấu ăn theo video, lâu dần cũng học ít món ngon.
Tần Tranh c.h.ặ.t gà xong, thấy trong rổ tre nhiều nấm hương phơi khô, do dự một chút hỏi Vương đại nương: “Đại nương, mấy cái dã tuẫn (nấm khô) thể dùng ?”
Thời xưa gọi nấm hương là “tuẫn”, điều Tần Tranh từng khi xem kịch xưa.
Vương đại nương liếc sang một cái, chỉ đáp: “Phu nhân cứ tùy tiện dùng.”
Tần Tranh bèn nhặt mấy cái nấm bỏ bát lớn, rửa sạch ngâm nước ấm, đó cho thịt gà c.h.ặ.t nồi nước lạnh, chần sơ để khử m.á.u tanh, vớt rửa nữa, thả nồi đất. Nấm hương ngâm cũng bỏ theo, cắt vài lát gừng, thắt một nút hành thả nấu chung.
Gà cho từ nước lạnh, dùng lửa nhỏ ninh chậm, hương vị mới đậm đà, thịt gà mới mềm – đây là kinh nghiệm mà Tần Tranh đúc rút từ những nấu canh .
Nàng tắt bếp lò lớn, nghĩ nồi canh gà bếp đất còn cần một lúc nữa mới chín, đang do dự nên về thăm Thái t.ử thì một vị khách mời xuất hiện trong nhà bếp.
“Vương đại nương, Lâm đại ca cướp thuyền hàng của thủy phỉ, tối nay mở tiệc đón gió, liền dẫn theo vài đến giúp một tay!”
Người bước là một nữ t.ử mặc váy lụa màu hạnh, chất vải tinh tế là loại nhất Tần Tranh từng thấy từ khi trại. Trên đầu nàng cài đầy trâm ngọc và hoa cài đầu, chẳng giống nữ nhân sơn trại, mà giống tiểu thư nhà giàu nơi thành thị.
Tuy mặt nàng luôn giữ nụ , nhưng từ lúc bước , ánh mắt sắc bén như kim châm liền dán c.h.ặ.t Tần Tranh – rõ ràng mang theo địch ý.