Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Địa lao tối tăm thấy mặt trời, ánh lửa từ đuốc treo tường hắt một mảng sáng mờ vàng, vết m.á.u khô dụng cụ t.r.a t.ấ.n loang lổ đáng sợ ánh lửa.

 

Ngục dẫn Thẩm Ngạn Chi đến một gian lao phòng tận cùng, khom : “Thế t.ử, phụ t.ử Tần quốc công ở bên trong.”

 

Thẩm Ngạn Chi khẽ giơ tay, ngục lập tức lặng lẽ lui .

 

Trên đất trong lao phòng trải một lớp rơm rạ, coi như còn sạch sẽ, nhưng nơi quanh năm thấy ánh mặt trời, trong khí tràn ngập mùi mốc khó ngửi.

 

Phụ t.ử Tần quốc công mặc tù phục trắng, dựa chân tường. Thẩm Ngạn Chi yên lặng ngoài song một lúc, bọn họ cũng coi như thấy.

 

Thẩm Ngạn Chi lên tiếng phá tan sự yên lặng: “Bá phụ.”

 

Tần quốc công tựa như đang nhắm mắt dưỡng thần, hề hồi đáp.

 

Trưởng t.ử Tần gia – Tần Giản lạnh lùng một tiếng: “Thẩm thế t.ử nay đang lúc bước thẳng lên mây xanh, đến nơi dơ bẩn gì?”

 

Thẩm Ngạn Chi mím c.h.ặ.t môi, giấu chút cay đắng: “Minh Đài, là vì A Tranh…”

 

Minh Đài là tự của Tần Giản.

 

Không nhắc Tần Tranh còn đỡ, nhắc đến nàng, Tần Giản lập tức đầy vẻ châm chọc: “Vì A Tranh? Thôi xin! A Tranh nhà chịu nổi cái gọi là si tình của Thẩm thế t.ử! Lại càng gánh nổi tiếng tội nhân phản quốc vì Thẩm thế t.ử!”

 

“Trận chiến tại Tần Hương Quan, chỉ vì một bức thư thông địch của Thẩm thế t.ử, năm vạn con dân Đại Sở quân phản bội hãm hại mà c.h.ế.t tại đó! Tướng quân trẻ La Hiến, mười ba tuổi xuất chinh trấn thủ Bắc Cương, từ chiến trường bên ngoài Yến Môn Quan còn sống sót trở về, c.h.ế.t trong tay nhà !”

 

Nói đến đoạn căm phẫn, Tần Giản bật dậy, hai tay nắm c.h.ặ.t song sắt, vành mắt đỏ lên: “Nhà họ La nếu còn một nam nhi cầm nổi đao thương, quân phản loạn phá nổi cổng thành Biện Kinh? Trên chiến trường Tần Hương Quan bao nhiêu oan hồn? Hai ngày nay trong thành Biện Kinh c.h.ế.t oan bao nhiêu dân lành? Thẩm Ngạn Chi, hàng vạn hàng ngàn sinh mạng, từng món nợ m.á.u , trải thành đại lộ vinh hoa cho Thẩm gia ngươi! Đừng đem A Tranh bình phong! A Tranh nhà gánh nổi tội danh !”

 

Mỗi lời Tần Giản thốt , sắc mặt Thẩm Ngạn Chi trắng thêm một phần. Hắn nhắm mắt : “Trận chiến Tần Hương Quan… chẳng ý …”

 

tội thành, thể cứu vãn.

 

Cổ họng khàn đặc, còn lời biện giải, ánh mắt chuyển sang Tần quốc công đang xếp bằng nhắm mắt trong lao: “Bá phụ.”

 

Tần quốc công là văn thần, dù ở chốn ngục tù, lưng vẫn thẳng như tùng, nét nho nhã mặt lộ vài phần cương nghị vốn thuộc về võ tướng: “Lời Giản nhi , cũng là điều lão phu . Thẩm thế t.ử, A Tranh là nữ t.ử Sở gia, từng bước qua cửa Thẩm gia, miệng lưỡi thế gian, lời đồn tích lũy hủy diệt cả xương cốt. Nếu ngươi còn chút tôn trọng với con bé, thì nên những lời .”

 

Bàn tay tay áo rộng của Thẩm Ngạn Chi siết c.h.ặ.t đến rướm m.á.u, đầu lưỡi tràn ngập vị tanh nồng, cố giữ giọng bình tĩnh: “Hôm nay đến tìm bá phụ… là vì chuyện khác.”

 

“Bệ hạ bắt đầu thanh trừng triều cục. Bá phụ… nước Sở diệt, … quy thuận tân triều .” Câu , thật gian nan.

 

Tần quốc công vẻ nhẫn nhịn đau thương gương mặt , dường như hiểu điều gì, song thái độ vẫn kiên định: “Tần gia đời đời là thần t.ử Đại Sở, thờ hai chủ, thanh danh tổ tiên để , tuyệt thể để lão phu ô nhục. Thẩm thế t.ử, mời về cho.”

 

Tuy sớm dự liệu Tần quốc công sẽ đáp như , Thẩm Ngạn Chi vẫn nhịn mà hỏi: “Hôn quân vô đạo, thái t.ử vô đức, đáng để bá phụ trung thành đến thế ?”

 

Tần quốc công chỉ đáp: “Ăn lộc quân vương, trung với quân vương, chia sẻ lo âu với quân vương.”

 

Thẩm Ngạn Chi nhắm mắt , khẽ hỏi: “Nếu cái giá… là lập tức c.h.é.m đầu thì ?”

 

 

Lưỡng Yến Sơn.

 

Tần Tranh đặt mu bàn tay ngọc trắng lên trán Thái t.ử, thăm dò nhiệt, nhẹ nhàng thở – vẫn phát sốt.

 

Nửa canh giờ , đại phu đến, dùng thảo d.ư.ợ.c giã nhuyễn băng bó vết thương cho Thái t.ử, ép uống một bát t.h.u.ố.c, dặn Tần Tranh chăm sóc cẩn thận, nếu Thái t.ử phát sốt thì nghĩ cách hạ nhiệt ngay.

 

Tần Tranh lo phát sốt cao, sớm bảo trong trại chuẩn sẵn bồn tắm và nước nóng, cả một vò rượu mạnh cũng dự .

 

Rượu bốc nhanh, hoà với nước ấm dùng để lau giúp hạ sốt, hiệu quả hơn chỉ dùng nước ấm thông thường.

 

Dùng nước ấm tắm cũng là một cách hạ sốt nhanh ch.óng, chỉ là thể ngâm quá lâu.

 

Trong lúc đợi t.h.u.ố.c phát tác, Hỷ Tước thấy Tần Tranh cứ ủ rũ vui, liền chủ động kể cho nàng vài chuyện trong trại, giúp nàng dời sự chú ý.

 

Tần Tranh từ miệng nàng , Kỳ Vân Trại chia Đông trại và Tây trại. Đông trại do Lâm Diêu quản lý, còn Tây trại thì là kết nghĩa của lão Trại chủ nắm giữ. Nguyên nhân chia hai trại là bởi Lâm Diêu và nhị đương gia bất đồng trong đường lối.

 

Lâm Diêu ưa cách của quyền nhị đương gia – bọn họ cướp bóc, bất kể thương nhân dân nghèo, g.i.ế.c thì g.i.ế.c, cướp thì cướp, ngay cả già, phụ nữ, trẻ con cũng chẳng buông tha.

 

Nhị đương gia thì cho rằng Lâm Diêu là kẻ nhân từ yếu mềm, thậm chí còn dã tâm soán quyền của Lâm Diêu.

 

Lần của Lâm Diêu rơi tay thủy phỉ, xem chừng thể liên quan đến Tây trại.

 

Chỉ là Hỷ Tước còn hết chuyện bên Tây trại thì t.h.u.ố.c phát tác, thể Thái t.ử bắt đầu nóng lên, trán đổ đầy mồ hôi.

 

Tần Tranh vội lấy khăn lụa nhúng nước lau trán cho . Nhiệt độ ở cổ và nách vẫn hạ, nàng bèn đặt luôn khăn ướt tại đó.

 

Thời gian trôi qua, nhiệt Thái t.ử càng lúc càng cao, gương mặt vốn tái nhợt dần ửng đỏ. Chỉ lau bằng nước ấm hiển nhiên còn tác dụng.

 

Tần Tranh lập tức sai Hỷ Tước chuẩn nước tắm ấm, gọi một hán t.ử trong trại đến hỗ trợ đưa Thái t.ử bồn tắm.

 

Thái t.ử thương tích nơi n.g.ự.c, nước ấm Tần Tranh chuẩn vặn chỉ ngập đến hông, ướt vết thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-8.html.]

 

Thái t.ử vẫn trong trạng thái hôn mê. Tần Tranh nhờ hán t.ử trong trại giúp y phục sạch sẽ, đó mới đưa trở giường .

 

Nàng sợ Thái t.ử biến, đang định mời lão đại phu đến xem mạch , ai ngờ lão đại phu chủ động tới.

 

Lão sân liền : “Dù cũng là một mạng , đoán chừng giờ t.h.u.ố.c phát sốt, vẫn nên qua xem một chuyến.”

 

Tần Tranh vội đón trong: “Vừa , cũng định mời ông. Tướng công phát sốt, giờ hạ nhiệt .”

 

Lão đại phu rõ ràng phần nghi ngờ: “Khi nào phát sốt? Ta còn từng thấy ai hạ nhiệt nhanh thế.”

 

Tần Tranh lòng cũng lo lắng, sợ hạ nhiệt quá nhanh sẽ điều bất , dè dặt đáp: “Một canh giờ .”

 

Lão xuống bên giường, thấy sắc mặt Thái t.ử đỡ hơn lúc , khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

 

Ông bắt mạch cho , chốc lát thì lộ vẻ như gặp quỷ: “Thương thế thế mà còn chống đỡ ? Phải chăng mệnh lớn đến độ Diêm Vương cũng chẳng dám thu!”

 

Lão đại phu liên tục bắt mạch thêm mấy , xác định lầm, mới dặn Tần Tranh: “Tướng công cô nhiệt hạ, mạng coi như giữ . Cẩn thận chăm sóc, điều dưỡng kỹ càng một tháng là thể hồi phục.”

 

“Đa tạ đại phu.” Tần Tranh tiễn lão tận cửa, đến khi chắc Thái t.ử giữ mạng, tảng đá lớn trong lòng nàng mới rơi xuống.

 

 

Cơm trưa do Hỷ Tước đưa viện. Thái t.ử tỉnh, chỉ dọn một phần cho Tần Tranh, hai mặn một rau, trông vẫn khá phong phú.

 

Tần Tranh thấy trong món mặn xương sườn khô, liền vui vẻ gắp một miếng, kết quả suýt nữa gãy răng.

 

Thịt sườn khô cứng khô xác, dùng sức thì chẳng c.ắ.n nổi, mà c.ắ.n mạnh thì chỉ một sợi thịt nạc mỏng dính mắc kẽ răng.

 

Gặm xong miếng sườn , từ nay về nàng chẳng còn mảy may ham với món nữa.

 

Món mặn còn là thịt kho hai , dùng loại thịt ba chỉ, nhưng từng miếng dày cộp bằng ngón cái, lớp mỡ bóng lưỡng dày cộm khiến nàng mất luôn dũng khí gắp đũa. Rốt cuộc chỉ dùng rau xanh mà ăn hết một bát cơm.

 

Khi Hỷ Tước đến thu dọn bát đũa, thấy hai món mặn chẳng động đến mấy, lấy lạ. Nhìn sang eo nhỏ nhắn mảnh mai của Tần Tranh, nàng tự động tưởng tượng rằng Tần Tranh vì giữ dáng nên ăn đồ mặn.

 

Khuôn mặt lấm tấm tàn nhang của Hỷ Tước lập tức lộ vẻ mâu thuẫn khâm phục.

 

Điều khiến Hỷ Tước thấy rối rắm là: thì giữ dáng ăn thịt, còn điều khiến nàng khâm phục là Tần Tranh trong lúc thế mà vẫn nhớ ăn thịt – quả thật nghị lực hơn .

 

Tần Tranh gì về mấy ý nghĩ kỳ quái của nàng, chỉ là đầu bắt gặp ánh mắt tiểu cô nương quái lạ mang chút ngưỡng mộ, khiến nàng khó hiểu thôi.

 

Nghĩ đến lúc Thái t.ử tỉnh cần bồi bổ, mà thức ăn trong trại thì thô sơ, Thái t.ử điện hạ vốn quen nuông chiều chắc nuốt trôi, Tần Tranh bèn hỏi: “Hỷ Tước cô nương, nhà bếp trong viện còn dùng ?”

 

“Dùng , chỉ là viện vốn bỏ trống lâu, nồi niêu chảo bát trong bếp e là rỉ hết cả .” Nàng gãi đầu , “Nếu Trình phu nhân dùng bếp, thể đại trù phòng , đó sẽ thu dọn bếp trong viện.”

 

Tần Tranh nghĩ bọn họ sẽ ở đây suốt một tháng, thể ngày nào cũng phiền trong trại nấu t.h.u.ố.c nấu cơm mang đến, như e là mặt dày như cái mâm.

 

Nếu nhà bếp trong viện dùng , bất kể nấu t.h.u.ố.c cho Thái t.ử nấu ăn cho bản đều thuận tiện hơn nhiều.

 

Nàng : “Bếp lát nữa tự thu dọn là . Ta đến đại trù phòng nấu ít canh cho tướng công, Hỷ Tước cô nương tiện dẫn đường một chuyến chăng?”

 

Hỷ Tước nàng gọi một tiếng một tiếng “Hỷ Tước cô nương” chút ngượng ngùng: “Trình phu nhân gọi Hỷ Tước là .”

 

Đường trong sơn trại quanh co khúc khuỷu, nếu dẫn, Tần Tranh e là sẽ lạc mất.

 

Hai đang xuống một bậc đá, Hỷ Tước bỗng thấy bóng quen thuộc nơi sân trống bậc, vui mừng reo lên: “Đại tiểu thư!”

 

Tần Tranh tiếng nàng, cũng xuống phía . Bên cạnh sân là đại trù phòng của sơn trại, sân trống thường ngày dùng để bày bàn ăn, hiện mấy chiếc bàn gỗ đặt ở đó.

 

Tần Tranh lập tức nhận thiếu nữ từng thấy thuyền hôm mặc váy dài màu đỏ thẫm, tóc đen tết nhỏ dùng dây buộc sặc sỡ vấn cao, làn da ngăm nâu càng mờ nét dịu dàng nơi ngũ quan, ngược tăng thêm khí chất dũng nơi chân mày đáy mắt.

 

Đêm thuyền ánh sáng mờ tối, Tần Tranh đang lo thoát nên chỉ liếc sơ qua, giờ kỹ mới thấy cô nương thật oai phong.

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thiếu nữ thẳng đến bên một hán t.ử vạm vỡ đang ăn cơm, nắm cổ áo xách lên, quăng thẳng xuống đất, cả hình to lớn quật mạnh đến nỗi ngã lăn , choáng váng đầu óc.

 

Các hán t.ử khác đang dùng bữa đều hoảng hốt dậy, song ai dám hé lời, càng dám nhúng tay.

 

Hán t.ử thấy Lâm Chiêu thì mặt tái mét, kịp bò dậy nàng một cước giẫm thẳng xuống n.g.ự.c, phun một ngụm m.á.u, là phiến gạch xanh nứt toác – đủ cú giẫm mạnh đến chừng nào.

 

“Tha mạng… Đại tiểu thư tha mạng…” Hán t.ử ú ớ cầu xin.

 

Lâm Chiêu nhếch mép lạnh, nửa cúi , lấy roi dài cuốn gõ gõ lên khuôn mặt đầy thịt của : “Ngươi còn dám nghênh ngang đến Đông trại? Thật sự cho rằng lão nương dễ c.h.ế.t trong tay thủy phỉ đến ?”

 

Hán t.ử phun bọt m.á.u lắc đầu: “Hiểu lầm… Đại tiểu thư, đều là hiểu lầm…”

 

“Hiểu lầm cái đầu nhà ngươi!” Lâm Chiêu tiện tay vung roi quất thẳng lên mặt , để một vết m.á.u dài ch.ói mắt.

 

Tần Tranh nuốt một ngụm nước bọt, chỉ thầm nghĩ – vị cô nương võ nghệ quả thật quá mức kinh , khó trách thuyền, tay chân đều còng, bọn thủy phỉ vẫn yên tâm nhốt nàng cũi sắt.

 

 

 

Loading...