Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tranh theo bản năng né tránh ánh mắt của , nhưng Sở Thừa Tắc kéo tay nàng bước tiếp, giọng chậm rãi mà vội vã: “Về thôi.”
Hai chữ thốt , như một chiếc móc câu nhẹ nhàng, khéo léo móc trúng chỗ ngứa ngáy trong lòng .
Tần Tranh câu , vốn chỉ là vì thấy suốt dọc đường tỏ bất động như núi, cố ý trêu một chút.
Không ngờ Sở Thừa Tắc đột ngột một câu như , nhớ đến ánh mắt của , trái tim Tần Tranh vốn còn đùa bỡn, nay hóa thành kẻ loạn nhịp bối rối.
Về thôi?
Hai chữ thốt bằng giọng lãnh đạm , khiến mơ màng nghĩ ngợi đủ điều?
Bọn họ về tới sơn trại, lập tức khiến ch.ó trong trại sủa vang. Lư thẩm tuổi cao, ngủ sâu, tiếng động nơi sân liền thức dậy. Vừa thấy Tần Tranh trở về, bà liền một trận.
Một đêm lặn lội đường xa, Sở Thừa Tắc đầy mùi m.á.u tanh, thể tắm rửa khi ngủ. Lư thẩm nhóm bếp đun nước, khi chuyển bồn tắm phòng, Sở Thừa Tắc dường như còn chuyện dặn dò với Lâm Diêu nên sang bên , Tần Tranh thì tắm .
Lư thẩm thêm nước, thấy phần bả vai lưng nàng tím bầm cả mảng, liền lau nước mắt mãi thôi: “Con gái khổ mệnh , đám thủy phỉ tặc thiên đao vạn quả bắt chịu khổ …”
Da Tần Tranh trắng như tuyết mịn, thường ngày chỉ cần đụng nhẹ cũng hiện vết, huống chi là va mạnh thành xe ngựa, mảng bầm mà rợn lòng.
Lư thẩm hiển nhiên là hiểu lầm gì đó, nước mắt rơi mãi ngừng.
Phụ nữ rơi sào huyệt phỉ tặc, mấy ai thể vẹn trở về?
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến đau lòng cho Tần Tranh, huống chi gương mặt nàng xinh như thế, nếu gặp việc chẳng lành, trượng phu nàng còn thể mặt nàng ?
Cuộc sống đôi phu thê trẻ sẽ thế nào đây?
Tần Tranh thấy Lư thẩm hiểu lầm, dịu giọng giải thích: “Thẩm , nhục . Vết thương lưng là lúc trong xe đường về đập mà thôi.”
Lư thẩm quả thật nãy thấy vết thương liền hoảng hốt, dù bọn thủy phỉ trong hang ổ đều chẳng thứ t.ử tế. Năm xưa bà còn theo con trai lên Lưỡng Yến Sơn, thủy phỉ từng cướp làng bà ở, chẳng những gái trẻ, mà đến cả phụ nhân già cả cũng thoát nạn.
Lúc Tần Tranh thế, thấy nàng vết thương nào khác, áo là hàng lụa là gấm vóc, rõ ràng giống xâm phạm, tảng đá lớn trong lòng bà mới buông xuống. Bà chắp tay lẩm bẩm: “Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ…”
Trước khi khỏi phòng, bà Tần Tranh mặt mũi mỏng, nhưng vẫn nhắc một câu: “Nương t.ử , thấy tướng công nàng là trầm tính, phu thê với , chuyện gì là thể rõ. Hắn hỏi, nàng , nếu hiểu lầm thì thật đáng.”
Ý là nàng chủ động kể những ngày qua cho Sở Thừa Tắc .
Lư thẩm , Tần Tranh một trong bồn tắm, sững một lúc.
Kỳ thực phản ứng như Lư thẩm mới là thường tình. So , dọc đường trở về, sự trấn tĩnh của Sở Thừa Tắc dường như quá mức bình thản.
Nàng Thẩm Ngạn Chi nhốt trong biệt viện suốt mấy ngày, hỏi lấy một lời. Trên đường nàng khơi chuyện một cách khéo léo, nhưng vẫn tiếp lời. Tần Tranh thật sự rõ, rốt cuộc là để tâm, là hỏi?
Nàng đưa tay vốc nước dội lên vai, lông mi dài ánh nến rũ xuống, chẳng đang nghĩ điều gì.
…
Khi Sở Thừa Tắc trở về, Tần Tranh tắm xong, đang trong phòng dùng khăn vải khô vắt tóc. Nàng khoác một chiếc đơn y rộng thùng thình, chỉ dùng dải lụa bên hông buộc sơ một vòng.
Mái tóc dài dồn hết sang một bên, để lộ chiếc cổ mảnh dài trắng mịn, ánh đèn vàng vọt như phủ một tầng sáng dịu dàng.
Nghe tiếng mở cửa, nàng ngẩng đầu về phía đó, ánh mắt như nước mùa thu, thanh lãnh thấp thoáng ôn nhu, liếc như lông vũ nhẹ lướt qua tim , ngứa ngáy mà mơ hồ, tựa hồ gợi cảm xúc chẳng thể gọi tên.
“Tướng công về .” Nàng tiếp tục vắt tóc, một lọn tóc dính lên cổ trắng mịn, lẫn trong vạt áo.
“Ừ.” Sở Thừa Tắc đáp nhẹ, mang theo hàn khí ngoài trời. Ánh mắt trầm tĩnh từ nàng dời , đặt một lọ t.h.u.ố.c lên bàn: “Thuốc tiêu sưng tan bầm, lát nữa nhờ Lư thẩm giúp nàng bôi.”
Tần Tranh sững : “Tướng công thương ở lưng?”
Chẳng lẽ là Lư thẩm ?
rõ ràng mới từ ngoài về, như thể… vốn dĩ ngay từ đầu ngoài chính là để tìm t.h.u.ố.c cho nàng.
“Lâm Chiêu lúc còn ở thuyền.”
Không là ảo giác của Tần Tranh , nhưng khi Sở Thừa Tắc đáp lời, giọng điệu phần lãnh đạm.
Nàng cẩn thận nhớ , dường như từ lúc nàng tỉnh dậy thuyền, thái độ của so với lúc lạnh hơn đôi chút.
Tần Tranh âm thầm kêu khổ, chẳng lẽ lúc nàng đang ngủ, hỏi Lâm Chiêu về mấy ngày nàng giữ trong biệt viện ?
Không rõ Lâm Chiêu những gì, nào là Thẩm Ngạn Chi cứ cách ba hôm sai đưa đồ đến, nào là hôm đó nhất định đòi cùng nàng dùng bữa… nếu mấy chuyện đó đến tai Sở Thừa Tắc…
Tần Tranh lặng lẽ đ.á.n.h giá một lượt, ngón tay vẫn cầm khăn vải vắt tóc: “Lư thẩm chắc nghỉ , ngày mai sẽ nhờ bà bôi t.h.u.ố.c.”
Ý rõ ràng là thoái lui để tiến, ngầm nhờ giúp bôi t.h.u.ố.c.
Sở Thừa Tắc thu ánh mắt , nàng một hồi với vẻ khó dò, mở nắp lọ t.h.u.ố.c, giọng lãnh đạm: “Cởi áo.”
Rõ ràng là chính nàng gợi chuyện , nhưng khi hai chữ , lông mi nàng vẫn khẽ run lên.
Ngón tay thon như hành, từ tốn cởi dải y, áo ngủ rộng lơi rơi xuống, lửng lơ mắc nơi khuỷu tay, vặn che đường cong bên , chỉ để lộ nửa bờ lưng trắng như ngọc. Mái tóc đen dời hết về n.g.ự.c, dải áo màu thiên thanh cột thành một nút mảnh gáy trắng, hai cánh bướm nơi bả vai tinh xảo mắt, chỉ là một bên đang bầm tím, ước chừng to bằng bàn tay.
Chân mày Sở Thừa Tắc lập tức nhíu c.h.ặ.t, đổ t.h.u.ố.c lòng bàn tay, xoa lên vết thương, giọng cũng trầm xuống: “Trên đường về ?”
Dầu t.h.u.ố.c lạnh lạnh, nhưng lòng bàn tay nóng như lửa.
Da lưng Tần Tranh vốn mẫn cảm, t.h.u.ố.c lạnh bôi lên lòng bàn tay nóng rực ấn , từng chút từng chút xoa đều, lạnh nóng, thêm chút lực đạo khiến nàng run nhẹ, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t chiếc khăn vải trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-44.html.]
Nàng hiểu đang hỏi vết thương lưng, cố nén cảm giác rối loạn, khẽ đáp: “Chỉ là va một chút, lúc thấy đau lắm, tưởng nên .”
Câu từ miệng mang theo chút lạnh lẽo.
Bàn tay nóng vẫn đều đều xoa lưng nàng, Tần Tranh chợt nhận , hương sắc mỹ nhân hình như lay động .
Hắn là vì giận nàng thương mà chịu ?
Tần Tranh mím môi, nhẹ giọng : “Thấy tướng công , vui mừng quá, chẳng thấy đau nữa.”
Bàn tay đang xoa t.h.u.ố.c khựng , Tần Tranh lưng về phía Sở Thừa Tắc nên rõ vẻ mặt lúc , nhưng tay đang đặt nơi vai nàng siết mạnh hơn mấy phần: “Đợi nàng lành hẳn, hãy những lời với .”
Gương mặt Tần Tranh lập tức nóng bừng, tâm tư nhỏ nhặt của nàng thấu sót.
Nàng thương tích, sẽ gì, cho nên mới cố ý để bôi t.h.u.ố.c, thuận tiện vài lời ngọt ngào để dỗ , cũng nhân cơ hội giải thích chuyện ở biệt viện.
Thấy thấu ý , Tần Tranh liền : “Tướng công hỏi mấy ngày ở biệt viện xảy những gì ?”
Đây cũng là một cách thử , xem rốt cuộc bao nhiêu từ Lâm Chiêu.
Sở Thừa Tắc vẫn tiếp tục xoa t.h.u.ố.c, động tác nhanh chậm, phần da lưng nàng bắt đầu nóng rực, tay vẫn giữ c.h.ặ.t bả vai nàng cho nàng nhúc nhích, giọng điệu thì như tùy ý : “Không gì đáng hỏi.”
Lúc nàng gật đầu xe ngựa đồng ý cùng , những chuyện đó còn quan trọng nữa.
Tần Tranh ngẫm lời , hiểu lầm, tưởng rằng hết chuyện từ Lâm Chiêu.
Nàng do dự một chút mở miệng: “Thiếp và Thẩm Thế t.ử đoạn tuyệt từ khi bước Đông cung. Những ngày ở biệt viện, ngoại trừ một ép cùng dùng bữa vui vẻ, còn gặp . Hắn đưa nhiều du ký, sách cổ tới, nhưng đều . Mấy con mèo ch.ó sai đưa tới, cũng chỉ là A Chiêu mang chơi đùa.”
Không đến những cảm xúc rõ ràng, chỉ xét theo danh nghĩa vợ chồng hiện tại, Tần Tranh thấy cần thiết rõ những điều . Dù Sở Thừa Tắc nghĩ thế nào, chí ít nàng cũng nên thể hiện rõ thái độ.
Thái t.ử phi vốn là lý trí. Trong nguyên tác, dù nàng vẫn còn tình cảm với Thẩm Ngạn Chi, nhưng khi gả Đông cung, nàng còn qua gì với nữa. Nay nàng đoạn tuyệt từ khi gả Đông cung, cũng tính là sai.
Nghe nàng kể , sắc mặt Sở Thừa Tắc càng âm trầm.
Dùng bữa? Tặng sách du ký? Gửi mèo ch.ó?
Khóe môi bất giác mím thành một đường thẳng, chỉ “ừm” nhàn nhạt một tiếng, giọng điệu lạnh lùng hơn .
Thuốc tay gần như khô, vùng da lưng của Tần Tranh vì xoa bóp suốt, quanh chỗ bầm tím ửng đỏ, nổi bật làn da trắng nõn mịn màng như tuyết, càng khiến dời nổi ánh mắt.
Lúc thu tay về, đốt ngón tay rõ là vô tình cố ý, khẽ lướt qua cánh bướm bên bả vai nàng.
Do lưng luôn phơi ngoài khí, nên bên đó lạnh. Đột nhiên chạm , Tần Tranh khẽ run, nút áo mảnh nơi cổ đang buộc hờ cũng khẽ lay động, tựa như dây đàn căng c.h.ặ.t trong đầu nàng sắp đứt tung.
Ánh mắt Sở Thừa Tắc sâu thăm thẳm đáy, nhẹ khép mi mắt, ép xuống ý niệm thể để lộ trong lòng, vươn tay kéo áo ngủ đang mắc nơi khuỷu tay nàng.
“Trước nghỉ ngơi , tắm một lát.”
Khi mở mắt , ánh trở nên thanh tỉnh, đóng c.h.ặ.t nắp lọ t.h.u.ố.c, dậy bước cửa.
Tần Tranh cột dải y, khẽ gật đầu. Chuyện đêm nay, ít nhiều cũng mang hướng mỹ nhân kế, nhưng phản ứng của Sở Thừa Tắc… cũng quá mức đoan chính .
Hắn đúng là chỉ bôi t.h.u.ố.c thì chỉ bôi t.h.u.ố.c mà thôi.
Tần Tranh cũng chẳng tâm trạng giờ là gì — là thở phào vì cần lo lắng vượt quá giới hạn tìm cách từ chối? Hay là cảm giác hụt hẫng vì chẳng hề nàng câu dẫn chút nào?
“Nồi nước trong bếp vẫn còn nóng,” nàng khô khốc căn dặn một câu, khi vắt khô tóc thì mang tâm trạng phức tạp mà lên giường .
Chẳng lẽ… thật sự là ?
Tần Tranh kéo chăn đến tận cằm, chỉ để lộ mỗi cái đầu nhỏ, hai mắt ngơ ngác trần màn.
Nếu là Sở Thừa Tắc, một cuộc tình kiểu Bách La Đồ (Plato) cũng hẳn là .
Dù kiếp nàng cũng từng mê loại văn về thái giám, giờ đặt mặt Sở Thừa Tắc mấy nhân vật đó… ừm… hình như cũng khá hợp.
…
Sở Thừa Tắc khỏi phòng, bếp dùng nước nóng tắm rửa, mà trực tiếp dùng nước lạnh trong chum mà tắm.
Trước mắt là hình ảnh xua nổi: nửa tấm lưng trắng ngần của nàng, cùng dải lụa mảnh nơi gáy.
Lồng n.g.ự.c nóng rực, cổ họng khô khốc, dội thêm một thùng nước lạnh nữa, nhắm c.h.ặ.t mắt.
Chưa lúc.
Nửa canh giờ mới trở về, Tần Tranh ngủ say, cây nến bàn chỉ còn một đoạn ngắn.
Hắn dứt khoát tắt nến, thể tắm bằng nước lạnh còn mang theo lạnh, chui chăn, chỉ bên giường, mượn ánh nến sắp cạn để tùy ý ngắm dung nhan tuyệt mỹ .
Chiếc chăn mà nàng kéo lên cằm giờ nàng đạp tung một cách hỗn độn, do thường lăn lộn trong giấc ngủ, cổ áo vốn rộng càng trễ xuống, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng một góc áo lót thiên thanh.
Dải áo mảnh uốn lượn giữa tóc đen và da thịt trắng nõn, kéo dài đến gáy, nơi xương quai xanh một nốt ruồi đỏ nhỏ như giọt m.á.u thấm từ mũi kim.
Sở Thừa Tắc giúp nàng kéo áo, đầu ngón tay khựng nơi nốt ruồi , nhẹ nhàng mân mê vài .
Đôi mắt lạnh lẽo của tối sẫm một mảng.
Ngọn nến bàn “xèo” một tiếng, cuối cùng cháy hết, cả căn phòng lập tức chìm bóng tối .