Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy ngày liền, Thẩm Ngạn Chi đều đặt chân tới viện nơi Tần Tranh và Lâm Chiêu đang ở, chỉ mỗi ngày sai đưa tới vài vật phẩm. là châu báu trang sức tầm thường, mà là du ký, cổ bản quý hiếm.

 

Có quyển xem qua, còn những chú giải nhỏ tay bên lề.

 

Tần Tranh chỉ lật qua một lượt, bảo tỳ nữ gói ghém gửi trả nguyên vẹn. Đánh cược bằng sách, vẩy xem chữ, đó từng là thú tiêu khiển tao nhã giữa Thẩm Ngạn Chi và Thái t.ử phi năm xưa.

 

Hắn mong dùng cách để về quá khứ, nào cảnh còn mất.

 

Nàng Thái t.ử phi, tự nhiên cũng chẳng vì vài quyển du ký, cổ bản mà động lòng.

 

Nàng tỏ vẻ thờ ơ, về Thẩm Ngạn Chi cũng gửi sách tới nữa, tìm một con mèo Ba Tư lông trắng mắt xanh để nàng giải khuây.

 

Lâm Chiêu thì phòng Thẩm Ngạn Chi nghiêm ngặt, sợ Tần Tranh mềm lòng, cơ hội là sức . Con mèo Ba Tư từ lúc đưa tới là do nàng ôm chơi rời, chỉ cho Tần Tranh vuốt ve mấy , khiến Tần Tranh cũng dở dở .

 

Tuy hề tiếp xúc với Thẩm Ngạn Chi, nhưng việc bỗng nhiên bặt vô âm tín lâu như , Tần Tranh vẫn nhạy bén cảm thấy bên ngoài nhất định xảy chuyện.

 

Hôm khi Hồng Diệp rót thêm cho nàng, Tần Tranh hỏi: “Đại nhân nhà ngươi gần đây hình như mấy khi ở phủ?”

 

Hồng Diệp là tỳ nữ hôm nọ suýt Thẩm Ngạn Chi ban c.h.ế.t, Tần Tranh lên tiếng cứu lấy, trong lòng mang ơn sâu nặng, điều gì thể thì từng giấu nàng điều gì.

 

“Nạn cướp ở Thanh Châu nghiêm trọng, đại nhân gần đây bận việc bình định bọn cướp.” Hồng Diệp khuôn mặt tròn trịa, hiền hậu dễ mến.

 

Nghe Thẩm Ngạn Chi dẹp loạn, trong lòng Tần Tranh khỏi vài phần lo lắng. Hắn mà đem bộ lửa giận trút lên đầu bọn sơn tặc, thì với trang đầy đủ của quan quân, đám Kỳ Vân Trại chỉ là những dân quê tay trần, e khó chống đỡ nổi đợt tấn công từ quan phủ.

 

Nàng vẻ vô tình hỏi một câu: “Tình hình bình định bọn cướp thế nào ?”

 

Hồng Diệp hiếm khi Tần Tranh chủ động nhắc tới Thẩm Ngạn Chi, tưởng rằng nàng cuối cùng cũng mềm lòng, trong lòng vui mừng, giọng cũng nhẹ nhàng hơn mấy phần: “Đại nhân dẫn binh chiếm mấy ngọn núi , bách tính Thanh Châu hết lòng ủng hộ đại nhân. Vài ngày nữa, đợi đại nhân rảnh rỗi, chắc chắn sẽ đến thăm cô nương.”

 

Tần Tranh khẽ nhíu mày, trầm mặc đáp.

 

Chiếm mấy ngọn núi?

 

Tuy Kỳ Vân Trại thiên hiểm che chắn, nhưng Lâm Chiêu cũng kẹt đó, nhỡ trong trại đường cùng liều mạng chống quan binh, quan phủ thừa cơ chiếm thì ?

 

Hồng Diệp thấy mặt nàng chẳng lấy một tia vui mừng, ngược mày ngài như phủ một tầng sầu lo, hiểu lầm nàng tiếp tục đợi nữa, vội : “Nếu cô nương gặp đại nhân, nô tỳ cho báo một tiếng…”

 

“Không cần!” Tần Tranh ngắt lời, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự nhiên mang theo uy nghi: “Chớ nên tự ý quyết định.”

 

Hồng Diệp vội cúi đầu đáp .

 

Giọng Tần Tranh cũng dịu đôi chút, hỏi: “Có quan phủ chiếm những ngọn núi nào ?”

 

Hồng Diệp lắc đầu: “Chuyện … nô tỳ rõ, cả việc đại nhân gần đây bận việc bình định cướp cũng là đám sai vặt tiền viện truyền tai .”

 

Sợ Hồng Diệp nghi ngờ, Tần Tranh cũng hỏi thêm về chuyện dẹp loạn, chuyển chủ đề: “Đại nhân các ngươi thường đến nha môn, về dùng bữa trưa ?”

 

Hồng Diệp thấy nàng hỏi tới sinh hoạt hằng ngày của Thẩm Ngạn Chi, càng thêm chắc mẩm rằng nàng lòng với , mỉm đáp: “Đại nhân bận rộn công vụ, hiếm khi về ăn trưa. Dù về một chuyến cũng mất khá nhiều thời gian. từ khi cô nương đến đây, chỉ cần ngoài bình định giặc cướp, đại nhân đều cố gắng trở về dùng cơm.”

 

Tuy Thẩm Ngạn Chi đến gặp Tần Tranh, nhưng mỗi ngày đều hạ nhân bẩm báo rõ ràng nàng ăn gì, gì.

 

Tần Tranh chỉ là thăm dò, để tâm đến những lời Hồng Diệp cố chen khen ngợi Thẩm Ngạn Chi, chỉ thản nhiên : “Xem biệt viện cách nha môn khá xa, sống ở đây thấy âm thanh rao hàng bên ngoài, chẳng lẽ đến cả chợ b.úa cũng ?”

 

Lục La là tỳ nữ mang cơm , ánh mắt lóe lên tia khinh miệt nhưng nhanh ch.óng thu , vẻ cung kính đáp: “Đây là Hòa Thuận phường, chỉ quan quyền quý trong thành Thanh Châu mới cư ngụ tại khu vực , tiểu thương tới đây buôn bán đều đuổi hết, phu nhân đương nhiên thể thấy những tiếng rao hàng ồn ào .”

 

Lục La chính là tỳ nữ từng nhiều năng bóng gió. Hôm nàng mời Tần Tranh thủy tạ, phạt đ.á.n.h roi đến rách da toạc thịt, giường dưỡng thương mấy ngày mới viện hầu hạ.

 

Có lẽ do từng nếm đòn, lúc mặt Tần Tranh thì nàng cúi đầu nịnh nọt, song Tần Tranh cũng nàng là hạng đa tâm, đa phần đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

nàng cũng chỉ là tạm trú nơi , cần thiết chủ động giúp khác dạy bảo hạ nhân.

 

Mà hôm nay, những toan tính nhỏ nhặt của Lục La vô tình giúp nàng một chuyện lớn.

 

Trước đó nàng từng hỏi Hồng Diệp vị trí cụ thể của biệt viện, nhưng Hồng Diệp kín miệng, Tần Tranh đoán chắc là ý của Thẩm Ngạn Chi. Vì hôm nay mới vòng vo hỏi về phố chợ gần đó, mong dựa đó mà suy đoán vị trí biệt viện. Nào ngờ Lục La thẳng thừng toạc .

 

Sau câu , Hồng Diệp lập tức trừng mắt Lục La một cái, bởi mặt Tần Tranh nên dám biểu hiện quá rõ, nhưng sắc mặt thì rõ ràng hiện vẻ lo lắng.

 

Có thể khiến nàng sợ hãi đến , trong phủ e chỉ Thẩm Ngạn Chi mà thôi.

 

Tần Tranh giả vờ , cũng phản ứng gì lời của Lục La, chỉ phân phó các nàng mời Lâm Chiêu sang dùng bữa cùng.

 

Khi ăn cơm, Hồng Diệp lặng lẽ quan sát Tần Tranh, thấy nàng thần sắc bình thản như thường, dường như thực sự chỉ thuận miệng hỏi một câu, lúc mới an tâm trở .

 

Ăn xong, Hồng Diệp và Lục La cùng thu dọn bát đũa lui xuống.

 

Tần Tranh cũng để phí thời gian. Sau khi nắm vị trí biệt viện, nàng bắt đầu vạch kế hoạch đào thoát.

 

Tần Tranh thông thạo địa hình thành Thanh Châu, nhưng Lâm Chiêu thì am tường từng phường từng chợ.

 

Làm nghề xây dựng, trời sinh trí tưởng tượng gian và khả năng định vị tuyệt vời. Lâm Chiêu chỉ cần miêu tả bằng lời, Tần Tranh thể vẽ một sơ đồ mặt bằng đơn giản của thành Thanh Châu.

 

Lâm Chiêu một phen bội phục bản lĩnh của Tần Tranh, nàng chỉ tay vị trí cổng thành mà : “Ra khỏi cổng Đông, đường thủy trở về Kỳ Vân Trại chỉ mất nửa ngày.”

 

Tần Tranh nhíu nhẹ chân mày: “Khu Hòa Thuận phường là nơi quan quý cư trú, canh phòng nghiêm ngặt, biệt viện cũng binh lính canh gác dày đặc, nếu dò đường , mà tùy tiện bỏ trốn thì dễ bắt .”

 

Đến lúc đó, Thẩm Ngạn Chi tất sẽ càng giữ c.h.ặ.thi họ hơn nữa.

 

Lâm Chiêu : “Đợi đêm xuống, lén ngoài dò la bố trí canh gác bên ngoài biệt viện, tiện thể nắm vững đường lối .”

 

Tần Tranh ngần ngại: “Vết thương của …”

 

Lâm Chiêu vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Muội động tay động chân với ai cả, chỉ là quan sát địa hình. Nếu phát hiện, sẽ là thấy ngột ngạt quá nên ngoài hóng gió.”

 

Hiện tại cũng nghĩ phương án nào hơn, Tần Tranh dặn dò: “Vậy cẩn thận bề.”

 

 

Nói đến Hồng Diệp và Lục La khi khỏi viện, Hồng Diệp lập tức đổi sắc mặt, trách mắng: “Họa từ miệng mà , ngươi mới phạt đ.á.n.h đòn, vẫn học bài học?”

 

Hai vốn cùng mua phủ nha , tự nhiên chút tình nghĩa.

 

Hồng Diệp thì tâm tư cẩn trọng, an phận thủ thường, còn Lục La là kẻ dã tâm nhỏ. Nhan sắc nàng nổi trội trong đám nha , tri phủ Thanh Châu đưa tới hầu hạ Thẩm Ngạn Chi, đương nhiên dụng ý khác phía .

 

Trước mặt Hồng Diệp, Lục La chẳng buồn giấu giếm, giọng chua chát : “Dựa nhan sắc của chúng , nếu đưa đến đây hầu hạ thế t.ử, giờ cũng tiểu nhà ai đó , đám hầu hạ ? Ngươi là mệnh nô, chịu thì chịu, thì chịu nổi! Nhìn cái bộ dạng quê mùa của ả, còn hỏi thấy tiếng rao ngoài phố, là con nhà nghèo khổ vùng nào nuôi , chỉ sợ khi tới đây, ngay cả lát gạch phố lớn Hòa Thuận cũng từng đặt chân đến… Ưm ưm…”

 

Lục La còn dứt lời, Hồng Diệp bịt miệng .

 

“Ngươi nên giữ cái miệng cho tích đức thì hơn. Vị phu nhân đó tuy lạnh nhạt nhưng là tâm thiện, ngươi cần gì mỉa mai như ?” Hồng Diệp tỷ năm xưa mà lắc đầu thở dài: “Mộng thế t.ử thì thôi , thế t.ử là ai chứ? Chúng với tới. Làm phần việc của mới là đúng.”

 

Lục La hừ lạnh một tiếng: “Mỗi báo tin cho Thế t.ử đều là ngươi, ngươi Thế t.ử bằng ánh mắt khác, đương nhiên thể những lời an phận với , sợ vượt mặt ngươi ? Khi còn ở phủ Chu, nếu chạy đôn chạy đáo đút lót quản gia, ngươi thể nhanh ch.óng từ nha sai vặt lên hầu phòng ? Việc thiệt do gánh, đến lúc hưởng thì ngươi cũng phần. Vậy mà còn gièm pha nữ nhân , ngươi ở mặt nàng khéo miệng nịnh nọt, đầu liền báo sót chuyện gì cho Thế t.ử, ngươi cảm thấy hổ ?”

 

Hồng Diệp cứng họng đáp: “Ta cảm kích phu nhân là một chuyện, nhưng chủ t.ử của chúng vẫn là Thế t.ử, mấy cái mạng mà dám trái ý ? Ta coi ngươi là tỷ nên mới khuyên bảo, nếu ngươi cứ khăng khăng nghĩ như thế, thì cũng chẳng còn lời gì để .”

 

Lục La nhạt: “Ngươi cao thượng lắm, chẳng là mượn tay nàng để tiếp cận Thế t.ử ? Bây giờ ngươi ở tiền viện trọng dụng, từng nhớ đến ? Đừng là coi như tỷ , ngày giúp ngươi đúng là mù mắt !”

 

Dứt lời, Lục La xách hộp cơm bỏ một mạch, Hồng Diệp gọi mấy tiếng nàng cũng đầu, cuối cùng chỉ thở dài về tiểu viện.

 

Lục La bước qua cổng vòm, thì chạm mặt một tiểu đồng từ tiền viện.

 

Tên tiểu đồng gian giảo nhưng miệng lưỡi ngọt ngào, gặp nịnh: “Lục La tỷ tỷ,” hỏi: “Ta hình như tỷ với Hồng Diệp tỷ chút bất hòa?”

 

Lục La liếc một cái, buồn đáp.

 

Tiểu đồng đưa hộp phấn hồng mua đến nàng: “Dạo tỷ tỷ ẩn trong viện, gặp mặt một cái cũng khó, chút lễ mọn , chờ mấy ngày mới tìm dịp đưa đến.”

 

Lục La hộp phấn hồng tay, là hàng của Vân Hương Cư, tiết kiệm hai tháng tiền công mới mua nổi. Tuy nàng gì, nhưng sắc mặt cũng dịu phần nào.

 

Tên tiểu đồng là kẻ giỏi quan sát, vội vàng hỏi: “Nghe Lục La tỷ tỷ đang hầu hạ quý nhân?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-41.html.]

 

Hắn nhướn cằm về phía tiểu viện: “Thế t.ử giấu trong biệt viện thật ?”

 

Lục La trút một tràng oán giận, tiểu đồng ngoài mặt gật gù, bên trong mắt sáng như đuốc. Đợi chia tay với Lục La, lập tức rời phủ thẳng.

 

 

Tri phủ Thanh Châu mấy ngày nay ăn ngủ yên. Nhìn ngoài, việc Thẩm Ngạn Chi bình định sơn phỉ vẻ thuận lợi, nhưng đám cướp núi dường như báo , đ.á.n.h bỏ núi chạy mất, còn, ngay cả hạt gạo trong hũ cũng dọn sạch.

 

Hiển nhiên là nơi ẩn náu.

 

Quan phủ bên ngoài rêu rao thu phục mấy ngọn núi, nhưng trong nội bộ mới rõ: chiếm núi mà thu gì.

 

Cướp bắt , phá hang ổ cũng vô ích.

 

Thẩm Ngạn Chi nổi giận, kẻ ai sống yên.

 

Tri phủ Thanh Châu vì từng quan hệ mờ ám với đám thủy phỉ, giờ trở thành đối tượng tình nghi hàng đầu. Hắn Thẩm Ngạn Chi tay với là vì còn giá trị lợi dụng, nhưng một khi Thẩm Ngạn Chi hết kiên nhẫn, lấy mạng chỉ là chuyện trong một câu .

 

Con đường sống duy nhất là kéo Thẩm Ngạn Chi xuống ngựa.

 

Người của canh bên chỗ ở của Thẩm Ngạn Chi nhiều ngày mà vẫn khai thác gì.

 

May mà Thẩm Ngạn Chi đến Thanh Châu mang theo tỳ nữ nào, liền gửi vài mỹ nhân đến, hy vọng lôi kéo , nhưng Thẩm Ngạn Chi thực sự coi họ là nha sai vặt, nội viện tuyệt đối cho lạ , dò la cũng cửa.

 

Ngoài biệt viện binh canh nghiêm ngặt, kín như thùng sắt. Đám tiểu đồng trong viện cũ đều phái việc nặng, thường ngày chẳng tiếp xúc với Thẩm Ngạn Chi.

 

Tri phủ nghĩ đủ cách, rốt cuộc mới tiểu đồng bên trong truyền tin ngoài trong ngày hôm nay.

 

“Người giấu trong biệt viện thật sự là nữ nhân mang về từ khe suối Bàn Long Câu?” Tri phủ Thanh Châu nén cơn hưng phấn, dường như thấy viễn cảnh triệu về kinh thành, thăng chức tiến tước.

 

Tham mưu của cũng lộ vẻ mừng rỡ: “Đại nhân, chính xác, là tiểu đồng trong biệt viện trực tiếp báo !”

 

Tri phủ Thanh Châu lập tức xắn tay áo: “Mau! Mài mực! Vừa triều đình lệnh điều binh, bản quan thư trình báo với khâm sai đại nhân, tố cáo Thẩm Ngạn Chi chứa chấp tàn dư triều !”

 

Mẫn Châu cấp báo, liên tiếp các thư khẩn cầu viện gửi về kinh thành. Thẩm Ngạn Chi vốn triều đình sắp điều binh, mới thừa thế mà càng mạnh tay tróc nã sơn phỉ. Nói là trừ họa cho dân thì cũng đúng, nhưng cái khí thế như điên dại , càng giống thái t.ử tiền triều báo thù.

 

Nay việc tróc nã thuận, tri phủ Thanh Châu Thẩm Ngạn Chi mà bắt đầu thanh lý, bản e rằng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, vì mới khổ sở ngày đêm mất ngủ.

 

May trời tuyệt đường , chỉ cần khâm sai tới, lập tức vạch tội Thẩm Ngạn Chi che giấu trọng phạm triều đình, mà Thẩm Ngạn Chi điều tra thì thể tranh thủ tiêu hủy chứng cứ cấu kết với thủy phỉ. Khi chờ đón sẽ là tiền đồ rộng mở, thăng quan tiến tước.

 

Viết xong thư, tri phủ Thanh Châu giao cho mưu sĩ, sai cấp tốc phi mã đưa .

 

Hắn xuống kịp uống xong một chén nóng, thấy tiểu đồng lảo đảo chạy báo tin: “Lão gia, xong ! Thẩm Thế t.ử dẫn binh đến phủ khám xét !”

 

Tri phủ Thanh Châu sợ tới mức rơi cả chén , cứ ngỡ việc mật báo bại lộ nhanh đến . Dù cố vẻ trấn định, nhưng giọng vẫn run lên: “Hắn… dựa mà khám nhà bản quan?”

 

Ra khỏi thư phòng, liền thấy Thẩm Ngạn Chi khoác quan bào đỏ sẫm từ cổng lớn bước , phía là đội quan binh giáp trụ, đao kiếm đầy đủ. Cả phủ từ thê đến hạ nhân đều ép quỳ trong sân, phần lớn còn hiểu chuyện gì xảy .

 

Dưới ánh nắng gay gắt, gương mặt Thẩm Ngạn Chi vẫn lạnh lùng tựa sương đóng: “Chu đại nhân, ngươi là tri phủ Thanh Châu, coi thường pháp luật, cấu kết thổ phỉ, ức h.i.ế.p dân lành, tội đáng gia hình tru di!”

 

Dù sớm đoán ngày lật tẩy, tri phủ Thanh Châu cũng là kẻ lão luyện quan trường, lóc diễn vai ngay lập tức: “Thế t.ử, ngài thể oan uổng cho hạ quan như ? Hạ quan tri phủ Thanh Châu hơn bảy năm, dẫu công lao cũng khổ lao. Ngài cứ phố hỏi thử, dân chúng đối với hạ quan thế nào, họ đều rõ cả.”

 

Thẩm Ngạn Chi chẳng buồn diễn trò: “Chu đại nhân, ngươi cứ đại lao mà tranh cãi . Trần Thanh, mang lục soát thư phòng.”

 

Mấy ngày nay tróc nã thành, Kỳ Vân Trại nhờ thiên hiểm mà công mãi hạ, lệnh điều binh từ triều đình cũng sắp đến Thanh Châu. Lửa giận trong lòng Thẩm Ngạn Chi càng lúc càng bốc lên, vốn định dẹp xong sơn phỉ mới thanh lý đám tham quan, giờ nhịn nữa, tìm trút giận.

 

Quan binh lập tức áp chế tri phủ Thanh Châu, còn kịp hủy chứng cứ, thấy Trần Thanh dẫn tiến thư phòng thì mắt trợn đỏ ngầu, gào lớn uy h.i.ế.p: “Họ Thẩm ! Ngươi tưởng ngươi đang giấu Thái t.ử phi tiền triều trong biệt viện ? Ta thư cáo ngươi, nếu hôm nay ngươi dám động đến , ngày mai thư đó sẽ đến tay khâm sai!”

 

Khóe mắt Thẩm Ngạn Chi càng sâu ý : “Xem vẫn coi thường loài ve sầu mùa thu như ngươi.”

 

Hắn đưa tay, thị vệ bên cạnh lập tức dâng ngang đao. Thẩm Ngạn Chi cầm lấy, bước gần , lạnh lẽo đưa mũi đao chạm nhẹ cằm tri phủ Thanh Châu, giọng dịu dàng: “Chu đại nhân ở tận Thanh Châu, đến cái c.h.ế.t của Nghĩa vương đúng ?”

 

Tri phủ hai quan binh ghì c.h.ặ.t, ép quỳ đất, run rẩy.

 

Chuyện Thẩm Ngạn Chi giận dữ sáthi Nghĩa vương tại Đông cung truyền khắp kinh thành, ? Mồ hôi lạnh tuôn ướt trán, cảm nhận mũi đao lạnh ngắt kề sát cằm, thốt nổi một lời.

 

Thẩm Ngạn Chi càng hiền lành: “Ta tưởng dám uy h.i.ế.p đời c.h.ế.t hết , ngờ hôm nay gặp thêm một kẻ.”

 

Trong ánh mắt kinh hoàng của tri phủ Thanh Châu, Thẩm Ngạn Chi vung ngang đao, một nhát mạnh mẽ, gần như c.h.é.m đứt nửa cổ. Đầu lệch sang một bên, m.á.u b.ắ.n tung tóe ướt đẫm áo .

 

Đám nữ quyến đang trấn áp quỳ trong sân trông thấy liền hét lên thất thanh.

 

Trần Thanh hỏi: “Chủ t.ử, nếu thực sự cho đưa thư , biệt viện bên liệu gặp nguy hiểm?”

 

Ánh mắt Thẩm Ngạn Chi tối sầm: “Chuyển chỗ.”

 

Hắn giao thanh đao dính m.á.u cho thị vệ bên cạnh, khuôn mặt trắng quá mức ánh mặt trời như phủ một lớp băng mỏng lạnh lẽo, “Phái chặn g.i.ế.c ở các lối trọng yếu, bộ rời phủ hôm nay, g.i.ế.c tha.”

 

Trần Thanh chắp tay lĩnh mệnh.

 

 

Hoàng hôn buông dần. Một cưỡi ngựa lao như tên b.ắ.n quan đạo, phía là đám quan binh ráo riết truy đuổi, mũi tên liên tục phóng tới, xé gió rít bên tai.

 

Lâm Diêu đang ngậm cọng cỏ dại, xổm trong bụi cây, ngẩng đầu cảnh tượng truy sát quan đạo. Hắn hỏi Sở Thừa Tắc bên cạnh: “Xem y phục thì là của trạm dịch, quan binh đuổi g.i.ế.c cả của ?”

 

Quân đội Thanh Châu vẫn rút khỏi. Họ đêm nay thành để trực tiếp tay, mà là để bố trí sẵn đường, ai ngờ bắt gặp chuyện nội bộ quan phủ tự tàn sát .

 

Sở Thừa Tắc chằm chằm đưa tin, thần sắc ngẫm nghĩ trầm giọng : “Cứu .”

 

Thẩm Ngạn Chi nhận tin báo, nhưng vẫn chậm chạp chịu nhổ trại đến Mẫn Châu, cố tình đợi đến khi triều đình hạ điều lệnh, trong chuyện chắc chắn sự giằng co giữa họ Thẩm và triều đình.

 

Triều đình đang cố bắt lấy nhược điểm của tên họ Thẩm, hiện nay Thanh Châu do Thẩm Ngạn Chi một tay định đoạt. Người của trạm dịch liều c.h.ế.t truyền thư ngoài, rõ ràng trong tay thứ đủ sức đe dọa .

 

Người Kỳ Vân Trại đang ẩn nấp sườn đồi liền thả một trận mưa tên xuống đám quan binh đang truy đuổi phía , bọn quan binh tập kích bất ngờ, kịp trở tay, kẻ ngã ngựa, trúng tên ngã lăn.

 

Người đưa tin vẫn đang phóng ngựa như bay thấy tiếng kêu t.h.ả.m phía , ngoái , thấy quan binh tiêu diệt thì trong lòng sửng sốt, lo sợ sẽ gặp phiền toái khác nên tính thúc ngựa chạy xa thêm một đoạn. Nào ngờ phía , ngay lối hẹp một nhóm từ triền dốc thúc ngựa lao xuống, vây kín , ngựa của kéo giật dây cương, hí vang một trận.

 

Người dẫn đầu nhẹ nhàng vuốt ve con chiến mã , con ngựa vốn đang bực dọc gõ móng, chỉ lát ngoan ngoãn yên.

 

Trong đám toát mùi sát khí , mặc một hắc bào, cả mang khí chất thanh quý, nửa khuôn mặt che bằng mặt nạ, ánh mắt lên khiến áp lực nặng nề.

 

Lâm Diêu thấy Sở Thừa Tắc dễ dàng dỗ yên chiến mã, đầu thì thầm với Vương Bưu: “Ta nhớ con ngựa đó là giống ngựa dữ, hôm nay trông nó ngoan ngoãn thế?”

 

Trước cưỡi thử, hất xuống đến trật khớp vai.

 

Vương Bưu cũng gật đầu mạnh tán đồng: “Ta cưỡi quật văng gãy cả chân.”

 

Cả hai Sở Thừa Tắc, ánh mắt như thấy quái vật.

 

Sở Thừa Tắc vẫn , nhưng của Kỳ Vân Trại phía thì vang.

 

Vương Bưu khẩy: “Bọn g.i.ế.c ít quan binh, chẳng ngại g.i.ế.c thêm một tên nữa.”

 

Sứ giả mặt mày tái nhợt.

 

Lâm Diêu ý đồ của Sở Thừa Tắc là lấy vật sứ giả, liền thẳng: “Bưu t.ử, lục lấy thư .”

 

Vương Bưu lập tức lao lên chế ngự sứ giả, vốn đối thủ của , nhanh ch.óng kéo xuống ngựa, thư tín trong cũng lấy .

 

Sở Thừa Tắc đón lấy thư, dùng mũi d.a.o nhẹ nhàng bóc lớp sáp niêm phong, hề hỏng phong bì lớp niêm.

 

Xem xong thư, ánh mắt tối , lạnh như nước sâu.

 

Hắn ngắn gọn: “Đêm nay tay.”

 

 

Loading...