Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , khi Tần Tranh tỉnh giấc thì là giờ Tỵ. Sau khi rửa mặt chải đầu xong, tỳ nữ đến dẫn nàng rằng đưa nàng tới thủy tạ dùng bữa.
Lúc Tần Tranh bước khỏi phòng, thấy phòng của Lâm Chiêu bên cạnh vẫn đóng c.h.ặ.t, bèn hỏi: “Cô nương ở phòng bên cạnh ?”
Tỳ nữ đáp: “Đại nhân chỉ cho một cô nương qua đó thôi.”
Tần Tranh khẽ nhíu mày, chẳng lẽ Thẩm Ngạn Chi điều gì riêng với nàng, nên mới tránh mặt Lâm Chiêu?
Tình cảnh hiện tại của các nàng, quả thực nên tránh gây điều tiếng.
Nghĩ một lát, nàng đến gõ cửa phòng Lâm Chiêu, định rủ nàng cùng , nhưng trong phòng ai lên tiếng.
Tần Tranh thấy phần lạ lùng, liền tỳ nữ vẻ mặt khẽ biến, : “Vị cô nương đó tỉnh dậy xuống nhà bếp lấy đồ ăn .”
Câu bề ngoài thì kín kẽ, nhưng bên trong lộ vài phần khiến khó chịu.
Chốn đại môn cao hộ, từ tới nay vẫn là hạ nhân đem cơm nước tới tận viện, nào chuyện khách nhân sáng sớm tự chạy bếp lấy đồ ăn?
Rốt cuộc cũng là hành vi kém thể diện, là khách trong phủ thì thiếu ăn thiếu uống?
Tỳ nữ cố tình như , chẳng qua là châm chọc các nàng từng thấy qua sự đời, mang theo mùi vị tiểu gia t.ử.
Tần Tranh rõ Lâm Chiêu lớn lên trong sơn trại, quen với việc ăn cơm ở đại trù phòng, vốn chẳng hiểu những quy củ bất thành văn trong phủ nhà quyền quý.
Tối qua Lâm Chiêu chỉ ăn dưa muối bánh bao, lúc Tần Tranh còn tưởng tiểu cô nương chỉ chơi, nhưng giờ nghĩ , chắc nàng thật sự xuống nhà bếp lấy bánh bao .
Tỳ nữ hôm qua lúc nhắc đến tổ yến, cố tình đề cập đến giá cả, khi Tần Tranh nhận vài phần ẩn ý, chỉ liếc đối phương một cái gì, vốn tưởng đối phương sẽ thu liễm đôi chút, chẳng ngờ đà lấn tới.
Tần Tranh vốn là bảo vệ của , lập tức sang tỳ nữ : “Là nhớ nhầm, tối qua bảo với A Chiêu rằng ăn dưa muối bánh bao . Ăn quen ngũ cốc thô lương, giờ mà đột nhiên dùng sơn hào hải vị trong quý phủ, trái tiêu hóa nổi. Ta tới thủy tạ nữa .”
Tỳ nữ lập tức biến sắc, “Ngài… ngài đừng khó nô tỳ.”
Đại nhân rõ ràng lòng với nữ t.ử , nếu để nàng thêm mắm dặm muối vài câu mặt đại nhân, nghĩ đến thủ đoạn xưa nay của Thẩm Ngạn Chi… tỳ nữ rùng ớn lạnh.
Nàng rưng rưng nước mắt, khẩn cầu: “Nhà nô tỳ còn phụ mẫu già, còn vài cần nuôi dưỡng, nô tỳ vụng về, ăn khéo, xin cô nương rộng lượng đừng chấp kẻ ti tiện như nô tỳ.”
Khóe môi Tần Tranh khẽ nhếch nụ nhạt, nhưng đôi mắt lạnh lẽo dị thường: “Cô nương cũng là kẻ đang nương nhờ khác như , những lời với thì ích gì? Chẳng những lời khi nãy là chủ t.ử nhà cô nương thể hiện thái độ ?”
Tỳ nữ mặt tái mét, nàng là gì , dám đại diện cho Thẩm Ngạn Chi?
Chẳng qua đại nhân mang hai nữ t.ử từ ổ thổ phỉ về, thấy đại nhân vẻ đặc biệt để tâm đến một trong đó, trong lòng cảm thấy đối phương xứng, nên mới sinh xem thường, lời cũng mang đầy mỉa mai.
“Ngài… ngài đùa , nô tỳ chỉ là phận hèn mọn, dám đại diện cho đại nhân?” Tỳ nữ mà giọng run run, tay chân lạnh buốt.
Lúc nàng mới nhận bản ban nãy ngu xuẩn đến mức nào, tưởng khôn ngoan mà vẻ, chẳng ngờ đối phương vốn chẳng loại dễ bắt nạt, tối qua gì chỉ vì thèm để tâm tới nàng.
Tần Tranh thấy nàng sợ đến mức đó thì cũng thôi dọa thêm, giam lỏng nơi đây vốn buồn bực, còn năng châm chọc bóng gió, thật khiến tâm tình thêm tệ hại.
Chỉ mong đối phương từ nay về điều một chút là .
Tần Tranh xoay trở về phòng .
Tỳ nữ thấy , hoảng sợ đến mức quỳ rạp xuống đất: “Nô tỳ lúc lỡ lời, xin dập đầu nhận tội, mong cô nương đừng khó nô, hãy tới thủy tạ một chuyến.”
Bước chân Tần Tranh khẽ khựng , chỉ thản nhiên : “Phiền ngươi chuyển lời đến đại nhân nhà ngươi, là phu quân, ở nhờ quý phủ là ân trọng, để tránh lời tiếng , sẽ cùng dùng bữa nữa.”
Tỳ nữ vốn phận Tần Tranh, giờ nàng là phụ nhân chồng, mặt càng thêm ngạc nhiên.
Nghĩ đến mức độ quan tâm của Thẩm Ngạn Chi đối với nàng, trong lòng khỏi sinh mấy phần khinh miệt — từng gả chồng, còn từng rơi tay thổ phỉ, loại nữ nhân như , ngoài gương mặt họa thủy , còn chỗ nào xứng với đại nhân nhà bọn họ?
Dù mới Tần Tranh nhắc nhở, nhưng nàng cũng dám thể hiện gì mặt, chỉ đành cúi hành lễ, cung kính lui xuống.
Tần Tranh chẳng hề để tâm đến những tính toán vụn vặt của tỳ nữ . Việc nàng bảo tỳ nữ chuyển lời như cho Thẩm Ngạn Chi, một là vì quả thực quá nhiều qua với , hai là cũng thử xem giới hạn nhẫn nại của đến .
Hiện tại Thẩm Ngạn Chi vẫn trở thành kẻ phản diện điên loạn như trong nguyên tác, nhiều chuyện vẫn đến mức cực đoan, thăm dò ranh giới nhượng bộ của cũng là một bước chuẩn cho việc thoát .
Tần Tranh bao lâu trong phòng, thì Lâm Chiêu bưng một khay cháo gà và bánh bao trở về: “Tỷ Tần, xuống bếp lấy bữa sáng.”
Nàng đặt cháo và bánh bao lên bàn, : “Trong bếp cháo trắng, chỉ mỗi cháo gà.”
Bánh bao từ bột mì tinh luyện, trắng mềm đầy đặn, cầm lên tay mềm mại, c.ắ.n một miếng thì thơm ngọt tinh tế, khác biệt với loại bánh bao từ bột kiều mạch thô mà Lâm Chiêu từng ăn trong sơn trại.
Lâm Chiêu xưa nay là hoạt bát ồn ào, lúc chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn, một lời.
Tần Tranh đặt bát cháo uống một ngụm xuống, hỏi nàng: “Sao thế?”
Nàng sợ trong bếp cũng gì khiến Lâm Chiêu cảm thấy khó chịu.
Lâm Chiêu nuốt vội miếng bánh bao cuối cùng, buồn bã : “Làm quan thật , loại bánh bao trắng mịn thế mà chỉ để cho đám hạ nhân thấp kém nhất trong phủ ăn. Nếu một ngày, trong sơn trại chúng cũng ăn thứ bánh bao bột mì tinh mỗi ngày thì bao.”
Thiên hạ biến, khổ vẫn là dân chúng tầng lớp thấp nhất.
Tần Tranh nàng, : “Rồi sẽ ngày như thế.”
Lời an ủi vẻ nhạt nhòa, hoàng thành tuy thất thủ trong tay phản quân, nhưng hiện nay ba phe lớn chia cắt thiên hạ, bất luận là Hoài Dương vương phía nam Liên Khâm hầu phía bắc, cũng phản quân thể dễ dàng tiêu diệt trong một sớm một chiều.
Thiên hạ cuối cùng sẽ về tay ai, vẫn thể chắc .
Giọng Lâm Chiêu càng thêm trầm thấp: “Muội phía nam sắp đ.á.n.h , triều đình chuẩn tấn công Ứng châu. Mà Mẫn châu liền kề với Ứng châu, triều đình vận chuyển một lô binh khí theo đường thủy tới Mẫn châu, ai ngờ bọn thủy phỉ cướp mất, nên việc tấn công Ứng châu mới trì hoãn.”
Tần Tranh thoáng trầm ngâm — Ứng châu là địa bàn của nhà họ Lục, triều đình tấn công Ứng châu, mục đích rõ ràng là nhằm Lục gia.
Lục gia giờ đầu quân cho Hoài Dương vương, che chở như , triều đình liệu đ.á.n.h hạ Ứng châu , còn là điều khó đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-38.html.]
Chỉ dân đen khốn khổ nơi đáy xã hội mới thật sự hiểu chiến tranh tàn khốc — ruộng đồng thể canh tác, nam nhân ép bắt lính trận, nơi chiến trường cát bụi mịt mờ, chẳng sẽ bao nhiêu ngã xuống mà xương cốt vùi nơi sa trường.
Tần Tranh kìm thở dài: “Các phản vương lớn đều chẳng chịu nhường ai, ai cũng lên long ỷ cao nhất quyền lực đỉnh phong. Có lẽ, chỉ khi xuất hiện một vị như Vũ Gia Đế ba trăm năm , dùng vũ lực khiến các phản vương khuất phục, thiên hạ mới thể thái bình thực sự.”
Lâm Chiêu , trong mắt khỏi hiện lên vài phần bùi ngùi: “Hồi từng thầy kể chuyện rằng, năm xưa Vũ Gia Đế chinh phạt bốn phương, dân gian oán than dậy đất, ít văn nhân trách mắng ngài là kẻ hiếu chiến, chỉ xứng đồ tể, xứng là minh quân. Lúc còn tưởng thầy bịa chuyện, giờ nghĩ mới thấy hiểu đôi chút.”
“Lúc đó trong ngoài đều loạn, so với tình hình hiện tại còn hỗn loạn hơn. Dân chúng chịu khổ bởi chiến loạn, khi tình hình định đôi chút thì khơi binh đao. Vũ Gia Đế hiểu rằng chỉ khi đ.á.n.h cho các quốc gia xung quanh sợ hãi, mới thể đổi lấy hòa bình thực sự.”
“Quả nhiên, khi ngài dùng thủ đoạn lôi đình quét sạch các bộ tộc phía nam và phía bắc, tuy lên ngôi đầy một năm băng hà, nhưng những dị tộc phương bắc thường xuyên quấy nhiễu biên cương Đại Sở mùa đông hằng năm, suốt hơn mười năm khi ngài mất cũng dám xâm phạm nữa. Khi nước Sở đủ sức tái chiến, nhưng dị tộc xung quanh Vũ Gia Đế đ.á.n.h cho trọng thương, mười mấy năm dưỡng sức thì khó mà hồi phục nguyên khí.”
Không hiểu vì , khi Lâm Chiêu nhắc đến những chuyện đó, trong đầu Tần Tranh bất giác nhớ đến phản ứng của Thái t.ử khi đầu nàng nhắc tới Vũ Gia Đế.
“Chẳng ai cũng c.h.ử.i là kẻ hiếu chiến, m.á.u lạnh g.i.ế.c , là đồ tể đất Lũng Tây ?”
Khi câu đó, trong mắt dường như mang theo vài phần hoang lạnh cùng tự giễu.
Lẽ nào là vì bất bình cho tổ tiên năm xưa gánh những tiếng ?
nước Sở hưng thịnh hơn ba trăm năm, dân chúng về sớm xem Vũ Gia Đế như hiện của Võ thần, lập miếu dâng hương thờ phụng, còn ai cho rằng những cuộc chinh chiến năm xưa là sai trái nữa. Đứng từ góc của hậu thế mà xét, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì Vũ Gia Đế quét sạch mối họa từ , giúp nước Sở hưng vượng cả khi ngài mất.
Vậy Thái t.ử năm đó, bất bình điều gì chứ?
Tần Tranh càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, chẳng lẽ lúc đó cảm nhận Đại Sở tất sẽ diệt vong, nên mới nghĩ vị khai quốc đế vương cũng tránh khỏi đời lôi bêu riếu?
Nàng ngẩn thật lâu, đến khi Lâm Chiêu gọi mấy mới giật hồn: “Sao thế?”
Lâm Chiêu nghi hoặc nàng: “A Tranh tỷ tỷ đang nghĩ gì ? Muội gọi mấy tiếng mà tỷ chẳng đáp.”
Tần Tranh thu tâm tư, : “Ta đang nghĩ, năm xưa Vũ Gia Đế càng về càng hiếu chiến, chẳng lẽ là vì ngài sắp tận , nên khi còn thể trận, liền dẹp sạch hiểm họa, để bá tánh thiên hạ khi ngài c.h.ế.t còn chịu khổ vì chiến loạn nữa.”
Lâm Chiêu thế thì sống mũi cay cay: “Hoàng đế Vũ Gia là vị vua nhất của Đại Sở.”
Nghĩ đến việc nước Sở do chính tay Vũ Gia Đế khai sáng giờ diệt vong, Lâm Chiêu càng thấy chua xót: “Về mỗi năm đến ngày sinh của Vũ Gia Đế, sẽ tới chùa dâng hương, cầu phúc cho ngài.”
Tần Tranh vành mắt đỏ hoe của nàng, trong lòng cũng dâng lên một tia cảm khái — ở bất cứ thời đại nào, luôn những bậc đế vương khiến đời vượt qua dòng chảy lịch sử mà tưởng nhớ khắc ghi.
Họ sở dĩ bất hủ, là vì những công tích họ tạo , thực sự xứng đáng lưu danh thiên cổ.
Có lẽ họ từng giới hạn bởi thời đại và tầm của đương thời, đàm tiếu thị phi vây quanh, nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả.
Chỉ đáng tiếc, là khi họ yên giấc nghìn thu trong quãng thời gian thuộc về , chắc , hậu thế từng kính ngưỡng họ đến thế.
Tần Tranh siết tay Lâm Chiêu, dịu dàng an ủi: “Ta từng , chỉ cần còn nhớ đến, thì nhớ sẽ mãi mãi tồn tại.”
Lâm Chiêu lau nước mắt, khẽ : “Nếu Vũ Gia Đế còn sống, nước Sở diệt, thiên hạ giờ chia năm xẻ bảy thế , chắc sẽ đau lòng lắm…”
Tần Tranh khẽ ngưng lời, mỉm đáp: “Ta nghĩ, khi ngài sẽ chỉ chỉnh đốn giang sơn một nữa thôi.”
Một câu khiến Lâm Chiêu bật , xua tan nỗi u sầu nãy.
…
Ứng Châu, phủ họ Lục.
Lão gia nhà họ Lục, tuổi quá năm mươi, cầm thư từ chim bồ câu mang đến, sắc mặt trầm ngưng.
Ông và Lục Thái sư là đường , năm xưa nhà họ Lục xuất một vị hoàng hậu, Lục Thái sư dẫn một phần tộc nhân kinh thành, còn lão gia thì lưu Ứng Châu cùng phần còn của gia tộc.
Nào ngờ, hành động cẩn trọng ngày , nay hóa là nước cờ bảo gia tộc.
Trưởng t.ử của lão gia thấy phụ thần sắc , liền hỏi: “Phụ , thư gì ạ?”
Lục Nhị gia đặt mạnh chén lên kỷ cao, giọng thản nhiên: “Ta , tiền triều hết , thái t.ử nắm binh quyền, chạy trốn khắp nơi thì nên trò trống gì? Hoài Dương Vương nắm trọng binh, nay còn an tọa nơi đây đều nhờ vương gia che chở, một lòng phò tá vương gia là ! Nếu để vương gia còn qua với thái t.ử, e là sinh nghi kỵ đấy!”
Con gái trưởng của gả cho Hoài Dương Vương trắc phi, nên luôn về phía Hoài Dương Vương.
Lục Đại gia trừng mắt : “Chuyện nhà họ Lục liên hệ với thái t.ử, Hoài Dương Vương ? Hay là từ ngươi?”
Lục Đại gia là trưởng t.ử chính phòng, nhưng từ khi nhị phòng con gái gả vương phủ, nhị phòng liền ngừng lấn át. Nhị phòng tranh đấu ngừng.
Lục Nhị gia tức giận đập bàn dậy: “Huynh ý gì?”
Thấy hai sắp cãi , lão gia trầm giọng: “Cãi gì mà cãi?”
Lục Đại gia hừ một tiếng đầu sang chỗ khác, Lục Nhị gia cũng gắng nén giận chỗ cũ.
Lão gia lúc mới chậm rãi : “Thái t.ử trong thư bảo xuất binh công đ.á.n.h Mẫn Châu.”
Lục Đại gia cùng Lục Nhị gia đưa mắt , hiển nhiên là hiểu vì .
Lão gia trầm ngâm: “Triều đình phong tỏa tin tức, binh khí chuyển tới Mẫn Châu cướp, nếu lúc chúng xuất binh đ.á.n.h Mẫn Châu, quân của Hoài Dương Vương từ Ngạc Châu áp tới, Mẫn Châu ắt sẽ gọn trong tay .”
Hiện tại nhà họ Lục dựa mối quan hệ với vương phủ mà giữ chỗ , nếu giành Mẫn Châu, ắt sẽ trở thành công thần hàng đầu.
Trong nhất thời, ba cha con nhà họ Lục thống nhất ý kiến. Lục Nhị gia vẫn còn lo lắng: “Phụ , thái t.ử yên lo, bảo công đ.á.n.h Mẫn Châu?”
Chẳng lẽ thái t.ử cũng định đầu quân về phía Hoài Dương Vương?
Lão gia khoanh tay trầm ngâm ngoài cửa sổ, một lúc mới đáp: “Tam lang nhà họ Thẩm giao nhiệm vụ diệt phỉ, đang đóng ba vạn tinh binh tại Thanh Châu. Mẫn Châu gặp biến, đường điều binh nhanh nhất của triều đình chính là đội binh .”
Nếu thái t.ử khống chế tại Thanh Châu bởi ba vạn quân , thì khi mất đội binh , thể Thanh Châu cũng rơi tay kẻ khác.