Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Thẩm Ngạn Chi đến Thanh Châu, để phòng bất trắc, bộ lang trung theo đều là nhà họ Thẩm từ kinh thành mang đến.

 

Bởi , khi đến biệt viện, sai đến y quán mời lang trung. Người của Tri phủ Thanh Châu canh giữ bên ngoài biệt viện suốt đêm, nhưng thể là tay trắng trở về.

 

Tần Tranh để lang trung nhà họ Thẩm chữa thương cho Lâm Chiêu , đó mới đồng ý để bắt mạch cho .

 

Lang trung cũ trong phủ Thẩm, đối với chuyện giữa thiếu chủ nhà và Tần Tranh – vị Thái t.ử phi tiền triều – cũng đôi chút. Nay tin Tần Tranh mất trí nhớ, nhớ đến nghĩa cử của Tần Quốc công, trong lòng khỏi sinh thêm vài phần thương xót. Sau khi bắt mạch xong, ông chỉ vài câu căn dặn dưỡng sức lui xuống.

 

Ra khỏi cửa liền thấy Thẩm Ngạn Chi chắp tay lưng hành lang, ánh trăng cong cong treo cao trong màn đêm, dáng hình gầy gò càng thêm phần đơn bạc.

 

Nghe tiếng bước chân, đầu , chỉ hỏi: “Thế nào?”

 

Lang trung thở dài: “Trải qua họa vong quốc, loạn Đông cung, còn bôn ba đường lưu vong, chỉ e Thái t.ử phi chịu đả kích quá lớn. Trong cơn đau khổ tột cùng mới mất ký ức.”

 

Thẩm Ngạn Chi khép mắt phượng , dung nhan tinh xảo tái nhợt của ánh trăng như mảnh sứ dễ vỡ, giọng khàn hỏi: “Nàng thể hồi phục trí nhớ ?”

 

Lang trung phần khó xử: “Cái còn xem cơ duyên. Có thể một thời gian nữa sẽ hồi phục, mà cũng thể cả đời thể nhớ .”

 

“Trước đừng để nàng chuyện của Tần Quốc công, lui xuống .”

 

Lang trung vái chào một lễ lặng lẽ lui .

 

Thẩm Ngạn Chi đầu về phía cuối hành lang, nơi căn phòng , trong mắt phượng ẩn chứa vô vàn đau thương khó thành lời. Hàng vạn ngọn núi đè lên vai , từng lấy một khắc thở phào.

 

“Có lẽ, nàng quên cũng .”

 

Quên mười mấy năm cùng lớn lên, quên cả những ngày tháng nhàn hạ đ.á.n.h cờ, cược sách, vẩy . Cũng quên cả muôn vàn khổ đau khi nước Sở diệt vong.

 

Không nhớ tình, liệu còn nhớ hận?

 

Chỉ trong khoảnh khắc , Thẩm Ngạn Chi thậm chí đê tiện mà nghĩ rằng, đây là cơ hội trời cao ban cho cùng nàng bắt đầu từ đầu.

 

Chỉ cần A Tranh vẫn còn bên cạnh , nhớ chuyện cũ thì ? Quãng đời còn chỉ cần là đủ.

 

Gió nổi lên, đèn l.ồ.ng hành lang lay động trong gió, dung nhan tinh mỹ hơn cả nữ t.ử của ánh sáng chập chờn trở nên mơ hồ khó đoán.

 

Trần Thanh từ đầu hành lang bên bước nhanh đến, chắp tay : “Chủ t.ử, thẩm vấn mấy tên thủy phỉ bắt. Chúng chỉ Thái t.ử phi là bọn chúng từ sào huyệt sơn tặc ở Kỳ Vân Trại cướp , từng gặp qua Thái t.ử tiền triều. lúc lô binh khí mà thủy phỉ cướp cũng sơn tặc đoạt . Thuộc hạ nghi ngờ, Thái t.ử tiền triều đang ẩn náu tại Kỳ Vân Trại.”

 

Ánh mắt phượng của Thẩm Ngạn Chi lập tức trở nên lạnh lẽo: “Vậy thì tấn công Kỳ Vân Trại.”

 

Trần Thanh do dự, : “Kỳ Vân Trại Lưỡng Yến Sơn, bốn bề núi non đều là vách đá cheo leo mấy chục trượng, ngoài lên . Thái t.ử phi từng ở trong sào huyệt sơn tặc một thời gian… Hay là hỏi Thái t.ử phi về địa hình núi, lẽ sẽ giúp ích cho chúng …”

 

Nào ngờ Thẩm Ngạn Chi đến đây bất ngờ tiến đến gần, túm lấy cổ áo Trần Thanh, đuôi mắt ửng đỏ, gằn từng chữ: “Ai cũng nhắc đến chuyện liên quan tới sơn trại mặt nàng, nàng cần tĩnh dưỡng!”

 

Trần Thanh sợ trong ổ sơn tặc để ký ức cho Tần Tranh, dám nhắc nữa, cúi : “Thuộc hạ ghi nhớ.”

 

Lúc Thẩm Ngạn Chi mới buông Trần Thanh , “Cút xuống điều tra Kỳ Vân Trại tiếp .”

 

Trần Thanh lĩnh mệnh rút lui.

 

Hắn lui xuống , Thẩm Ngạn Chi một tiếp tục hành lang hồi lâu.

 

Hắn nhiều lời với Tần Tranh, nhưng nàng còn nhớ gì, tất cả đều lúc.

 

Tỳ nữ bưng váy áo, trang sức ngang qua hành lang, đều dừng thi lễ, “Tham kiến đại nhân.”

 

Thẩm Ngạn Chi liếc mâm đựng trang sức, bên trong bày trâm ngọc, bộ d.a.o, tuy hoa lệ nhưng thực xứng với Tần Tranh.

 

Nhớ tới lời Tri phủ Thanh Châu từng một nam nhân dùng nhẫn ngọc bích của Thái t.ử tiền triều để đổi lấy một cây trâm ngọc, trong lòng liền bốc lên một cơn tức giận vô danh, lạnh giọng bảo: “Trong khố phòng một cây trâm ngọc dương chi, mang cây đưa sang bên đó.”

 

Đám tỳ nữ hiểu căn nguyên, nhưng vẫn cúi lệnh.

 

Phòng của Tần Tranh và Lâm Chiêu liền kề . Nàng tắm gội xong, thấy tỳ nữ nối đuôi bước , mang đến y phục và trang sức.

 

Chiếc váy lụa Thục màu trắng hoa lê, khoác lên , dù soi gương Tần Tranh cũng cảm nhận lớp y phục trông tịnh lệ đến lạnh lẽo. Tỳ nữ giúp nàng vắt khô tóc, định cài trâm thì nàng từ chối khéo léo, tự dùng cây trâm gỗ vốn mà b.úi tóc đơn giản.

 

Y phục còn, nên nàng mới mặc bộ , nhưng trâm cài tóc thì vẫn còn.

 

Nàng và Lâm Chiêu chỉ ăn qua bữa sáng, lúc nửa đêm, bụng đói đến mức dính cả lưng. Có lẽ đêm nay Thẩm Ngạn Chi xuất chinh tróc phỉ, nhà bếp biệt viện vẫn giữ ấm đồ ăn, bên nàng và Lâm Chiêu mỗi cũng đưa tới một chén canh tuyết hà và một bát yến chưng.

 

Từ lúc đưa các nàng về, Thẩm Ngạn Chi từng lộ diện .

 

Lâm Chiêu thấy ở một yên, bèn chạy sang phòng Tần Tranh dùng bữa khuya cùng nàng.

 

Tần Tranh chỉ uống nửa chén canh tuyết hà còn khẩu vị, Lâm Chiêu ăn khỏe, nàng liền đưa cả bát yến cho bồi bổ.

 

Hai bát yến xuống bụng, Lâm Chiêu còn chép miệng: “Đây là canh trứng nước đường gì thế? Sao mà ngọt đến kỳ lạ.”

 

Tỳ nữ đến dọn bát đũa liếc nàng, : “Đây là huyết yến, một lượng đáng giá mười lượng bạc.”

 

Mười tiền mới thành một lượng.

 

Lâm Chiêu suýt nữa nghẹn, lập tức cảm thấy thứ nuốt chẳng yến sào mà là từng nén bạc trắng.

 

Tần Tranh khi câu đó chỉ thản nhiên liếc tỳ nữ một cái, ánh mắt điềm tĩnh khiến nàng cúi đầu, lặng lẽ thu dọn bát đũa, dám thêm một lời nào nữa.

 

Đợi tỳ nữ lui xuống, Lâm Chiêu mới ngượng ngùng bảo: “A Tranh tỷ, là ngày mai chúng rời khỏi đây .”

 

Khắp nơi trong phủ đều toát lên vẻ xa hoa, chỉ một bát canh là yến huyết mười lượng bạc, Lâm Chiêu sợ ở thêm vài hôm nữa, cả đời cũng trả nổi tiền ăn uống trong phủ.

 

Tần Tranh hiểu nỗi lo của nàng, song những rối ren trong đó nàng cũng khó mà giải thích tường tận, chỉ nhẹ giọng than: “Chỉ e dễ như .”

 

Với sự cố chấp của Thẩm Ngạn Chi dành cho Thái t.ử phi, dễ dàng để nàng rời ?

 

Các nàng tuy thoát khỏi sào huyệt sơn tặc, hiện giờ ở chỗ Thẩm Ngạn Chi tuy lo đến tính mạng, nhưng trong hành động rõ ràng khống chế.

 

Nếu nàng đột ngột rời , chỉ càng khiến Thẩm Ngạn Chi âm thầm tăng cường giám sát, ngược sẽ khiến càng khó tìm cơ hội thoát .

 

Hiện tại điều khiến Tần Tranh lo lắng hơn là sự an nguy của Thái t.ử. Thẩm Ngạn Chi tìm nàng, chỉ e chẳng bao lâu nữa cũng sẽ tung tích của Thái t.ử. Người trong Kỳ Vân Trại chẳng qua là một đám nông dân bức ép lên núi, còn trong tay Thẩm Ngạn Chi là hàng vạn quân lính tinh nhuệ. Nếu đối đầu lúc , dù cho Thái t.ử võ nghệ cao cường đến , cũng khó địch vạn quân.

 

Lâm Chiêu nàng , nhớ đến thị vệ mới xuất hiện ngoài viện khi họ phủ, bất chợt giật hiểu : nếu để bảo vệ, thì chính là một hình thức giam lỏng.

 

Nàng do dự một lát, đem thắc mắc trong lòng hỏi: “A Tranh tỷ, vị quan là thích tỷ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-37.html.]

 

Tần Tranh sững , nửa thật nửa giả đáp: “Rất nhiều chuyện còn nhớ rõ nữa. Ta chỉ khác , khi gả cho tướng công, từng đính hôn với .”

 

Lâm Chiêu kinh ngạc đến ngây , tình tiết so với những câu chuyện tài t.ử giai nhân nàng từng lâu còn éo le hơn nhiều.

 

Lúc tên thủy phỉ Ngô Tiếu trong sơn trại bắt họ từng nhắc đến truy nã, A Tranh tỷ hiện giờ tuy rõ vì triều đình truy nã, nhưng từng hôn ước với vị đại quan , thì gia thế chắc chắn cũng tầm thường.

 

Kinh thành đổi chủ, Đại Sở diệt vong, ít quyền thần đại thần rời kinh mà trốn chạy. Dù Lâm Chiêu từng sách, cũng hiểu đạo lý “một triều thiên t.ử, một triều thần t.ử”, vị đại quan nay vinh hiển quyền quý, A Tranh tỷ cùng tướng công lâm cảnh truy nã, hiển nhiên gia tộc họ cùng chiến tuyến quan trường.

 

Bản còn bình phục, trong Thanh Châu lệnh truy nã A Tranh tỷ, thêm đó là thị vệ canh giữ biệt viện, việc đào thoát quả thực vô cùng khó khăn.

 

Vậy nên cục diện lúc , liền trở nên lúng túng vô cùng.

 

Nàng và A Tranh tỷ ở nơi , thực chất chẳng khác nào tá túc mái hiên nhà . Vị đại quan cứu họ tuy gì, nhưng đám hạ nhân trướng mang bộ dáng kiêu căng, khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

Chính bởi mà Lâm Chiêu càng thêm mến Tần Tranh – dù xuất là con cháu quyền quý, nhưng từng tỏ vẻ khinh rẻ trong sơn trại như nàng, trái , những hạ nhân nhà quyền thế, đến chủ nhân, chỉ là đầy tớ thôi mà cũng dương dương tự đắc, mắt cao hơn đầu.

 

Lâm Chiêu khi nãy lời của tỳ nữ, trong lòng cực kỳ thoải mái, nàng Tần Tranh nhất định càng khó chịu hơn.

 

Càng nghĩ càng cam lòng, Lâm Chiêu nắm tay Tần Tranh: “Đợi khỏe hơn chút, sẽ đưa A Tranh tỷ rời khỏi chốn . Ngày mai cứ để họ mang dưa muối bánh bao cho chúng , yến sào gì đó, chúng cần.”

 

Tần Tranh hiểu Lâm Chiêu đang cố an ủi , nàng cũng siết nhẹ tay Lâm Chiêu, mỉm : “Ừ.”

 

Nói cho cùng, nàng cũng chẳng mong dính líu quá sâu với Thẩm Ngạn Chi. Lần vì trốn thoát khỏi địa lao, lo thủy phỉ bắt giữ nên mới bất đắc dĩ theo , nhưng về vẫn nên sớm vạch rõ giới tuyến thì hơn.

 

Người Thẩm Ngạn Chi yêu, là nàng, mà là Thái t.ử phi.

 

Khi còn là sách, nàng từng thương xót cho đoạn tình cảm trắc trở giữa Thẩm Ngạn Chi và Thái t.ử phi. nay nhập thế giới , Tần Tranh mới thực sự cảm nhận những điều bỏ qua——

 

Dẫu cho Thái t.ử phi vẫn còn sống, thì giữa nàng và Thẩm Ngạn Chi cũng khó lòng trở thành một đôi.

 

Có những thứ, một khi bỏ lỡ chính là vĩnh viễn đ.á.n.h mất.

 

Sau lưng Thẩm Ngạn Chi là gia tộc, mặt là con đường quan lộ. Nếu ở bên Thái t.ử phi, thì đối mặt chỉ với áp lực từ triều đình, từ gia tộc, mà còn cả dư luận của thiên hạ.

 

Cho dù Thẩm Ngạn Chi thể gánh vác tất cả bằng sức , thì ánh mắt thiên hạ, những lời xì xào bàn tán lưng, cuối cùng vẫn sẽ đổ dồn lên Thái t.ử phi. Cho dù Thái t.ử phi để tâm, nhưng giữa chốn quan gia, trong giao tế nữ quyến, trở thành đề tài đàm tiếu cũng là cảm giác dễ chịu.

 

Thái t.ử phi và Thẩm Ngạn Chi nếu thật sự ở bên , thì lời đồn vì nàng mà tạo phản sẽ khắc sâu, trở thành sự thực thể rửa sạch.

 

Khi sách thấy một vì hồng nhan mà phẫn nộ khởi binh thật hào hùng, nhưng khi trở thành chính nhân vật trong truyện, Tần Tranh mới hiểu rõ danh tiếng đối với Thái t.ử phi mà , là một gánh nặng lớn thế nào.

 

Lâm Chiêu sợ nàng buồn, bèn tiếp lời: “Muội các lão nhân trong trại , với thể nên duyên phu thê, ắt là phúc phận. Tỷ với tướng công hiện giờ tuy trắc trở, nhưng tương lai nhất định sẽ hơn.”

 

Tần Tranh nhẹ gõ lên trán nàng, giọng thấp mấy phần: “Giờ lo chuyện đó, triều đình bắt đầu truy quét thổ phỉ, bài học từ Bàn Long Câu, những thế lực các ngọn núi khác e là cũng chẳng tránh khỏi tai họa. A Chiêu, tạm thời nên giấu phận, lo nếu bọn họ đối phó Kỳ Vân Trại, sẽ từ tay.”

 

Lâm Chiêu nét mặt trở nên ngưng trọng, gật đầu đồng ý.

 

Xưa nay trong mắt quan , phỉ tặc vẫn là phỉ tặc, chẳng quan tâm ngươi là cướp giàu giúp nghèo hung ác vô đạo.

 

Nói đến chuyện , tránh khỏi phần trầm lắng. Tần Tranh liền bảo: “Giờ điều cấp thiết là trị lành vết thương cho , những chuyện khác, chờ khi khỏe hẵng tính. Đêm khuya, A Chiêu, về nghỉ .”

 

Lâm Chiêu gật đầu, dậy trở về phòng.

 

Tiễn nàng xong, Tần Tranh bàn bát tiên, trầm tư suy nghĩ tình hình hiện tại, bất giác khẽ thở dài.

 

Tóc dài còn khô hẳn, dính khiến nàng cảm thấy mấy dễ chịu. Nàng bước đến bàn trang điểm, cầm lấy chiếc lược gỗ định chải tóc cho suôn, lẽ vì khi nãy Lâm Chiêu nhắc tới Thái t.ử, nên ngay khoảnh khắc cầm lấy chiếc lược, trong đầu nàng bất giác hiện lên chiếc lược mà Thái t.ử từng khắc tặng nàng.

 

Ngay nơi n.g.ự.c, bỗng nhiên nghẹn .

 

Chỉ mới ngày hôm thôi, Sở Thừa Tắc còn giúp nàng khuôn ngói, khi còn hỏi nàng xuống núi mua gì . Giờ đây, e là gặp cũng là điều xa vời.

 

Khi ở bên thì cảm thấy gì, đến lúc đột ngột chia xa, nàng mới chợt nhận trong lòng một nỗi buồn khó gọi thành tên.

 

Nếu nàng đang ở chỗ Thẩm Ngạn Chi, sẽ mặc kệ nàng mà tiếp tục kế hoạch phục quốc, sẽ tìm cách đưa nàng về?

 

Nỗi nghẹn ngào trong lòng càng thêm nặng nề.

 

Thực , Tần Tranh cũng chẳng rõ bản đối với Thái t.ử, ngoài danh nghĩa là thê t.ử, thì còn tính là gì nữa .

 

Nàng lập tức ngăn dòng suy nghĩ của , vội vàng chải suôn tóc, thổi tắt đèn lên giường nghỉ ngơi.

 

Dù Thái t.ử đến tìm nàng , đợi khi Lâm Chiêu khỏe hơn một chút, nàng cũng nghĩ cách rời khỏi nơi .

 

 

Lưỡng Yến Sơn.

 

Trời chiều u ám, mảnh trăng khuyết treo lơ lửng như móc câu.

 

Một con bồ câu đưa thư vỗ cánh đáp xuống cửa sổ vẫn còn sáng đèn.

 

Chốc lát , cửa sổ mở , một bàn tay thon dài nhưng rắn rỏi đưa lấy thư từ ống tròn, mở lướt qua liền đưa tờ giấy tới ngọn nến, chỉ trong chớp mắt hóa thành tro bụi.

 

Sở Thừa Tắc bàn, cầm b.út gì đó. Con bồ câu cửa sổ đợi lâu, như cho ăn ngay, nó nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ xanh biếc dõi về phía bóng cao lớn bên ngọn nến, phát tiếng trách móc: “Gù?”

 

Sở Thừa Tắc để ý, xong bức thư liền cuộn , nhét ống tròn. con bồ câu vẫn ý định bay .

 

Hắn nhíu mày con bồ câu một hồi, bất chợt mở cửa, bước đến bên chiếc l.ồ.ng từng nhốt nó, lấy chiếc bát nhỏ từng đựng gạo vụn, rắc một ít lên bệ cửa sổ.

 

Con bồ câu “gù gù” hai tiếng, cúi đầu mổ sạch mới thỏa mãn mà bay .

 

Mới nàng cho ăn mấy ngày, cách đòi ăn ?

 

Sở Thừa Tắc đóng cửa sổ , nét mặt chút khó tả. Khi xoay , phất tay dập tắt ngọn nến, xuống giường, theo thói quen chỉ một bên.

 

Trên chăn vẫn còn lưu hương thơm nhàn nhạt, làn hương lạnh nhẹ của nàng. Nghiêng đầu sang, phần lớn chiếc giường bên trong trống .

 

Thường ngày, giờ nàng hẳn là đang trong góc giường, chút cứng ngắc. Đợi đến lúc ngủ sâu , mới bắt đầu vô thức mà chen lấn sát mép giường…

 

Hắn mím c.h.ặ.t môi, chầm chậm nhắm mắt .

 

 

 

Loading...