Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A Tranh?”
Tiếng gọi thiết , quả nhiên nhận nàng.
Tần Tranh tâm trí xoay chuyển như điện, Thái t.ử phi trong nguyên tác chỉ là một nhân vật phụ xuất hiện chính thức trong phần phiên ngoại, ngoài đoạn tình cảm đầy bi thương với Thẩm Ngạn Chi thì hầu như phân cảnh nào khác, mối quan hệ nhân vật cũng mỏng manh đến đáng thương.
Bất quá, Thái t.ử phi vẫn còn một vị ca ca, nên mắt, hoặc là Thẩm Ngạn Chi, hoặc là ca ca của Thái t.ử phi – Tần Giản.
bất kể là Thẩm Ngạn Chi Tần Giản, đối với Tần Tranh đều là chuyện bất lợi.
Bởi lẽ, một là thanh mai trúc mã của Thái t.ử phi, một là trưởng lớn lên cùng nàng, cả hai đều quá đỗi quen thuộc với Thái t.ử phi. Mà bản nàng chỉ là một kẻ hồn xuyên, mang ký ức của Thái t.ử phi, dễ họ sơ hở.
Trong thời đại tôn kính quỷ thần , Tần Tranh tuyệt coi là yêu nghiệt thiêu sống.
Nàng định tâm thần, nghi hoặc về phía nọ, trong mắt mang vài phần xa cách và cảnh giác : “Ngươi là ai? Vì tên ?”
Lúc , chỉ thể giả vờ mất trí nhớ mới thể hợp tình hợp lý lý giải vì nàng rõ những chuyện từng xảy với Thái t.ử phi.
Không ngờ đối phương khi nàng hỏi, đôi mắt phượng đỏ hoe càng thêm thê thiết.
Nụ nơi khóe môi càng thêm tái nhợt, cả giống như thể đúc từ một nắm tuyết mỏng, chạm liền vỡ vụn.
“Không còn nhớ nữa …”
Mỗi chữ thốt dường như đều khó nhọc vô cùng. Hắn thấy sự xa cách và cảnh giác trong mắt Tần Tranh, n.g.ự.c như d.a.o nhọn khoét một lỗ, mỗi một hồi thở đều đau đến tận xương tủy.
Hắn cố gắng giữ vững nụ ôn nhu mà tái nhợt , ánh mắt đau đớn đến khiến thắt lòng: “Là đến muộn, để A Tranh chịu khổ .”
Nhìn khuôn mặt dính đầy bụi bặm của Tần Tranh, theo bản năng dùng tay áo giúp nàng lau sạch, nào ngờ Tần Tranh cảnh giác lùi một bước.
Lâm Chiêu cũng mang theo vài phần địch ý chằm chằm , quát khẽ: “Tự trọng một chút!”
Yết hầu Thẩm Ngạn Chi nghẹn đắng, mà ngày đêm mong nhớ giờ đang ngay mắt, mà nàng nhận , thậm chí còn đầy cảnh giác.
Những ngày chạy trốn qua, từ hang ổ sơn tặc đến sào huyệt thủy phỉ, nàng rốt cuộc trải qua những gì?
Tim như một bàn tay lớn siết c.h.ặ.t, đau đến mức khiến gần như thở nổi.
Hắn thu tay về, giấu lưng, siết c.h.ặ.t thành quyền, m.á.u tươi nhỏ giọt trong lòng bàn tay, giọng khàn khàn: “Quên mất A Tranh còn nhớ nữa, họ Thẩm, tên Diễn Chi, là tam lang của Thẩm thị, A Tranh thể nhớ cái tên chăng?”
Tần Tranh tự báo danh thì trong lòng chấn động – quả nhiên là Thẩm Ngạn Chi!
Hắn xuất hiện ở nơi ? Lại còn vận một áo vải thô của thủy phỉ?
Quá nhiều nghi vấn chất chứa trong lòng khiến nàng nhất thời quên cả đáp lời Thẩm Ngạn Chi.
Phía xa truyền đến tiếng đ.á.n.h , Tần Tranh liếc mắt sang, nhưng màn đêm quá dày, nhà cửa và bóng cây che khuất, rõ gì cả.
Hiển nhiên Thẩm Ngạn Chi cũng thấy, ánh mắthi biến đổi: “Quan phủ đang càn quét sơn trại, nơi thể lưu lâu, A Tranh theo trở thuyền , sẽ tìm cho nàng một vị đại phu.”
Nghe đến hai chữ “đại phu”, Tần Tranh liền nhớ tới vết thương Lâm Chiêu, vết thương của Lâm Chiêu chỉ băng bó sơ sài, hiện giờ suy yếu, quả thật cần mời đại phu khám xem một phen.
Hiện tại các nàng đang ở trong sào huyệt của thủy phỉ ở khe Rồng Cuộn, nếu rơi tay thủy phỉ, theo Thẩm Ngạn Chi mới là lựa chọn an nhất.
Tần Tranh do dự chốc lát gật đầu, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy Lâm Chiêu: “A Chiêu cùng thủy phỉ bắt đến, đưa nàng cùng.”
“Đương nhiên, các cô nương thủy phỉ bắt, quan phủ đều sẽ đưa về.”
Hai binh lính cải trang thủy phỉ dẫn đường, Tần Tranh dìu Lâm Chiêu theo , nhưng nàng vẫn kìm mà đầu về hướng phát tiếng đ.á.n.h : “Bên đó là của quan phủ ?”
Tên quan binh đáp lời phần do dự: “Chắc là .”
Bọn họ cũng dám khẳng định. Theo lý mà , khi bọn họ về thì những binh sĩ thuyền sẽ dám tùy tiện khai chiến, nhưng nếu của quan phủ, thì thời khắc , ai dám xâm nhập sào huyệt của thủy phỉ?
Để cẩn trọng, bọn họ quyết định né tránh khu vực , men theo đường vòng rời khỏi hang ổ của thủy phỉ.
Thẩm Ngạn Chi cùng vệ của cùng, cách xa Tần Tranh, sắc mặt u ám bao phủ còn che giấu nữa. Hắn lạnh giọng lệnh: “Đám thủy phỉ nơi đây, để sót một tên sống sót, san phẳng chỗ cho .”
Trên chiến thuyền sẵn máy ném đá công thành và hỏa d.ư.ợ.c đạn, hủy diệt cả khe Rồng Cuộn cũng chẳng chuyện khó.
Trần Thanh ôm quyền: “Mạt tướng tuân lệnh.”
…
Khi Sở Thừa Tắc bước địa lao, cảnh tượng bên trong khỏi nhíu mày.
Một canh giữ cũng ?
Trên vách tường vẫn còn đuốc cháy, theo đường ngục thâm sâu, khi tới nơi giam giữ chỉ thấy hai tên thủy phỉ lột sạch áo khoác, bất tỉnh.
Chẳng lẽ bọn họ tự thoát ngoài?
Sở Thừa Tắc cầm ấm bàn, dốc nước lên một tên thủy phỉ đ.á.n.h thức .
Tên thủy phỉ mơ mơ màng màng tỉnh , còn thấy rõ liền hét lớn: “Hai nữ nhân chạy , mau đuổi theo!”
Một thanh kiếm lạnh lẽo đặt ngay cổ , thanh âm của chủ nhân thanh kiếm còn lạnh hơn cả lưỡi kiếm: “Chạy khi nào?”
Tên thủy phỉ hoảng hốt quanh, lúc mới nhận tình thế hiểm nguy, rụt rè đáp: “Anh hùng tha mạng, tiểu nhân thật sự . Lúc tiểu nhân bước , chỉ thấy nữ t.ử mặt đen cạnh cửa ngục, trông giữ cửa ngã xuống bất tỉnh, còn kịp báo tin thì đ.á.n.h ngất …”
Trên đầu nổi lên một cục u lớn, dù tóc che cũng rõ mồn một, thể thấy lời ngoa.
Sở Thừa Tắc liếc mắt cánh cửa, quả nhiên thấy một chiếc ghế gỗ ở đó.
là tác phong của một nào đó.
Hắn để ý tới hai tên thủy phỉ còn nhốt, vung kiếm bước khỏi đại lao.
Lúc ngang qua những x.á.c c.h.ế.t của thủy phỉ cửa ngục, lông mày Sở Thừa Tắc khẽ nhíu, những vết thương đám giống , rõ ràng do Lâm Chiêu gây .
Có khác đưa các nàng rời ?
Đêm nay, ngoài của Kỳ Vân Trại, thì chỉ còn quan binh là mặt ở khe Rồng Cuộn.
Nghĩ đến việc Ngô Tiếu bắt Tần Tranh là vì lệnh truy nã của quan phủ, ánh mắt Sở Thừa Tắc trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-36.html.]
Khi còn đang trầm tư suy nghĩ, thì từ phía xa vang lên một tiếng nổ lớn.
Tiếng nổ Sở Thừa Tắc xa lạ gì, chính là âm thanh của hỏa d.ư.ợ.c đạn công thành, đây thuyền của Kỳ Vân Trại bọn họ từng dùng để uy h.i.ế.p thủy phỉ.
Thời gian còn tới hai khắc, dùng hỏa d.ư.ợ.c ném phá hiển nhiên của Kỳ Vân Trại.
Sau tiếng nổ đó, bầu trời đêm liên tiếp vô quả cầu lửa ném sào huyệt thủy phỉ, khi chạm đất liền phát nổ vang dội khiến ù tai hoa mắt.
Số thủy phỉ còn đều kêu t.h.ả.m thiết, ôm đầu tháo chạy như chuột lửa đốt.
Giờ phút nếu hướng về bờ sông thì càng nguy hiểm hơn, nơi chính là khu vực tập trung hỏa lực. Sở Thừa Tắc lập tức vận khinh công, phi về phía núi.
Hậu sơn địa thế hiểm trở, nhờ ánh trăng mờ nhạt, từ xa chỉ thấy hang ổ thủy phỉ chìm trong biển lửa, ngoài mặt sông, một chiến thuyền của quan phủ lặng lẽ rời trong bóng đêm.
Trên boong tàu treo đèn l.ồ.ng, một đó, thuyền xa, Sở Thừa Tắc rõ dung mạo , nhưng bộ quan bào màu đỏ thẫm cực kỳ ch.ói mắt.
…
Người của Kỳ Vân Trại vốn chịu lời Sở Thừa Tắc, hai khắc đồng hồ trôi qua vẫn thấy trở , quan binh nã pháo điên cuồng sào huyệt thủy phỉ, ai nấy đều thót tim đến tận cổ họng.
Đợi đến khi tiếng nổ lắng xuống, bọn họ mới vội vàng đưa thuyền cập bờ tìm kiếm Sở Thừa Tắc.
Hang hổ đầm rồng ngày giờ chỉ còn là một đống tro tàn, chân là vô t.h.i t.h.ể cháy đen.
“Chậc, nổ khiếp quá mất! May mà thuyền chúng chạy kịp, thì mấy sợ là nổ banh xác !” Vương Bưu khắp nơi hoang tàn đổ nát, nhớ cảnh thuyền quan đuổi sông, khỏi rùng .
“Quân sư!” Có phát hiện Sở Thừa Tắc từ hậu sơn trở xuống, vui mừng hét lên.
Vương Bưu ngẩng đầu thấy, mặt hiện lên nét vui mừng: “May quá, quân sư , tụi lo c.h.ế.t khiếp!”
Hắn đông tây, thấy bóng dáng Tần Tranh và Lâm Chiêu , nét mặt cũng dần tan : “Đại tiểu thư và Trình phu nhân ?”
Những khác cũng đồng loạt chau mày, ai nấy đều lo các nàng gặp chuyện chẳng lành.
Sở Thừa Tắc đáp: “Các nàng của quan phủ đưa một bước .”
Lời dứt, của Kỳ Vân Trại mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Vương Bưu thấy Sở Thừa Tắc trầy xước nhiều chỗ, vội : “Quân sư, chúng về thuyền , ngài thương cũng nên xử lý.”
“Không , mang bản đồ nội thành Thanh Châu tới đây.” Sở Thừa Tắc hiển nhiên coi mấy vết thương ngoài da gì, thanh âm vẫn trầm như thường, khiến khỏi tin tưởng.
Vương Bưu hiểu rõ, quân sư bản đồ Thanh Châu là để nắm bắt địa hình, tuyến đường và bố phòng trong thành, tiện cho việc cứu . Nhìn cách quan phủ hành động tàn bạo đêm nay, e rằng chuyện cướp ngục hề dễ dàng. Hắn :
“Sớm đồn họ Thẩm ở triều đình là một con ch.ó điên, ai chọc chẳng kết cục . Cũng là đám thủy phỉ xui xẻo, cướp quân giới triều đình, hoàng đế phái đến Thanh Châu diệt phỉ, khe Rồng Cuộn coi như là g.i.ế.c gà dọa khỉ . quan phủ lô binh khí hiện trong tay chúng , chỉ sợ bao lâu nữa sẽ tới lượt Lưỡng Yến Sơn…”
Sở Thừa Tắc đột nhiên dừng bước, nghiêng mặthi: “Người lĩnh binh đêm nay là Thẩm Ngạn Chi?”
Ánh trăng soi nghiêng nửa bên mặt , dung nhan tuấn mỹ vô song, một nửa ánh trăng nhuốm màu băng giá, nửa còn ẩn trong bóng tối, nhờ mặt nạ che bớt ánh sáng, đôi mắt hôm nay cũng âm u hơn thường lệ mấy phần.
Vương Bưu khí thế lúc của Sở Thừa Tắc cho chấn động, gãi đầu đáp: “Là khi chúng đấu võ mồm với đám quan binh sông, mới lũ chúng nó gọi thế, vị quan tên gì cũng chẳng rõ, chỉ thuyền đều gọi là ‘Thế t.ử’.”
Trên đời họ Thẩm mà còn là Thế t.ử, chẳng còn ai ngoài đó.
“Về sơn trại dưỡng thương , đó ngầm phái thành điều tra chỗ dừng chân của vị quan họ Thẩm .” Sở Thừa Tắc dứt lời, mới tiếp tục cất bước tiếp.
Vương Bưu lén bóng lưng hai .
Là ảo giác của chăng? Sao đến cái họ Thẩm , khí tức quanh quân sư bỗng lạnh lẽo đến ?
…
Sau khi xuống thuyền, từ bến tàu đến Thanh Châu thành còn một đoạn đường, Tần Tranh và Lâm Chiêu sắp xếp lên một cỗ xe ngựa.
Không ảo giác của nàng , mà dường như Thẩm Ngạn Chi cố tình tránh cho các nàng tiếp xúc với các quan binh khác thuyền.
Cỗ xe lẽ vốn chuẩn cho Thẩm Ngạn Chi, khi Tần Tranh và Lâm Chiêu , liền cưỡi ngựa phía .
Lúc về đêm, cổng thành Thanh Châu sớm đóng, hộ vệ của Thẩm Ngạn Chi lên tiếng gọi cổng trình lệnh bài, lính giữ thành mới mở cổng .
Người tiếp đón ngoài cổng, ngoài tiểu tướng trấn thủ cửa thành, còn cả Tri phủ Thanh Châu.
“Hạ quan chúc mừng Thẩm đại nhân đại phá sơn trại!” Tri phủ Thanh Châu mặt mày hớn hở: “Đại nhân quả thực là võ thể lên ngựa bình thiên hạ, văn thể cầm b.út định càn khôn, trừ tai họa mười năm của Thanh Châu, đúng là phúc của bách tính nơi đây!”
Thẩm Ngạn Chi đang vội đưa Tần Tranh hồi phủ tìm đại phu, chẳng tâm trí nào y tâng bốc, lạnh nhạt : “Chu đại nhân ở đây?”
“Thẩm đại nhân chinh sào huyệt, hạ quan tuy là già, nhưng cũng là quan phụ mẫu của Thanh Châu, nào dám an giấc? Đợi đại nhân khải trở về, lòng hạ quan mới yên phần nào.” Tri phủ Thanh Châu những lời nịnh nọt quả là trơn tru lưu loát.
Trong mắt Thẩm Ngạn Chi, vẻ kiên nhẫn càng hiện rõ: “Khổ cho Chu đại nhân , đêm khuya, đại nhân cũng nên sớm hồi phủ nghỉ ngơi thì hơn.”
Thế nhưng Tri phủ Thanh Châu chút ý định rút lui, ánh mắt liếc về phía cỗ xe ngựa lưng Thẩm Ngạn Chi: “Không Thẩm đại nhân bắt kẻ tội phạm nêu trong lệnh truy nã chăng?”
“Chưa bắt , chỉ là một trò lừa do bọn thủy phỉ bày để đoạt tiền thưởng. Hai vị nữ t.ử bản quan lệnh áp giải về nha môn.” Thẩm Ngạn Chi tuy đáp như , nhưng ánh mắt lạnh mấy phần.
Khi thẩm vấn tên thủy phỉ đến báo tin, cố tình tránh mặt Tri phủ Thanh Châu, chính là để Tần Tranh thêm kẻ khác phát hiện tung tích. rõ ràng, vị Tri phủ là kẻ tâm tư dày đặc.
May mà bọn thủy phỉ ngu xuẩn, bắt cóc hai nữ t.ử, định giở trò gạt quan phủ và một ổ cướp khác. Hắn liền nhân cơ hội che đậy chuyện tìm Tần Tranh.
Dẫu thì hai tên nữ t.ử giả mạo là do bộ binh sĩ chiến thuyền trông thấy tận mắt.
Còn chuyện đưa Tần Tranh hồi phủ, là đường khác, hơn nữa nàng cùng Lâm Chiêu đều cải trang.
“Lũ cướp gan đúng là to thật!” Tri phủ Thanh Châu miệng tuy thế, nhưng vẫn chịu buông tha, nhếch miệng mời mọc: “Đêm lạnh sương dày, chi bằng Thẩm đại nhân xe hồi phủ cho ấm?”
Thẩm Ngạn Chi lạnh lùng liếc mắt , ngay cả lời khách sáo cũng buồn : “Chu đại nhân nửa đêm canh giữ ở cổng thành, là quản chuyện bản quan xe ?”
Đôi mắt phượng băng lãnh khẽ híp , giận mà uy nghiêm toát .
Tri phủ Thanh Châu ánh mắt dọa đến sợ hãi, lập tức quỳ rạp xuống đất: “Hạ quan dám! Hạ quan chỉ là lo cho đại nhân long thể mà thôi!”
Thẩm Ngạn Chi hừ lạnh một tiếng, buồn thêm lời nào, thẳng tay giục ngựa tiến thành. Cỗ xe ngựa cùng hơn mười vệ theo sát , nối đuôi tiến cổng, còn Tri phủ Thanh Châu thì vẫn quỳ đất, đầu gục xuống nền đá lạnh lẽo, mãi đến khi đoàn khuất bóng mới thuộc hạ đỡ dậy.
Tri phủ Thanh Châu về phương hướng đoàn của Thẩm Ngạn Chi rời , hằn học phun một ngụm nước bọt: “Trong xe của chắc chắn chuyện mờ ám! Mấy ngày tới cho bám sát nơi trú ngụ! Hắn nể mặt bản quan, đừng trách bản quan trở mặt vô tình. Hắn che chở cho Thái t.ử phi tiền triều, chỉ cần bản quan nắm nhược điểm , sợ tra chuyện bản quan từng qua với thủy phỉ năm xưa!”