Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy thủ lĩnh thủy phỉ c.h.ế.t, nhưng trong Bàn Long Câu vẫn còn mấy tên đầu mục khác. Ngô Tiếu từ sớm thống nhất lời khai của đám thủy phỉ trở về, bộ đổ tội cái c.h.ế.t của thủ lĩnh lên đầu Kỳ Vân Trại.
Những kẻ trung thành với thủ lĩnh đương nhiên đem bộ phẫn nộ dồn về phía Kỳ Vân Trại, còn bọn ôm tâm tư riêng thì ngầm vui mừng khi tin c.h.ế.t.
Dẫu Ngô Tiếu thể lên ghế thủ lĩnh một ở Bàn Long Câu, nhưng cũng coi như giành vị trí đầu mục. Lo ngại Kỳ Vân Trại tức giận liều mạng phản kích, bọn chúng sớm giăng thiên la địa võng ở vùng sông nước gần Bàn Long Câu.
Tên tiểu báo tin cho quan phủ Bàn Long Câu thì trời chạng vạng tối.
Hắn giấu bàn tay cụt ngón lưng, sắc mặt trắng bệch, gào lên với đám thủy phỉ chặn đường phía : “Quan phủ mang năm trăm lượng hoàng kim đến chuộc !”
Trời nhá nhem, ai chú ý tới vẻ mặt khác lạ của . Đám thủy phỉ phục kích trong tối là mang tiền chuộc thì tạm thời kiềm chế tay.
Chốc lát , một hàng độc mộc thuyền xuất hiện vùng nước đối diện. Một tiểu đầu mục của ổ thủy phỉ từ thuyền cao giọng hô: “Thuyền quan tiến thêm! Đã cử báo tin cho các vị đầu mục , ở đây chờ là !”
Tên thủy phỉ cụt ngón rời thuyền quan, một chèo chiếc độc mộc tới gần khu vực Bàn Long Câu, với tiểu đầu mục : “Ta đích báo tin cho Ngô ca.”
Tiểu đầu mục tưởng lập công, thấy là nên cũng đề phòng, hiệu cho những thuyền phía mở đường.
Tên thủy phỉ tiếp tục chèo thuyền tiến , nhưng động tác dùng sào chọc nước bên trái bên phần lạ thường.
Ánh hoàng hôn càng thêm ảm đạm, thuyền của cả quan quân lẫn thủy phỉ đều đốt đuốc, nhưng những nơi ánh lửa chiếu tới, m.á.u loang mặt nước chẳng ai trông thấy.
Tên thủy phỉ thực chất đang chỉ vị trí mai phục của đám đồng bọn nước. Những tay bơi lội giỏi của quan phủ liền lặng lẽ lặn xuống giải quyết từng tên một. Để tránh t.h.i t.h.ể nổi lên, họ dùng dây buộc c.h.ặ.t x.á.c c.h.ế.t đáy thuyền độc mộc.
Khi một chiếc thuyền của bọn thủy phỉ đột ngột rung lắc dữ dội, Thẩm Ngạn Chi boong quan thuyền, lạnh lùng lệnh: “G.i.ế.c!”
Chiếc quan thuyền là chiến thuyền cải tiến, vách khoang tháo , lộ từng khe b.ắ.n cỡ lòng bàn tay, vô mũi tên từ trong đó b.ắ.n như mưa trút về phía đám thủy phỉ.
Thuyền độc mộc nhỏ hẹp, bọn chúng chỗ trốn, ngay lập tức ngã xuống hàng loạt.
Thủy phỉ phản kích, nhưng boong quan thuyền dựng sẵn từng tấm khiên, tên b.ắ.n thể xuyên qua nổi.
Tên tiểu đầu mục kịp hồn, lớn tiếng quát: “Nhảy xuống sông!”
Nếu là ngày , nước sông còn là con đường sống, nhưng hôm nay, nước đầy rẫy quan binh thiện chiến mai phục.
Từng mũi tên nước cũng dội lên bọn thủy phỉ, chúng trúng tên liên tiếp, m.á.u tươi ngừng rỉ từ vết thương, cuối cùng quân diệt.
Một cây đuốc rơi xuống thuyền gỗ, lập tức cháy lan thuyền. Ánh lửa phản chiếu trong nước, che khuất màu m.á.u loang lổ, chỉ mùi tanh nồng nặc trong gió sông là lên tất cả.
Tên thủy phỉ cụt ngón dám đầu , lưng thêm bao nhiêu mũi tên đang nhắm thẳng từ trong bóng tối. Chỉ còn nước mắt ròng ròng, mặt trắng bệch mà tiếp tục chèo thuyền hướng về hang ổ Bàn Long Câu.
Đám quan binh cởi áo giáp của thủy phỉ mặc , cải trang thành bọn chúng thẳng đến đại bản doanh thủy phỉ.
Trần Thanh thấy Thẩm Ngạn Chi cũng áo y như bọn thủy phỉ, liền khuyên can: “Chủ t.ử, chuyến hung hiểm, thuộc hạ nhất định đưa Thái t.ử phi bình an trở về. Người cứ ở thuyền chờ tin là .”
Thẩm Ngạn Chi như thấy, là bộ y phục thủy phỉ bằng vải thô ẩm ướt lạnh buốt đến thấu xương, mà như chẳng cảm thấy gì, thậm chí chỉ trong cái lạnh giá , mới nhận trong l.ồ.ng n.g.ự.c còn thứ gì đó đang nhảy lên – ấm áp – để rằng vẫn còn sống.
“Rơi tay một đám như thế, A Tranh… nàng nhất định sợ lắm. Ta đích đến đón nàng.”
Thanh âm nhẹ như gió thoảng, như thể là một lời thì thầm.
Trăng lạnh như sương, ánh trăng rọi lên gương mặt nghiêng tuấn tú của , thoáng chốc, khuôn mặt lúc nào cũng âm u cố chấp cũng lộ vài phần yếu đuối mong manh.
…
Tên thủy phỉ cụt ngón về đến đại bản doanh Bàn Long Câu thì lúc Ngô Tiếu đang cùng vài tên đầu mục mở tiệc ăn mừng, đám tiểu cũng tụ tập ăn thịt uống rượu, náo nhiệt vui vẻ vô cùng.
Ngô Tiếu quan phủ đồng ý mang năm trăm lượng hoàng kim đến chuộc , còn đang chờ ngoài vùng sông nước của Bàn Long Câu, nhất thời vô cùng đắc ý, lập tức hỏi: “Quan phủ mang vàng đến thật ?”
Tên thủy phỉ dám thẳng Ngô Tiếu, chỉ gật đầu: “Quan phủ thấy mới đưa tiền.”
Ngô Tiếu liền chỉ mấy : “Các ngươi, xuống địa lao, lôi nữ nhân đó đây.”
Thương vụ khiến quan phủ bỏ năm trăm lượng hoàng kim, mấy tên đầu mục cũng chia phần, chuyện với Ngô Tiếu lập tức trở nên thiết, liên tục mời rượu nịnh bợ.
Tên thủy phỉ cụt ngón nhân cơ hội lên tiếng: “Ngô ca, để tự xuống địa lao một chuyến nhé?”
Lần việc lớn, lập công thêm một bậc, cũng chẳng gì khó hiểu.
Chính câu khiến Ngô Tiếu liếc kỹ hơn – lập tức phát hiện tay trái cứ giấu mãi trong tay áo.
Thủy phỉ từ đến nay y phục đều đơn giản, tay áo ngắn để tiện hành sự, phần lớn còn để trần cả cánh tay. Vậy mà cứ giấu tay trong, còn né né tránh tránh, thật sự quá bất thường.
Ngô Tiếu lạnh giọng: “Tay ngươi ?”
Mồ hôi lạnh tức khắc túa từ trán tên thủy phỉ, theo phản xạ giấu tay lưng: “Không… gì cả.”
Nếu Ngô Tiếu phát hiện tay chịu hình, bằng tính đa nghi của , nhất định sẽ nghi ngờ quan phủ ép khai hoặc cấu kết với đối phương.
Quả nhiên, Ngô Tiếu thấy động tác liền sinh nghi, rút đao bước tới gần: “Không gì mà giấu? Ngươi giở trò gì lưng lão t.ử với quan phủ hả?”
Mấy tên đầu mục khác thấy thì đều xem trò vui.
Tên thủy phỉ hoảng hốt bỏ chạy, nhưng xoay Ngô Tiếu ném d.a.o trúng n.g.ự.c, ngã vật xuống đất tắt thở.
Ngô Tiếu lúc mới tỉnh ngộ — quan phủ tuyệt đơn giản chỉ đến chuộc .
Hắn phun một bãi nước bọt xuống t.h.i t.h.ể chân, quát lớn: “Bảo canh giữ khu vực sông gần Bàn Long Câu cảnh giác cho lão t.ử—”
Chưa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên, cả mặt đất rung chuyển, tường đất rung rinh, bụi đất rơi lả tả.
“Động đất ?” Đám thủy phỉ trong nhà .
Một tên tiểu lảo đảo chạy : “Không xong ! Kỳ Vân Trại từ thượng nguồn Nguyên Giang đ.á.n.h tới !”
“Kỳ Vân Trại?!”
Ngô Tiếu cùng mấy tên đầu mục Bàn Long Câu nhất thời kinh hãi.
Ngô Tiếu quát lớn: “Vừa tiếng nổ đó là gì?!”
Tiểu mếu máo: “Hôm nay ngài và đại đương gia tấn công Kỳ Vân Trại, bọn họ nhân cơ hội cướp lô binh khí cướp . Tiếng nổ chính là t.h.u.ố.c nổ do bọn họ dùng máy b.ắ.n đá ném tới!”
Lưỡng Yến Sơn tứ phía là vách đá cao hàng chục trượng, những chiến xa và máy b.ắ.n đá phát huy tác dụng, vì sáng nay khi tấn công Kỳ Vân Trại, bọn chúng chỉ mang theo nỏ.
Bàn Long Câu hiểm địa như Hai Đập Sơn, Kỳ Vân Trại mang binh khí triều đình đến, đ.á.n.h nơi chẳng khác gì dùng thiết xa nghiền nát gạch vụn. Trận chiến … thắng bại phân rõ.
Mấy tên đầu mục đồng loạt biến sắc, giận dữ mắng: “Cái gọi là gì? Gọi là ‘mất cả chì lẫn chài’!”
“Kỳ Vân Trại đ.á.n.h hạ , để bọn chúng dùng chính binh khí của để đ.á.n.h sào huyệt của ? Nói thiên hạ còn chẳng ai dám tin!”
“Mau! Mau đem hai nữ nhân bắt giao trả cho Kỳ Vân Trại! Bọn chúng đ.á.n.h kiểu , san bằng cả Bàn Long Câu thì chẳng chịu dừng tay !”
Mấy tên đầu mục kẻ đều nhao nhao đề xuất cách dịu cơn giận của Kỳ Vân Trại, duy chỉ Ngô Tiếu sắc mặt âm trầm, lạnh lẽo : “Giao trả? Các ngươi cho rằng Kỳ Vân Trại sẽ dễ dàng bỏ qua như thế ư? Giờ sống, chỉ cách… chuyển họa sang nơi khác.”
Mấy tên đầu mục đồng loạt sang, tiếp: “Thuyền quan đến từ hạ du Nguyên Giang, sai đến báo với quan phủ, trong lệnh truy nã Kỳ Vân Trại bắt , binh khí cũng bọn họ đoạt . Ta tin quan phủ thể nuốt trôi cơn giận . Hai nữ nhân bên phía Kỳ Vân Trại thì trùm đầu giao cho quan phủ. Đến lúc , để hai bên c.h.é.m g.i.ế.c , Bàn Long Câu chỉ việc ngoài xem trò vui!”
…
Có pháo thạch và t.h.u.ố.c nổ mở đường, những mai phục nước tại khu vực quanh Bàn Long Câu lập tức thành vô dụng.
Vương Bưu chiến thuyền lớn đám thủy phỉ ven sông bỏ chạy tán loạn, tiếng như chuông đồng vang vọng khắp mặt sông: “Các ngươi nếu điều, mau giao phu nhân quân sư cùng đại tiểu thư Kỳ Vân Trại đây!”
Một hán t.ử lôi theo một tên thủy phỉ bước lên thuyền, hướng về phía Sở Thừa Tắc : “Quân sư, bắt một tên sống.”
Tên thủy phỉ sợ hãi đến mức dập đầu như giã tỏi: “Anh hùng tha mạng! Các vị đại gia tha mạng! Tiểu nhân mới nhập Bàn Long Câu từ tháng , trong nhà còn mẫu già tám mươi tuổi, là bất đắc dĩ mới phỉ…”
Lưỡi kiếm sắc lạnh đặt lên cổ .
Gió đêm thổi tung trường bào đen tuyền của Sở Thừa Tắc, thuyền ánh lửa bập bùng, nửa khuôn mặt mặt nạ của ẩn hiện trong bóng tối, thanh âm so với gió sông còn lạnh hơn mấy phần: “Hai nữ nhân các ngươi bắt hôm nay, giam ở ?”
“Ở… ở địa lao! Anh hùng xin thương xót, tha cho một mạng nhỏ của tiểu nhân…”
Sở Thừa Tắc chỉ thản nhiên hai chữ: “Dẫn đường.”
lúc , phía cách một tầm tên bỗng xuất hiện vài chiếc thuyền nhỏ của thủy phỉ, một trong đó hai nữ t.ử trói tay, đầu trùm khăn đen.
Trên thuyền đuốc, thể rõ hai đó vẫn mặc bộ y phục khi bắt – đúng là trang phục của Tần Tranh và Lâm Chiêu.
Thủy phỉ thuyền cao giọng gọi: “Các vị hùng, hôm nay là hiểu lầm do cố đại đương gia gây . Nay cố đương gia c.h.ế.t, mấy vị đương gia khác của Bàn Long Câu cũng đắc tội với Lưỡng Yến Sơn. Hai vị cô nương xin giao trả , xem như Bàn Long Câu và Lưỡng Yến Sơn ân oán xóa bỏ tại đây.”
Nói xong còn ôm quyền, ý bảo thuyền phía đưa hai nữ t.ử đến giao.
Sở Thừa Tắc nữ t.ử mặc trường sam màu lam đậm, đầu đội khăn đen thuyền nhỏ, bất chợt bật lạnh: “Các ngươi cho rằng … nhận phu nhân của chính ?”
Nụ của khi , đến lạ lùng, như hoa băng nhỏ lấp lánh cành thông tuyết đầu mùa, trong trẻo mà xa xôi, nhưng gần thêm một chút, chỉ thấy lạnh thấu tâm can.
Mặt tên thủy phỉ bên tái mét, miệng vẫn cứng rắn: “Anh hùng là ? Người do cố đương gia bắt về chính là hai cô nương !”
Sát khí trong mắt Sở Thừa Tắc thể kiềm nén, thêm nửa lời, trực tiếp giương cung lắp hai mũi tên.
“Vút!”
“Vút!”
Hai mũi tên phá bay , cắm trúng khăn đen trùm đầu hai nữ t.ử vẫn giảm lực, tiếp tục lao về .
Mảnh khăn rơi xuống, dung nhan hai nữ t.ử lộ giữa ánh lửa.
Không Tần Tranh, cũng chẳng Lâm Chiêu.
Chỉ là hai nữ nhân dung mạo tầm thường, mắt đầy hoảng loạn, miệng còn nhét giẻ vải – rõ ràng là bịt miệng cho kêu.
Vương Bưu tức đến phát điên, chỉ nữ t.ử mặc y phục của Lâm Chiêu quát lớn: “Con nó, đây mà là đại tiểu thư Kỳ Vân Trại ? Mắt ngươi ch.ó gặm mù chắc?”
Tên thủy phỉ mắng đến nghẹn họng, trong bụng lửa giận bốc lên, nhưng chẳng dám cãi . Dù khi đến cũng ngờ vạch trần nhanh đến .
đúng lúc đó, từ xa một chiến thuyền của quan phủ đang lướt đến, tên thủy phỉ cũng buồn giả vờ nữa, nhe răng gằn: “Giờ binh khí triều đình đều trong tay các ngươi, bản lĩnh thì cứ đ.á.n.h thắng quan phủ hãy đòi !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-35.html.]
Sở Thừa Tắc lặng lẽ dòng sông đen ngòm và ổ phỉ Bàn Long Câu phía xa, ánh mắt thanh lãnh trầm xuống: “Lái thuyền xa, tạm thời giằng co với quan phủ, đừng cứng đối cứng. Chờ .”
Trên chiến thuyền quan phủ, v.ũ k.h.í trang còn mạnh hơn bọn họ, tuyệt đối thể chiếm chút tiện nghi.
Vương Bưu hiểu đơn độc đột nhập Bàn Long Câu, lập tức : “Quân sư, đại tiểu thư cũng đang trong tay chúng, để cùng!”
“Không . Ngươi ở chỉ huy. Nếu hai khắc vẫn , các ngươi cứ thoát khỏi thuyền quan, rút lui về Kỳ Vân Trại.”
Gió đêm lành lạnh, Sở Thừa Tắc lưu lời đó, xách tên thủy phỉ boong, nhảy xuống một chiếc thuyền độc mộc bên .
Tên thủy phỉ sợ tới mức bệt xuống đáy thuyền, Sở Thừa Tắc uy nghi ở đầu mũi thuyền, lạnh nhạt lệnh: “Chèo.”
Tên thủy phỉ c.ắ.n răng, nghĩ rằng đến ổ thủy phỉ chắc kẻ c.h.ế.t là , liền liều lĩnh cầm mái chèo lên.
Đám thủy phỉ phía thấy Sở Thừa Tắc một tới, kẻ còn nên ngu ngốc dũng cảm, ngơ ngác một hồi mới hô lên: “Bắn tên! Mau b.ắ.n tên!”
Mưa tên b.ắ.n tới như vũ bão, nhưng trong tay Sở Thừa Tắc, trường kiếm vung lên như tấm lưới thép kín kẽ, một mũi tên nào chạm dù chỉ là một vạt áo.
Thuyền cập bờ, bọn thủy phỉ như đàn châu chấu ùn ùn xông tới, Sở Thừa Tắc một kiếm quét qua, m.á.u tươi văng tung tóe. Lưỡi kiếm tới , bọn phỉ ngã rạp tới đó như cỏ dại c.h.ặ.t gốc.
Xác c.h.ế.t chân càng lúc càng dày, những tên thủy phỉ phía sớm dọa đến dám xông lên nữa, ánh mắt lạnh lẽo của Sở Thừa Tắc đảo qua, khiến tay bọn chúng run rẩy đến cầm nổi đao.
“Hắn… …” một tên lắp bắp sợ hãi thốt lên.
Làm gì ai g.i.ế.c dễ như cắt cỏ thế ?
Sở Thừa Tắc giữa bãi m.á.u và xác , mũi kiếm nhỏ từng giọt m.á.u dày sệt, khuôn mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ siêu nhiên, nghiêng đầu lạnh lùng hỏi tên dẫn đường: “Địa lao ở ?”
Nếu đó tên thủy phỉ còn dẫn bẫy, thì giờ cảnh tượng m.á.u tanh như địa ngục , chẳng cần Sở Thừa Tắc dọa nạt, run cầm cập, chỉ tay run rẩy về một hướng: “Phía… phía đó…”
Sở Thừa Tắc thêm một lời, cất bước về hướng đó.
Đám thủy phỉ canh giữ bên cầm đao chắn, dám tay cũng dám để qua. Sở Thừa Tắc tiến lên một bước, bọn chúng lui vội hai bước.
Giữa chân mày là một cỗ sát khí mãnh liệt đè nén. Chỉ một chiêu kiếm quét qua, hơn mười tên thủy phỉ lập tức ngã rạp. Hắn quát lớn: “Cút!”
Có tên c.h.é.m đứt cổ, đầu lủng lẳng dính phía lưng, m.á.u từ vết cắt trào như suối.
Bọn thủy phỉ ác ôn ngày thường giờ cũng vài kẻ chịu nổi mà nôn mửa ngay tại chỗ.
Chỉ còn hơn mười tên tiểu , chẳng ai dám gần nửa bước.
vẫn kẻ sống c.h.ế.t tự tìm đường c.h.ế.t.
Ngô Tiếu tin Sở Thừa Tắc một g.i.ế.c tới, cho rằng đây là cơ hội trời cho, lập tức thuyết phục mấy tên đầu mục dẫn theo cao thủ Bàn Long Câu đến vây kín .
Hắn giữa một đám hảo thủ, hiểm: “Họ Trình , ngươi đúng là sống chán đấy!”
Mấy tên tiểu giơ cao đuốc, ánh lửa chiếu lên nửa khuôn mặt Sở Thừa Tắc, nửa còn chìm trong ánh trăng lạnh. Vài giọt m.á.u vương khóe mắt , đến yêu mị mà khiến kinh tâm động phách.
Hắn Ngô Tiếu như một x.á.c c.h.ế.t: “Ta lẽ nên g.i.ế.c ngươi từ sớm.”
Nếu , nàng chẳng gặp những khổ nạn .
“Nghe mấy lời cứng miệng khi c.h.ế.t, lão t.ử quen .” Ngô Tiếu chỉ nghĩ thắng lợi trong tầm tay, phất tay hiệu phía : “Lên!”
Hơn mười tên thủy phỉ võ nghệ cao cường cùng lao lên, Sở Thừa Tắc vung kiếm đ.á.n.h bậthi kẻ đ.á.n.h chính diện, xoay c.h.é.m đứt yết hầu hai tên khác. Một cước đạp thẳng n.g.ự.c một tên, đối phương phun m.á.u ngã gục. Hắn tung kiếm hóa thành một đoá kiếm hoa, mang theo một trận huyết quang nữa.
Trận ác chiến kết thúc, chỉ vài vết thương nhỏ, m.á.u chảy rỉ rả. hơn mười tên thủy phỉ thì c.h.ế.t thây.
Ngô Tiếu ngờ lợi hại đến thế, trong lòng kinh hoàng, mất vẻ bình tĩnh thường ngày. Hắn đẩy bộ đám tiểu phía , hung hăng quát: “Lên! Lên cho lão t.ử! G.i.ế.c , lão t.ử trọng thưởng!”
Thế nhưng bản lén lút lùi về phía , hòng lợi dụng đám tiểu cầm chân Sở Thừa Tắc, tranh thủ thời gian đào thoát.
Song, đám tiểu tận mắt chứng kiến cảnh Sở Thừa Tắc vung kiếm c.h.é.m ngã hơn mười hảo thủ như bổ dưa c.h.é.m rau, lúc tay run lẩy bẩy cầm vững đao, chân như nhũn , chỉ miệng la “g.i.ế.c”, chứ ai dám thực sự xông lên?
Sở Thừa Tắc chỉ cần bước tới một bước, dọa mấy tên phịch xuống đất, mặt mày xám ngoét.
Lúc , trong đầu Ngô Tiếu chỉ còn nghĩ đến chuyện mang Tần Tranh uy h.i.ế.p Sở Thừa Tắc, nào còn để tâm phía là sống c.h.ế.t thế nào, liều mạng chen lấn thoát khỏi đám .
Sở Thừa Tắc lạnh lùng về hướng Ngô Tiếu đang bỏ trốn, khẽ hất mũi chân hất lên một cây nỏ đất, giương lên nhắm thẳng. Trong đôi mắt , nét ôn hoà vốn che đậy khi tan biến.
Ngô Tiếu đầu, liền thấy ánh trăng, mũi tên sắc lạnh nhắm thẳng . Hắn dựng cả tóc gáy, theo bản năng kéo một tên tiểu chắn .
Tên tiểu trúng tên, co giật mà c.h.ế.t, m.á.u từ miệng phun đầy lên Ngô Tiếu.
Nhìn cảnh tượng thê t.h.ả.m mắt, mặt Ngô Tiếu càng trắng bệch, gào to: “Tránh ! Tránh hết cho lão t.ử! Cút!”
Cứ như một mũi tên lạnh giá đang dí sát gáy .
Chưa từng lúc nào Ngô Tiếu sợ hãi đến .
Hắn cuối cùng cũng chen khỏi đám , điên cuồng bỏ chạy, quên ngoái đầu — trong đồng t.ử phản chiếu hình ảnh một mũi tên lạnh buốt đang phóng tới với tốc độ cực nhanh.
“A a a ——!”
Ngô Tiếu ôm lấy mắt, gào thét t.h.ả.m thiết, m.á.u trào qua kẽ ngón tay. Mũi tên xuyên thẳng qua mắt trái . Gân xanh cổ nổi lên từng đường rõ rệt vì cơn đau dữ dội, như thể sắp nổ tung.
Con mắt còn mờ mịt vì đau, chỉ lờ mờ thấy Sở Thừa Tắc đang từng bước tiến đến, bóng lưng ngược sáng ẩn trong đêm, tóc dài và y bào tung bay trong gió, trông chẳng khác nào một u hồn ác quỷ.
Ngô Tiếu run lẩy bẩy như cối xay, chẳng còn tâm trí nào bận tâm đến mắt trái đang ngừng chảy m.á.u, lập tức bò dậy, quỳ lạy liên tục: “Trình gia hùng tha mạng! Tiểu nhân chỉ là nhất thời hồ đồ, xin ngài tha cho một mạng! Về trâu ngựa cho ngài, là con ch.ó của ngài…”
Sở Thừa Tắc buồn đáp , trường kiếm tuốt khỏi vỏ, một nhát c.h.é.m bay nửa cổ Ngô Tiếu. Máu phun lên vạt cỏ ven đường, vẫn cố ngọ nguậy định bò dậy, nhưng thể còn lệnh, m.á.u càng phun nhiều hơn, mấy chốc cả đất nhuộm đỏ.
Hắn mở to mắt về một hướng vô định, con ngươi cũng dần trở nên trống rỗng.
Sở Thừa Tắc khẽ lắc cổ tay, vẩy sạch m.á.u kiếm, sải bước tiếp tục tiến về phía địa lao.
Phía , đường vương vãi vài t.h.i t.h.ể của thủy phỉ.
Vết thương đều , rõ ràng do một gây .
Hắn nhíu mày, bước chân bất giác tăng nhanh, khi đến cửa địa lao, lập tức đẩy cửa bước …
Tần Tranh và Lâm Chiêu giam trong địa lao nửa ngày. Thủy phỉ dùng xích sắt nặng trói tay chân Lâm Chiêu, còn Tần Tranh võ công nên trói.
Có hai tên thủy phỉ luôn phiên canh giữ bọn họ, trong thời gian đó cũng từng đưa cơm nước đến. Tần Tranh lo bọn chúng bỏ t.h.u.ố.c, đến cả một ngụm nước cũng dám uống, chén cơm đương nhiên động đến.
Lâm Chiêu còn thận trọng hơn cả Tần Tranh, là cực kỳ chịu đựng giỏi, dù thể khó chịu cũng nửa lời, chỉ sợ khiến Tần Tranh lo lắng.
Bọn thủy phỉ thấy hai đụng đồ ăn, cũng mặc kệ.
Địa lao trải rơm rạ, phần ẩm lạnh, Tần Tranh sợ Lâm Chiêu nhiễm lạnh, liền luôn sát bên nàng, sưởi ấm cho nàng.
Lâm Chiêu mất m.á.u quá nhiều, suy nhược đến mức còn thần sắc, tựa đầu lên vai Tần Tranh hỏi: “A Tranh tỷ, tỷ xem khi nào chúng sẽ cứu?”
Tần Tranh nhẹ giọng an ủi: “Chắc sắp , lúc chúng bắt, trong trại về. Giờ e là họ gần đến Bàn Long Câu .”
Lâm Chiêu khe khẽ “ừ” một tiếng, tiếp: “Về , ăn bánh hấp nhân rau ngải A Tranh tỷ .”
Tim Tần Tranh nhói lên, vuốt nhẹ tóc nàng: “Được, về chúng sẽ bánh ăn.”
lúc , bên ngoài truyền đến một tiếng nổ lớn, Lâm Chiêu vốn chẳng còn sức cũng chấn động đến tỉnh táo đôi chút, hai , đều rõ bên ngoài xảy chuyện gì.
Chưa bao lâu , một bà t.ử đem hai bộ y phục đến, bảo họ .
Lâm Chiêu xích tay chân, tự , thủy phỉ canh giữ liền tạm thời tháo xích nàng, nhưng cửa lao mở, y phục đưa qua khe gỗ.
Hai tên thủy phỉ từng thấy Lâm Chiêu tay g.i.ế.c , thấy nàng bệnh hoạn, sắc môi còn chút m.á.u, bèn coi nhẹ, mất cảnh giác.
Sau khi hai y phục xong, bà t.ử mang y phục cũ rời , trong hai tên canh giữ chỉ còn một tên ở .
Khi định đeo xích cho Lâm Chiêu qua song sắt, Lâm Chiêu liền thừa cơ dùng xích siết cổ , Tần Tranh lập tức lấy chìa khóa bên hông tên đó mở cửa lao.
Lâm Chiêu do mất m.á.u nhiều, tay vô lực, chỉ đủ sức siết hôn mê tên thủy phỉ.
Tần Tranh định đỡ nàng rời khỏi nhà lao, thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân — tên thủy phỉ còn .
Hai cả kinh, Lâm Chiêu đang trọng thương chắc khống chế kẻ , nếu hô hoán gọi thêm thì tất sẽ hỏng chuyện.
Tần Tranh vội dấu bảo Lâm Chiêu im lặng, nhanh ch.óng nhặt một chiếc ghế dài, nấp cửa.
Tên thủy phỉ chỉ ngoài trở về, ngờ cửa thấy đồng bọn bất tỉnh, chỉ nữ t.ử áo đỏ cửa, còn thì biến mất.
Hắn định quanh, Tần Tranh giáng chiếc ghế xuống đầu .
Ghế nặng, thủy phỉ lập tức ngã gục.
Tần Tranh thở phào một hồi, may mà nàng tay thuần thục, hề sơ suất.
Nàng kéo hai tên thủy phỉ trong, cởi ngoại bào của chúng mặc cho và Lâm Chiêu, lấy y phục của họ khoác lên bọn thủy phỉ, cuối cùng khóa cửa lao .
Lâm Chiêu võ công cao cường, từng khốn đốn tháo chạy thế , thấy Tần Tranh việc đó thì khỏi tán thưởng: “A Tranh tỷ thật thông minh.”
Tần Tranh bôi bùn đất lên mặt và tay, còn Lâm Chiêu vốn da ngăm nên cần nguỵ trang nhiều.
Nghe , nàng ngẩng đầu than một tiếng: “Không thông minh, là quá quen tay .”
Từ lúc rời khỏi Đông Cung đến nay, nàng trải qua quá nhiều như .
Tần Tranh đỡ Lâm Chiêu về phía cửa địa lao. Vừa mở cửa , mắt là vô x.á.c c.h.ế.t, nhưng còn mười mấy tên thủy phỉ vẫn đang .
Nàng theo bản năng chắn mặt Lâm Chiêu.
Một kẻ mặc y phục thô vải nàng bằng ánh mắt phức tạp. Kẻ độ chừng ngoài hai mươi, vóc dáng mảnh mai nhưng yếu ớt, ngũ quan tinh xảo mất khí phách nam nhi. Sắc mặt trắng bệch như tuyết, đôi mắt phượng dài hẹp sâu thẳm, đuôi mắt khẽ cong nhuộm hồng, khiến đau nhói.
Tần Tranh theo bản năng tránh ánh mắt chứa đầy tình cảm mãnh liệt , còn đang nghi ngờ nhận nàng , thì đối phương khẽ nhếch môi , cất giọng khản đặc: “A Tranh.”