Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọn lửa nhanh ch.óng thiêu rụi bức tường mâu tre, bọn thủy phỉ lượt leo lên từ dây thừng.
Ngô Tiếu từng qua lối nên dẫn đầu nhóm thủy phỉ theo đường mòn trong trại. Ai ngờ bao xa, một tên thủy phỉ phía đột nhiên thét lên đau đớn. Cả đám đầu , thì thấy giẫm trúng bẫy thú.
Nhìn thấy mâu tre dựng ở vách núi đó, Ngô Tiếu chột , đoán rằng khu rừng chắc chắn cũng giăng đầy bẫy rập, nuốt nước bọt : “Các cẩn thận, rừng thể cơ quan!”
Hắn dứt lời, mấy cây mâu tre từ trong rừng b.ắ.n , vài tên thủy phỉ lập tức trúng tên bỏ mạng.
Bọn thủy phỉ hoảng loạn, cầm nỏ đầu b.ắ.n loạn mảnh rừng rậm phát mâu, nhưng bên đó chẳng lấy một tiếng động, tựa hồ chẳng ai ở đó cả.
Tên đầu lĩnh thủy phỉ tức giận đến đỏ mặt, túm lấy cổ áo Ngô Tiếu, gầm lên: “Lão t.ử càng lúc càng thấy mày với Kỳ Vân Trại giở trò!”
Ngô Tiếu vội vã phân trần: “Đại ca bớt giận! Ta Kỳ Vân Trại khai trừ , chuyện họ g.i.ế.c thì cả Thanh Châu đều , nếu mưu đồ gì, tự dấn chỗ c.h.ế.t?”
lúc , một tên thủy phỉ điều tra hét lên: “Đại ca! Ở đây vết m.á.u!”
Tên đầu lĩnh buông Ngô Tiếu , bước vội tới. Dưới một gốc cây là mũi tên dính đầy m.á.u và những vệt m.á.u đỏ thẫm. Hắn gằn: “Lần theo dấu m.á.u cho !”
…
Ở một chỗ trũng trong rừng, Vương đại nương đang thương nơi cánh tay, trốn cùng mấy hán t.ử của trại. Bà thản nhiên rút mũi tên khỏi tay, m.á.u phụt nhưng mặt đổi sắc, sang với một thanh niên: “Tiểu Lục, ngươi về báo tin. Nói Ngô Tiếu dẫn thủy phỉ đến, chúng mang nỏ, thể đối đầu trực diện.”
Thanh niên lo lắng: “Vậy còn Vương đại nương?”
Vương đại nương hừ lạnh: “Thương cánh tay thì ? Lấy mạng chắc? Mau báo tin!”
Tiểu Lục đành đầu bỏ chạy.
Vương đại nương liếc những còn : “Bọn chúng đông, và các ngươi chia hành động.”
Bà là uy trong trại, gan , mấy hán t.ử chẳng nghi ngờ gì, ai nấy đều chia tản .
Chỉ đến khi hết, Vương đại nương mới vén ống quần, lộ vết thương chân — chân bà cũng tên b.ắ.n, chỉ là khi đó rút tên .
Vì thương ở chân, hành động khó khăn hơn. Những là của Vương Bưu, ai nấy đều trọng nghĩa, sẽ bỏ bà nếu bà thương. bà là mạnh mẽ cả đời, cho phép trở thành gánh nặng lúc .
…
Sau khi Tần Tranh báo tin cho Vương đại nương, bà dặn nàng về nhà chờ, nếu gì bất trắc thì chạy theo Lư thẩm ngay, lo chuyện bao đồng.
Lúc pháo hiệu phía núi vang lên, bộ Kỳ Vân Trại trở nên hỗn loạn.
Tần Tranh đến cửa viện, Lư thẩm từ trong lao kéo nàng chạy: “Nương t.ử, mau theo tới hang đá!”
Tần Tranh chạy hỏi: “Hang đá?”
Lư thẩm thở dốc đáp: “Mười mấy năm Kỳ Vân Trại từng địch đ.á.n.h từ núi, c.h.ế.t hơn nửa ! Sau đó lão trại chủ cho c.h.ặ.t dây thừng, bỏ đường đó, cho đào một hang đá lớn chân núi, để lỡ địch thì già trẻ trong trại còn nơi ẩn .”
Tần Tranh nhớ đến Lâm Diêu giờ một cũng bên cạnh, thương ở lưng thể , bèn : “Chúng gọi thêm , mang trại chủ đến hang!”
Từ khi Nhị đương gia bắt, sân viện Lâm Diêu còn ai canh gác. Lư thẩm cũng rõ tình hình, xong liền vội tìm .
Đám thanh niên trai tráng phần lớn xuống núi, còn hoặc ở đập, hoặc núi. Trong trại giờ chỉ còn phụ nữ và già.
phụ nữ trong trại sức vóc kém ai, bốn khiêng cáng đưa Lâm Diêu vẫn vững vàng.
Vừa tới cổng, họ gặp thanh niên về báo tin: “Trại chủ! Ngô Tiếu dẫn thủy phỉ đến ! Chúng nỏ cơ, bọn thể áp sát !”
Sắc mặt Lâm Diêu lập tức tối sầm.
Nếu là khác tấn công Kỳ Vân Trại thì còn dễ xử lý, nhưng kẻ dẫn đầu là Ngô Tiếu – kẻ rõ vị trí hang đá. Nếu tất cả đều trốn đó, chẳng khác nào chờ thủy phỉ bắt trọn lưới.
Lâm Diêu lập tức : “Trình phu nhân, nàng cùng trong trại tới hang đá , yên tâm, khi Ngô Tiếu kịp mở miệng vị trí , sẽ lấy đầu .”
Trong trại, lũ ch.ó nhà ai nấy đều sủa loạn, khiến lòng bất an. Lâm Diêu sắc mặt vẫn điềm tĩnh: “Lục t.ử, dắt hết ch.ó trong trại lên hậu sơn, thả cho chúng rượt bọn thủy phỉ, hai đỉnh núi là địa bàn của , Ngô Tiếu dẫn đường, để chúng lạc đường trong rừng.”
Quân địch là lạ, ắt sẽ ch.ó trong trại đuổi chạy tán loạn khắp núi.
Nam thanh niên lập tức chuyển lo thành mừng: “Rõ ! Ta ngay!”
Tần Tranh chịu rời . Lâm Diêu nàng: “Trình phu nhân điều ?”
Tần Tranh gật đầu: “Ta Ngô Tiếu võ nghệ cao cường, hôm nay trong trại thiếu , ngài thương, bắt e là dễ.”
Lâm Diêu bật , vẻ cợt nhả như đầu gặp sông: “Lâm mỗ tuy dốt, nhưng trong vòng trăm bước, giương cung vẫn lấy mạng .”
Nỏ tuy tiện lợi, nhưng về tầm b.ắ.n thì vẫn bằng cao thủ dùng cung.
Tần Tranh xong nhíu mày, Lâm Diêu rõ ràng ý dùng mạng đổi lấy mạng Ngô Tiếu, để giữ bí mật vị trí hang đá.
Nàng : “Ta một kế, thể tạm thời dọa lui bọn thủy phỉ.”
Lâm Diêu nhướng mày: “Xin Trình phu nhân chỉ giáo.”
Tần Tranh : “Giờ bọn thủy phỉ trong trại xuống núi, chi bằng dùng kế ‘ thành’ để dọa lui bọn chúng.”
Nghe , ánh mắt Lâm Diêu nàng khỏi thoáng thêm phần kinh ngạc.
…
Phía hậu sơn, bọn thủy phỉ lùng sục khắp nơi, nhưng chúng là ngoài, còn trong trại thì thông thạo địa hình, Ngô Tiếu tuy đường nhưng rành rừng rậm. Hắn dẫn mà liên tục giẫm bẫy – từ bẫy thú, bẫy mâu tre cho đến bẫy hố sâu lớp lá khô, bên đầy rắn độc khiến lạnh sống lưng.
Khi một tên treo lộn ngược lên cây vì sa bẫy dây, tên đầu lĩnh cùng phát hiện Vương đại nương đang mai phục gần đó.
“Chỉ một mụ già mà hại c.h.ế.t bao nhiêu của lão t.ử!” – tên đầu lĩnh gầm lên, giương nỏ nhắm Vương đại nương.
Ngô Tiếu cũng thấy Vương đại nương, khỏi ngạc nhiên: “Vương đại nương, con trai bà c.h.ế.t tàn phế ? Lại để bà núi chịu c.h.ế.t ?”
Vương đại nương thể để bọn chúng phát hiện trại , nếu bọn chúng càng thêm lộng hành. Bà phun một ngụm m.á.u, lạnh: “Chém loại phản bội như ngươi, tất dùng d.a.o mổ heo của bà đây!”
Ngô Tiếu tức tối, đang định mở miệng đe dọa thì trong rừng chợt vang lên tiếng chim hót ch.ói tai.
Ngô Tiếu ám hiệu của trong trại, lập tức hét: “Có phục binh! Rút lui mau!”
Mấy tên lâu la hoảng loạn chạy theo , tên đầu lĩnh chẳng sợ, giương nỏ b.ắ.n về phía Vương đại nương.
Một tiếng “đinh” vang lên giòn giã – mũi tên Lâm Chiêu dùng Miêu đao chặn .
Nàng mặc váy dài màu đỏ sẫm, từ ngọn cây nhảy xuống, tà váy tung bay như một đám mây lửa đáp xuống rừng.
Tên đầu lĩnh nheo mắt: “Khinh công thật khá, ngươi là tiểu thư Kỳ Vân Trại?”
Lâm Chiêu đáp, chỉ tung một nắm bột vôi trắng, bụi phấn lập tức lan tỏa. Tên đầu lĩnh vội nhắm mắt, lúc mở thì Lâm Chiêu đưa Vương đại nương lẩn rừng.
Bốn phía vang lên những âm thanh kỳ lạ, tên đầu lĩnh và vài tên thuộc hạ lập tức thủ thế, giương nỏ chĩa về phía rừng.
Ngay đó, âm thanh trở nên rõ ràng – hàng chục con ch.ó dữ lao từ rừng tới, tiếng sủa vang dội, khiến ai cũng sởn gai ốc.
Bọn thủy phỉ hoảng hốt b.ắ.n tên loạn xạ, nhưng cây rừng rậm rạp, ch.ó thì nhỏ và nhanh, tên b.ắ.n hiếm khi trúng đích.
Chỉ thấy một đám thủy phỉ rượt đến tan tác, ai lẻ loi liền Kỳ Vân Trại đang ẩn nấp phục kích g.i.ế.c c.h.ế.t, đoạt lấy nỏ cơ từ tay bọn chúng.
Mấy chục tên thủy phỉ theo sát Ngô Tiếu vẫn còn giữ đội hình, may mắn lạc trong rừng, cuối cùng cũng từ mật lâm phía núi chui .
Chúng mang theo lửa giận, định đốt g.i.ế.c cướp phá, liên tiếp đá văng cửa mấy nhà trong trại, nhưng viện nào cũng trống hoác, dường như cả trại rút lui từ sớm.
Thủy phỉ đầu lĩnh giận đến bốc khói, đá một cước khiến Ngô Tiếu ngã lăn đất: “Đồ súc sinh, còn dám đây là mưu kế ngươi và Kỳ Vân Trại cùng bày ?”
“Hang đá, chắc chắn bọn họ trốn trong hang đá!” Ngô Tiếu miệng thì , lòng chắc, Kỳ Vân Trại nhiều như thế, phía núi còn bố trí bao nhiêu cạm bẫy, thể giao chiến mà lui hết về hang?
Chẳng lẽ thực sự trúng kế ?
lúc , trong mật lâm núi bỗng vang lên từng trận kêu t.h.ả.m thiết, chim ch.óc trong rừng kinh động bay tán loạn.
Cái trại vắng lặng một bóng , càng thêm phần quỷ dị.
Đầu lĩnh thủy phỉ nghiến răng ken két, chỉ hận thể lăng trì Ngô Tiếu, song đây là Lưỡng Yến Sơn, chỉ là quen thuộc nhất. Hắn dí d.a.o găm cổ Ngô Tiếu, hung tợn : “Dẫn chúng tới nơi an ! Mau!”
Hiển nhiên bọn họ trúng kế, đây chính là “thỉnh quân nhập úy”!
Phía núi dám nữa, Ngô Tiếu bèn dẫn đám đến hướng đập nước.
còn lên trạm kiều, liền mưa tên chặn — thì trong trại cướp lấy cung nỏ của những tên thủy phỉ lạc đàn, dùng chính binh khí của chúng để phản kích.
Bọn thủy phỉ rõ phía còn mai phục bao nhiêu , đối phương cung nỏ, khi cân nhắc, rốt cuộc đành đầu rút lui theo đường núi.
Trên trạm kiều, Lâm Chiêu đám thủy phỉ rối rít chạy về phía núi, thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt tràn đầy vui sướng: “A Tranh Tỷ tỷ bày trận Không Thành Kế thật tuyệt diệu, ít như thế mà dọa cho chúng bỏ chạy !”
Tần Tranh lòng cũng toát mồ hôi, thấy đám thủy phỉ lui mới thở phào: “Phía núi cần cản nữa, chờ chúng xuống thang dây , đổ một thùng dầu hỏa xuống, đốt luôn mấy thanh gỗ ngang vách đá.”
Không còn những thanh gỗ , bọn thủy phỉ nếu , trừ phi mọc cánh.
Lâm Chiêu gật đầu mạnh mẽ, ánh nàng dành cho Tần Tranh tràn đầy kính phục.
biến cố xảy trong chớp mắt.
Núi trại tập kích, canh giữ Nhị đương gia cũng đều đối phó thủy phỉ, Nhị đương gia cùng mấy tâm phúc nhân lúc đó phá khóa trốn , đúng lúc chạm mặt bọn thủy phỉ.
Hai bên đều sững sờ.
thủy phỉ đến mấy chục , Nhị đương gia chỉ mấy .
Thủy phỉ đầu lĩnh nhận ông , lạnh một tiếng: “Nhị đương gia của Kỳ Vân Trại? Bắt !”
Mấy kẻ Tây Trại theo Nhị đương gia giỏi thời thế, lập tức quỳ xuống: “Chúng giờ chỉ là tù nhân của Kỳ Vân Trại, nguyện gia nhập Bàn Long Câu!”
Nhị đương gia lên tiếng.
Đầu lĩnh thủy phỉ liếc mắt bọn họ, như bỗng nhiên hiểu : “Thì Kỳ Vân Trại đổi chủ ?”
Một tên Tây Trại sợ chịu thu nhận, vội : “Đại đương gia, hang đá ở , nam nhân trong trại hôm nay đều xuống núi , đám nữ nhân chắc chắn trốn trong đó!”
“Trong trại chúng còn một mỹ nhân như tiên nữ, Đại đương gia mang về Bàn Long Câu, áp trại phu nhân là !”
Sắc mặt đầu lĩnh thủy phỉ khẽ biến: “Người trong trại xuống núi ?”
Chả trách trong rừng còn phụ nhân phục kích!
Tên Tây Trại còn tiếp, Nhị đương gia bỗng vặn gãy cổ .
Dù mấy ngày giam cầm trông phần t.h.ả.m hại, nhưng khuôn mặt già nua như vỏ cây tùng của Nhị đương gia vẫn uy nghiêm giảm: “Kỳ Vân Trại dẫu nội đấu dữ dội, cũng tuyệt giao mảnh đất cho ngoại nhân!”
Lời thốt , ánh mắt ông thẳng Ngô Tiếu.
Ngô Tiếu đến mức vô thức lùi một bước.
Mấy tên Tây Trại khác đồng bọn c.h.ế.t ngay mặt, cũng phần lúng túng. Nhị đương gia tiến lên, rút đại đao bên hông một tên thủy phỉ, đều nghĩ ông sẽ g.i.ế.c Ngô Tiếu, kể cả chính Ngô Tiếu cũng tưởng .
Nhị đương gia như bổ dưa, c.h.é.m rơi đầu mấy tên Tây Trại , m.á.u tươi phun tung toé.
Đầu lĩnh thủy phỉ nhanh ch.óng hiểu , Nhị đương gia định g.i.ế.c hết kẻ đường đến hang đá. Hắn lạnh lùng lệnh: “Tới hang đá!”
Cảm giác trêu đùa, cộng thêm nhục nhã bùng lên. Khi Nhị đương gia vung đao tới quyết t.ử với , thủy phỉ đầu lĩnh vốn còn trẻ khỏe, chỉ hai chiêu đ.á.n.h gục ông , đ.â.m thẳng hai nhát n.g.ự.c.
Hắn xổm xuống, vỗ mặt Nhị đương gia: “Nghe ngươi một ái nữ như hoa như ngọc, yên tâm , nhất định sẽ để nếm thử mùi vị của nó!”
Vừa định dậy rời , Nhị đương gia chỉ còn thoi thóp, dùng hết sức lực c.ắ.n c.h.ặ.t lấy bắp chân .
Thủy phỉ đầu lĩnh đau đến rú lên, đ.ấ.m đá liên hồi cũng thoát . Mấy tên lâu la vội rút đao kiếm, điên cuồng c.h.é.m ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-33.html.]
Một tiểu lâu la lấy hết can đảm đến dò thở của ông , sợ đến mức tay run lẩy bẩy: “Không… còn thở nữa …”
Người c.h.ế.t, mà vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t tên đầu lĩnh thủy phỉ buông, chỉ bởi từng sẽ nhục nữ nhi của ông .
Thủy phỉ đầu lĩnh tức giận mắng c.h.ử.i liên hồi, sức bẻ quai hàm của Nhị đương gia, khiến cả xương quai hàm cũng bẻ gãy, mới thể rút bắp chân của , miếng thịt nơi suýt chút nữa c.ắ.n đứt.
Đầu lĩnh giận đến cực điểm, giẫm mạnh lên xác Nhị đương gia mấy cái, ánh mắt hung tợn liếc Ngô Tiếu: “Đi tới hang đá! Lão t.ử nhất định giày vò c.h.ế.t con gái !”
…
Về chuyện đám thủy phỉ , còn xông thẳng về phía hang đá, Tần Tranh và Lâm Chiêu chuyện gì xảy .
nơi là già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ, đám lang sói mà đến, tất sẽ là một chốn tu la nhân gian.
Lâm Chiêu giơ roi định lao tới: “Muội g.i.ế.c sạch bọn chúng!”
Tần Tranh hiểu rõ bọn thủy phỉ đông , g.i.ế.c xuể, nàng mím môi : “A Chiêu, nếu bảo tính mạng những trong hang đá, chúng chỉ thể dẫn dụ chúng rời .”
Lâm Chiêu mắt đỏ hoe: “Dẫn dụ thế nào?”
Tần Tranh chỉ mấy hán t.ử còn : “Các buông tóc xuống, tìm váy áo của phụ nhân rộng rãi mà , chúng chạy về phía dễ thấy, để bọn thủy phỉ tưởng rằng chúng là nữ nhân chạy từ hang đá .”
Lâm Chiêu gật đầu, mười mấy hán t.ử theo các nàng nhanh ch.óng tìm y phục của các đại nương trong trại mà mặc .
Đám thủy phỉ ch.ó đuổi, tản loạn khắp núi, khỏi rừng thấy họ là nữ nhân, từ sườn núi xa xa hô lớn: “Nữ nhân trong trại chạy từ bên kìa!”
Bọn đầu lĩnh thủy phỉ đang về phía hang đá , lập tức đầu , quả nhiên thấy một nhóm nữ nhân đang chạy đường núi. Tuy phần nhiều eo thô chân to, nhưng Tần Tranh và chủ tớ Lâm Chiêu lẫn , cũng đủ để giả thật lẫn lộn.
Ngô Tiếu dẫn thủy phỉ tấn công Lưỡng Yến Sơn, mục đích chủ yếu chính là để bắt Tần Tranh, thấy nàng bỏ chạy sang nơi khác, lập tức cũng màng tới hang đá nữa, chỉ tay về phía họ : “Đại đương gia kìa, chạy , chúng mau đuổi theo!”
Đám Ngô Tiếu phía đuổi tha, đám thủy phỉ chạy khỏi rừng cũng men theo lối tắt chặn đường Tần Tranh cùng nhóm .
Đầu lĩnh thủy phỉ vì Nhị đương gia c.ắ.n trúng chân nên chạy nhanh, chỉ hét ầm lên.
Hai tiểu lâu la đỡ chỉ dám giận mà dám .
Ngô Tiếu thấy phía chặn đường đám nữ nhân , liền cố ý tụt một bước, với hai tiểu lâu la: “Để đỡ Đại đương gia!”
Hắn dạo gần đây vốn lấy lòng đầu lĩnh, hai tiểu lâu la sớm quen mắt, giờ thấy chịu việc khổ, tất nhiên vui mừng, lập tức giao đầu lĩnh cho chạy lên vây bắt.
Đầu lĩnh vẫn còn c.h.ử.i rủa Ngô Tiếu: “Nhanh lên nhanh lên!”
Ngô Tiếu miệng thì liên tục xin , nhưng tay lặng lẽ đ.â.m một lưỡi d.a.o găm hông đầu lĩnh, m.á.u đỏ tươi theo chuôi d.a.o chảy , nhuộm đỏ tay .
Thân thể đầu lĩnh cứng đờ, Ngô Tiếu rút d.a.o đ.â.m thêm mấy nhát n.g.ự.c, m.á.u văng tung toé đầy mặt, mỉm với y: “Đại đương gia khinh cũng , chỉ nhịn chút mà thôi. Giờ Bàn Long Câu đổi chủ , trăm lượng hoàng kim cũng là của , ai cũng đừng hòng giành.”
Đầu lĩnh đến trăm lượng vàng, cố gắng đầu sang bên, trong đôi mắt tan rã chỉ còn hình bóng mơ hồ phía xa.
Kia là tên thủy phỉ nào rõ dung mạo Tần Tranh, hét to như xé trời: “Nàng chính là nữ nhân trong lệnh truy nã, đáng giá trăm lượng hoàng kim!”
“Thì đây… mới là… mục đích tấn công Kỳ Vân Trại của ngươi…”
Đầu lĩnh lắp bắp xong câu thì tắt thở.
Ngô Tiếu mặt đổi sắc, thẳng về phía .
…
Tần Tranh và nhóm thủy phỉ bao vây tứ phía, đối phương kỹ thì thấy phần lớn là những hán t.ử râu ria, mặc váy vải, mặt ai nấy đều biến sắc.
“Mẹ kiếp, lừa !” Một tên thủy phỉ gào lớn.
Song những kẻ rõ mặt Tần Tranh đều biến sắc, một tên chỉ nàng, lưỡi líu cả buổi mới bật , vẻ mặt mừng rỡ như điên: “Nàng chính là nữ nhân trong lệnh truy nã, giá trị trăm lượng hoàng kim!”
Nhất thời, bộ đám thủy phỉ đều đầu về phía Tần Tranh, ngoài vẻ kinh diễm còn mang theo nụ hân hoan khó giấu.
Tần Tranh bọn chúng la hét “trăm lượng hoàng kim”, nhắc đến “lệnh truy nã”, lập tức nhớ đến lời Sở Thừa Tắc từng , rằng triều đình sẽ dán lệnh truy nã bọn họ dọc theo ven sông, trong lòng liền hiểu .
Lâm Chiêu rõ sự tình, nhưng thấy những ánh mắt như lang sói đều dừng cả Tần Tranh, lập tức bước lên chắn nàng: “Kẻ nào còn dám thêm một cái, sẽ m.ó.c m.ắ.t kẻ đó!”
“Vài ngày gặp, đại tiểu thư vẫn giữ nguyên tính tình như xưa.” Ngô Tiếu từ tốn bước tới, tóc vốn Sở Thừa Tắc c.h.é.m đứt, giờ chỉ thể dùng khăn đầu quấn .
Lâm Chiêu thấy liền buồn nôn: “Cẩu tặc!”
Ngô Tiếu để ý đến nàng, trái đảo mắt quanh đám thủy phỉ, : “Đại đương gia Kỳ Vân Trại tập kích mà c.h.ế.t, hiện giờ sự đều do chỉ huy.”
Đám thủy phỉ thấy mặt mày be bét m.á.u, vì trung thành với đầu lĩnh nên liền xông tới định động thủ, nhưng đối thủ của Ngô Tiếu, đá một cước trúng n.g.ự.c, phun m.á.u c.h.ế.t tại chỗ.
Những tên còn dọa sợ, dám manh động, chỉ dùng nỏ nhắm Ngô Tiếu.
Ngô Tiếu chỉ : “Đây là Lưỡng Yến Sơn, dẫn đường, các ngươi nổi ?”
Hắn giơ tay chỉ về phía Tần Tranh: “Nữ nhân , quan phủ treo thưởng trăm lượng hoàng kim, ai bắt đều phần.”
một hồi uy h.i.ế.p và dụ dỗ, đám thủy phỉ liền lập tức định đội hình, những kẻ bất mãn lập tức xử t.ử tại chỗ.
Lâm Chiêu vốn định nhân lúc nội loạn mang thoát , nhưng đối phương đông , nỏ trong tay, bên nàng nếu qua vài trận mưa tên e rằng chẳng còn ai vững.
Tần Tranh thấy Lâm Chiêu mũi tên thương, lòng như lửa đốt, nhặt lấy một thanh đao đất đặt ngang cổ , quát lên: “Tất cả dừng tay!”
Phía thủy phỉ còn b.ắ.n tên, Tần Tranh thấy bọn chúng nhao nhao bàn luận: “Đừng g.i.ế.c, lệnh truy nã rõ, sống mới trăm lượng hoàng kim!”
“C.h.ế.t cũng trăm lượng bạc trắng mà?”
“Đồ ngu, trăm lượng bạc trắng thì bao nhiêu? Trăm lượng hoàng kim đáng giá tới ngàn lượng bạc trắng đấy!”
Bọn thủy phỉ nhận Tần Tranh đáng giá cỡ nào, lập tức đồng lòng như một.
Biết còn giá trị lợi dụng, Tần Tranh cũng vững vàng hơn vài phần, lạnh giọng : “Ta theo các ngươi, thả trong trại , nếu các ngươi chỉ mang một x.á.c c.h.ế.t về thôi!”
So với việc trong trại c.h.ế.t hết nàng bắt, Tần Tranh thà rằng dùng tính mạng để đổi lấy con đường sống cho Lâm Chiêu và những khác.
Lâm Chiêu lau vết m.á.u bên môi, đau lòng kêu lên: “A Tranh tỷ!”
Tần Tranh và Lâm Chiêu , tất cả bằng ánh mắt.
Ngô Tiếu lạnh: “Được thôi, chỉ cần Lâm tiểu thư cho , đống tơ lụa cướp cất ở , chúng lấy xong rút. Hôm nay c.h.ế.t bao nhiêu , cũng cần chút bồi thường chứ.”
Tấn công Kỳ Vân Trại, đoạt thuyền tơ lụa , đó mới là mục đích ban đầu của bọn thủy phỉ.
Lâm Chiêu nhắm mắt đáp: “Tơ lụa ở trong trại, các ngươi lấy .”
Ngô Tiếu bĩu môi, sang Tần Tranh : “Trình phu nhân cũng thấy đấy, tại nể mặt Trình phu nhân, mà là đại tiểu thư chịu phối hợp.”
Lâm Chiêu lạnh lùng quát: “Ta thật đấy! Trừ phi các ngươi tới tận Ngô quận cướp con thuyền đó!”
Ngô quận xưa nay là nơi tiêu thụ tơ lụa, Ngô Tiếu nhất thời tức đến nghiến răng, hỏi: “Tiền bán thì ?”
“Còn lấy về.”
Ngô Tiếu giận sôi, kịp phát tác thì tên lâu la chạy tới bẩm báo: “Thuyền lớn của Kỳ Vân Trại xuất hiện ở núi! Chắc là đám xuống núi !”
Thủy phỉ chiến đấu suốt nửa ngày, kiệt sức, tên trong bao cũng gần cạn, thể liều mạng với đám Kỳ Vân Trại nữa.
Ngô Tiếu vốn định tới sơn động g.i.ế.c Lâm Diêu, để đám thủy phỉ bắt vài nữ nhân , nhưng giờ thì kịp .
Hắn lập tức đẩy Tần Tranh về phía tên lâu la phía : “Trói , mang !”
Cứu binh đến ngay mắt, Lâm Chiêu thể để chúng mang Tần Tranh , liền quăng roi cuốn lấy vài tên, rút Miêu đao định c.h.é.m, nào ngờ một mũi tên dài xuyên qua vai nàng, khiến cánh tay mất lực, đao cũng cầm nổi.
Có tên lâu la định g.i.ế.c Lâm Chiêu, Ngô Tiếu tát văng: “Ngu ngốc! Đám Kỳ Vân Trại , giữ ả con tin còn hơn!”
Tần Tranh và Lâm Chiêu lập tức trói c.h.ặ.t t.a.y chân, hai tên thủy phỉ cao lớn vác lên vai đưa về phía hang đập.
Hôm nay trại tập kích, Kỳ Vân Trại canh giữ hang đập đều núi vây g.i.ế.c thủy phỉ.
Ngô Tiếu cách vận hành ròng rọc, sai vài tên thủy phỉ kéo dây, còn dẫn xuống .
Hai chiếc thuyền lớn neo ở ven sông, bọn thủy phỉ thuyền đều c.h.ế.t, hiển nhiên là Kỳ Vân Trại về phát hiện ai trông giữ hang đập, liền hạ sát đám thủy phỉ thuyền mới vòng núi.
Ngô Tiếu nhớ ngày đó giao thủ cùng gã họ Trình , đến cả lúc đối phương rút kiếm thế nào cũng chẳng rõ, trong lòng bất giác sinh một trận sợ hãi, cho dù phần lớn thủy phỉ còn kịp lên thuyền, cũng thúc giục chèo thuyền rời bến.
Vài tên thủy phỉ thuyền còn do dự, Ngô Tiếu vốn là kẻ giỏi thấu lòng , lập tức chỉ Tần Tranh : “Nữ nhân đáng giá một trăm lượng hoàng kim, ít một chia, phần các ngươi sẽ nhiều thêm.”
Vài tên thủy phỉ lập tức chèo thuyền.
Những tên kịp xuống đập nước thì Kỳ Vân Trại về vây kín, nhờ bọn chúng c.h.é.m g.i.ế.c mà cầm chân một lúc, đại thuyền mới xoay qua khúc quanh núi, tiến dòng chính của đại giang.
Tần Tranh rốt cuộc cũng hiểu vì Ngô Tiếu gấp gáp cho thuyền rời đến , căn bản chỉ để những thủ hạ ở vật cản chân Kỳ Vân Trại.
Tên khốn quả thật là kẻ từ thủ đoạn, mới một khắc còn là đồng đội chiến đấu bên , một khắc thể vứt bỏ chút do dự, tấm chắn cho tên bay.
Tần Tranh trói cột buồm boong thuyền, cố ngẩng đầu về phía đập nước xa xa, nhưng chẳng thấy gì cả.
Nàng , tại cửa đập, Sở Thừa Tắc hắc y thẳng, cũng đang dõi mắt chiếc thuyền lớn dần khuất bóng nơi mặt sông. Kẻ vốn giỏi che giấu phong mang lớp vỏ ôn hòa, giờ đây như thanh cổ kiếm ngủ yên nơi chiến trường xưa, khát m.á.u tuốt vỏ.
“Hai đó bắt nàng gì?” Hắn chẳng buồn liếc kẻ đang quỳ bên cạnh, giọng như gió nhẹ thổi qua, thì bình thản, song khiến hít thở khó khăn.
Tên thủy phỉ rõ “nàng” là ai, nhưng rõ ràng mặt hề nổi giận, song cảm thấy áp lực đến mức nghẹt thở, run lẩy bẩy, vội vàng khai hết những gì :
“Ngô Tiếu , bắt tiểu thư Kỳ Vân Trại để con tin, còn nữ nhân xinh , quan phủ treo thưởng trăm lượng hoàng kim truy nã nàng… Hắn… mang nàng lĩnh thưởng…”
“Vì một trăm lượng hoàng kim mà các ngươi cam tâm liều mạng?” Thanh âm vẫn êm dịu, chẳng khác nào một câu cảm thán nhẹ nhàng, nổi nộ khí.
Bàn tay thon dài đặt lên đỉnh đầu tên thủy phỉ, đầu ngón tay siết, một âm thanh xương vỡ nho nhỏ vang lên, khiến sởn gai ốc.
Tên thủy phỉ ngã gục xuống đất, m.á.u chảy từ thất khiếu.
Vương Bưu chạy tới, thấy cái xác thì nổi da gà .
Gặp ánh mắt của Sở Thừa Tắc, lập tức chắp tay: “Quân sư, phu nhân nhà ngài thật quả cảm, hôm nay nếu phu nhân, e rằng bộ trong trại thủy phỉ tàn sát .”
Sở Thừa Tắc đáp lời. Việc Tần Tranh vì cứu trại mà , Hỷ Tước kể khi nàng tỉnh từ cơn trọng thương, giờ đây thêm những lời tâng bốc.
Lúc đầu ngón tay chạm đỉnh đầu tên thủy phỉ, cảm nhận là mồ hôi lạnh dính nhớp. Tay của đưa n.g.ự.c lấy khăn tay để lau, vô tình chạm một cây trâm ngọc.
Đó là món đồ mua tại chợ lúc xuống núi sáng nay, dùng chiếc nhẫn ngọc vật đổi lấy.
Triều đình bọn họ đang ở Thanh Châu, cần che giấu nữa. Nhẫn ngọc đưa , ngược thể rối tai mắt kẻ thù.
Mái tóc dài , hợp nhất với trâm ngọc .
Trâm ngọc mang về .
Người bắt mất .
Sở Thừa Tắc bỗng khẽ .
Có lẽ là do gió núi từ cửa đập thổi quá mát lạnh, mà nụ khiến Vương Bưu ớn lạnh sống lưng.
Hắn lắp bắp : “Quân… quân sư, là và ngài bàn chút cách, cứu phu nhân và tiểu thư trở về?”
Trong đôi mắt lạnh lùng , chút ôn hòa lúc trở nên quỷ dị khó tả, giọng nhàn nhạt vang lên: “Chuẩn thuyền, đón phu nhân.”
Vào nơi hang hùm miệng sói đoạt , như thể chỉ là dạo chơi ven sông.