Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc chế tạo thùng ngói gặp trở ngại gì, một sản phẩm mẫu như , nếu cần thêm, chỉ cần tìm chút nghề mộc, cũng thể bắt chước mà .

 

Sở Thừa Tắc ngày mai xuống núi, để dưỡng sức, buổi tối nghỉ sớm hơn nửa canh giờ so với thường lệ.

 

Trước khi ngủ, uống t.h.u.ố.c dưỡng thương, nhờ ơn ban, Tần Tranh cũng ép uống một bát t.h.u.ố.c an thần, may là t.h.u.ố.c bổ dưỡng nên vị cũng quá đắng.

 

Tần Tranh vốn dễ ngủ, uống thêm t.h.u.ố.c an thần, gần như chạm gối chìm giấc ngủ say.

 

Tấm chăn mà nàng mượn từ Lâm Chiêu hôm rơi xuống đất bẩn, vỏ chăn vẫn kịp gỡ giặt, nên đêm nay vẫn là hai chung một tấm chăn, ở giữa cách chừng hai tấc, ranh giới rõ ràng.

 

Sở Thừa Tắc khó chợp mắt, bên cạnh hiếm khi ngủ yên như , trong lòng nghĩ t.h.u.ố.c của lão đại phu quả nhiên tác dụng.

 

ngay khoảnh khắc , một bàn chân nhỏ đá lên ống chân .

 

Sở Thừa Tắc: “……”

 

Chắc là mới uống ngày đầu, t.h.u.ố.c phát huy tác dụng?

 

Liên tiếp mấy ngày mưa to, ban đêm quả thực lạnh hơn.

 

Tần Tranh trong mộng đá chân sang, cảm thấy bên ấm áp, liền cả lăn sang phía đó.

 

Sở Thừa Tắc ngửa, còn kịp nghiêng thì nàng ôm lấy như gấu túi, tay chân quấn c.h.ặ.t.

 

Phả mũi là mùi hương thanh mát nhàn nhạt toát từ nàng, suy nghĩ về kế hoạch ngày mai trong đầu lập tức tan thành mây khói.

 

Khoảnh khắc , mới hiểu vì thường dùng bốn chữ “ôn hương nhuyễn ngọc” để hình dung nữ t.ử.

 

Toàn nàng mềm nhũn như xương, khiến chẳng đẩy từ .

 

Tần Tranh nửa ôm lên như ôm một cái lò sưởi lớn, đầu gối lên vai , thở phả lên cổ khiến thấy ngứa, như côn trùng nhỏ chui từ làn da cổ, men theo mạch m.á.u mà quấy lên một cơn xao động khó tả trong lòng.

 

Sở Thừa Tắc cứng đờ như một tấm sắt, trong bóng tối lặng lẽ chờ đợi. Tần Tranh ôm thở đều đều, dấu hiệu sẽ tỉnh.

 

Hắn do dự một lúc, nhẹ nhàng gỡ cánh tay nàng đang đặt , định giúp nàng cho ngay ngắn.

 

Ban đêm, cảm giác tiếp xúc với da thịt nàng càng rõ rệt, mịn màng như thạch ngọc. Hắn cau mày buông tay khỏi cổ tay trắng muốt , cách lớp áo mà nắm lấy, đẩy tay nàng trở về.

 

Khi ấn vai nàng định đẩy , thì nàng vẻ cảm nhận xa rời nguồn nhiệt, liền cụp đầu một cái, đ.â.m thẳng lòng .

 

Vết thương do tên b.ắ.n ở n.g.ự.c còn khỏi, cú va mạnh chút nương tay , Sở Thừa Tắc kìm bật một tiếng rên khẽ.

 

Tần Tranh tuy ngủ say, nhưng vì đó chăm sóc suốthi ngày sốt cao, ban đêm lẩm bẩm đòi nước cũng luôn thấy, nên giờ dưỡng thành thói quen, dù đang ngủ cũng đặc biệt nhạy với tiếng động của .

 

Vừa rên, nàng lập tức mở mắt mơ màng: “Sao ? Muốn uống nước ?”

 

Nghe nàng hỏi uống nước , Sở Thừa Tắc lập tức nhớ hai ngày trọng thương hôn mê. Khi gần như mất ý thức, nhưng mỗi khát khô cổ, đều nước ngọt mát kịp thời đưa đến bên môi. Nghĩ , hẳn là nàng vẫn luôn chăm chú quan sát tình hình của .

 

Hắn nàng trong bóng tối, gương mặt ngái ngủ vì một tiếng rên của mà bừng tỉnh, bất chợt cảm thấy giống như bước một vũng lầy, càng giãy giụa, càng chìm sâu một điều gì đó mơ hồ.

 

Đã như , thì cứ thuận theo lòng thôi.

 

Hắn từng cho nàng quyền lựa chọn, chẳng ?

 

Ánh mắt Sở Thừa Tắc nàng trở nên u tối và sâu xa, giọng nhẹ nhàng: “Không , ngủ .”

 

Một bàn tay to nắm lấy tay nàng, để nàng dịch trong, “Ban đêm lạnh, cứ ngủ thế .”

 

Ý của là, nàng sợ lạnh, cứ ngủ cho ấm.

 

Tần Tranh đoán đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy như , gần như khuỷu tay chạm khuỷu tay, cánh tay dính lấy cánh tay, chỉ cần động đậy một chút là thể cảm nhận sự tồn tại của .

 

Khoảng cách quả thực quá gần, nhưng đối với một đôi phu thê mà , dường như cũng chẳng gì sai.

 

Nàng từ chối cũng dám tiếp nhận, chỉ trợn mắt chằm chằm lên đỉnh màn.

 

Không nàng quá, mà là lúc nửa đêm canh ba, nam nữ độc chung phòng, còn sát thế , bình thường Sở Thừa Tắc cũng từng đến gần nàng như , khiến nàng cảm thấy chỗ nào cũng yên.

 

Lúc nàng đang trừng mắt lên màn trướng, Sở Thừa Tắc đột ngột lên tiếng: “Không ngủ ?”

 

Tần Tranh lập tức căng thẳng, len lén đầu , phát hiện vẫn nhắm mắt. Vậy nàng ngủ?

 

Tần Tranh khó hiểu, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Ừm.”

 

Bàn tay của Sở Thừa Tắc trong bóng tối chuẩn xác phủ lên mắt nàng, giọng vốn lạnh nhạt cũng thấp trầm hơn đôi chút: “Nhắm mắt .”

 

Tần Tranh rõ ý , chớp chớp mi vài cái ngoan ngoãn nhắm .

 

Lông mi nàng dài, khi chớp nhẹ như một chiếc chổi mềm lướt qua lòng bàn tay , cảm giác tê tê ngứa ngứa từ lòng bàn tay lan thẳng tới đáy tim.

 

Tần Tranh cảm thấy lực tay đang che mắt nàng như mạnh lên đôi phần.

 

Sau khi che mắt nàng, Sở Thừa Tắc mở mắt, nghiêng đầu ngắm dung nhan nàng: “Đại phu nàng suy nghĩ quá nhiều, cho nàng một đoạn kinh văn, giúp thanh tâm tĩnh khí, dễ ngủ hơn.”

 

Đường đường là Thái t.ử mà cũng tụng kinh?

 

Tần Tranh thoáng nghi hoặc, nhưng nhớ ngày xưa giới quý tộc thường thói quen chép kinh Phật cầu phúc, mỗi chép vài chục đến hàng trăm , nhớ cũng lạ.

 

Nàng ngoan ngoãn gật đầu, nghĩ trong bóng tối chắc thấy , định mở miệng đáp “”, thì Sở Thừa Tắc trầm giọng tụng: “Bồ đề tát đỏa, y bát nhã ba la mật đa cố, tâm vô quái ngại…”

 

Bởi vì cố ý đè thấp giọng, âm thanh vốn trong trẻo của nay pha chút khàn khàn, mang theo tiết tấu thể diễn tả bằng lời.

 

Tựa như thật sự từng sống trong chùa, sáng tối ngày ngày tụng kinh ngừng.

 

Tần Tranh cố gắng lắng , thể do kinh Phật thực sự giúp tĩnh tâm, hoặc do t.h.u.ố.c an thần bắt đầu phát tác, thở của nàng dần trở nên nhẹ và dài.

 

Sở Thừa Tắc vẫn thấp giọng tụng kinh ngay cả khi nàng ngủ, từ Tâm Kinh đến Kim Cương Kinh, là vì giúp nàng dễ ngủ, là để tự thanh tâm.

 

Đợi đến khi tiếng gà đầu tiên trong trại vang lên, mới dừng , rút tay khỏi mắt nàng.

 

Hắn còn tin Phật từ lâu, những khi thể tĩnh tâm, chuỗi hạt bồ đề cổ tay và tụng kinh, là thói quen xưa cũ.

 

Chỉ là… bây giờ hình như còn hiệu nghiệm nữa.

 

 

Trời mới hửng sáng, Sở Thừa Tắc rời giường.

 

Trước khi cửa, liếc chiếc l.ồ.ng trống rỗng mái hiên — bồ câu đưa tin vẫn .

 

Ánh mắt thoáng tối , khôi phục vẻ điềm nhiên trong chớp mắt.

 

Xem bên phía nhà họ Lục nắm nhược điểm, của triều đình hẳn sẽ tới Thanh Châu sớm hơn dự liệu của .

 

Hắn đầu gian nhà chính cửa vẫn đóng c.h.ặ.t, vẻ mặt vốn lãnh đạm khi đến chiếc thùng ngói mái hiên, chợt nhu hòa hơn vài phần.

 

Nàng sẽ .

 

Cảm giác mơ hồ, ban đầu cũng chẳng quá để tâm việc nàng ở rời — nếu nàng , sẽ giúp nàng thu xếp đường lui; nếu nàng ở, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cục diện.

 

giờ đây, nàng ở .

 

 

Tần Tranh tỉnh dậy khi mặt trời lên cao, nàng bình thường ngủ đến mức say như , nghĩ bụng chắc là do tác dụng của t.h.u.ố.c an thần, tự nhủ từ nay về nên thôi uống nữa.

 

Lư thẩm để phần cơm cho nàng bếp, Sở Thừa Tắc sáng sớm cùng trong trại xuống núi, dặn nàng đừng lo, chậm nhất thì giờ Dậu sẽ trở về.

 

Tần Tranh dùng cành dương nhai mềm để chải răng nghĩ ngợi, giờ Dậu chính là từ năm đến bảy giờ chiều, từ sáng sớm, mãi đến khi trời sắp tối mới về, xem đoạt binh khí thủy phỉ cướp dễ dàng gì.

 

Sau khi ăn cơm xong, nàng xách thùng ngói tìm Lâm Chiêu, định hỏi trong trại thợ mộc nào giỏi , thể dựa theo mẫu thêm vài cái, như việc tạo phôi ngói sẽ nhanh hơn nhiều.

 

Không ngờ tới nơi Lâm Diêu ở, Tần Tranh thấy Hà Vân Khuynh mặt mày tái nhợt, lóc chạy khỏi viện, mấy tỳ nữ thường theo hầu bên cũng chẳng thấy bóng dáng , thoạt trông t.h.ả.m thương.

 

Hà Vân Khuynh cũng thấy Tần Tranh, nhưng mất khí thế kiêu ngạo ngày , cúi đầu che đôi mắt sưng đỏ, bước chân vội vã rời .

 

Lâm Chiêu xuất hiện ở cổng viện, thấy Tần Tranh thì chào: “A Tranh tỷ đến ?”

 

Tần Tranh khẽ gật đầu, cùng Lâm Chiêu theo bóng dáng Hà Vân Khuynh đang chạy xa, hỏi nàng: “Hà cô nương ?”

 

Lâm Chiêu thở dài: “Nhị đương gia và mấy tâm phúc vẫn còn nhốt trong đại lao sơn trại, nàng ngày nào cũng đến cầu xin cho cha . Hôm Nhị đương gia định tay, nàng từng liều đến báo tin cho bọn , nên giờ ca ca bọn cũng khó xử lắm.”

 

Lâm Chiêu “khó xử”, Tần Tranh liền đoán : chỉ e khi thương nghị, họ quyết định xử t.ử Nhị đương gia. Dù Đông Tây trại hợp nhất, Lâm Diêu cần lập uy thì mới áp đám Tây trại.

 

“Thôi, nhắc chuyện nữa.” Lâm Chiêu kéo tay Tần Tranh viện, trông thấy chiếc thùng ngói nàng cầm theo thì tò mò hỏi: “Cái là gì ?”

 

Tần Tranh đưa cho nàng xem: “Khuôn phôi ngói. Trong trại thợ mộc ? Ta tìm thêm vài cái theo mẫu .”

 

Lâm Chiêu lập tức đáp lời: “Vũ Tam thúc nghề mộc đấy, ngoài săn b.ắ.n , đồ gỗ cũng khá, chỉ là hôm nay thúc cùng Vương Bưu đại ca xuống núi . Đợi thúc về, sẽ đưa cho xem.”

 

Trong nhà bỗng truyền tiếng của Lâm Diêu: “Muốn gì thế?”

 

Cửa phòng mở toang, là thấy Lâm Diêu đang nửa giường.

 

Lâm Chiêu giơ chiếc thùng ngói lên: “A Tranh tỷ thêm vài chiếc thùng như để nung ngói xanh cho trại.”

 

Lâm Diêu xong, còn ngạc nhiên hơn cả Lâm Chiêu lúc : “Nung ngói xanh?”

 

“A Tranh tỷ của nhiều thứ lắm,” Lâm Chiêu vốn đắc ý, nghĩ tới chuyện đây từng giấu , bèn chột : “À… thật cái trạm kiều cũng là A Tranh tỷ dạy đấy.”

 

Lâm Diêu càng kinh ngạc hơn, : “Trình tài hoa như thế, sớm nên đoán Trình phu nhân cũng chẳng tầm thường.”

 

“Trại chủ quá lời, điều che giấu, mong trại chủ đừng trách.” Tần Tranh hiểu rõ, nếu nàng triển khai công việc ở trại, chi bằng chuyện lúc , còn hơn để nghi ngờ về .

 

Lâm Diêu trách gì, trong mắt , điều càng chứng tỏ phu thê họ thật lòng tin tưởng Kỳ Vân Trại, càng thêm mừng: “Sao trách chứ, là nên thắp hương cảm tạ tổ tiên đưa gặp hai vị quý nhân như Trình và Trình phu nhân mới đúng. Ta là kẻ thô lỗ, xem như nhà thì khách sáo nữa. lúc mấy hôm nay rảnh rỗi phát chán, để mấy cái thùng cho.”

 

Lâm Chiêu lo lắng: “Huynh còn đang thương…”

 

Lâm Chiêu lầm bầm: “Cũng đúng, dù cũng da dày thịt béo, ườn như ở cữ mấy ngày , đúng là nên tìm việc .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-32.html.]

Lâm Diêu lạnh nhe hàm răng trắng: “…Lâm Chiêu, ngứa da ?”

 

Lâm Chiêu chẳng hề e ngại: “Nhìn bây giờ, ai dám chắc động tay động chân thì ai dạy ai còn đấy!”

 

Tần Tranh đầu tiên thấy họ đấu khẩu như , khỏi bật .

 

Lâm Chiêu lấy gỗ và dụng cụ, Lâm Diêu áy náy Tần Tranh: “Gây cho Trình phu nhân .”

 

Tần Tranh mỉm : “Sao thế, trại chủ với A Chiêu tình cảm .”

 

Lâm Chiêu mang gỗ và dụng cụ tới cho Lâm Diêu, kéo Tần Tranh ruộng xem trong trại cấy lúa.

 

“Chúng mang theo cái thùng, mùa ruộng nước trong khe suối nhiều cua cá lắm, bắt về tối nay ăn món mặn! Có ruộng còn thể đào củ từ đấy!”

 

“A Tranh tỷ ăn củ từ ? Vừa giòn ngọt! Trẻ con trong trại thích mò ở mép ruộng lắm, xem như ăn vặt .” Mắt Lâm Chiêu sáng rực khi kể chuyện.

 

Tần Tranh đáp: “Ăn , đem cắt nhỏ bỏ nhân bánh bao bánh hấp cũng ngon lắm.”

 

Lâm Chiêu kinh ngạc: “Củ từ còn bánh bao bánh hấp nữa hả?”

 

Tần Tranh gật đầu: “Làm chứ, nếu đào nhiều, tối nay thử cho ăn.”

 

Lâm Chiêu lập tức phấn khích, đến một mảnh ruộng cấy liền lễ phép chào hỏi chủ nhà, là đến đào củ từ, chủ ruộng liền hào phóng tặng luôn phần họ đào .

 

Tần Tranh đầu thấy Lâm Chiêu giở trò nũng nịu như , cũng buồn thôi.

 

Gần đó đôi vợ chồng già đang cấy lúa, vì tuổi cao nên cấy vài bụi là chống lưng đ.ấ.m mỏi.

 

Lâm Chiêu thấy , lập tức đá giày, nhảy xuống ruộng: “Tống bà bà, để giúp hai cấy lúa!”

 

Lão bà bà toe toét: “Là Chiêu Chiêu đấy , ngươi dẫn quý nhân dạo , lão với lão gia tự lo .”

 

Tần Tranh vội vàng xua tay: “Bà bà, quý nhân gì ạ.”

 

Nàng cũng đá giày, cùng xuống ruộng cấy lúa. Hai ông bà già ban đầu còn luống cuống, nhưng thấy Tần Tranh cấy mạ bài bản dáng, tựa hồ giống với mấy tiểu thư nhà giàu núi, nên cũng dần gần gũi hơn với nàng.

 

Có Tần Tranh và Lâm Chiêu phụ giúp, ông bà già thấy nhẹ nhõm hẳn. Ông lão vẻ bệnh lưng lâu năm, thi thoảng đ.ấ.m lưng, bà lão thì miệng cứ làu bàu mắng ông hôm qua lén uống rượu nên hôm nay đau lưng là đáng, nhưng trông thấy ông đau thật sự thì cũng nhanh ch.óng chạy tới đỡ ông bờ ruộng nghỉ.

 

Lâm Chiêu trộm thì thầm với Tần Tranh: “Tỷ đừng tưởng Tống bà bà mắng ghê gớm, chứ lo nhất cho Tống lão gia vẫn là bà đấy.”

 

Tần Tranh gật đầu: “Người già mà, miệng thì cứng nhưng lòng thì mềm.”

 

Lâm Chiêu vung bùn tay, đột nhiên : “Muội đôi khi tỷ với phu quân tỷ mà thấy là lạ, chẳng giống mấy đôi phu thê trong trại chút nào.”

 

Tần Tranh ngẫm nghĩ cách và Sở Thừa Tắc chung sống, nghi hoặc hỏi: “Lạ chỗ nào?”

 

Lâm Chiêu nghĩ ngợi một hồi, cố lắm mới phun ba chữ: “Không tự nhiên.”

 

Nàng Tần Tranh chằm chằm: “Hai khách sáo với quá, như đang diễn trong thoại bản .”

 

Tần Tranh: “…”

 

Nàng với Thái t.ử diễn cảm giác vợ chồng tệ đến thế ?

 

Lâm Chiêu lắc đầu thở dài: “Nói thật, tỷ với phu quân tỷ, ngoài dung mạo xứng đôi, thì chẳng chỗ nào giống phu thê. Nếu biếthi sớm thành , còn tưởng hai là chạy nạn tạm thời kết bạn sống chung chứ.”

 

Tần Tranh âm thầm thầm: “Muội cũng đúng thật đấy, tỷ đúng là xuyên đến mới ‘kết bạn sống chung’ mà…”

 

Lâm Chiêu tự phủ định: “Mà với tính cách của tỷ và phu quân tỷ, hai chắc kiểu giữa đường kết bạn sống chung . Có lẽ đây là sự khác biệt giữa phu thê nhà thế gia và phu thê nhà dân như bọn . Dù cũng câu gọi là gì nhỉ… ‘tương kính như tân’ đó mà?”

 

Người vô tâm, động lòng.

 

Ngay cả Lâm Chiêu còn sự tự nhiên giữa nàng và Sở Thừa Tắc, thì khác cũng e là chẳng giấu nổi. Hiện giờ ai nghi ngờ gì, chỉ vì họ còn đang “lọc qua kính quý nhân”.

 

Tần Tranh âm thầm nghĩ, mặt ngoài, thiết với Sở Thừa Tắc hơn chút, ít nhất là để khác sơ hở gì.

 

Giữa trung đột nhiên vang lên tiếng pháo hiệu nổ tung.

 

Tần Tranh sực tỉnh, ngẩng đầu trời, thấy pháo hiệu đúng là loại từng thấy lúc khi địch tấn công, bèn sang hỏi Lâm Chiêu: “Có công đ.á.n.h trại ?”

 

Lâm Chiêu cũng thấy, sắc mặt lập tức nghiêm trọng: “Huynh trong trại sáng sớm nay xuống núi hết, giờ tập kích… sợ là .”

 

Tần Tranh trấn an nàng: “Dưới chân núi trong trại, kẻ địch mạnh cũng dễ gì đ.á.n.h lên .”

 

lông mày Lâm Chiêu vẫn cau c.h.ặ.t: “Ở khu vực hang đập từng xảy vài chuyện , vẫn thấy yên tâm. Muội gom vài đến đó xem .”

 

Nói nàng liền mang giày, bước nhanh về phía con đường nhỏ dẫn đến hang đập.

 

Tần Tranh sợ Lâm Diêu tin sẽ lo lắng, bèn về báo cho Lâm Chiêu đến hang đập.

 

Không ngờ khi xong, sắc mặt Lâm Diêu lập tức trở nên khó coi: “Dưới hang đập là vách đá mười mấy trượng, xưa nay vốn sợ địch tập kích. Ngô Tiếu trốn qua núi , chỉ lo dẫn đường đó mà đ.á.n.h lên.”

 

Hắn thương lành thể rời giường, Vương Bưu và những khác đều theo Sở Thừa Tắc xuống núi, còn Lâm Chiêu mang , giờ bên cạnh còn ai thể sai phái.

 

Hắn do dự một chút, với Tần Tranh: “Có thể nhờ Trình phu nhân một chuyến, gọi Vương đại nương tập hợp tới giữ hậu sơn giúp ?”

 

Tần Tranh tình hình cấp bách, lập tức đáp ứng chút do dự.

 

Nàng tìm đến Vương đại nương, cũng sảng khoái, hai lời liền dẫn theo vài lên hậu sơn.

 

lúc đó, Hỷ Tước từ đại lao trở về khi đưa cơm cho Nhị đương gia, xong chuyện liền vội vã chạy báo cho Lâm Chiêu, bảo nàng chuyển hướng dẫn đến hậu sơn ứng cứu.

 

 

Hai chiếc thuyền lớn của thủy phỉ đang neo tại bờ sông, mấy tên tiểu lâu la đang boong c.h.ử.i rủa toán canh giữ hang đập, những lời như “lũ rùa rụt cổ Kỳ Vân Trại”.

 

chỉ miệng là dữ, còn thuyền thì chẳng mấy ai.

 

Lúc , phần lớn bọn thủy phỉ thuyền cùng Ngô Tiếu xuất hiện chân vách đá phía núi.

 

Ý kiến đưa thuyền tới phía đập nước và lớn tiếng mắng c.h.ử.i là của Ngô Tiếu. Hắn nếu dẫn đông đến quanh Lưỡng Yến Sơn sẽ dễ gác ở đập phát hiện, chi bằng đ.á.n.h giả phía để thu hút lực lượng của Kỳ Vân Trại, còn dẫn men theo núi mà đ.á.n.h lên.

 

Tên đầu lĩnh thủy phỉ liếc vách đá dựng những thanh gỗ ngang nhô mỗi trượng, hít sâu một hồi lạnh, c.h.ử.i thề: “Lũ ở Kỳ Vân Trại là khỉ hóa thành chắc? Chỗ mà cũng trèo lên?”

 

Ngô Tiếu ném sợi thừng móc vuốt ưng bám chắc một thanh gỗ, : “Giờ đại ca tụi trèo chứ?”

 

Tên đầu lĩnh mắt sáng rỡ: “Khá lắm, đúng là từng ở Kỳ Vân Trại, cả mấy lối bí mật như .”

 

Hắn cầm trong tay một cây nỏ liên châu, lạnh: “Trong lô binh khí cướp , thứ là ngon nhất, thử xem đám rùa con Kỳ Vân Trại đỡ nổi . Dám cướp tàu buôn của lão t.ử, còn đùa giỡn lão t.ử, nhà họ Lâm trả giá, các bang phái ở Thanh Châu tưởng lão t.ử biến thành mèo bệnh !”

 

Ngô Tiếu ngoài mặt , trong lòng đang tính toán cách lợi dụng bọn thủy phỉ để đối phó với tên họ Trình, còn thì bắt lấy đàn bà chuồn .

 

Nghĩ đến chuyện rửa nỗi nhục, sắp cầm trăm lượng vàng, thấy m.á.u huyết như sôi trào, chỉ mong thời khắc đó mau đến.

 

Ngô Tiếu dẫn đầu xung phong, nhóm thủy phỉ leo núi ai cũng nỏ buộc bên hông, lưng là bao tên.

 

Trước đó, chúng dùng binh khí mới cướp để càn quét một sơn trại nhỏ, nơi hiểm trở như Kỳ Vân Trại, đám thảo khấu dùng đao kiếm kháng cự, chúng b.ắ.n bằng nỏ cho thành tổ ong.

 

Thừng móc treo thanh gỗ đong đưa dữ dội, đám leo lên dễ, mất khá nhiều sức lực.

 

Khi sắp đến đỉnh vách, Ngô Tiếu mới thấy bờ dựng lên một hàng rào mâu tre, mỗi cây dài cả trượng, nhọn hoắt, tua tủa chĩa thẳng xuống , cách nào tiếp cận nữa.

 

“Trên dựng tường mâu tre ?” Tên đầu lĩnh giận dữ: “Ngươi giở trò với lão t.ử đấy ?”

 

Ngô Tiếu cũng ngờ nơi đây phòng thủ nghiêm ngặt thế, vội : “Hôm trốn qua đây vẫn , chỗ vách đá cao, bụi cây rậm rạp, từ lên rõ là tường mâu …”

 

Tên đầu lĩnh lập tức giương nỏ nhắm : “Nếu ngươi dám giở trò, lão t.ử b.ắ.n nát đầu ngươi thành tổ ong!”

 

Ngô Tiếu liên tục cầu xin, thề thốt đủ điều.

 

Một tên thủy phỉ đầu trọc đang treo lớn: “Đại ca, giờ chỉ cách dùng dầu hỏa từ thuyền mang lên, dội lên tường mâu đốt cháy là .”

 

Cả bọn đang treo lủng lẳng như mấy quả hồng khô, chẳng xuống nổi. Liền truyền lời cho nhóm còn ở thuyền, bảo đem dầu hỏa đến.

 

Động tĩnh lớn như , kinh động đến lính gác tường mâu.

 

Sau tường dựng một chòi canh đơn sơ, cao hơn cả tường mâu, thể trông rõ phía .

 

Lính gác leo lên chòi, thấy một dãy thủy phỉ treo vách đá, sợ đến run rẩy cả , kịp b.ắ.n tín hiệu cầu viện, thì một mũi tên từ nỏ cơ b.ắ.n xuyên .

 

Loại nỏ lực mạnh, tốc độ cao đến đáng sợ, nhiều kỵ thủ lão luyện cũng chắc b.ắ.n một phát như .

 

Dầu hỏa tạt từ lên, một bó đuốc ném tới, tường mâu lập tức bốc cháy hừng hực.

 

 

Lúc tại sào huyệt của bọn thủy phỉ – nơi chứa binh khí – đám Kỳ Vân Trại mới đ.á.n.h , đang chia lựa binh khí phù hợp.

 

“Dao bén đấy!”

 

“Người chiến trường đều dùng thương dài, lấy cái giáo đầu đỏ !”

 

“Ta , sức là lấy kích, tướng quân nào chẳng dùng kích?”

 

Một đám chọn v.ũ k.h.í tranh cãi ồn ào.

 

Sở Thừa Tắc từ đầu đến cuối đến mớ v.ũ k.h.í , chỉ ngẩng đầu trời u ám, lòng cảm giác bất an, như thể chuyện gì đó sắp xảy .

 

lúc , Vương Bưu chạy tới, mặt mày lo lắng: “Quân sư, hỏng !”

 

“Có năm thùng chứa nỏ cơ chuyển về tổng đàn thủy phỉ! Ta tra hỏi một tên, nó khai là định mang tấn công Kỳ Vân Trại! Còn bảo là trong trại dẫn đường, tám chín phần là tên khốn Ngô Tiếu!”

 

Cả bọn đang chọn v.ũ k.h.í lập tức nhao nhao.

 

Sắc mặt Sở Thừa Tắc lập tức trầm xuống.

 

 

 

 

 

Loading...