Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:20:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưỡng Yến Sơn.
Tần Tranh vô cùng may mắn vì buổi sáng kịp kiểm tra và sửa chỗ dột trong nhà, đến chiều mưa như trút nước, may mà trong nhà còn chỗ nào dột nữa.
Lư thẩm kê một chiếc ghế đẩu nhỏ mái hiên vá áo rách xuýt xoa tán thưởng: “Ta thấy nương t.ử hẳn là hưởng phúc, ngờ còn tay nghề như .”
Tần Tranh ghế tre hiên, một tay chống cằm Lư thẩm khâu vá: “Lợp mái ngói cũng chẳng gì khó, trong nhà tu sửa phòng ốc, từng thấy .”
Đây là lời thật lòng, kiếp lúc nhà cũ của nàng xây , nàng những tận mắt xây tường, lợp mái mà còn từng đích tay.
Lư thẩm vốn cảm tình với nàng, thấy nàng tuy là cô nương nhà thế gia nhưng việc chẳng hề yểu điệu, đối xử với cũng chân thành t.ử tế, giờ càng thấy nàng là gần gũi, chuyện cũng tự nhiên hơn vài phần:
“Trong cái thời buổi , nữ nhân chút bản lĩnh bên vẫn hơn là chỉ dựa đàn ông. Như tẩu t.ử nhà họ Vương ở trại , chắc nương t.ử từng gặp , chính là nấu bếp đại trù phòng , phu quân tẩu mất sớm, tẩu một , gan góc chẳng kém gì nam nhân trong trại, việc trong ngoài đều thành thạo, tuổi còn trẻ góa phụ mà ai dám đến cửa nhà tẩu gây sự.”
Tần Tranh mỉm : “Vương đại nương đích thực là thư trong giới nữ t.ử.”
Lư thẩm và Vương đại nương cùng thế hệ, gọi một tiếng “tẩu t.ử” là hợp lễ, còn Tần Tranh là hậu bối nên gọi theo Lâm Chiêu là Vương đại nương.
Lư thẩm rút kim thêu nhẹ chạm trán : “Đứa nhỏ nhà Quế Hoa núi cũng thế, mấy năm trượng phụ nàng tay đ.á.n.h đập, đó trại cướp một máy dệt, chỉ Quế Hoa dệt, nàng dựa máy đó mà kiếm bạc, lưng thẳng hơn, giờ trượng phụ nàng chẳng dám nặng một câu, sợ Quế Hoa trúng nam nhân nào trong trại bỏ trốn.”
Chuyện của Quế Hoa tẩu t.ử Tần Tranh từng Lâm Chiêu kể qua, khi Lâm Chiêu chỉ là tẩu t.ử tự cứng rắn lên, nhắc đến chuyện kiếm tiền nhờ dệt vải, nhưng nghĩ thì Lâm Chiêu cũng chỉ là một đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi, hết khía cạnh.
Giờ Lư thẩm kể, Tần Tranh sinh tâm tư.
Dù ở thời nào, nữ nhân nếu chỉ thu trong một tiểu gia, coi trượng phu và gia đình là tất cả, thì cho dù cống hiến nhiều, cũng dễ xem nhẹ.
Phụ nữ chủ trong đại gia tộc thời xưa chồng kính trọng, phần lớn cũng là vì họ quản lý cả một nhà lớn đấy, thậm chí các điếm, trang trại tên gia tộc, sổ sách thu nhập hằng năm đều do chủ mẫu xem xét.
Trường hợp còn là vì gia đình mà cống hiến nữa, theo cách thời nay chính là quản lý doanh nghiệp gia đình, những gì các nữ chủ mẫu chẳng khác gì giám đốc điều hành, thử hỏi trượng phu tôn kính?
Tần Tranh chống cằm nghĩ một hồi, bản nàng học ngành kỹ thuật, ở thời cổ nhất lẽ là Công bộ để thể hiện sở trường, chỉ tiếc rằng nữ t.ử thể nhập triều quan.
Bằng nàng chỉ là một kẻ đơn độc, dẫu một bụng lý luận, thì những công trình lớn như tu sửa thành trì, chỉnh trị sông ngòi, xây cầu đắp đường… nàng cũng chẳng thể nổi.
Những công trình đó chỉ một tổng công trình sư là đủ, bên còn cần những thợ lành nghề dẫn dắt mới thể triển khai. Nếu từ việc khảo sát hiện trường, lấy liệu, vẽ bản vẽ cho đến khi khởi công dạy từng nhóm thợ, thì chắc nàng cũng mệt đến kiệt sức, huống chi còn chẳng đến bao giờ mới thành.
Tần Tranh khẽ thở dài, giờ nghĩ đến những chuyện xa xôi. Nàng đầu trận mưa lớn trong sân, thời tiết mưa gió thế , nhà ai trong trại cũng chỗ dột, thôi thì tiên lo nung ngói xanh, giúp lợp nhà .
Trời mưa thể giẫm đất vàng để “giẫm bùn”, nhưng thể khuôn đúc ngói – thùng ngói.
Thùng ngói là một loại thùng gỗ đáy, miệng to, đáy nhỏ, cao đúng bằng một viên ngói, bên ngoài dán bốn viên ngói, bốn thanh gỗ nhô lên phân bố đều xung quanh.
Tần Tranh từ trong chính sảnh lục lọi tìm cưa, bào, giũa, từ chỗ chất củi mái hiên tìm mấy khúc gỗ đem .
Lư thẩm vá xong áo, c.ắ.n đứt sợi chỉ, hỏi: “Nương t.ử định dùng mấy thứ đồ thô kệch gì ?”
Tần Tranh dùng b.út than ước lượng chiều dài một viên ngói, vạch một đường gỗ, vì còn mài nhẵn nên cố ý chừa thêm hai phân, bắt đầu dùng cưa: “Ta cái thùng.”
Lư thẩm ngạc nhiên: “Nhà nương t.ử nghề thợ mộc ?”
Tần Tranh vén cao ống tay áo vướng víu buộc gọn , một đầu gỗ đặt lên ghế, một chân giẫm giữ đầu còn để gỗ lăn, hai tay cầm cưa cưa đáp: “Ta một thúc thúc nghề .”
Cũng là lời thật lòng, kiếp cha nàng theo ông nội học nghề nung gạch ngói chuyển sang kiến trúc, còn thúc thúc của nàng từng thợ mộc, nàng lớn lên chịu ảnh hưởng từ họ nên mới say mê ngành xây dựng đến .
Lư thẩm lúc Tần Tranh càng lúc càng thấy mới lạ, một cô nương trông yếu đuối như , mà những việc nam nhân mới nổi.
Bà sợ Tần Tranh giẫm vững khúc gỗ, đang định bước tới đỡ giúp nàng giữ chắc để dễ cưa hơn, ai ngờ đúng lúc Sở Thừa Tắc trở về.
Hắn đẩy cửa viện , liền bắt gặp cảnh Tần Tranh chân giẫm lên một khúc gỗ tròn, tay áo xắn cao, đang dùng sức cưa gỗ.
Quả thực… chẳng dính dáng chút nào tới dáng vẻ của tiểu thư khuê các.
Hắn thoáng sững , mới cất tiếng hỏi: “Nàng đang gì ?”
Lư thẩm liền Tần Tranh đáp lời: “Nương t.ử một cái thùng.”
“Làm thùng?” Sở Thừa Tắc kéo dài âm cuối, vẻ như phần hiểu.
Nói , chống ô bước đến mái hiên, thu ô khẽ vẩy một cái, mặt ô lập tức văng xuống vô giọt mưa.
Lư thẩm thấy quan hệ giữa hai dường như dịu ít, bèn kiếm cớ mưa xuống tiện sang nhà bên cạnh thăm hỏi, liền cầm ô rời khỏi viện.
Một sống sờ sờ ngay mặt, Tần Tranh cũng thể như thấy, nàng dừng tay cưa gỗ, : “Tướng công về ?”
Sở Thừa Tắc nhẹ gật đầu, khúc gỗ nàng sắp cưa đứt, hỏi: “A Tranh cũng thùng ?”
Tần Tranh thuận thế đỡ lời : “Chàng cũng b.út lông t.ử hào mà?”
Ý nàng là cũng tự tay thứ của , thì một chút đồ cũng chẳng gì lạ.
Ai ngờ Sở Thừa Tắc , ánh mắt nàng thoáng cái liền trở nên sâu thẳm khó dò.
Thái độ của nàng trong suốt quá trình chạy trốn khác hẳn thể giải thích là vì cầu sinh, bản thiết kế trạm kiều còn đang chờ nàng chịu mới hỏi tiếp, giờ nàng bất ngờ cầm cưa bào thùng?
Những điều bí ẩn nàng càng lúc càng nhiều.
Nghĩ đến lời hứa từng với nàng, Sở Thừa Tắc cũng truy vấn thêm, đưa tay cầm lấy chiếc cưa trong tay nàng, : “Để .”
Chỉ thấy một tay giữ khúc gỗ, một tay cầm cưa, mấy cái cưa đôi khúc gỗ.
Tần Tranh đưa khúc gỗ khác vạch sẵn đường bằng b.út than cho , thuận miệng hỏi: “Sao đột nhiên thùng?”
Đến nước cũng chẳng cần giấu diếm, dù gì lúc nung ngói cũng sẽ .
Tần Tranh đáp: “Không loại thùng bình thường, là thùng ngói, dùng để phôi ngói. Thiếp đợi khi trời tạnh sẽ nung một mẻ ngói xanh cho trại dùng.”
Vừa nàng “nung ngói xanh”, Sở Thừa Tắc liền nghĩ tới chuyện mái dột đêm qua. Trận mưa chiều nay cũng lớn kém tối qua, nhưng quét mắt qua gian phòng chẳng thấy chậu hứng nước nào, trong nhà cũng dấu hiệu dột.
Sở Thừa Tắc thoáng cảm khái: “Nàng sửa mái nhà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-31.html.]
Nàng cố tình giấu diếm nữa, thật cũng thử xem phản ứng của Sở Thừa Tắc .
ngoài sự kinh ngạc ban đầu, nhanh lấy bình thản, giúp nàng cưa gỗ : “Căn nhà cũng xây nhiều năm, ngói hẳn phủ đầy rêu. Những việc như thế , về đợi về là .”
“Đợi về thì trong nhà nước cũng dột thành một chậu .”
Lời châm chọc khỏi miệng, Tần Tranh mới nhận lỡ lời, bèn mím môi thêm gì.
Sở Thừa Tắc giọng điềm đạm: “Là của , hôm nay công việc quá nhiều, mãi vẫn rảnh .”
Mỗi dùng giọng ôn hòa và trầm tĩnh như với nàng, Tần Tranh đều cảm giác như đang nuông chiều.
Nàng cúi đầu nghịch khúc gỗ cưa đứt, phần lúng túng: “Thiếp chỉ đùa với thôi.”
“Ta . những việc , vốn là nên .” Sở Thừa Tắc cưa xong khúc cuối cùng, ngẩng đầu hỏi: “Tiếp theo là bào thành những tấm ván bằng ?”
Tần Tranh gật đầu, trận mưa lớn ngoài sân.
Tên nam nhân đúng là nguy hiểm!
Nàng thừa nhận một nữa câu “những việc , vốn là nên ” của cho rung động.
Tiếng mưa ngoài viện ngừng rơi rả rích, từng giọt mưa rơi xuống mấy phiến lá chuối mái nhà phát âm thanh “bộp bộp”, gợi lên vài phần ý vị “mưa rơi lá chuối”.
Tần Tranh ghế thấp, mắt dõi theo Sở Thừa Tắc dùng bào bào từng thanh gỗ thành những tấm ván đồng đều, đó dùng giũa đ.á.n.h bóng cẩn thận.
Tay nghề của thuần thục như một thợ mộc thực thụ, chỉ khi đến vài chi tiết nhỏ mới sang hỏi nàng đôi câu, còn phần lớn thời gian hai đều im lặng, qua vô cùng hài hòa.
“Thanh gỗ gắn chỗ nào?” Khi gỗ bào nhẵn, Sở Thừa Tắc hỏi.
Tần Tranh dùng b.út than đ.á.n.h dấu mép vài tấm ván đưa cho : “Gắn ở mấy chỗ .”
Sở Thừa Tắc lướt qua, gật đầu, bắt đầu ghép các tấm ván thành hình thùng. Lúc , đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan đến việc thùng: “Trưa nay nàng đến đại trù phòng dùng bữa ?”
Tần Tranh ngạc nhiên: “Có chứ, A Chiêu mở tiệc là kéo luôn.”
Do bàn ghế hạn, yến tiệc chia hai lượt, Tần Tranh lượt đầu cùng Lâm Chiêu, khi Sở Thừa Tắc lẽ vẫn còn đang bàn việc nên nàng thấy trong bàn tiệc.
Bởi dung mạo xuất chúng, nàng từng trở thành tiêu điểm trong bàn tiệc, ăn xong liền vội vã về, nên khi đến lượt thứ hai, Sở Thừa Tắc và những khác mới sang, đương nhiên cũng gặp nàng.
Sở Thừa Tắc nàng trả lời thì khẽ “ừ” một tiếng, : “Ngày mai sẽ xuống núi một chuyến, nàng mua gì ?”
Tần Tranh lắc đầu: “Không .”
Nàng ngập ngừng một chút, vẫn hỏi: “Chàng xuống núi gì?”
“Triều đình chuẩn tấn công Ấp quận, một lô binh khí chuyển tới đại doanh Mẫn Châu thủy phỉ cướp mất sông, trong trại dò nơi cất giấu binh khí, mà trại cũng đang thiếu v.ũ k.h.í, dẫn cướp .”
Hắn những lời bằng giọng bình thản, như thể chẳng cơ mật gì của sơn trại, chỉ là chuyện vặt vãnh thường ngày.
Tần Tranh chau mày: “Có nguy hiểm ?”
Sở Thừa Tắc ngẩng lên nàng một cái, ánh mắt khiến Tần Tranh chút lúng túng, nàng cúi đầu chỉnh đốn đống ván gỗ, lảng: “Làm gì cũng nên cẩn trọng.”
“Ta chừng mực.”
Giọng vẫn nhàn nhạt, nhưng dường như tâm trạng khá .
Tần Tranh thêm gì, gom ván gỗ thành một chồng, một tay chống cằm ngắm ráp thùng ngói.
Nàng vẫn luôn tay , lúc cầm b.út cầm quyển trông thư nhã, giờ cầm b.úa cầm kẹp gõ gỗ, cũng chẳng thấy lệch tông chút nào.
Con thỏ trong l.ồ.ng bên cạnh đạp chân hai cái, Tần Tranh đầu lấy mấy lá rau trong rổ ném cho chúng.
Gió nổi lên, mưa lớn hắt vài tấc mái hiên, nước lạnh thấm da.
Làn da vốn trắng của Sở Thừa Tắc trời mưa càng thêm trắng nhợt, vài sợi tóc trán gió thổi rối, chuyên chú lắp ráp thùng ngói, vì thấy phiền khi cứ đặt xuống nhặt lên, nên chiếc giũa dùng xong ngậm ngay miệng, đúng là chẳng cầu kỳ.
Tần Tranh thấy cảnh , nhất thời thất thần.
Nàng cũng mối quan hệ giữa họ bây giờ xem là gì.
Bảo tin tưởng lẫn thì tới, nhưng rõ ràng bình và an tâm hơn nhiều.
Ít nhất, nàng còn thấp thỏm lo sợ chỉ cần để lộ chút sơ hở, sẽ lập tức trở mặt.
Ánh mắt nàng dừng lâu, Sở Thừa Tắc tất nhiên nhận , khi gắn xong tấm gỗ cuối cùng của thùng ngói, ngẩng lên hỏi: “Nhìn mãi thế gì?”
Tần Tranh kéo về thực tại, mặt bỗng nóng bừng, nhưng cũng chịu yếu thế trong lúc .
Nghĩ đến chuyện từng , nàng tỏ vẻ bình tĩnh đưa tay gạt mảnh vụn gỗ tóc : “Trên đầu thứ .”
Nàng mở tay cho xem mảnh gỗ nhỏ đầu ngón tay.
Lẽ đây là một màn “phản công sến súa”, nhưng Tần Tranh quên mất tay chạm b.út than, giờ mấy ngón tay đen như đào than, nổi bật giữa lòng bàn tay trắng mịn, mà giật .
Mảnh gỗ thì tay nàng thật, nhưng lúc nàng gạt gỗ tiện thể bôi luôn vết than lên tóc !
Nếu thể, Tần Tranh chỉ mong từng “lanh chanh”, giờ đến đào hố chui xuống cũng đủ xua tan nỗi hổ.
Sở Thừa Tắc nể mặt mà : “Đa tạ.”
Hắn đưa chiếc thùng ngói mới xong cho nàng: “Nàng xem chỗ nào ?”
Chỉ mong mau ch.óng quên khoảnh khắc hổ , Tần Tranh vội vàng đưa tay nhận lấy, ai ngờ Sở Thừa Tắc ngập ngừng: “Hay là… rửa tay ?”
Tần Tranh: “……”