Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:01:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ngơ ngác hỏi: “Thân thể vẫn mà, cần gì chẩn mạch?”

 

Lão đại phu vuốt râu đáp: “Phu quân của cô nương thương cô, lo mấy ngày nay cô vất vả tổn sức, cứ coi như chẩn mạch cầu bình an .”

 

Tần Tranh sang Sở Thừa Tắc, khẽ gật đầu với nàng: “Đi .”

 

Tần Tranh nghĩ, đây chắc là kiểu kiểm tra sức khỏe thời cổ đại, bèn do dự nữa, bước tới xuống bên bàn, đưa cổ tay .

 

Lão đại phu đặt ngón tay lên cổ tay nàng, trầm ngâm một hồi mới : “Can khí uất kết, tỳ vị hư suy, hẳn là do u sầu quá độ mà thành. Chứng lớn nhỏ đều thể, thường ngày vẫn cần điều dưỡng nhiều hơn. Ta kê cho cô nương một phương t.h.u.ố.c bổ khí an thần.”

 

Tần Tranh tự thấy gì bất , chẩn bao nhiêu chứng bệnh thế , khỏi ngạc nhiên.

 

nghĩ thì, đây chẳng là kiểu hiện đại về căng thẳng tinh thần, áp lực quá lớn ?

 

Xuyên đúng lúc ban c.h.ế.t, suốt đường gặp bao nguy hiểm mới sống sót đến nay, nàng mà chút áp lực nào mới là lạ.

 

Tần Tranh thấy lời lão đại phu gì nghiêm trọng, bèn cảm tạ: “Đa tạ đại phu, sẽ chú ý hơn.”

 

Sở Thừa Tắc nhíu mày — nàng u sầu quá độ, tâm thần bất định, nên đêm mới khó ngủ?

 

Lão đại phu kê đơn : “Trước đây phu quân cô nương thương, cô rời nửa bước mà chăm sóc, lão phu còn phu quân cô nương cưới như cô là phúc phần của . Nay xem , cô nương cũng là phúc khí, phu quân cô nương xem, che chở cô từng chút, sợ cô mệt mỏi mà lưu tật bệnh.”

 

Tần Tranh đỏ mặt, cụp mắt xuống, thấy biểu cảm của Sở Thừa Tắc khi những lời .

 

Chính nàng thấy chút bối rối, những suy đoán trong lòng về rốt cuộc cũng chỉ là phỏng đoán, sống cùng một mạnh mẽ và luôn khiến thấy an như , giữ lòng gợn sóng thực sự khó.

 

Lão đại phu kê xong đơn t.h.u.ố.c, nhấc tờ giấy lên thổi nhẹ, nét mực mà khen: “Bút dùng lắm! Viết chữ hồn, cốt hơn hẳn .”

 

Sở Thừa Tắc : “Tùy tay thôi, nếu lão nhân gia thích, hôm khác thêm một cây tặng lão.”

 

Lão đại phu rõ ràng thèm cây b.út lông , ha hả vuốt râu: “Vậy lão phu xin nhận món lợi , nghiên giấy cứ dùng tiếp, cần vội trả.”

 

Tần Tranh đưa tiền khám cho lão đại phu, lão xua tay nhận: “Phu quân cô nương hứa tặng một cây b.út lông , coi như là tiền khám .”

 

Lão thu dọn hòm t.h.u.ố.c, quên dặn Sở Thừa Tắc: “Khi nào rảnh, chúng đ.á.n.h mấy ván. Hôm đó ngươi phá ván cờ của , về nghiền ngẫm mấy ngày mới nghĩ cách đối phó.”

 

Sở Thừa Tắc mỉm gật đầu đáp ứng, nụ như gió qua rừng, ôn hòa mà khó lòng nắm bắt.

 

Lão đại phu , mới Tần Tranh, khẽ thở dài: “A Tranh nhớ nhà ?”

 

Giọng hiếm khi mềm mỏng đến .

 

Trận mưa kéo dài suốt một ngày một đêm dứt, ánh dương sớm rọi qua cửa sổ, chiếu lên , khiến như bao phủ trong hào quang ấm áp.

 

Có thể là dáng vẻ lúc dịu dàng đến nao lòng, cũng thể là chữ “nhà” quá đỗi chạm tâm can, lòng Tần Tranh như một xúc cảm mềm mại khẽ chạm, tường thành vững chãi cũng chút lung lay.

 

Nhà?

 

Nhà nàng, ở tận mấy nghìn năm nơi dị thế, chẳng thể về nữa .

 

Mắt bỗng thấy cay xè, nàng chỉ nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ.”

 

Nói cúi thấp hàng mi, cố xua cảm xúc nơi khóe mắt, để điều gì.

 

Kỳ lạ , khi thật sự đau lòng, càng giấu .

 

Một bàn tay to đặt lên đỉnh đầu nàng, như để an ủi, nhẹ nhàng xoa xoa: “Rồi sẽ một ngày, đưa nàng trở về.”

 

Có lẽ trong khoảnh khắc nào đó, cảm giác cô độc u uất nàng khiến Sở Thừa Tắc thấy quen thuộc, trong mắt — vốn trong trẻo ôn hòa — chợt ánh lên vài phần cảm xúc khác thường: “Sẽ quá lâu .”

 

Tần Tranh cảm nhận rõ lực đạo nhẹ nhàng đầu, cụp mi rủ mắt, vô thức siết c.h.ặ.t ngón tay, cố nén cảm xúc rung động cùng một nỗi nghẹn ngào chẳng thể gọi tên…

 

Vừa đến giờ Tỵ, Lâm Diêu phái đến mời Sở Thừa Tắc tới từ đường.

 

Tần Tranh lúc mới đêm qua Nhị đương gia dẫn trại Tây bất ngờ tập kích, may mà Sở Thừa Tắc dẫn chế phục.

 

Nàng theo phản xạ liếc Sở Thừa Tắc đang cổng sân viện chuyện với đến truyền lời. Chỉ mới đến Kỳ Vân Trại mấy ngày, mà Tây trại– thứ khiến Lâm Diêu phiền não bao năm – giải quyết nhanh như ?

 

E rằng, đây cũng là một phần của cuộc mật đàm giữa và Lâm Diêu đêm đó.

 

Thế lực Kỳ Vân Trại hợp nhất, bước tiếp theo… hoặc là sẽ chiêu binh mãi mã mở rộng thế lực, hoặc là tập huấn đám dân binh Kỳ Vân Trại .

 

Trước đó khi thuỷ phỉ tập kích ở hang đập, Tần Tranh từng để ý rằng v.ũ k.h.í trong trại thiếu thốn. Sau nếu đối đầu quân triều đình, với trang hiện tại của Kỳ Vân Trại chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.

 

Dù là chiêu binh mua sắm v.ũ k.h.í cũng đều cần đến bạc. Kỳ Vân Trại vốn giàu, Sở Thừa Tắc tuy liên hệ với nhà họ Lục, nhưng chính thức gặp mặt. Lúc nhà họ Lục Hoài Nam Vương che chở, khó lòng công khai ủng hộ , nhưng trong bóng tối gửi chút bạc lẽ vẫn thể.

 

Chỉ rõ nhà họ Lục sẽ chi bao nhiêu.

 

Tần Tranh cân nhắc một hồi, trực giác cho nàng Sở Thừa Tắc tạm thời sẽ chiêu binh, bởi nuôi một đội quân hao phí lớn. Hắn thà đem bộ bạc dồn đào tạo Kỳ Vân Trại hiện tại. Hắn cần một đội quân tinh nhuệ.

 

Đợi khi huấn luyện xong đám , đó mở rộng thế lực, thì mới sẽ chính những Kỳ Vân Trại dẫn dắt. Cứ thế tầng tầng lớp lớp, mới tạo một hệ thống quản lý vững chắc.

 

Đang nghĩ đến đây, trong đầu nàng văng vẳng câu của Sở Thừa Tắc: “Sẽ quá lâu.”

 

Tần Tranh lập tức dừng dòng suy nghĩ , bỗng thấy tìm chút việc để phân tán tâm trí.

 

Sở Thừa Tắc đến từ đường, Lư thẩm thì giúp trong trại cấy lúa.

 

Nắng lên cao, nước mái ngói khô quá nửa. Tần Tranh liếc chậu gỗ hứng nước mưa trong phòng dọn, góc tường nơi chất củi lấy một cái thang gỗ, dựng lên mái nhà, định sửa chỗ dột từ đêm qua.

 

Nhà ngói dột, mười phần là do lâu ngày tu sửa, gió mưa bào mòn, ngói lệch, hoặc vết nứt.

 

Nàng lên mái kiểm tra một lượt, lợp những chỗ dột hôm qua, phát hiện ít viên ngói nứt vỡ, chỗ dột nghiêm trọng nhất thậm chí chẳng viên ngói nào nguyên vẹn, chỉ là vài mảnh vụn ghép tạm. Trận mưa đêm qua quá lớn, mảnh vụn cuốn trôi, mới khiến dột dữ .

 

Lâm Chiêu hối hả đến tìm Tần Tranh thì thấy nàng đang dùng mấy tấm lá chuối c.h.ặ.t ngoài sân tạm thời phủ lên chỗ ngói, dùng mảnh ngói đè lên cho chắc.

 

Lâm Chiêu sân ngẩng đầu gọi: “A Tranh tỷ, bên tỷ cũng dột ?”

 

Tần Tranh bận rộn cả sáng, trán lấm tấm mồ hôi, tay dính bùn ngói, chỉ giơ tay áo lên lau mồ hôi: “Dột suốt đêm qua.”

 

Lâm Chiêu : “Không đủ ngói thì lấy rơm tranh trộn bùn vàng mà lợp tạm, dùng lá chuối, thứ trụ lâu.”

 

Tần Tranh lợp xong, vịn thang gỗ từ mái xuống: “Sợ đêm nay còn mưa, tạm thời che . Chờ khi trời nắng lên sẽ nung ngói mới hết những viên hỏng.”

 

Nắng mới hé một chút buổi sáng, giờ nấp mây, trời u ám như sắp mưa nữa.

 

Lâm Chiêu lập tức bắt từ khóa: “Nung ngói?”

 

Tần Tranh xuống sân, đến vại lớn trong sân, múc nước mưa đêm qua rửa tay: “Ta thấy trong trại nhà ngói ít, phần nhiều là mái tranh. Mái tranh dễ dột, vẫn nên lợp ngói thì hơn.”

 

Lâm Chiêu kinh ngạc vui mừng: “A Tranh tỷ còn nung ngói?”

 

Tần Tranh dở dở : “Chuyện đó gì khó, cho đúng là việc cực nhọc thôi. Dưới chân núi chắc cũng thợ gốm nung ngói.”

 

Kiếp , quê Tần Tranh từng một lò gạch ngói nổi tiếng, thời thập niên 80 cả làng sống nhờ nung gạch. Ông nội nàng ở đó cả đời, là tay nghề giỏi bậc nhất. Sau khi lò đóng cửa, nhà thiếu ngói cũng là ông tự tay nung. Tần Tranh từ nhỏ quen ông , chuyện nung gạch ngói với nàng lạ gì.

 

Sau thành phố dần bỏ dùng ngói xanh, nàng cũng chẳng còn dính líu tới nữa, nhưng vẫn mang nỗi lưu luyến kỳ lạ với ngói xanh — lẽ do ký ức thời thơ ấu về mái ngói mờ ảo trong màn mưa, cũng lẽ bởi thứ mùi đất sét nung từ ngói luôn khiến nàng thấy nhớ nhà.

 

Lâm Chiêu phát hiện nàng thất thần trong chốc lát, : “Dưới núi thợ thì cũng trong trại , huống chi loạn quân mới chiếm Biện Kinh, khắp nơi vẫn còn thế lực quy phục, bọn thổ phỉ cát cứ khắp chốn, quan phủ mặc kệ, dân chúng cướp bóc triền miên, sống còn khó, ai lo chuyện mái nhà nữa. Có tiệm gốm ngói thì giờ cũng đóng cửa cả .”

 

Sợ Tần Tranh hiểu lầm, nàng vội giải thích thêm: “Trại Kỳ Vân giống mấy trại hạ lưu , cha xuất lục lâm, lập quy củ cho trại là cướp của kẻ ác, chuyên đ.á.n.h tham quan ô . Sau khi cha mất, ca ca khi còn nhỏ, áp nổi Nhị đương gia, bất đắc dĩ mới chia thành Đông Tây trại. Bấy nhiêu năm nay, danh tiếng Kỳ Vân trại trại Tây bôi nhọ mất !”

 

Tần Tranh nàng đến đó, chợt nhớ đến chuyện đêm qua, bèn hỏi: “Nghe đêm qua Nhị đương gia dẫn tập kích bắt , Đông Tây trại chắc thể hợp nhất chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-29.html.]

 

Tần Tranh nhớ thói quen cắt thịt dày cộp của bếp núi, liền hỏi theo bản năng: “Bên bếp còn thiếu giúp ?”

 

Lâm Chiêu lắc đầu: “Không thiếu , mấy bà t.ử đều tay , đó định lấy cái đùi gà mà còn suýt chen nổi.”

 

Nàng còn chớp chớp mắt với Tần Tranh: “Hôm nay mới ca , phu quân tỷ sợ tỷ nấu nướng vất vả nên mới xin ca cho Lư thẩm qua giúp. Nếu tỷ mà mò tới đại trù phòng giúp việc, e là phu quân tỷ vui cho coi.”

 

Tần Tranh vốn cứ nghĩ Lư thẩm là do Lâm Diêu phái đến, ngờ là Sở Thừa Tắc đích nhờ, lòng chút ngổn ngang: “Chàng từng nhắc gì với chuyện .”

 

Lâm Chiêu càng thêm thiện cảm với Sở Thừa Tắc, nhớ đến chuyện ngói xanh liền hỏi: “Phải , A Tranh tỷ định nung ngói xanh, nếu phu quân tỷ thì ?”

 

Tần Tranh tay rót nước chợt khựng , : “Chàng .”

 

Lâm Chiêu tròn mắt: “Hắn khó tỷ chứ?”

 

Tần Tranh lắc đầu: “Không, … đối với bao dung.”

 

Lâm Chiêu lúc thể ấn tượng tuyệt đối về Sở Thừa Tắc, hí hửng hỏi: “Hắn khi nào?”

 

Tần Tranh đáp: “Sáng nay.”

 

Lâm Chiêu chợt nhớ đến vết bầm nơi khoé mắt Sở Thừa Tắc, sắc mặt trở nên kỳ quái: “Cái đó… A Tranh tỷ, vết bầm mắt phu quân tỷ chẳng lẽ là tỷ đ.á.n.h ?”

 

Tần Tranh hiếm hoi hiểu hàm ý của Lâm Chiêu, “…Hai chuyện liên quan .”

 

Lâm Chiêu gật đầu liên tục, nhưng ánh mắt rõ ràng: “Muội hiểu .”

 

Tần Tranh: “…”

 

Nàng định mở miệng giải thích rằng là vô tình trong lúc ngủ đập trúng, thì Lâm Chiêu bất ngờ hỏi: “A Tranh tỷ, hai các tỷ an cư ở trong trại, đón nhân ở Biện Kinh đến ?”

 

Lâm Chiêu hỏi như chỉ vì trong Đông trại nhiều hán t.ử mang cả nhà lên núi.

 

Trong mắt nàng, Tần Tranh và phu quân nàng trong trại, đương nhiên nên nghĩ đến nhà họ.

 

Tần Tranh nghĩ đến chuyện ở kinh thành, lòng chợt trầm xuống: “Bọn họ tạm thời thể đến .”

 

Tân hoàng mới đăng cơ, việc thanh trừng cựu thần là điều thể tránh. Đầu tiên chắc chắn là ngoại tổ hoàng hậu và phủ thái t.ử phi. Nàng ở núi, rõ tình hình trong kinh, phủ Tần Quốc công và phủ Thái sư hiện giờ .

 

 

Biện Kinh — Thiên lao

 

Trong lối hẹp vang lên tiếng bước chân và tiếng xích sắt va . Ánh sáng lờ mờ từ bó đuốc treo tường hắt lên những bức tường ẩm mốc, phía tối đen như mực. Đám ngục dẫn đầu là một tên cầm xiềng xích và gông gỗ, theo là cả chục tên lính nhỏ.

 

Tên cai ngục dừng một phòng giam, lập tức mở khóa.

 

Tần Quốc công xếp bằng đám rơm trong phòng giam, lưng thẳng tắp như tùng bách giữa gió sương, dù khoác áo tù, giữa mày vẫn lộ vẻ uy nghi.

 

Cai ngục liếc bát cơm mặt ông: “Quốc công gia ăn hợp miệng ?”

 

Tần Quốc công khẽ nâng mắt: “Rất .”

 

Cai ngục hiệu cho hai tên lính đến mở gông gỗ, hướng giữa đám rơm : “Vậy mời Quốc công gia lên đường.”

 

Tân hoàng hạ chỉ xử trảm Tần Quốc công và Lục Thái sư ba hôm , giờ ngọ hôm nay chính là giờ hành hình.

 

Tần Quốc công điềm nhiên giơ tay, để mặc họ gắn gông xiềng lên , như thể pháp trường, mà là sắp triều bái kiến.

 

Bọn ngục cũng kính trọng khí tiết ông, động tác đeo xích cũng nhẹ nhàng hẳn .

 

lúc , ngoài ngục sải bước — y phục đại hồng, dung mạo tuấn mỹ như ngọc, đôi mắt phượng xếch đầy uy nghi, chỉ là đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ lâu ngày.

 

Người đến chính là Thẩm Ngạn Chi.

 

Đám ngục lập tức hành lễ: “Thẩm Thế t.ử.”

 

trong lòng đều thầm kinh ngạc — tân hoàng phong Thẩm Thế t.ử giám trảm quan hôm nay, giờ đến thiên lao là ý gì?

 

Thẩm Ngạn Chi vung tay áo đỏ, trầm giọng quát: “Tất cả lui xuống, vài lời với Tần Quốc công.”

 

Tên đầu ngục dám tự quyết — lúc mấu chốt thế nếu xảy bất trắc, bọn họ gánh nổi — đành yên nhúc nhích.

 

Thẩm Ngạn Chi liếc mắt phượng đỏ rực quanh, sát khí lộ rõ: “Điếc hết cả ?”

 

Câu quát khiến cả đám ngục giật nảy .

 

Thẩm Ngạn Chi hiện nay triều đình chẳng khác nào một con ch.ó điên, ai khiến khó chịu, c.ắ.n trúng, chỉ đường c.h.ế.t.

 

Tên đầu ngục do dự hồi lâu, cuối cùng thỏa hiệp: “Thẩm Thế t.ử, sắp đến giờ áp giải phạm nhân diễu phố , ngài… ngắn gọn thôi.”

 

Dứt lời, hiệu cho đám thuộc hạ rút ngoài.

 

Lúc , Thẩm Ngạn Chi mới về phía Tần Quốc công: “Ta sắp xếp một trận hỗn loạn đường diễu, khi sẽ cướp xe tù, cổng thành cũng lo liệu xong, bá phụ chỉ cần lên xe rời thành, của sẽ đưa bá phụ đến chỗ an . Việc ở kinh thành, dù liều cả mạng sống, cũng sẽ bảo vệ Tần phủ chu .”

 

Tần Quốc công đáp: “Thẩm Thế t.ử cần phí tâm như thế. Những ngày qua ngươi nhiều phái đến thuyết phục lão phu đầu hàng, lão phu tưởng, bọn họ truyền đạt đủ ý của .”

 

Xương hàm Thẩm Ngạn Chi căng c.h.ặ.t, lòng mắt đỏ hoe: “Bá phụ vì nhất định chọn con đường ?”

 

Tần Quốc công mặc áo tù, mang xiềng xích, hình gầy gò, mà giờ phút cao lớn hơn cả Thẩm Ngạn Chi, ông trầm giọng: “Dù đại Sở gãy lưng, thì cũng là gãy trong tư thế thẳng tắp, quyết thể mềm oặt cúi đầu để thiên hạ chê !”

 

Ngón tay Thẩm Ngạn Chi siết c.h.ặ.t, bật từng chữ: “Thái t.ử tiền triều vẫn rõ tung tích mà…”

 

Hắn hận thái t.ử tiền triều thấu xương, nhưng cũng hiểu lòng trung lẫm liệt của Tần Quốc công. Nhắc tới thái t.ử, may thể lay động ông.

 

Không ngờ Tần Quốc công bật , chỉ là trong mắt là tang thương: “Đại Sở mất, nghịch tặc xưng vương. Nếu bá quan triều Sở đều cúi đầu đổi chủ, thì Đại Sở chẳng qua là một trò hề! Chư thần cựu triều còn gì đến cốt cách? Chẳng qua là nô tài của hai họ thôi!”

 

Sắc mặt Thẩm Ngạn Chi tái nhợt.

 

Tần Quốc công chọn cái c.h.ế.t, là tự xem là chiếc cột sống cuối cùng của Đại Sở. Ông c.h.ế.t theo Sở quốc, nhưng giữ khí tiết cho đám thần t.ử còn . Sau dù họ khuất phục, thiên hạ cũng thể rằng bộ cựu thần Sở quốc đều chỉ tranh sống cầu an.

 

Ông c.h.ế.t vì nghĩa lớn, thể cứu nữa .

 

Thẩm Ngạn Chi ngẩng đầu, dùng tay lau lệ nơi khóe mắt.

 

Khi ngục đến đưa Tần Quốc công , ông ngoảnh Thẩm Ngạn Chi một cuối: “Thẩm Thế t.ử, ở vị trí , thì vì lê dân mà mưu tính. Dù và ngươi còn là thần t.ử cùng triều, lão phu vẫn hy vọng Thế t.ử là một vị quan vì dân.”

 

Tiếng bước chân và xích sắt va chạm dần khuất xa, Thẩm Ngạn Chi mắt đỏ hoe bóng ông chậm rãi xa.

 

Tại ngã rẽ nơi hành lang, một ô cửa nhỏ hé mở, ánh sáng ban trưa chiếu rọi trắng lóa mắt.

 

Hai vị trọng thần từng tranh đấu suốt một đời, lúc tựa như một tiếng xóa sạch ân oán.

 

Trong những phòng giam phía , các thần t.ử giam nhao nhao quỳ dọc hai bên hành lang:

 

“Lục Thái sư!”

 

“Tần Quốc công!”

 

Tiếng gọi bi ai vang lên từng đợt, như sóng lớn vỗ khắp thiên lao — bi tráng mà lay động lòng .

 

 

 

Loading...