Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:01:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tây trại.

 

Trời đổ mưa to, sắc trời chiều buông xuống nhanh hơn thường lệ.

 

Nhị đương gia chiếc bàn dài, chỉ tay tấm bản đồ địa hình sơ lược của Đông trại, :

 

“Ban ngày sai đến Đông trại dò la. Đêm qua bọn Đông trại lo Lâm Diêu thương gặp nạn, nên mới canh gác suốt đêm ngoài viện của . Sáng nay Vương Bưu kéo sang gây chuyện, đành tạm thời trấn an bọn họ. Tối nay mưa lớn, bọn họ ắt sẽ chủ quan ngủ say như c.h.ế.t, chúng tay đêm nay! Nhất cử đoạt luôn Đông trại!”

 

“Phải! Hôm qua Đông trại thủy phỉ g.i.ế.c hơn chục , sĩ khí đang sa sút, đây là cơ hội ngàn năm một!”

 

“Bên đó đàn bà con gái nhiều kể xiết, đến lúc chiếm Đông trại, chúng còn tốn bạc xuống núi tìm vui ở kỹ viện nữa!”

 

Cả phòng nham hiểm vang dội.

 

Nhị đương gia sang hỏi gã đàn ông răng vẩu cầm quạt lông:

 

“Quân sư thấy thế nào?”

 

Gã răng vẩu bấm đốt ngón tay tính toán một hồi, sắc mặt thoáng đổi:

 

“Cơn mưa đến đúng lúc.”

 

Nhị đương gia lộ vẻ do dự:

 

“Sáng nay quân sư chẳng còn tranh thủ tay sớm ?”

 

Gã răng vẩu với ngón tay gầy guộc như chân gà vẫn tiếp tục bấm đốt tính toán, lát lắc đầu:

 

“Vốn là rồng ẩn nơi nước cạn, nay trời đổ mưa lớn, nước dâng lên, tức là rồng ngóc đầu nơi vực sâu. Quẻ bói là song hung, giờ chỉ còn nhất hung…”

 

Một hán t.ử hừ lạnh một tiếng:

 

“Rồng ẩn nơi nước cạn? Trong trại chúng còn thể giấu một con rồng chắc? Toàn nhảm!”

 

Hắn đập bàn dậy:

 

“Theo thấy, chính là hành động ngay đêm nay! Chớp giật sấm vang, tiếng ch.ó sủa nhà nào cũng chẳng , Đông trại thắp pháo hiệu kêu cứu thì cũng chẳng gọi mấy ai, đây rõ ràng là thiên thời giúp !”

 

Những còn đều phụ họa:

 

“Nhị đương gia, Tây trại chúng ấm ức bao năm nay, chờ đợi chính là thời cơ , ngài còn do dự gì nữa?”

 

, nhị đương gia dù gì cũng là bậc trưởng bối, thế mà nhà họ Lâm suốt ngày cưỡi đầu cưỡi cổ ngài tác oai tác quái, chúng thuận mắt từ lâu !”

 

Việc gì cũng tranh thủ một hồi khí thế, nhị đương gia hiểu rõ đêm nay lão triệu tập đến thương nghị việc , nếu cứ thế mà bỏ qua thì e rằng khó cơ hội như nữa, mà sĩ khí cũng chẳng bằng lúc . Lão liền đập bàn dằn giọng:

 

“Đêm nay chiếm lấy Đông trại, c.h.é.m đôi nhà họ Lâm!”

 

Ngoài cửa bỗng truyền đến một tiếng “choang” lớn, tựa như tiếng chậu hoa vỡ tan.

 

Nhị đương gia lập tức nheo đôi mắt ưng :

 

“Ai đó!”

 

Hai hán t.ử cạnh cửa lao ngoài, bắt kẻ trộm trộm lôi trong, hóa là ái nữ độc nhất của nhị đương gia — Hà Vân Khuynh.

 

Hà Vân Khuynh sắc mặt trắng bệch, cất tiếng:

 

“Cha, g.i.ế.c Lâm đại ca ?”

 

Nhị đương gia sắc mặt trầm :

 

“Ai cho con đến đây? Người , đem hết đám tỳ nữ bên cạnh tiểu thư trượng c.h.ế.t cho !”

 

“Không liên quan tới họ, là con tự đến tìm cha, chẳng may chuyện !” Hai mắt Hà Vân Khuynh đỏ hoe: “Lâm đại ca vì cứu con mới thương nặng như , cha thể lấy oán báo ân?”

 

“Con tưởng thật lòng cứu con ? Hắn chẳng qua là lấy con cái cớ ép phái cùng đối phó thủy phỉ mà thôi!” Nhị đương gia nhiều với nàng, liền quát lớn về phía đám hạ nhân chạy tới:

 

“Đem tiểu thư nhốt về, canh giữ nghiêm ngặt, đêm nay nếu con bé bước khỏi phòng nửa bước, thì đầu các ngươi đừng mong giữ cổ!”

 

Đám tỳ nữ sợ đến mặt mũi tái mét, liên tục .

 

Hà Vân Khuynh lôi ngoài, vẫn lóc kêu lên:

 

“Cha, thể chuyện lấy oán báo ân như —”

 

Nhị đương gia thèm để ý, đáy mắt hiện rõ vẻ âm trầm:

 

“Đều lui xuống chuẩn v.ũ k.h.í, giờ Hợi đêm nay xuất phát tới Đông trại, g.i.ế.c Lâm Diêu.”

 

Đám hán t.ử Tây trại trong phòng lập tức dậy rút lui.

 

Chỉ gã đàn ông răng vẩu là còn cam lòng, khi bước khỏi phòng vẫn còn bấm ngón tay tính điều gì:

 

“Sáng nay xem ấn đường rõ ràng là song hung thúc đẩy đại nạn, hung họa cơn mưa lớn che lấp rốt cuộc là gì?”

 

Trên trời bỗng vang lên một tiếng sét dữ dội, gã chỉ cảm thấy tia chớp như sắp bổ thẳng đến mặt .

 

Toàn toát mồ hôi lạnh, quá trình suy diễn cắt ngang, kết quả tính cũng còn giá trị.

 

Đã là thiên mệnh thể dòm ngó, thì cũng đành dừng ở đây thôi.

 

 

Khe rồng cuộn.

 

Mưa lớn như trút, đầu lĩnh bọn thủy phỉ sắc trời âm u c.h.ử.i:

 

“Mẹ kiếp ông trời, mưa thế thì mà chèo thuyền?”

 

Trời mưa to, nước lũ từ núi đổ về, sông nước dâng cao, mà quanh Lưỡng Yến Sơn là khúc sông hẹp, nếu ở thượng du đột ngột một đợt nước lớn tràn về, chỉ e cả thuyền sẽ nhấn chìm.

 

Ngô Tiếu sốt ruộthi:

 

“Còn bao lâu nữa thì tạnh?”

 

Đầu lĩnh bọn thủy phỉ bóc một nắm hạt dưa từ khay, nghi hoặc liếc mắt :

 

“Ngô gấp về Lưỡng Yến Sơn thế ?”

 

Ngô Tiếu vội vàng :

 

“Đại đương gia, ngài , chẳng sốt ruột lập công ?”

 

Thủy phỉ đầu lĩnh vỗ vai một cái:

 

“Mưa đến mai dứt , đêm nay thì tuyệt đối thể tập kích Lưỡng Yến Sơn , Ngô mau xuống nghỉ ngơi .”

 

“Vậy tiểu xin cáo lui .” Ngô Tiếu chắp tay thi lễ, thái độ cực kỳ khiêm nhường.

 

Đợi rời , đầu lĩnh bọn thủy phỉ liền ngoắc tay gọi tâm phúc gần:

 

“Gửi một ả hoa nương đến moi lời, thằng nhãi chắc chắn điều giấu giếm.”

 

Tâm phúc gật đầu, lập tức thực hiện.

 

 

Hà Vân Khuynh khi nhốt phòng, gọi trời trời thấu, gọi đất đất chẳng .

 

Tỳ nữ canh ngoài cửa mặc kệ nàng gọi khản cả cổ, vẫn chẳng buồn bước .

 

Nàng nóng ruột như lửa đốt, quanh phòng thấy đầy đồ đạc do đập phá vỡ vụn, c.ắ.n răng, nhặt lấy một mảnh sứ vỡ, rạch một đường cánh tay, m.á.u tươi lập tức trào .

 

Nàng đau đến rơi lệ đầy mặt, dùng m.á.u bôi lên trán, hét lớn ngoài cửa:

 

“Không chịu lên tiếng chứ gì, đ.â.m đầu c.h.ế.t ở đây luôn, xem lúc cha về các ngươi giải thích thế nào!”

 

Dứt lời liền xách ghế đập mạnh tường, phát một tiếng vang nặng nề, cố ý dài đất, đưa trán về phía cửa.

 

Tỳ nữ canh ngoài vốn tưởng nàng đang loạn, nhưng lòng vẫn bất an, đến hé cửa thử, ai ngờ liếc mắt thấy Hà Vân Khuynh sóng soài, m.á.u me đầy đầu.

 

Hai tỳ nữ sợ hãi hồn phi phách tán, thì chạy gọi đại phu, thì hấp tấp mở cửa.

 

“Ôi trời ơi tiểu thư ơi, dồn chúng nô tỳ đến bước đường cùng thế !” Tỳ nữ mở cửa nước mắt nước mũi đầy mặt, nhào tới kiểm tra thở.

 

Nào ngờ Hà Vân Khuynh đột nhiên mở choàng mắt, khiến tỳ nữ sợ đến ngã bệt xuống đất, nàng liền nhân cơ hội cầm chiếc ghế bên cạnh đập ngất tỳ nữ, lao ngoài.

 

Nàng nhanh ch.óng đến Đông trại báo tin!

 

Mưa mỗi lúc một lớn, tiếng mưa rơi lên mặt ô phát những tiếng “phù phù” dồn dập, đôi hài thêu hoa tinh xảo chân nàng ướt đẫm, gấu váy màu đinh hương cũng nước mưa dính ướt loang lổ, nhưng nàng dám dừng .

 

Trên con đường lát đá phía vốn phủ đầy rêu xanh, nàng trượt chân ngã nhào xuống, vết thương cánh tay rách , m.á.u tươi ngừng trào, đau đến nỗi nàng rơi nước mắt lã chã.

 

Tuy lớn lên trong sơn trại, nhưng nàng từ nhỏ nhị đương gia bảo vệ kỹ càng, ít khi thương, huống hồ là vết thương do chính rạch .

 

nàng giờ chẳng màng đến điều gì, nhặt ô lên, tiếp tục loạng choạng bước mưa lớn.

 

Mưa và nước mắt hòa thành một thể, che mờ cả khuôn mặt.

 

May , phía chính là viện của Lâm Diêu, nàng đưa tay gõ cửa, gần như nấc lên:

 

“Có ai , mau mở cửa!”

 

Có lẽ do mưa quá lớn, nàng gõ cửa đến mấy lượt mới mở.

 

Từ lúc Lâm Diêu thương, trong viện của mấy hán t.ử Đông trại chuyển bảo vệ. Người mở cửa lúc chính là một trong đó.

 

Gã hán t.ử liếc mắt Hà Vân Khuynh gần như ướt đẫm, còn dính m.á.u, kinh hãi hỏi:

 

“Hà tiểu thư, thế ?”

 

Hà Vân Khuynh nghẹn ngào :

 

“Mau đưa Lâm đại ca rời , phụ sắp dẫn đến g.i.ế.c !”

 

Trong một gian phòng liền sáng đèn, Lâm Chiêu kéo cửa bước , thấy bộ dạng của nàng cũng khỏi kinh ngạc:

 

“Ngươi thương ?”

 

Hà Vân Khuynh đến thở nổi, chỉ :

 

“Ta , A Chiêu, mau đưa Lâm đại ca !”

 

Lâm Chiêu lộ vẻ hoảng loạn gì, chỉ nàng bằng ánh mắt phần phức tạp, :

 

“Ngươi nhà, tìm y phục cho ngươi , cũng bôi t.h.u.ố.c lên vết thương.”

 

Hà Vân Khuynh y phục giày dép đều ướt sũng, nhưng nàng chẳng để tâm, chỉ bật :

 

“A Chiêu, tin ? Ta thật sự tận tai!”

 

Nàng xắn tay áo lên cho Lâm Chiêu xem:

 

“Vết thương tay giả vờ tự vẫn, dùng để lừa tỳ nữ mở cửa…”

 

Ánh mắt Lâm Chiêu càng thêm phức tạp, môi mím c.h.ặ.t, cuối cùng chỉ :

 

“Ngươi trong y phục, cùng chúng ở đây đợi phụ ngươi đến.”

 

Đến lúc Hà Vân Khuynh mới nhận lời nàng chút gì đó .

 

 

Trong cơn mưa tầm tã, vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.

 

Sở Thừa Tắc mở mắt trong bóng tối, bên hông còn một bàn chân đạp lên, kỹ thì quả nhiên Tần Tranh ngủ yên vị gối. Lần nàng đầu trong, một chân gác lên hông , còn chân chẳng mất.

 

Lúc ngủ rõ ràng mỗi đắp một chiếc chăn, mà chăn của nàng đá văng xuống cuối giường, còn chăn của thì kéo quá nửa sang bên nàng, cũng chẳng đắp hẳn, chỉ phủ lấy một góc.

 

Sở Thừa Tắc sớm quen với tình trạng , kéo chăn ấm áp của đắp cho nàng, cầm lấy áo khoác đặt đầu giường, gần như phát tiếng động mà rời khỏi phòng, đến bên ngoài mới mặc áo , che ô mở cổng viện.

 

Người tới là một hán t.ử Đông trại, nét mặt giấu vẻ kích động:

 

“Quân sư, quả đúng như ngài dự đoán! Bọn Tây trại đêm nay quả nhiên tới tập kích!”

 

Sở Thừa Tắc hỏi:

 

“Hiện giờ bọn chúng ở ?”

 

“Họ từ rừng mơ tới, Vương ca chờ chúng sâu trong túi mới khép miệng bao vây.”

 

Sở Thừa Tắc gật đầu:

 

“Để năm canh giữ viện , điểm thêm mười mấy theo tới cổng Đông trại.”

 

Hán t.ử để năm trông viện thì sửng sốt, lập tức hiểu lo cho sự an nguy của phu nhân , liền gật đầu lia lịa, dầm mưa đầu chạy gọi .

 

 

Nhị đương gia cùng đám vượt qua rừng mơ, đến Đông trại thì lập tức nhắm thẳng viện của Lâm Diêu.

 

Phía bỗng vang lên tiếng ch.ó sủa dữ dội, nhị đương gia lập tức cảm thấy điều bất , giơ tay hiệu phía dừng bước.

 

Trong bóng tối, thứ gì đó lao đến nhanh như gió, tiếng ch.ó sủa mỗi lúc một gần.

 

Một tia chớp lóe lên, mới nhận phía bảy tám con ch.ó săn lao tới, ai nấy sắc mặt đều biến đổi.

 

Nhị đương gia quát lớn:

 

“Trúng kế ! Rút lui mau!”

 

Cả đoàn vội vàng đầu chạy về phía rừng mơ, chạy cùng ch.ó săn c.ắ.n trúng, lập tức kêu t.h.ả.m:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-27.html.]

Chưa kịp rút d.a.o c.h.é.m xuống, thì từ trong rừng mơ phía b.ắ.n mấy loạt tên nhọn.

 

Đám Tây trại phòng , lập tức mấy kẻ ngã xuống, nhị đương gia chạy phía , ngờ trong rừng mơ phục binh, cũng trúng một mũi tên vai.

 

Không trong rừng mai phục bao nhiêu , bọn họ ở chỗ sáng, địch nhân ở chỗ tối.

 

Nhị đương gia dám đ.á.n.h cược, lập tức đầu hét:

 

“Rút theo đường sân phơi lúa!”

 

Đám còn thành chim sợ cành cong, nhị đương gia bảo , bọn họ liền ùn ùn kéo tới đó như một bầy châu chấu.

 

Nhị đương gia hiểu rõ, đường sân phơi cũng thể đến nhà Lâm Diêu, chỉ cần bắt Lâm Diêu, cục diện ắt thể xoay chuyển!

 

Thế nhưng, đợi đến khi bọn họ đến sân phơi lúa, đang canh giữ nơi chính là Vương Bưu, tay cầm một đôi đại chùy nặng trăm cân, uy mãnh tựa như một tòa tháp sắt.

 

“Lão t.ử rốt cuộc cũng đợi bọn bay đến !” – Vương Bưu cao lớn như núi, từ tới nay bên Tây trại chỉ Ngô Tiếu là thể giao đấu với , giờ Ngô Tiếu bỏ trốn, nhị đương gia thương, chẳng dám trực diện đối đầu với .

 

Thấy bên Vương Bưu tới mười mấy , Nhị đương gia lập tức chỉ bảy tám tên Tây trại:

 

“Các ngươi ở cầm chân Vương Bưu, những còn theo !”

 

Lâm Diêu thì giờ thể g.i.ế.c nữa, giờ chỉ thể về Tây trại mới giữ mạng.

 

hiện giờ đường về Tây trại đều chặn, chỉ còn cửa chính Đông trại.

 

Nhị đương gia c.ắ.n răng:

 

“Đột phá từ cổng Đông trại!”

 

Lão ôm lấy cánh tay trúng tên, tín dìu đỡ, gian nan chạy ngược trong mưa lớn, nơi lão qua, đều để từng vệt m.á.u loãng do nước mưa rửa trôi.

 

Cuối cùng cũng tới cửa lớn Đông trại, trong màn đêm qua dường như chỉ còn cách một tầm tên. khi cửa chợt bừng sáng vài bó đuốc, gương mặt của đám lấm lem bùn đất cũng lộ rõ vẻ tuyệt vọng.

 

Một hàng cung thủ chực sẵn phía , mũi tên đặt dây cung lấp loáng hàn quang.

 

“Vút!”

 

Một mũi tên xé gió lao tới, nhị đương gia vội nghiêng tránh, nhưng vẫn mũi tên xước qua mặt để một vết m.á.u, còn mũi tên thì cắm phập sườn của một tên tiểu lâu la phía .

 

Tiểu lâu la ôm lấy chỗ trúng tên, m.á.u nóng từ vết thương ngừng trào , chẳng rõ là do đau sợ, chỉ cứ kêu gào t.h.ả.m thiết dứt.

 

Đám Tây trại sang hàng cung thủ bên , tay cầm đao bắt đầu run rẩy.

 

Sở Thừa Tắc đưa cây cung b.ắ.n qua cho một hán t.ử Đông trại phía , một hắc bào phất phới giữa cơn gió lạnh, trong ánh lửa, ánh mắt thâm trầm lạnh lẽo như cơn mưa đêm lạnh thấu xương:

 

“Đã đến , nhị đương gia cần gì vội vàng về?”

 

Đôi mắt già nua nhưng vẫn sắc bén của nhị đương gia gắt gao chằm chằm .

 

Sở Thừa Tắc thẳng, tay chắp lưng, dáng như tùng vững chãi, một hán t.ử Đông trại phía giương chiếc ô giấy dầu vàng lớn che mưa cho , từng dòng mưa theo khung ô trút xuống như pha lê.

 

Hai bên còn hơn mười hán t.ử mang đao cầm cung, hiển nhiên chờ sẵn nơi đây từ lâu.

 

“Rút lui!”

 

Nhị đương gia một nữa hạ lệnh, vai trái trúng tên dính mưa liền đau như lửa đốt.

 

Lão hét xong, dẫn đám Tây trại đầu định rút, thì thấy Vương Bưu cùng hơn mười hán t.ử Đông trại chặn kín đường lui phía .

 

Đôi chùy của Vương Bưu vẫn còn dính m.á.u, nhổ xuống đất một bãi, mắng:

 

“Chạy , chạy nữa?”

 

Nhị đương gia ướt đẫm, như một cây tùng già cằn cỗi nơi vách núi sắp đổ, :

 

“Thành bại là lẽ thường, hôm nay , Hà mỗ, rơi tay các ngươi, g.i.ế.c lột, tùy ý. Chỉ xin tha cho mấy theo , cho họ một con đường sống.”

 

Vương Bưu lạnh:

 

“Giờ tỏ nghĩa khí lắm! lúc các ngươi mưu hại đại ca của , từng nghĩ tới hôm nay ?”

 

Nhị đương gia ôm lấy vết thương nơi vai, khuôn mặt khô quắt như quả táo khô thoáng hiện vẻ căm hận:

 

“Đại đương gia việc do dự, thời loạn dung nạp một đám phế nhân lên núi, đúng là dạng đàn bà mềm lòng! Chúng là sơn tặc, chẳng là từ thiện! Ta tranh ghế đầu Kỳ Vân trại là để tìm đường sống cho trong trại!”

 

Vương Bưu phì một tiếng:

 

“Luật lệ giang hồ chính là đám rác rưởi các ngươi phá hỏng! Kỳ Vân Trại từ khi lập trại tới nay vẫn luôn cướp của kẻ giàu chia cho kẻ nghèo, còn các ngươi thì ? Già yếu phụ nữ trẻ con cũng g.i.ế.c! Thật là súc sinh còn bằng! Nếu đám ‘phế nhân’ trồng trọt cày cấy, với mấy đồng bạc mà Tây trại các ngươi cướp , thì chỉ nước gió mà ăn!”

 

Một đám Tây trại mắng đến xám mặt.

 

Sở Thừa Tắc chậm rãi đảo mắt qua từng trong bọn họ, thầm nắm rõ tình trạng thương tích, lạnh nhạt :

 

“Mũi tên mắt, các vị nên bỏ v.ũ k.h.í thì hơn.”

 

Đám Tây trại đồng loạt sang Nhị đương gia.

 

Nhị đương gia chằm chằm Sở Thừa Tắc, khí thế của mũi tên ban nãy vẫn còn rợn trong lòng.

 

Ánh mắthi chạm — lão vốn tự cho tung hoành giang hồ mấy chục năm, g.i.ế.c , sát khí đằng đằng, mà giờ phút một công t.ử văn nhã như gió xuân mắt áp chế đến mức thở nổi, cả bóng đêm như đều tụ quanh Sở Thừa Tắc, dày đặc sâu thẳm khiến nghẹt thở.

 

Chợt nhớ đến lời quân sư khi sáng: “Rồng ẩn nơi nước cạn”, nhị đương gia bỗng ngửa mặt dài, Sở Thừa Tắc :

 

“Tiểu t.ử Lâm Diêu ngươi giúp đỡ, là phúc phần của , Hà mỗ gặp cơ duyên , là Hà mỗ !”

 

Nói đoạn, lão vung tay vứt bỏ đao, hình thoáng chốc như già thêm mấy tuổi, sụp xuống.

 

Những Tây trại còn thấy cũng lượt quăng v.ũ k.h.í, nhóm cung thủ hai bên Sở Thừa Tắc lúc mới thu cung.

 

Vương Bưu cảm thấy ngụm uất khí đè nén trong lòng cuối cùng cũng xả , phất tay :

 

“Trói cho !”

 

Mười mấy hán t.ử Đông trại lưng Vương Bưu đều cầm dây thừng tiến lên, Tây trại kẻ nào cũng mang thương tích, gần như chẳng ai phản kháng.

 

Chẳng bao lâu, cả bọn trói gọn như đòn bánh chưng.

 

Vương Bưu để những thuộc hạ đáng tin áp giải nhị đương gia bọn họ về , còn thì tiến lên vài bước, chắp tay thi lễ với Sở Thừa Tắc:

 

“Quân sư, tại hạ thật lòng bội phục ngài! Đám khốn Tây trại phát hiện chúng phòng , liền đúng như ngài dự liệu, từ những lối mà phục sẵn mà tháo lui, cuối cùng dồn đến bước đường cùng mới chạy về phía cổng lớn, đúng là cái gì đó… bắt rùa trong vại!”

 

Sở Thừa Tắc thần sắc bình thản:

 

“Vương đầu lĩnh quá khen, chỉ là binh bất yếm trá mà thôi.”

 

Vương Bưu gãi đầu, ngơ ngác:

 

“Cái thì liên quan gì đến bánh chiên ngon hả?”

 

Sau lưng kéo tay áo nhỏ giọng nhắc:

 

“Vương ca, là chữ ‘binh’ trong quân binh chứ ‘bánh’, từng kể chuyện ở lâu qua.”

 

Vương Bưu hớ, trừng mắt liếc gã :

 

“Ta chẳng lẽ là binh ? Ta đây là đang đùa với quân sư thôi!”

 

Mặt đen sì của phần khó giữ thể diện, thấy mấy hán t.ử cầm cung bên cạnh Sở Thừa Tắc, liền vội vàng đ.á.n.h trống lảng:

 

“Mấy tiểu t.ử các ngươi bao giờ học b.ắ.n cung thế?”

 

Số Đông trại b.ắ.n cung chẳng mấy, đều là những kẻ từng thợ săn.

 

Cung tên khác đao kiếm, thể cầm lên là dùng, mà dựa kỹ năng nhắm chuẩn.

 

Những hỏi hề hề:

 

“Chúng nào gì, là quân sư bảo bọn chỉ cần giương cung lên giả bộ dọa thôi.”

 

Vương Bưu nghĩ đến việc bọn Tây trại chịu buông binh khí nhanh như , phần lớn là vì đám “cung thủ” dọa sợ.

 

Hắn Sở Thừa Tắc, ánh mắt càng thêm kính phục:

 

“Cao minh! Quân sư thật là cao minh!”

 

Sở Thừa Tắc chỉ :

 

“Vương đầu lĩnh nên bẩm báo với trại chủ, trọng thưởng vị b.ắ.n trúng nhị đương gia, nếu nhị đương gia trúng tên, bên cũng khó mà dọa .”

 

Vương Bưu vui vẻ đáp:

 

“Tất nhiên tất nhiên, mũi tên đó là do Vũ Tam Thúc b.ắ.n , nhất định sẽ tới chỗ trại chủ xin công cho quân sư và Vũ Tam Thúc!”

 

Hắn ngẩng đầu trời:

 

“Giờ cũng sắp sang canh ba , quân sư mau về nghỉ ngơi, sáng mai trại chủ sẽ triệu tập của hai trại ở từ đường, định tội nhị đương gia, khi đó sẽ sai đến mời quân sư.”

 

Sở Thừa Tắc khẽ gật đầu, cơn mưa như trút nước ngoài , dặn dò:

 

“Hậu sơn đặc biệt cảnh giác.”

 

Vương Bưu vỗ n.g.ự.c:

 

“Quân sư cứ yên tâm, bên đó mấy canh gác , nếu gì nhất định sẽ báo ngay!”

 

 

Sở Thừa Tắc về tiểu viện khi qua giờ Tý, tiếng mưa át hết âm thanh mở cửa viện.

 

Hắn phòng ngay, thu ô , lấy đèn l.ồ.ng mang theo treo lên mái hiên, mượn ánh sáng vàng vọt , màn mưa mà ngẩn .

 

Hai trại Đông Tây nay quy về một mối, nhưng đất Lưỡng Yến Sơn tuy dễ thủ khó công, vận chuyển lương thảo khó khăn, nếu dẫn binh ngoài, mở rộng địa bàn thêm nữa.

 

Lư thẩm tuổi già, ngủ sâu, nửa đêm tỉnh thấy ngoài viện còn sáng đèn, ngoài liền thấy Sở Thừa Tắc trầm mặc mái hiên, dáng vẻ cô đơn.

 

Bà thở dài:

 

“Phu thê trẻ giận ?”

 

Sở Thừa Tắc lắc đầu:

 

“Không .”

 

Lư thẩm :

 

“Thẩm sống hơn nửa đời , hai chuyện , thẩm một cái là . Chiều nay ngươi ở trong phòng nghỉ, nương t.ử nhà ngươi cũng ngoài ngắm mưa, giờ nàng phòng nghỉ thì ngươi ngoài?”

 

Sở Thừa Tắc hiểu lầm, lúc rời Lư thẩm ngủ, giờ mới về. vốn giỏi giải thích, chỉ :

 

“Không .”

 

Lư thẩm chỉ nghĩ cứng miệng:

 

“Phu thê nào chẳng cãi nơi đầu giường, lành nơi cuối giường? Có chuyện gì qua ? Hai thể nên duyên phu thê kiếp , e là tu từ mấy kiếp mới , mấy chục năm ngắn ngủi, quý trọng mà sống. Đám nam hán trong trại thô lỗ mà còn thương vợ yêu con, ngươi nương t.ử xinh ôn hòa thế , đốt đèn cũng tìm , lo mà dỗ nàng ?”

 

Sở Thừa Tắc bà là ý , chỉ khẽ :

 

“Đa tạ thẩm.”

 

Lư thẩm thở dài:

 

“Tạ thẩm ích gì? Ngươi ngoan ngoãn dỗ nương t.ử nhà ngươi kìa. Ngươi xem nàng thế, hôm nào dịp xuống núi, mua cho nàng cây trâm đôi khuyên tai, dỗ nàng vui vẻ là .”

 

Thái t.ử lặng lẽ gật đầu.

 

Lư thẩm lúc mới :

 

“Vào nhà thôi, đêm hôm khuya khoắt, chớ ngoài gió lạnh mãi thế.”

 

Sở Thừa Tắc quả thực cũng chẳng còn tâm trí suy nghĩ bố cục gì nữa, đẩy cửa phòng, thấy một chiếc chăn rơi đất, hiển nhiên là ai đó ngủ mê đá xuống.

 

Trong phòng dột, nước thấm loang lổ sàn, chiếc chăn ướt thế đêm nay thể dùng , nhặt lên đặt tạm lên rương gỗ, mới chỉnh tư thế của ai đang chiếm hơn nửa giường, cởi áo khoác, chỉ kéo một góc chăn xuống bên ngoài.

 

Trước đó trong phòng nhận , lúc trong chiếc chăn nàng từng đắp, mới thấy đó dường như một hương thơm nhè nhẹ, lạnh mát thoảng qua.

 

Chợt nhớ tới hôm nọ Lâm Chiêu từng nàng “thơm thơm mềm mềm”, Sở Thừa Tắc khỏi nghiêng đầu nàng.

 

Ánh mắt sắc bén khiến dù trong bóng tối cũng rõ từng đường nét gương mặt Tần Tranh, mặt nàng tinh xảo như ngọc khắc .

 

Làn da trắng hơn tuyết, mái tóc đen nhánh như mây rải khắp gối.

 

Mái tóc nhường , cài cùng trâm ngọc mới xứng.

 

Tầm mắt dời xuống, rơi gương mặt Tần Tranh.

 

Chiều nay nghĩ suốt, mới hiểu khi những lời , nàng sinh lòng cảnh giác.

 

Nàng thông minh, nhưng thực sự hiểu lầm. Những lời là thử dò nàng.

 

Hắn kể cho nàng chuyện nhà họ Lục, chỉ là theo bản năng nàng theo , hi vọng.

 

Trong bóng tối, Sở Thừa Tắc mím c.h.ặ.t môi, gương mặt trắng ngần của nàng thêm một lúc, nghiêng ngoài định ngủ.

 

Nào ngờ, ai đó trong mộng vung một quyền, trúng ngay khóe mắt .

 

Sở Thừa Tắc: “……”

 

Hắn mặt cảm xúc bắt lấy bàn tay , nhét trở trong chăn.

 

Ngày mai vẫn là nên tìm đại phu khám cho nàng một phen.

 

 

 

 

Loading...