Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:01:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn xuống đối diện với Tần Tranh, hình cao lớn thẳng tắp bao bọc trong áo bào màu tía sẫm, rõ ràng chỉ là vải thô bình thường, nhưng mặc toát lên vài phần quý khí.

 

Nước gừng còn nóng, Tần Tranh chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ, ấm áp lan tỏa khắp dày, khiến cả cũng dần dễ chịu hơn.

 

Cửa phòng mở rộng, gió lạnh lùa mặt, mưa rơi lộp độp, từng giọt như ngàn vạn sợi bạc buông từ mái hiên, b.ắ.n tung tóe nền đá thanh đầy nước trong sân, tạo nên vô đóa bọt nước.

 

Thái t.ử nâng tay rót cho một chén nóng, hỏi: “Nàng hình như điều với ?”

 

Tần Tranh thầm nghĩ, biểu hiện rõ đến thế ?

 

Nàng gương mặt tuấn tú tìm chút tì vết mắt một lúc, kiên định lắc đầu: “Không .”

 

Chàng là… ?

 

Câu nếu thật sự hỏi , đụng nỗi đau của , chỉ e tình nghĩa hoạn nạn cùng cũng đến đây là chấm dứt.

 

Thái t.ử như sớm đoán câu trả lời , nhấp một ngụm nhàn nhạt : “Ngược , điều với nàng.”

 

Tần Tranh sự nghiêm túc trong lời của , lập tức đặt bát nước gừng trong tay lên bàn, tay áo rộng phủ quá nửa bàn tay, chỉ lộ vài ngón tay thon trắng như ngọc.

 

Nàng , đợi mở lời, đôi mắt đen láy trong veo như hồ nước phẳng lặng.

 

Mỹ nhân đời muôn hình muôn vẻ, đoan trang, kẻ mị hoặc, mỗi một nét duyên. Vẻ của Tần Tranh dường như ông trời thiên vị nhất, ngũ quan vốn rực rỡ, mang theo nét thanh lãnh nơi chân mày khóe mắt, tựa đóa sen thanh khiết giữa hồ, như mai đỏ trong tuyết trắng, khiến chỉ dám ngắm từ xa mà dám khinh mạn.

 

Khi nàng , dung nhan quá đỗi sắc sảo càng toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.

 

Thái t.ử vì ánh chăm chú bất chợt của nàng mà phần ngẩn ngơ, một lúc mới mở lời: “Nàng về kinh thành ?”

 

Tần Tranh khẽ nhíu mày, “Sao tự dưng hỏi ?”

 

Thái t.ử : “Hôm đó ở Đông cung, từng hỏi nàng đợi Thẩm Ngạn Chi .”

 

Nghe nhắc đến cái tên Thẩm Ngạn Chi, Tần Tranh theo bản năng thẳng hơn một chút.

 

Thái t.ử nhận đổi nhỏ của nàng, ánh mắt thoáng d.a.o động, giọng điệu vẫn điềm đạm như : “Nàng cùng , nhưng suốt quãng đường chịu ít khổ sở…”

 

Tần Tranh lập tức cảm thấy gì đó đúng, giống như… sắp chia tay?

 

Bản chỉ chuyện liên lạc với nhà họ Lục, còn rõ thời gian và địa điểm bọn họ gặp mặt. Nếu giờ đường ai nấy , chẳng nàng sẽ bịt miệng?

 

Tâm trí nàng xoay chuyển nhanh, lập tức ngắt lời : “Không khổ, thật đó! Là tướng công vất vả hơn nhiều! Suốt dọc đường đều là chăm sóc , ngay cả thương nặng mê man, cũng vì mang theo mới khó thoát …”

 

Nàng càng càng nhỏ, hàng mi đen dài cong lên, như móc câu nhỏ khẽ lay động lòng , đôi mắt làn mi lấp lánh nước như .

 

Nếu “dựa nhan sắc để nũng” thì đây chính là ví dụ sống động.

 

Một phen lời lẽ của nàng thể chấm điểm tuyệt đối: là nhắc đến ân nghĩa của Thái t.ử để biểu lộ lòng trung thành, đến chuyện thương, nhưng trực tiếp nhắc đến bỏ , mà là vòng vo chính mới là gánh nặng.

 

Nếu là khác, e rằng sẽ thực sự nàng mềm lòng. Thái t.ử chỉ khẽ day trán, thở dài: “Nàng cần sợ đến .”

 

Trong đoạn ký ức thuộc về , nàng luôn là kiêu ngạo đến mức chẳng thèm để tâm đến bất cứ điều gì trong Đông cung. Chủ nhân ban đầu của thể mỗi đến gần nàng đều nàng dùng vật nhọn kề cổ, lấy cái c.h.ế.t đe dọa mà đuổi .

 

Đa phần thời gian, nàng đều mang vẻ lạnh lùng, chỉ khi tỳ nữ tình cờ mang đến tin tức về Thẩm Ngạn Chi, nàng mới lộ vài phần bi thương, hoặc đôi lúc khẽ rạng rỡ.

 

Trong suốt hành trình chạy trốn , lẽ vì bảo tính mạng, nàng mới luôn nhún nhường, còn lộ vẻ chán ghét như .

 

Đôi khi thể nàng đang diễn, như đó ở Đông cung, nàng vì lo sẽ mang nàng theo, nên mới những lời “che chở”, ngoài miệng thì dũng cảm mà lòng đầy toan tính.

 

phần lớn thời gian, cũng phân rõ tình cảm của nàng là thật giả.

 

Giống như đêm đó sông, thương nặng mê man thể động đậy, nàng chút do dự chắn mũi đao, rằng nếu g.i.ế.c thì hãy g.i.ế.c nàng.

 

Tiền kiếp hậu sinh, —Sở Thừa Tắc Sở quốc—chỉ duy nhất một khác chắn mà bảo vệ như .

 

Tiếng mưa ngoài sân rơi tí tách đến rợn , Tần Tranh chậm rãi : “Ta chỉ nàng đang nghĩ gì.”

 

Thấy trong mắt nàng hiện lên sự nghi hoặc, Sở Thừa Tắc dứt khoát đem cục thế hiện tại phân tích rõ ràng cho nàng: “Triều đình một khi bắt đầu điều tra thuyền bè rời kinh trong ngày hôm đó, các châu phủ dọc sông sẽ lập tức dán truy nã, tổ chức truy bắt. Ở Thanh Châu, chúng thể giấu bao lâu. Ngày đó tại Đông cung, nàng là vì tình thế ép buộc mới lựa chọn rời cùng . Nay cho nàng một cơ hội chọn .”

 

“Con đường phía lẽ sẽ còn nguy hiểm hơn cả khi rời khỏi kinh thành. Ta cũng liệu sẽ đến . Nếu nàng rời , sẽ liên hệ Thẩm Ngạn Chi đến đón nàng. Chỉ là từ nay về , đừng lấy phận nữ nhi Tần gia nữa, dễ chiêu họa. Với bản lĩnh của Thẩm Ngạn Chi, giúp nàng giả một bộ phận khó. Nàng và vốn hôn ước, vì mà đứt đoạn, nay cấu kết phản quân diệt Sở, còn nợ gì, chỉ còn nợ nàng. Gửi nàng về, cũng coi như hai bên thanh toán. Quốc thù gia hận định, tương lai nếu chiến trường và Thẩm Ngạn Chi đối địch, mong nàng trách.”

 

“Nếu nàng … thì coi như hôm nay từng gì.” Ánh mắt ôn hòa mà tàn nhẫn: “Chỉ cho một chọn, hãy nghĩ cho kỹ.”

 

Tần Tranh ngờ những lời , nghĩ đến những bố trí của cho tương lai, nàng cũng hiểu vì đưa quyết định như .

 

Thái t.ử phi vốn là thanh mai trúc mã với Thẩm Ngạn Chi, từng hôn ước, tình nghĩa sâu nặng thể phủ nhận.

 

Nay đối đầu triều đình, với Thẩm Ngạn Chi là t.ử địch, giữ nàng bên cạnh chẳng khác nào một quả b.o.m nổ chậm. Lỡ nàng vì chút tình cũ mà tiết lộ cơ mật quân sự, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

 

Trước cho nàng chuyện gặp Lục gia, giờ nhắc đến những điều , Tần Tranh càng nghĩ càng chắc chắn — đang thử lòng nàng. Giống như , và Thẩm Ngạn Chi là kẻ thù đội trời chung, nếu nàng chọn rời cùng Thẩm Ngạn Chi, chẳng khác nào nhảy múa mìn.

 

Tần Tranh tự ngu đến mức đó.

 

Nàng rũ mắt, vành mắt chầm chậm đỏ lên: “Thiếp , tướng công ở , ở đó.”

 

Dáng vẻ như sắp đến nơi.

 

Sở Thừa Tắc chau mày nàng mà gì.

 

Bọn họ mới rời Đông cung bao lâu, dù cảm tình cũng đến mức nàng đau lòng gần chỉ vì mấy câu của .

 

Tên tiểu l.ừ.a đ.ả.o đang diễn .

 

Hắn những lời vốn là vì lo cho nàng, nàng càng lúc càng phòng ?

 

Tần Tranh dốc hết vốn liếng diễn vai nữ chính bi tình, thấy vẫn động lòng, trong lòng bỗng hoang mang, hiểu sai ở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-26.html.]

 

Không nàng sợ sét đ.á.n.h, mà tiếng động bất thình lình thật quá kinh .

 

Sở Thừa Tắc thấy nàng run rẩy vì sấm giật , ánh mắt cũng bớt lạnh lùng vài phần. Tần Tranh thấy , liền định nhân cơ hội diễn tiếp màn “nữ chính sợ sét”, cố gắng hòa hoãn bầu khí.

 

Dù gì trong phim thần tượng cũng đều cảnh nữ chính sợ sét mà.

 

nàng còn kịp bắt đầu “diễn xuất”, thì đột nhiên một giọt nước mưa lạnh ngắt nhỏ “tách” lên trán nàng.

 

Tần Tranh đưa tay lau , ngẩng đầu mái nhà, đúng lúc thêm một giọt nước từ khe ngói nhỏ xuống, mấy chỗ ngói khác cũng bắt đầu rỉ nước trong nhà.

 

Tần Tranh ngẩn : “Dột ?”

 

Ngoài trời sấm chớp đì đùng, mưa như trút nước.

 

Nàng cả buổi sáng chạy giúp nhà trong trại sửa mái nhà, chẳng ngờ đến khi mưa to, mái nhà cũng dột như thủy liêm động.

 

Bầu khí căng thẳng khi nãy bỗng nghẹn một nhịp.

 

Lúc ngoài sân vang lên tiếng Lư thẩm gọi: “Nương t.ử, nhà nàng dột ? Nếu thì đến nhà bếp lấy mấy cái thau về hứng nước, nước đọng dễ trơn trượt lắm đấy!”

 

Tần Tranh vốn đang mong cớ rời khỏi phòng, lập tức dậy ngoài: “Vâng, ngay đây!”

 

Một chiếc ô giấy dầu ngả màu vàng nhạt dựa chân tường ngoài phòng, đầu ô còn nhỏ nước, rõ ràng Lư thẩm dùng qua.

 

Dưới mái hiên, nước mưa còn là những sợi bạc lấp lánh mà hóa thành dòng chảy từng đợt, mưa đập lên nền đá xanh trong sân tung tóe thành màn sương mờ, chỉ mái hiên thôi cũng cảm thấy nước mưa phả thẳng mặt.

 

Nàng mở ô, chuẩn chạy nhà bếp, thì tay cầm ô bỗng một bàn tay lớn chiếm lấy, lòng bàn tay ấm áp lướt qua những ngón tay lạnh giá vì gió của nàng, chạm khẽ rời .

 

Sở Thừa Tắc khỏi phòng từ khi nào, chỉ lạnh nhạt : “Ngoài trời mưa to, ,” cầm ô bước thẳng cơn mưa như trút nước.

 

Sân ngập tới hơn một tấc, chân bước xuống lập tức nước ngập qua cổ chân, giày tất ướt sũng.

 

Tần Tranh bóng lưng Sở Thừa Tắc giữa cơn mưa mà ngẩn ngơ, ngón tay tay lướt qua bỗng khẽ co .

 

Hắn đột nhiên đổi thái độ, chẳng lẽ là vì nàng vượt qua thử thách ?

 

Đợi đến khi Sở Thừa Tắc từ bếp trở về với mấy chiếc thau và bát to trong tay, Tần Tranh lập tức chạy tới: “Thiếp giúp !”

 

Không đợi đưa, nàng vội vàng nhận lấy mang trong nhà.

 

Lúc Sở Thừa Tắc cất ô bước , Tần Tranh sắp xếp xong hết thau hứng nước ở những chỗ dột mái nhà.

 

Thấy phòng, nàng lấy một đôi giày tất sạch sẽ: “Sân ngoài ngập nước cả, giày của chắc ướt hết , đôi cho khô ráo.”

 

Cười dịu dàng, lời mềm nhẹ như nước.

 

Sở Thừa Tắc luôn cảm thấy giữa hai như cách một tấm rèm, thử phá vỡ bức màn , chỉ đẩy nàng lùi xa hơn.

 

Có lẽ… vẫn lúc.

 

Dù gì, cũng thật sự cho nàng hết chuyện.

 

Hắn dịu giọng: “Chuyện , nàng cứ coi như từng .”

 

Có lẽ vì cả đêm ngủ còn dầm mưa, đầu bắt đầu đau âm ỉ.

 

Nói xong, Sở Thừa Tắc liền đến bên giường. Thấy giường thêm một chiếc chăn, hỏi gì, chỉ đẩy nó trong xuống nguyên cả y phục.

 

Đêm nay mưa gió nền, Tây trại thể sẽ hành động. Một khi trời tối, thể sẽ trải qua một trận ác chiến, nhất định dưỡng đủ tinh thần.

 

Tần Tranh chiếc chăn nàng để sẵn từ sáng mà câm nín. Nàng mới hùng hồn thề nguyện “ rời bỏ”, đầu thấy nàng tính toán ngủ riêng, chẳng “tự vả tốc độ ánh sáng” là đây?

 

Nàng vội chữa cháy: “Nghe mấy hôm nay sẽ mưa liên tục, sợ trời lạnh nên bảo A Chiêu mang về thêm một chăn.”

 

Sở Thừa Tắc chỉ “ừ” một tiếng, giọng điệu vẫn lãnh đạm như thường khiến Tần Tranh rốt cuộc tin chỉ là chẳng buồn vạch trần.

 

Thấy nhắm mắt, sắc mặt lộ vẻ mỏi mệt, sợ quấy rầy nghỉ ngơi, nàng cũng dám thêm. Chỉ kéo một cái ghế nhỏ, bên mái hiên, chống cằm màn mưa ngoài sân mà thở dài.

 

Mấy hôm nay nàng lộ sơ hở quá nhiều.

 

Lúc chuyện bản vẽ trạm kiều khiến Sở Thừa Tắc nghi ngờ, nàng chẳng qua là cứng miệng thừa nhận. Hôm nay ở nhà Khang bà t.ử, tuy hỏi gì, nhưng khi nàng chỉ huy mấy hán t.ử đào mương, chắc chắn thấy.

 

Không trách trở về đột nhiên mấy lời thăm dò .

 

Tần Tranh cảm thấy nên tìm cơ hội thẳng thắn với về chuyện hiểu xây dựng. Ban đầu nàng giấu là để tránh thêm rắc rối, nhưng giờ phát hiện, tiếp tục giấu cũng giấu nổi nữa.

 

theo kế hoạch ban đầu, định lấy Kỳ Vân Trại bàn đạp khởi sự, nàng giúp đỡ trại, một mức độ nào đó cũng chính là giúp .

 

Thêm một tầng quan hệ đồng minh vì lợi ích, còn hơn cứ giả vờ kẻ ăn bám vô dụng.

 

Một khi thật sự buông tay, nàng thể nhiều việc — nơi khắp núi đất vàng, nhiều đá phiến, chỉ cần dựng một lò nung gạch ngói, là thể cải tạo cả trại thành “nông thôn mới”!

 

Lại còn thể kéo một sợi cáp từ đỉnh núi đập sang đến đáy hố trời, vận chuyển vật tư nhanh hơn nhiều so với đường trạm kiều treo vách đá .

 

Tần Tranh bẻ một đoạn nan tre từ giỏ, dùng đất nền thấm nước mưa vẽ nguệch ngoạc vài bản vẽ sơ lược, là những ký hiệu chỉ nàng mới hiểu.

 

Còn Sở Thừa Tắc, khi Tần Tranh rời khỏi phòng, vẫn nhắm mắt thêm một lát, đầu óc nặng trĩu, mà chẳng ngủ . Mưa ngoài trời ngớt, tiếng mưa dội xuống thau sành trong phòng vang đều đều, loạn nhịp.

 

Tiếng mưa hôm nay ồn đến thế?

 

Ngón tay theo thói quen tìm tràng hạt bồ đề để vuốt, nhưng chạm , mới giật nhận : cần thêm một chuỗi mới.

 

Tâm… yên nữa.

 

 

 

Loading...