Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong viện của Lâm Diêu vẫn còn sáng đèn.

 

Thái t.ử đến, hán t.ử canh cửa liền cung kính gọi một tiếng: “Quân sư.”

 

Thái t.ử khẽ gật đầu, sải bước tiến tiểu viện.

 

Sau trận xoay chuyển càn khôn giữa ban ngày và màn lừa kế bắt gọn bọn thủy phỉ, trí bắt của Tây trại đêm nay, cả Đông trại giờ đây đều khâm phục Thái t.ử sát đất.

 

Hán t.ử dẫn đường : “Trại chủ vẫn nghỉ, tám phần là đoán quân sư sẽ đến.”

 

Ánh mắt Thái t.ử thoáng qua một tia bất ngờ, kế đó liền hiểu rõ.

 

Trận chiến đêm nay tất nhiên sớm bẩm báo đến tai Lâm Diêu, giờ vẫn còn thức, ắt đang suy tính chuyện của Tây trại.

 

Lâm Diêu tiếng đẩy cửa, ngẩng đầu , thấy là Thái t.ử, lúc mới buông tay đang nắm c.h.ặ.t chuôi đao gối: “Trình đến .”

 

Thái t.ử liền thẳng vấn đề: “Người Tây trại sa lưới, trại chủ định xử trí thế nào?”

 

Lâm Diêu lắc đầu, khẽ thở dài: “Muốn lập uy, tự nhiên dùng thủ đoạn sấm sét. Kỳ Vân Trại trở mặt với bọn thủy phỉ, lúc nội đấu chỉ tổ hao tổn nguyên khí. Nếu bọn thủy phỉ đầu phát hiện lừa mà phản công, địa thế Lưỡng Yến Sơn tuy hiểm yếu, bọn chúng khó lòng đ.á.n.h thẳng, nhưng trừ phi Kỳ Vân Trại từ nay còn hành tẩu giang hồ, bằng , của xuống núi, ắt sẽ bọn thủy phỉ bao vây tàn sát.”

 

Hắn ngừng một thoáng, tiếp tục : “Kỳ Vân Trại nhất định đủ nhân lực, dù thể đối kháng trực diện, cũng để bọn chúng rằng gặm Kỳ Vân Trại – khúc xương – thì cũng sứt răng.”

 

Đây chính là sự mặc định mà suốt bao năm qua Đông Tây hai trại tuy hợp nhưng vẫn luôn ngầm tuân theo.

 

Nội đấu giữa họ xưa nay đều là để thôn tính bên , cường thịnh bản , chứ kiểu g.i.ế.c địch một nghìn mà tự tổn tám trăm, tự cắt da thịt .

 

Giữa bọn sơn tặc, thủy phỉ cũng tồn tại quy luật kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Kỳ Vân Trại mà yếu , chính là tự biến thành miếng mồi cho ổ cướp khác.

 

Hôm qua thủy phỉ tập kích, bất kể là c.h.ế.t thủy phỉ đại bại, Tây trại đều tổn thất gì. Ngay cả khi c.h.ế.t, Nhị đương gia còn thể danh chính ngôn thuận tiếp quản Đông trại.

 

Hơn nữa, chuyện tập kích hôm qua, chứng cứ chỉ điểm Tây trại.

 

Nói Tây trại cảnh báo sớm việc thuyền thủy phỉ tiếp cận ư? Cửa đập xưa nay là hai trại cùng canh giữ.

 

Nói Tây trại phái tiếp viện đập ư? Nhị đương gia trễ nải, nhưng lũ tiểu lâu la bên Tây trại thì sớm đến góp mặt.

 

Hà Vân Khuynh lén chạy xuống đưa cơm cho , đúng là lỗ hổng trong kế hoạch bên Tây trại hôm qua, thể dùng nàng ép Nhị đương gia cùng đối phó thủy phỉ.

 

khi thoáthểm, nếu họ cáo buộc Tây trại cấu kết thủy phỉ, Hà Vân Khuynh cũng thể trở thành bằng chứng để Tây trại kêu oan. Cả Kỳ Vân Trại ai chẳng nàng là bảo bối trong tay Nhị đương gia, ông thể vì bày mưu hại mà bỏ mặc an nguy của nàng.

 

Vì thế hôm qua khi Lâm Chiêu báo thù cho , Lâm Diêu mới ngăn nàng đừng manh động, chuyện đợi lành lặn tính tiếp.

 

Thủ đoạn mượn đao g.i.ế.c của Nhị đương gia, thực sự cao minh.

 

Nếu họ kiềm chế, hành động hấp tấp, ngược sẽ trúng kế của ông .

 

Thái t.ử hiển nhiên cũng hiểu nỗi lo của Lâm Diêu, : “Trại chủ lo cũng , Nhị đương gia hành sự kín kẽ, khó nắm thóp. tin thuyền hàng tối nay rò rỉ, liền vài con cá c.ắ.n câu. Thẩm chủ mưu màn , ngày mai dẫn sang Tây trại, nhắc chuyện tập kích hôm qua, chỉ Tây trại thông địch, hàng hóa thủy phỉ cướp sạch, để xem Nhị đương gia sẽ thế nào.”

 

Mấy tên đêm qua tập kích Đông trại, sớm Vương Bưu đại ca dùng roi quất đến khai là do Ngô Tiếu sai khiến.

 

Ánh mắt Lâm Diêu khẽ động: “Ý Trình là, ép Nhị đương gia đẩy Ngô Tiếu gánh tội?”

 

Thái t.ử gật đầu: “Trại chủ đây giữ , chẳng cũng vì dã tâm, đợi và Nhị đương gia âm thầm cấu kết ? thấy tên thời cuộc, thể nhịn nỗi nhục thường chẳng thể nhịn. Không đẩy một phen, chắc nhanh ch.óng trở mặt với Nhị đương gia.”

 

Ngô Tiếu theo Nhị đương gia năm năm, là kẻ tâm địa bất chính, ắt sớm âm thầm an bài tay chân bên cạnh Nhị đương gia ít.

 

Nay Nhị đương gia ép buộc đến mức bỏ quân cờ Ngô Tiếu , thì Ngô Tiếu – con sói nuôi thuần – tất nhiên cũng sẽ lộ nanh vuốt với ông .

 

Lâm Diêu nghĩ thông mấu chốt, bỗng nhiên sáng tỏ, ánh mắt Thái t.ử cũng thêm vài phần kính trọng lẫn cảm khái: “Trình cao minh. Nay nghĩ , thật may mắn vì khi xưa kéo Trình nhập bọn. Nếu , với tài trí như mà phò tá quan phủ, e rằng trong cảnh nội Thanh châu, bọn thổ phỉ chẳng còn chỗ dung .”

 

Thái t.ử khẽ gật đầu, mày mắt tuy mang ý nhưng khách khí, xa cách: “Trại chủ quá lời .”

 

Lâm Diêu ngập ngừng chốc lát, cuối cùng vẫn đem nỗi nghi hoặc chôn giấu trong lòng bao lâu nay hỏi : “Phản quân đ.á.n.h hạ thành Biện Kinh, ít quyền quý đều bỏ trốn. Trình phong độ khí độ thế , tuyệt giống xuất thương hộ, hẳn là trong hàng quyền quý triều đình?”

 

Thái t.ử trả lời, nét mặt cũng biến đổi, nhưng Lâm Diêu cảm nhận rõ một luồng hàn khí bao trùm gian phòng.

 

Hắn vội vàng chắp tay: “Lâm mỗ ý dò xét phận Trình , chỉ là thiên hạ hôm nay ba phương tranh chấp, đạt điều Trình từng ngày phong hầu bái tướng – Lâm mỗ chỉ tò mò Trình trúng vị phản vương nào mà thôi.”

 

Ánh mắt Thái t.ử thì ôn hòa, nhưng sâu thấy đáy: “Ba tháng nữa, trại chủ sẽ rõ.”

 

 

Khi từ phòng Thái t.ử bước , trời tờ mờ sáng.

 

Trong viện, mấy tỳ nữ bắt đầu quét dọn.

 

Hán t.ử dẫn đường ban nãy lên tiếng: “Nhà bếp đang chuẩn cơm , quân sư suốt đêm chợp mắt, nếu chê, thể sang phòng nghỉ tạm một lát, cơm xong tiểu nhân sẽ qua gọi.”

 

Dùng xong bữa còn áp giải mấy tên Tây trại bắt tối qua sang đó, là một trận ác chiến đang chờ.

 

Gió sớm mang theo lạnh, thổi lướt qua hình cao ráo thẳng tắp của Thái t.ử.

 

Hắn khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc ngón cái, giọng nhàn nhạt: “Không cần phiền phức, các ngươi lui xuống nghỉ .”

 

Hán t.ử vốn vụng ăn , thấy Thái t.ử , cũng dám nhiều lời, lặng lẽ lui khỏi viện.

 

Ánh mắt Thái t.ử nhàn nhạt quét qua hai gian phòng đối diện – nơi đó, Tần Tranh hẳn đang nghỉ ngơi.

 

Nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa nàng sẽ tỉnh dậy, liền xuống chiếc bàn đá trong viện, lặng lẽ đợi.

 

Những tỳ nữ trong sơn trại đều là dân nghèo vùng quê, cả đời từng thấy qua nhân vật nào phong tư quý khí như Thái t.ử, liếc trộm bao nhiêu .

 

Dọn dẹp xong sân, bèn bếp pha cho một bình .

 

Thái t.ử thuận miệng hỏi: “Không phu nhân đang nghỉ trong gian nào?”

 

Tỳ nữ nhớ đến vị cô nương dung mạo tựa thần tiên đêm qua, Thái t.ử gọi nàng là “phu nhân”, chỉ cảm thấy hai quả thực xứng đôi, bèn đáp: “Vị phu nhân đó nghỉ trong phòng tiểu thư.”

 

Thái t.ử Tần Tranh ngủ cùng Lâm Chiêu cũng lấy lạ, liền cảm ơn tỳ nữ, một tay chống trán, khép mắt chợp mắt ngắn.

 

Đến khi trời sáng rõ, Hỷ Tước ngáp dài bước từ trong phòng, thoáng thấy Thái t.ử đang trong sân, còn tưởng hoa mắt.

 

Nàng vội dụi mắt.

 

Thái t.ử tiếng mở cửa thì tỉnh, hé mắt, Hỷ Tước liền thấy trong lòng phát run.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-22.html.]

 

Thái t.ử liếc sắc trời, đáp: “Mới xuống lâu.”

 

Hỷ Tước nhớ việc Tần Tranh đêm qua đến đây, dè dặthi: “Trình công t.ử là đến đón Trình phu nhân ạ?”

 

Nàng chỉ gian phòng bên cạnh: “Trình phu nhân đêm qua ngủ cùng tiểu thư, nhưng đó tiểu thư sang phòng nô tỳ . Bây giờ trong phòng chỉ còn Trình phu nhân thôi.”

 

Trong trại đều là thô lỗ, chẳng câu nệ hình thức, càng cái quy củ “nam nữ thụ thụ bất ” như trong các gia đình quyền quý.

 

Lời của Hỷ Tước ý là nếu Thái t.ử gặp Tần Tranh thì cứ việc , chẳng cần sáng sớm chờ ngoài sân như .

 

Thái t.ử chỉ khẽ đáp: “Đa tạ.”

 

Tuyệt ý định bước phòng.

 

Hỷ Tước đoán đang nghĩ gì, Thái t.ử tuy trông thư nhã ôn hòa, nhưng nàng vẫn chẳng dám ở một cùng lâu, liếc vài vội vã bếp.

 

Gió lớn lướt qua sân, cánh hoa lê rơi lả tả đầy viện. Thái t.ử xoa xoa bàn tay tê rần do ngủ gục, nhớ đến lời Hỷ Tước , khóe môi tự chủ kéo lên một tia ý .

 

Với tư thế ngủ của ai , cũng chẳng khó để đoán tại Lâm Chiêu sang chen giường với tiểu nha .

 

Trà trong ấm nguội ngắt, nhấc lên nhấp một ngụm, vị chát nhẹ lan nơi đầu lưỡi.

 

Một chén sắp cạn, cửa phòng mới mở là Lâm Chiêu ngáp bước .

 

Nàng thấy Thái t.ử yên lặng nơi như tượng đá, phần ngạc nhiên, nghĩ lẽ thức suốt đêm để tới đây đợi Tần Tranh, trong lòng bỗng dâng lên một chút vui sướng khó tả.

 

Lâm Chiêu cố ý bước tới trêu ghẹo: “Dậy sớm thế, là chờ A Tranh tỷ tỷ ? Tỷ vẫn đang ngủ, chắc còn lâu mới dậy.”

 

Thái t.ử nhẹ gật đầu: “Tối qua nội t.ử phiền .”

 

Lâm Chiêu vội vàng : “Sao chứ! A Tranh tỷ tỷ ôm thơm mềm, thích tỷ lắm.”

 

Nàng liếc trộm Thái t.ử: “Ta ước gì ngày nào cũng ngủ cùng tỷ !”

 

Thái t.ử liếc mắt cánh cửa nơi Lâm Chiêu bước , đáp lời.

 

Vừa Hỷ Tước xách chậu nước nóng từ bếp , thấy Lâm Chiêu dậy, liền : “Đại tiểu thư dậy ạ? Nô tỳ đang định gọi đây.”

 

Lâm Chiêu thuận miệng : “Gọi gì, lỡ đ.á.n.h thức A Tranh tỷ tỷ thì ?”

 

Hỷ Tước ngơ ngác đáp: “Trình phu nhân ở phòng bên mà, chắc đ.á.n.h thức .”

 

Lâm Chiêu: “…”

 

Đối diện với ánh mắt lạnh băng giận dữ của Lâm Chiêu, Hỷ Tước vội chữa lời: “A, đại tiểu thư nãy về phòng ngủ nhỉ?”

 

Lâm Chiêu: “…”

 

Càng càng rối!

 

Sao nàng một nha ngu ngốc thế ?

 

Hỷ Tước cũng nhận lỡ lời, rụt cổ né tránh.

 

Khi Lâm Chiêu chỉ mong chui xuống đất để trốn thì cửa phòng Tần Tranh cuối cùng cũng mở .

 

Nàng y phục thường ngày, chỉ là do ngủ yên, mái tóc dài rối nhẹ buông xuống vai, đôi mắt còn vương sương mờ ảo lúc mới tỉnh khiến nàng vẻ mơ màng mà yêu kiều.

 

Nàng đêm qua khiến Lâm Chiêu chỗ ngủ, thản nhiên cất lời chào: “A Chiêu dậy sớm thế?”

 

Ánh mắt nàng chạm Thái t.ử, chút ngạc nhiên: “Tướng công tới đây?”

 

Lâm Chiêu vạch trần chuyện giả bộ, chẳng còn tâm trạng ở , chỉ chào qua loa một câu vội bỏ , Hỷ Tước cũng ôm chậu theo .

 

Lúc Thái t.ử mới Tần Tranh, đáp lời nàng hỏi: “Có việc cần thương nghị với trại chủ.”

 

Tần Tranh nghĩ đến chuyện đêm qua vội vã về, chắc là còn bàn bạc bố trí, sáng sớm đến gặp Lâm Diêu cũng là hợp tình hợp lý.

 

Nàng thấy mắt ẩn hiện vết quầng xanh nhạt, lòng dấy lên mối lo của một bà già: “Chàng về chắc nghỉ bao lâu, thương thế còn lành, chú ý nghỉ ngơi.”

 

Thái t.ử khẽ đáp: “Ừ.”

 

Tần Tranh cũng chẳng rõ chữ “ừ” là đáp rằng ngủ bao lâu, là hứa sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe.

 

Nàng bất giác thở dài: “Phải quý trọng thể , để di chứng thì khổ lắm.”

 

Càng lải nhải, nàng càng thấy như một bà lão khó tính.

 

Nói xong ngẩng đầu, thấy Thái t.ử đang chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, sắc mặt cũng đổi.

 

Bên cạnh bàn đá là một gốc lê lớn, gió thổi qua, hoa lê rơi lả tả như tuyết phủ. Thái t.ử bên bàn, một hắc y thanh quý tuấn tú, đuôi mắthi nhếch khẽ giấu thứ cảm xúc mà Tần Tranh đoán . Làn da trắng như tuyết càng khiến khí chất lãnh đạm, xa cách nơi thêm phần rõ nét.

 

Giữa tóc rơi vương ít cánh hoa lê, trong chén mặt cũng trôi một cánh trắng ngần, trông như thể bước từ một bức họa thủy mặc.

 

Tần Tranh khỏi nín thở, cảm giác tim đập loạn một nữa ập tới.

 

Nàng ho khẽ hai tiếng, đưa tay vuốt mái tóc dài, xoay , như trốn chạy mà bước ngoài: “Thiếp tìm A Chiêu lấy lược.”

 

Thái t.ử bỗng gọi nàng : “Có vật đưa nàng.”

 

Tần Tranh đành dừng bước, nhưng khi đồ đưa nàng, mới chợt nhớ con bồ câu đưa tin hôm qua.

 

Nàng vội từ trong tay áo lôi mảnh giấy cuộn gọn: “Phải , hôm qua con bồ câu đưa tin đậu ngoài cửa sổ, mãi về, sợ nếu Tây trại tới sẽ lấy mất nên tiện tay lấy luôn bức thư giữ giúp. Thiếp cũng buộc con bồ câu , nếu cần hồi thư thì cũng tiện.”

 

Tần Tranh từ đến nay chỉ thấy trong phim cổ trang, thư lấy xong thì chim bay mất, nàng vẫn luôn thắc mắc gửi thư . Trong trại cũng bồ câu đưa tin, nên nàng sợ chim bay mất, Thái t.ử cách nào hồi âm, mới cố ý giữ .

 

Khi đưa mảnh thư , nàng lúng túng nhấn mạnh: “Cái đó… yên tâm, xem .”

 

Nàng là nguyên tắc, tuyệt đối xem thư khác nếu cho phép.

 

Thái t.ử định đưa tay nhận, đột ngột thu tay về, đáp: “Nàng xem .”

 

Tần Tranh:???

 

 

Loading...