Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các nàng vội vã đào mấy gốc thảo d.ư.ợ.c xua rắn chui khỏi bụi cây.
Khi đến chỗ bãi cạn, đám hán t.ử ăn cơm xong và bắt đầu việc trở . Tần Tranh giúp Hỷ Tước thu dọn mấy hộp cơm, còn Lâm Chiêu thì thẳng tới chỗ Lâm Diêu, cúi đầu thì thầm vài câu gì đó.
Sắc mặt Lâm Diêu lập tức trở nên nghiêm trọng, sang thì thầm với mấy hán t.ử bên cạnh vài câu, mấy gật đầu, đặt công cụ xuống rời ngay.
Lâm Chiêu , xách lấy hộp cơm đất : “A Tranh tỷ, chúng về thôi, việc tiếp theo cứ để ca ca xử lý.”
“Được.” Tần Tranh gật đầu, đeo giỏ trúc cùng các nàng về.
Chỉ cần Lâm Diêu bọn họ đề phòng, thì trong địa phận Lưỡng Yến Sơn, đám thủy phỉ cũng chẳng dễ gì nên sóng gió.
Khi về đến tiểu viện, thì quá giờ Mùi.
Tần Tranh đặt giỏ trúc nặng trĩu xuống, dùng tay áo lau lớp mồ hôi mỏng trán. Trên đường về ngang qua một rừng trúc, nàng thấy măng non mọc tươi, bèn bẻ ít nhét giỏ mang về, định tối nay xào măng non với thịt.
Trong viện vắng bóng , chắc hẳn Lư thẩm đồng , chỉ thấy bên nhà chính văng vẳng tiếng trò chuyện.
Tần Tranh lắng tai kỹ, lờ mờ thấy tiếng vị lão đại phu đầy vẻ tiếc nuối: “ sai ! Nước cờ đáng lý chỗ mới đúng!”
Tính theo ngày thì hôm nay quả thực là ngày lão đại phu đến t.h.u.ố.c cho Thái t.ử. Chẳng lẽ hai đang đ.á.n.h cờ?
Tần Tranh trong sân gọi một tiếng: “Tướng công, về .”
Khi bước nhà, quả nhiên thấy Thái t.ử và lão đại phu đang bàn đ.á.n.h cờ.
Không bàn cờ, bàn chỉ trải một tờ giấy tuyên hoàng vẽ sẵn ô cờ, quân cờ là đậu phộng và đậu tằm, mà hai đấu đến nỡ rời tay.
Nàng chào vị đại phu: “Triệu đại phu, ngài cũng ở đây .”
Lão đại phu vuốt chòm râu dê, hề hề: “Bỗng nổi hứng, cùng tướng công của cô nương đấu mấy ván. Nghe cô lên núi đào thảo d.ư.ợ.c xua rắn, cực nhọc như gì, hôm khác mang cho các ngươi gói t.h.u.ố.c bột xua rắn là .”
Việc đào thảo d.ư.ợ.c vốn chỉ là cái cớ, Tần Tranh lập lờ đáp: “Trước đó nhớ để hỏi ngài.”
Lời dứt, bỗng Thái t.ử lạnh nhạt : “Thua .”
“Ôi chao chao, đều tại cô nương cả, khiến phân tâm!” Lão đại phu mặthi tiểu bối cũng ngại dám đòi chơi , bèn lắc đầu : “Thôi thôi, hôm nay chơi nữa, hôm khác đ.á.n.h vài ván với tiểu . Trong trại chẳng mấy ai chơi cờ, tay nghề của cũng sắp quên mất …”
Lão lầm bầm gấp tờ giấy vẽ ô cờ , quý trọng mà nhét n.g.ự.c, khoác hòm t.h.u.ố.c lên : “Ta về đây.”
Tần Tranh bảo sẽ tiễn ông, lão liền xua tay lia lịa bảo cần.
Sau khi lão đại phu rời , Thái t.ử mới hỏi Tần Tranh: “Nàng đào thảo d.ư.ợ.c xua rắn mà lâu như ? Ta đại phu phía núi nhiều loại thảo d.ư.ợ.c đó.”
Ánh mắt tuy dịu dàng, nhưng Tần Tranh cảm giác như đang tra hỏi, trong lòng bất giác thấy chột .
“Trong trại đang sửa trạm kiều, A Chiêu mang cơm cho bọn họ, nhận thảo d.ư.ợ.c, nên cùng theo. Đường vòng vèo một chút.”
Nàng định giấu diếm chuyện khỏi trại, vì dù qua kẻ cũng nhiều, mấy Tây trại ở chỗ giỏ kéo trông chẳng gì, nếu giống trong đại trù phòng mà bịa đặt lung tung, đến tai Thái t.ử thì cũng khó xử.
Giờ nàng chủ động khai báo hành trình, sẽ vẻ quang minh lạc hơn, đến lúc kẻ thêm mắm dặm muối, Thái t.ử cũng dễ gì tin lời gièm pha.
Thái t.ử xong, bỗng hỏi một câu: “Trại chủ cũng đang sửa trạm kiều ?”
Tần Tranh ngờ hỏi , khựng chốc lát vẫn gật đầu.
Trên đường về nàng thấy khát, giờ Thái t.ử hỏi bằng giọng điệu nhàn nhạt như thế, cảm giác miệng càng khô hơn, bèn với lấy ấm nước bàn rót cho một chén.
Lúc nàng cầm lấy chén sứ thô, Thái t.ử định mở miệng ngăn , nhưng muộn, Tần Tranh uống ừng ực cho khát.
Uống xong, nàng thấy ánh mắt Thái t.ử phần khác thường, tưởng uống nước trông quá thất lễ, bèn khẽ ho một tiếng: “Thiếp khát quá.”
Thái t.ử nhẹ “ừm” một tiếng, ánh mắt dừng nơi đôi môi đỏ hồng còn đọng giọt nước của nàng, chỉ thoáng qua lập tức dời .
Cái chén đó chính là cái dùng uống nước đó.
Hắn hỏi gì thêm về chuyện Lâm Diêu việc sửa trạm kiều nữa. Tần Tranh nhẹ cả , nhưng trong lòng vẫn cảm thấy giữa hai như gì đó là lạ.
Nàng chủ động tìm chuyện để : “Thiếp mồng bảy tháng Tư là ngày sinh của Vũ Gia Đế, trong cảnh nội Thanh Châu chùa Vân Cương là nơi ngài từng tu hành lúc sinh thời. Đến khi đó, tướng công đến đó dâng hương ?”
“Dâng hương gì?” Giọng Thái t.ử nhàn nhạt.
Tần Tranh sửng sốt liếc , trong lòng thầm nhủ: Vũ Gia Đế tuy tổ tiên trực hệ của , nhưng tổ tiên nhà cũng kế thừa giang sơn do ngài lập nên, giờ nước mất, ngoắt chối bỏ tổ tông ?
Thái t.ử tựa hồ đoán tâm tư của nàng, : “Chúng sinh đều khổ, thần phật còn độ hết, một khuất thì thể phù hộ gì?”
Tuy lời lý, nhưng chiều nay Tần Tranh mới Lâm Chiêu kể sơ qua chiến tích lẫy lừng của Vũ Gia Đế, nhịn : “Năm đó Cao Tổ hoàng đế bắc chinh Nhung Địch, nam trừ Vu Di, chiến công hiển hách, bá tánh tế bái nhất định là cầu xin điều gì, chỉ là ghi nhớ ngài mà thôi.”
Thái t.ử khẽ một tiếng, ánh mắt thoáng chốc xa xăm, giọng mang theo một tia giễu cợt khó phân biệt: “Thế nhân chẳng đều mắng là kẻ hiếu chiến, g.i.ế.c như ngóe, là ‘Đồ phu Lũng Tây’ đó ?”
Sao càng càng vô lý ?
Tần Tranh cảm thấy Thái t.ử hôm nay gì đó kỳ quái: “Sao thể như ? Bách tính Đại Sở đều vô cùng tôn kính Cao Tổ hoàng đế, còn lập ít miếu Võ Đế để thờ phụng hương khói nữa mà.”
Năm ngón tay thon dài của Thái t.ử đặt lên bàn, dùng lực đến mức khớp tay trắng bệch, nhưng khóe môi vẫn mang theo nụ : “Thật là… thế sự đổi .”
Chẳng lẽ hoàng thất Sở quốc và bá tánh bình thường cách khác về Vũ Gia Đế?
Tần Tranh nghĩ mãi mà thông.
Song hiển nhiên Thái t.ử thêm nữa.
Tần Tranh điều hỏi thêm, lúc dọn dẹp mới phát hiện đỉnh rương gỗ để sẵn b.út mực giấy nghiên. Giấy tuy thô và xơ nhưng ở trong trại xem như quý giá, bởi thời buổi loạn lạc , chữ chẳng nhiều, tứ bảo văn phòng cũng chẳng nhà nào cũng .
Trước trong phòng mấy thứ , Tần Tranh tò mò hỏi: “Đây từ mà ?”
Thái t.ử khôi phục vẻ bình thản: “Đánh cờ với đại phu trong trại, thắng mấy ván mượn .”
Thái t.ử b.út mực gì thì Tần Tranh rõ, nhưng nàng thì tính toán riêng trong lòng.
Nàng định tìm cơ hội vẽ một bản thiết kế trạm kiều thật chi tiết, kèm bản sơ đồ giá đỡ lắp ráp theo kết cấu mộng chốt, đó để Lâm Chiêu đem bản vẽ giải thích cho thủ lĩnh Đông trại phụ trách việc sửa trạm, chắc hẳn đối phương sẽ hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-18.html.]
Thái t.ử thấy ánh mắt Tần Tranh sáng rực giấy mực, nhướng mày hỏi: “Nàng dùng?”
nàng tuyệt đối dám chữ mặt Thái t.ử, nhỡ từng thấy chữ của nguyên chủ, mà khác thì chẳng lộ tẩy .
Tần Tranh vội đáp: “Mực quý giá, dám lãng phí, nếu tướng công đề chữ, thể giúp mài mực.”
Thái t.ử tựa như vì lời mà nổi chút hứng thú, khẽ gật đầu: “Mài .”
Tần Tranh liền đem bộ b.út mực giấy nghiên , tay nắm c.h.ặ.t chiếc nghiên đá thô, từ tốn mài mực trong nghiên. Màu đen của nghiên càng nổi bật ngón tay nàng trắng nõn như ngọc, mềm mại đến độ gần như thấy rõ khớp xương.
Thái t.ử trải một tờ giấy thô ráp xơ rìa bàn. Dù điều kiện giản đơn, nhưng cảnh tượng “ nàng mài mực” như thế , trong tiểu thuyết phim ảnh thường lãng mạn.
Chỉ tiếc Tần Tranh là miễn nhiễm với sự lãng mạn.
Chiếc b.út lông trong tay Thái t.ử, đầu lông tưa như mào gà, thấm nước mà vẫn dính , dùng nó chữ chẳng khác nào mơ mộng.
Dù Thái t.ử khí độ đến , thấy cây b.út cũng khỏi trầm mặc hồi lâu.
Chữ thì nổi, Tần Tranh đành dọn dẹp tàn cục, mang chỗ mực còn trong nghiên và tờ giấy ngoài.
Nàng viện cớ rửa nghiên, nhưng thực chất là chui bếp, bò bàn dùng que tre chấm mực vẽ một bản thiết kế trạm kiều đơn giản. Nàng còn vẽ riêng bộ khung gỗ hình tam giác thể tháo lắp, đ.á.n.h dấu rõ ràng các điểm nối mộng chốt.
Đợi mực khô , nàng cẩn thận gấp tờ giấy , nhét trong áo.
Mới thu dọn xong như kẻ trộm, cửa viện đập ầm ầm.
Tần Tranh mở cửa, thấy đến thì bất ngờ: “Hà cô nương?”
Hà Vân Khuynh hôm nay mặc một bộ váy áo màu vàng nhạt, trông vài phần duyên dáng, ánh mắt Tần Tranh vẫn thiện cảm, nhưng cố bày vẻ thiết:
“Người trướng nghĩa điều, tối qua vô lễ với hai vị, nghĩa phạt nặng đến giờ xuống giường , đến tạ tội.”
Mấy tỳ nữ theo nàng ai nấy đều hùng hổ, dáng vẻ như đàn vịt ưỡn n.g.ự.c đường, gọi là đến xin chi bằng đến thị uy thì đúng hơn.
Lần chỉ mới gặp qua ở đại trù phòng, nhưng Tần Tranh Hỷ Tước kể khá rõ chuyện nàng với Lâm Diêu.
Không rõ Hà Vân Khuynh là Nhị đương gia che chở kỹ quá là thật sự ngu ngốc, mà tới giờ vẫn phân rõ tình thế, cứ quanh quẩn bên Lâm Diêu như thể chỉ đang cãi cọ bình thường với Nhị đương gia.
Tần Tranh dây dưa với vị tiểu thư sơn trại đầu óc đơn giản , ngay cửa cũng ý mời viện, khách sáo một câu cho qua chuyện: “Trại chủ và đại tiểu thư chúng giải quyết , dám phiền Hà cô nương thêm.”
“Xin vẫn xin.” Hà Vân Khuynh chịu buông tha, né sang một bước viện: “Ta ngoài cổng nãy giờ , Trình phu nhân mời uống chén ?”
Tần Tranh thật sự hiểu nàng nhất định trong gì, liếc mắt một cái đáp: “Hà cô nương khát nước ? Vậy xin đợi.”
Dứt lời liền chút biểu cảm đóng sầm cổng . Hà Vân Khuynh quá gần, suýt cánh cửa đập mũi, sắc mặt lập tức sa sầm: “Nàng dám đóng cửa mặt ?”
Lời còn dứt, cổng viện mở từ bên trong. Tần Tranh đưa một gàu nước đầy quá nửa: “Uống .”
Uống xong thì mau .
Hà Vân Khuynh trừng lớn đôi mắt , tức đến nỗi n.g.ự.c phập phồng, chỉ tay Tần Tranh, thành lời: “Ngươi…”
Tần Tranh điềm nhiên: “Trong viện , chỉ nước lã.”
Hà Vân Khuynh cảm thấy nếu còn đây lâu hơn, e rằng sẽ nàng tức c.h.ế.t thật, chẳng màng gì đến kế hoạch ban đầu nữa, cất giọng cao : “Ta là vì quan tâm đến thương thế của trượng phu Trình phu nhân, thương nhẹ, cần điều dưỡng cẩn thận.”
Tần Tranh từng bài kiểm tra IQ, kết quả cho thấy chỉ nàng khá cao, mà giờ hiểu nổi Hà Vân Khuynh rốt cuộc gì.
Hà Vân Khuynh thấy nàng đó biểu cảm , tưởng bắt thóp, càng đắc ý hơn, lớn tiếng tiếp: “Nghe trưa nay Trình phu nhân còn đưa cơm cho Lâm đại ca, trong trại chúng thiếu đưa cơm, Trình phu nhân nên ở nhà chăm sóc tướng công mới .”
Giọng của nàng vang to rõ ràng, tựa như sợ trong phòng thấy.
Tần Tranh mặt đen như đáy nồi, cuối cùng cũng hiểu tiểu thư sơn trại châm chọc bóng gió nãy giờ là vì điều gì — nàng tưởng đang ý với Lâm Diêu.
Não mê trai đáng sợ, đáng sợ là nghĩ cả thiên hạ đều giành đàn ông với .
Tần Tranh tay cầm gáo nước khẽ run, nửa gáo nước văng , ướt phần lớn vạt váy và giày của Hà Vân Khuynh. Nàng bình thản : “Thất lễ , gáo nặng quá, cầm vững.”
“Ngươi… váy của !” Hà Vân Khuynh giận đến phát run, váy ướt, cũng còn dám đòi viện nữa. Nàng nhớ lúc nãy lớn tiếng đến , bên trong hẳn hết, liền trừng mắt hung hăng Tần Tranh: “Trượng phu của ngươi hiền lành, chờ xem xử trí ngươi thế nào!”
Sau chuyện đêm qua, tiếng tăm hung tàn của Thái t.ử lan khắp sơn trại. Vừa Tây trại báo tin Tần Tranh cùng Lâm Chiêu đưa cơm cho Lâm Diêu, Hà Vân Khuynh liền yên, sợ Thái t.ử còn chuyện, bèn cố ý đến đây, định bụng châm chọc đôi câu để vạch mặt Tần Tranh.
Nào ngờ Tần Tranh cho cửa, nàng thể hiện “ nghệ”, chỉ đành giở giọng oang oang ngoài cổng.
Dù mục đích đạt, Hà Vân Khuynh giờ chỉ mong Tần Tranh tên trượng phu hung ác dạy dỗ cho một trận.
Tần Tranh giờ chỉ trợn trắng mắt.
Thôi, đôi co với kẻ ngốc gì!
Nàng đang định đóng cửa, thì phát hiện sắc mặt Hà Vân Khuynh và mấy tỳ nữ đều đột nhiên đổi, nửa kinh sợ, nửa kinh diễm, ánh mắt dán c.h.ặ.t phía nàng.
Tần Tranh ngoái đầu , liền thấy Thái t.ử rời phòng từ khi nào, đang mái hiên với tay chắp lưng. Một y phục đen càng tôn lên vóc dáng cao ráo tuấn tú, dung mạo như ngọc lạnh lẽo, ánh mắt băng giá, khí thế dồn ép.
Tần Tranh ngờ sẽ ngoài, liền gọi khẽ một tiếng: “Tướng công.”
Hà Vân Khuynh sững tại chỗ — vị công t.ử tuyệt mỹ lạnh lùng chính là trượng phu của nàng ?
Nàng còn tưởng đó là tên quê mùa mặt mày hung dữ, hình thô kệch!
Dù lời đồn rằng g.i.ế.c hơn nửa thuyền thủy phỉ cũng vẻ sai lệch.
Nghĩ đến việc nhiều khó dễ Tần Tranh, còn cảnh cáo nàng ý với Lâm Diêu, Hà Vân Khuynh chỉ thấy mặt nóng rực như thiêu, cố nặn một câu “Đã quấy rầy” lập tức kéo theo đám tỳ nữ chạy trối c.h.ế.t.
Tần Tranh bóng lưng mấy chạy biến, nhịn mà cảm thấy buồn , khẽ lắc đầu mỉm .
Nàng đóng cửa , thì Thái t.ử hỏi: “Cười gì ?”
Tần Tranh đôi mắt cong cong như trăng non, trêu chọc: “Tướng công oai phong, hù bỏ chạy .”
Thái t.ử: “……”