Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái t.ử mang thương tích, cần dùng nhiều thực phẩm giàu đạm để bổ .

 

Trước khi Lư thẩm từ ruộng về, Tần Tranh cho giò heo cùng đậu nành nồi hầm.

 

Giò heo chần qua nước sôi, đó còn riêng biệt thắng đường cho lên màu khi hầm cùng đậu. Trong nồi sôi ùng ục, từng khúc giò nhỏ óng ả màu nâu cánh gián, đậu nành hầm chín thì tròn trịa, mềm mướt, hương thơm béo ngậy bốc lên cùng nóng, lan tỏa đầy gian bếp.

 

Lúc dùng bữa, Tần Tranh chú ý thấy Thái t.ử ăn nhiều hơn ngày thường nửa bát cơm, xem món đậu hầm giò quả thực hợp khẩu vị .

 

Ăn xong, khi Tần Tranh chuẩn ngoài theo lời hẹn với Lâm Chiêu thì Thái t.ử đột nhiên lên tiếng hỏi:

 

“Thang t.h.u.ố.c sáng nay, nàng theo phương t.h.u.ố.c dặn mà sắc?”

 

Bước chân Tần Tranh khựng một thoáng, nàng xoay lưng với , trầm mặc giây lát mới đáp:

 

“Thiếp hỏi qua đại phu. Đại phu rằng cứ một mực tăng d.ư.ợ.c tính, tuy hiệu quả mau ch.óng nhưng lâu dài hại . Tướng công, tương lai còn dài, chúng hiện tại đủ thời gian, chi bằng cứ theo phương t.h.u.ố.c của đại phu mà từ từ điều dưỡng.”

 

Thang t.h.u.ố.c vị đắng nồng nặc, Tần Tranh đoán Thái t.ử chỉ dựa mùi vị phân biệt nổi đổi về liều lượng, chắc là đến khi mở gói t.h.u.ố.c, thấy d.ư.ợ.c tính bằng hôm qua mới nhận nàng đổi phương t.h.u.ố.c.

 

Nói xong, Thái t.ử lên tiếng nữa, Tần Tranh cũng đoán đang nghĩ gì, đành :

 

“A Chiêu còn đang đợi , xin .”

 

Nàng nhấc chân bước khỏi phòng, gió xuân từ ngoài sân thổi qua hành lang, ngoài cửa một cây hoè già hoa rụng như tuyết, vài cánh hoa theo gió bay trong, rơi xuống bậc cửa. Lúc váy xanh đậm của Tần Tranh lướt qua ngưỡng cửa, cũng nhẹ nhàng quét vài cánh hoa . Một mái tóc đen mượt như mực khẽ lay động theo gió, tựa như mặt nước xuân khẽ gợn từng vòng sóng nhỏ.

 

Thái t.ử bóng lưng nàng rời , ánh mắt thoáng ngẩn ngơ.

 

Sống hai đời , đây là đầu tiên lo lắng thể chịu nổi d.ư.ợ.c lực.

 

Năm tháng chinh chiến, từng chịu vô vết thương lớn nhỏ, mà chiến trường, cơ hội chỉ trong khoảnh khắc, ai nấy đều đẩy tiến về phía , xưa nay từng ai với rằng “ thể chậm ”.

 

Để ch.óng lành thương, luôn dùng t.h.u.ố.c mạnh nhất.

 

Thái t.ử ánh xuân ngoài khung cửa, ánh sáng chan hòa ấm áp, tựa hồ… kiếp thể chậm rãi một chút cũng .

 

Ngón tay vô thức mân mê vật gì đó, nhưng chỉ chạm —cổ tay giờ chẳng còn gì.

 

—Chuỗi hạt bồ đề theo xuống mồ, chôn cùng trong hoàng lăng kiếp .

 

 

Tần Tranh rời khỏi viện bao xa, thấy Lâm Chiêu và Hỷ Tước xách hộp cơm đợi nơi đầu đường.

 

Thấy nàng mang theo một chiếc sọt tre nhỏ, tay cầm thêm cái cuốc, Lâm Chiêu hí hửng:

 

“A Tranh tỷ đúng là thế nào cũng !”

 

Tần Tranh trừng mắt lườm nàng:

 

“Thôi , đừng chọc ghẹo nữa, mau lên đường thôi.”

 

Đã ngoài đào cỏ đuổi rắn thì hình thức cũng cho giống.

 

Lâm Chiêu để Hỷ Tước cầm giúp Tần Tranh mấy món đồ, nhưng thấy hai chủ tớ nàng đều xách hộp cơm khá nặng, Tần Tranh bèn từ chối, sọt tre và cuốc đều nặng lắm.

 

Trời trong mây sáng, cỏ cây núi rừng tươi , chim ch.óc hót vang dứt, khiến sơn trại giống hệt như một nơi đào nguyên tiên cảnh.

 

Lần trại , Tần Tranh bịt mắt nên rõ lối, theo chân Lâm Chiêu khỏi trại, mới thực sự kinh ngạc—Lưỡng Yến Sơn quả đúng là mộthểm địa.

 

Bên trong Lưỡng Yến Sơn là một thiên cốc khổng lồ, vách hố cao tới mấy chục trượng, là vách đá dốc , lấy một nhành cỏ. Người xưa cho xây một đoạn trạm đạo vách đá để liên thông với thế giới bên ngoài.

 

Tần Tranh chú ý thấy trạm đạo ở đây sử dụng kết cấu “dầm chịu lực kiểu xiên”, tức là đục lỗ ngang trong vách đá để đóng thanh gỗ ngang dầm, đó ở phía đục thêm lỗ nghiêng theo chiều , chôn một đầu của cột đó, đầu còn chống đỡ dầm ngang, tạo thành một điểm tựa hình tam giác, nhờ mới đạt độ định.

 

Tần Tranh từng , trạm đạo cổ xưa thậm chí thể cho xe ngựa , ban đầu xây nhằm phục vụ việc vận chuyển lương thảo, chẳng khác gì “đường cao tốc” thời cổ đại.

 

Trước nàng cũng từng du ngoạn mấy danh thắng trạm đạo nổi tiếng. những nơi tu sửa và phục dựng đời , so với trạm đạo hiện mắt , chẳng đem đến cảm giác chấn động nào.

 

Trạm đạo rộng đến mức đủ cho bốn cùng song song, ở những đoạn vách đá dốc thoải, xưa san bằng sườn đá để xây thành đường bờ—một kiểu trạm đạo kiên cố hơn.

 

Tần Tranh đặt tay lên lan can gỗ bên trạm đạo, cảm khái thôi:

 

“Tổ tiên quả thực trí tuệ, để cho hậu thế vô vàn lợi ích.”

 

Ngành kiến trúc hậu thế ngừng phát triển, nhưng so với những công trình thành bằng kỹ thuật cao, thì những trạm đạo tạo nên bằng công cụ thô sơ nơi thời đại canh cày vất vả , chẳng hề kém cạnh về sự kỳ vĩ.

 

Lâm Chiêu hiển nhiên hiểu sai ý, vẻ mặt đầy tự hào:

 

! Nghe già trong trại kể, khi Đại Sở còn lập quốc, núi dân đủ ăn mặc, những vị hầu gia, tướng quân đ.á.n.h qua đ.á.n.h mười mấy năm chẳng ngày yên . Sau đó Bắc Nhung xâm phạm, thậm chí từng chiếm cả hoàng thành Biện Kinh. Lũ Bắc Nhung hung tàn vô độ, coi dân chẳng khác gì súc sinh, g.i.ế.c là g.i.ế.c, đốt là đốt, tàn sát làng xóm, thôn trấn. Khi tổ tiên nhà họ Lâm mới dắt tộc nhân lánh đến Lưỡng Yến Sơn, nhờ địa thế hiểm yếu nơi đây mà Kỳ Vân Trại chiến hỏa lan đến.”

 

Tần Tranh chỉ mỉm , tiếp lời.

 

Lâm Chiêu nhớ đến cảnh loạn hiện tại núi, thở dài một tiếng:

 

“Ba trăm năm , nhờ Vũ Gia Đế phá vạn quân, dẹp loạn thế gian, nay thiên hạ sắp sửa loạn lạc chẳng kéo dài đến bao giờ.”

 

Nàng đá mấy hòn đá chân, giọng phẫn uất:

 

“Người vẫn long sinh long, phụng sinh phụng, con chuột sinh đào hang. Chỉ tiếc Vũ Gia Đế hậu nhân, nếu con cháu của còn tồn tại, thì thiên hạ nào đến lượt bọn Lý gia ở Kỳ huyện xưng đế ở Biện Kinh!”

 

Tần Tranh nhớ tới trong trại còn một vị hậu duệ xa của Vũ Gia Đế, bất giác chột , đành đáp lấy lệ:

 

“Triều đại hưng vong, vốn do thiên mệnh. chịu khổ vẫn là lê dân bá tánh.”

 

Lâm Chiêu ngắt một cọng cỏ đuôi ch.ó cho miệng nhai, :

 

“Lại sắp đến mùng bảy tháng tư, ngày sinh của Vũ Gia Đế . Những năm , thời điểm , đổ đến chùa Vân Cương thắp hương đông như trẩy hội, chùa còn mở hội miếu, náo nhiệt chẳng kém gì năm mới. giờ đây, chắc chẳng còn như xưa nữa.”

 

Dẫu , Đại Sở diệt vong.

 

Tần Tranh lấy lạ:

 

“Sinh thần của Vũ Gia Đế thì liên quan gì đến hội miếu ở chùa Vân Cương?”

 

Lâm Chiêu ngạc nhiên nàng:

 

“Chẳng lẽ A Tranh tỷ ? Vũ Gia Đế vốn là tục gia t.ử của chùa Vân Cương! Người sinh trong vọng tộc đất Long Tây, nhưng chào đời khắc c.h.ế.t mẫu . Nghe mệnh phạm Thất Sát, đầy một tuổi phụ đưa chùa tu hành, mười tám năm rời chùa, từng gặp nhân, cho đến khi Bắc Nhung xâm chiếm Trung Nguyên, mới xuống núi nhập ngũ.”

 

Lâm Chiêu từ nhỏ hiếu võ, dễ nhận nàng vô cùng sùng bái Vũ Gia Đế:

 

“Người xuống núi hợp nhất Long Tây và Long Đông, kế đó tiến binh Bắc thượng, thu phục Hoài Dương, chiếm Kinh Châu, đ.á.n.h thủ khẩu quan, đoạt Hoa Tây đạo, thế như chẻ tre, đ.á.n.h cho Bắc Nhung đại bại, tháo chạy về phương Bắc! Sau khi thống nhất phương Bắc, tiến binh phương Nam, hàng phục Hoài Âm hầu, đ.á.n.h lui tộc Di Tây Lăng, tiêu diệt mười vạn quân Vu Man!”

 

Nói đến đoạn hưng phấn, mặt Lâm Chiêu cũng đỏ lên, cuối cùng chùng xuống, tiếc nuối:

 

“Chỉ tiếc thiên mệnh ghen tài, Vũ Gia Đế lên ngôi đầy một năm bệnh mà băng hà. Dân gian đều , là võ thần chuyển thế, dẹp yên loạn thế xong liền về trời. Để tưởng nhớ , khắp nơi đều xây Võ Đế miếu để thờ phụng. Riêng chùa Vân Cương vốn trong địa phận Thanh Châu, nên Thanh Châu lập miếu riêng, mà hằng năm sinh thần của , dân chúng đều đổ về chùa thắp hương.”

 

Nghe Lâm Chiêu bao chuyện về Vũ Gia Đế, Tần Tranh cuối cùng cũng hiểu vì địa vị cao trong lòng dân Đại Sở đến . Không trách trong nguyên tác, phản quân củng cố quyền lực từ thủ đoạn, thậm chí còn bịa đặt Thái t.ử phi là yêu cơ hại nước để bôi nhọ hoàng thất Đại Sở.

 

Tần Tranh cảm khái:

 

“Tại vị đầy một năm mà vẫn nhân dân yêu mến như thế, chỉ riêng công trạng chinh chiến xứng danh một vị đế vương nghìn thu .”

 

Lâm Chiêu gật đầu chắc nịch:

 

“Nếu sinh sớm mấy trăm năm, nhất định xin nữ tướng trướng Vũ Gia Đế!”

 

Tần Tranh bật :

 

“Giờ thiên hạ cũng loạn, một ngày thật sự trở thành nữ tướng cũng nên.”

 

Lâm Chiêu hừ lạnh:

 

“Muội chẳng thèm nữ tướng cho mấy cái loại vương hầu chỉ tranh đoạt nội bộ! Bắc Nhung đ.á.n.h tới Hành lang Hà Tây mà bọn họ chẳng dám hó hé. Lý Tín cũng chẳng gì, binh lính trướng tới cướp bóc tới đó, còn tệ hơn cả thổ phỉ! Bán mạng vì bọn họ, đáng!”

 

Đang trò chuyện, cả hai qua một hang đá phía , tới bức vách ngoài của Lưỡng Yến Sơn, Tần Tranh thấy chiếc ròng rọc mà hôm đó nàng từng lên. Có hơn chục hán t.ử áo đơn canh giữ nơi , thấy Lâm Chiêu, một nửa liền dậy, ôm quyền hành lễ:

 

“Đại tiểu thư!”

 

Khi thấy Tần Tranh, họ chỉ thoáng liếc qua, tỏ vẻ gì lạ lẫm.

 

Số còn tuy cũng dậy, nhưng thái độ cực kỳ khinh suất. Khi hành lễ với Lâm Chiêu, lời hồn, kẻ còn ngậm que tăm trong miệng, ánh mắt phóng túng chằm chằm Tần Tranh từ đầu đến chân.

 

Lâm Chiêu lạnh lùng liếc qua bọn họ:

 

“Chán sống hả? Để m.ó.c m.ắ.t các ngươi xem chịu nổi !”

 

Bị Lâm Chiêu quát như thế, đám mới chịu thu ánh mắt.

 

Lâm Chiêu xoay , với mấy hán t.ử ôm quyền hành lễ với nàng:

 

“Hạ dây cáp , mang cơm cho ca ca.”

 

Mấy liền khởi động cơ quan, giữa tiếng kim loại chuyển động ầm ầm, tấm sàn sắt chứa dây kéo dần đẩy khỏi vách đá, tạo thành một bệ đỡ lơ lửng—Tần Tranh thấy, trong lòng thầm nhủ, quả nhiên đúng như nàng suy đoán ban đầu.

 

Vì mang theo bốn hộp cơm to bằng mâm hấp, chiếm chỗ, nên đám hán t.ử hạ xuống ba chiếc giỏ ròng rọc cùng lúc.

 

Bộ phận kéo dây là một cơ cấu trục lớn, tương tự như trục gầu nước nơi giếng làng, mấy đại hán xoay trục, từng vòng, từng vòng dây thả xuống, ròng rọc cũng từ từ hạ thấp.

 

Rời khỏi cửa hang một đoạn, Lâm Chiêu mới hạ giọng :

 

“A Tranh tỷ đừng bận tâm, lối xưa nay đều do Đông trại và Tây trại cùng trông giữ, đám Tây trại bên xây trạm kiều gặp chuyện, đang đợi ca ca tới cầu cạnh nên càng lộng hành.”

 

Tần Tranh mỉm ôn hòa:

 

“Không cả.”

 

Chúng thể ngạo mạn lúc , còn về chắc nổi.

 

Giỏ chạm đất, Tần Tranh leo , cùng Lâm Chiêu và Hỷ Tước khiêng hộp cơm ngoài.

 

Nàng nhận nơi là một hang đá nhân tạo lộ thiên, ngẩng đầu lên thể thấy trời, nhưng bên ngoài vẫn còn một tầng vách núi che khuất. Dưới chân là bậc đá đục từ chính sườn núi, theo lối bậc qua một hang đá đầy dây leo, bên mới chính là bến nông mà chiếc thuyền lớn hôm đó cập bến.

 

Lúc bến cát chất đầy gỗ và đất đá, mặt đất vốn bằng phẳng đào thành từng hố lớn cách một trượng, nhưng vì mưa lớn đêm qua cộng với nền đất là cát, nên sụt lở, bề ngoài trông lộn xộn vô cùng, trong đáy hố vẫn còn đọng nước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-17.html.]

Lâm Chiêu đặt hộp cơm lên một bãi đất trống, lớn tiếng hô:

 

“Ngừng tay, ngừng tay nào, tới giờ ăn cơm !”

 

Nghe gọi đến ăn, đám hán t.ử mới chịu dừng tay. Thấy mang cơm là các cô nương, ai nấy đều nhanh ch.óng mặc áo , từng tốp nhỏ đến bờ sông rửa sạch tay.

 

Thấy Tần Tranh theo, ánh mắt ít dừng nơi nàng và Lâm Diêu, quan sát đầy ý vị.

 

Vương Bưu tay cầm bánh bao, tay cầm bát cháo, cùng mấy quen xổm thành một vòng nhỏ, ăn liếc về phía Tần Tranh:

 

“Các xem, cô nương theo tới gì?”

 

Đám hán t.ử chỉ lo ăn, đồng loạt lắc đầu.

 

Vương Bưu huých cánh tay kẻ cạnh, khẽ mắng:

 

“Mấy đúng là một lũ ham ăn, chỉ ăn với uống.”

 

Vừa , liếc sang chỗ Tần Tranh, thấy Lâm Diêu đang bước tới gần nàng, khỏi híp mắt:

 

“Các đoán xem, khi nào cô nương lòng đại ca nhà chăng?”

 

Một khẽ đáp:

 

“Không thể , phu quân của trông tuấn tú bao, võ nghệ cũng chẳng kém đại ca chúng !”

 

Vương Bưu liền gõ đầu một cái, mắng:

 

“Nói bậy gì , đại ca chúng mới gọi là tuấn tú! Cái tên mặt trắng trông ốm yếu như sắp c.h.ế.t tới nơi, sánh với đại ca!”

 

Kẻ gõ đầu xoa đầu lẩm bẩm:

 

“Giai nhân thích kiểu như đại ca …”

 

Vương Bưu giơ tay định đ.á.n.h tiếp, sợ hãi ôm bát, cầm bánh bao chuồn sang chỗ khác.

 

Việc Tần Tranh mặt ở đây, quả thực khiến Lâm Diêu bất ngờ.

 

Đêm qua mật đàm, vị công t.ử họ Trình tuy tiết lộ phận, nhưng vài kế sách khiến Lâm Diêu đến giờ vẫn cảm thấy rợn , càng thêm chắc chắn phận của hai phu thê hề đơn giản. Vì , đặc biệt dặn trong trại đối đãi bọn họ với sự kính trọng đặc biệt.

 

Lúc thấy Tần Tranh đến, lo là do Lâm Chiêu tùy hứng dẫn theo, bèn vội vàng bước tới, chắp tay thi lễ:

 

“Trình phu nhân hạ cố đến nơi dơ bẩn thế ?”

 

Lâm Chiêu nhanh miệng nàng đáp:

 

“A Tranh tỷ đào mấy gốc cỏ đuổi rắn về trồng, nhưng nhận cỏ , nhớ khu nên gọi tỷ cùng .”

 

Lâm Diêu liền sa sầm mặt:

 

“Láo xược! Lúc về chẳng tiện tay hái là , việc gì để đích theo cùng?”

 

Tần Tranh sợ Lâm Diêu trách mắng Lâm Chiêu vì chuyện nàng đường lên núi, bèn vội :

 

“Trại chủ chớ trách A Chiêu, là tò mò, theo tới một chút thôi.”

 

Nàng lên tiếng giải vây, Lâm Diêu cũng tiện trách móc nữa, chỉ dặn nàng sớm đưa Tần Tranh trở về, nhận bánh bao và khoai lang, về phía đám Vương Bưu.

 

Bọn họ đang thành một vòng khuyết, Lâm Diêu xuống, liền khéo lấp đầy chỗ trống còn của vòng tròn .

 

Bị mắng một trận như thế, đám mới chịu thu ánh vô lễ.

 

Vương Bưu nghiêng về phía Lâm Diêu, hạ thấp giọng hỏi:

 

“Đại ca, cô nương đến đây gì? Cùng đến đưa cơm ?”

 

Lâm Diêu liếc một cái:

 

“Đến đào cỏ đuổi rắn.”

 

Vương Bưu xong, thất vọng “ồ” một tiếng.

 

Nhân lúc đám hán t.ử đang ăn cơm, Tần Tranh liền theo Lâm Chiêu khu vực đào móng cầu để xem xét kỹ hơn.

 

Quả đúng như nàng dự đoán từ .

 

Chỗ gần dòng sông, đất ẩm mềm, đào dốc thoát nước, càng rãnh dẫn lưu. Nước trong hố móng là dễ sụt lở, mà xem chừng độ sâu của hố móng ban đầu là dựa theo tiêu chuẩn dành cho đất khô ráo mà đào.

 

Lớp đất bề mặt thì mềm và xốp, hố móng đào sâu hơn, nhất định đào tới tầng đất cứng bên thì nền móng của trạm kiều mới thể vững chắc.

 

Càng xem, Tần Tranh càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn.

 

Bên cạnh, thấy họ bên miệng hố móng liền lớn tiếng gọi:

 

“Cô nương , chớ sát mép thế, giẫm sập thêm chỗ bọn vất vả cả buổi sáng thì khổ!”

 

Cả đám rộ lên, nhưng cũng mang ác ý.

 

Tần Tranh khẽ gật đầu với Lâm Chiêu, Lâm Chiêu hiểu nàng xem xong, liền cao giọng :

 

“Ai mà thèm xem mấy cái hố đất xí các đào chứ! Ca, dẫn A Tranh tỷ đào cỏ đuổi rắn đây!”

 

Dứt lời liền kéo Tần Tranh len qua đám bụi rậm ở bờ cạn, Hỷ Tước lặng lẽ theo .

 

Đi một đoạn khá xa, Lâm Chiêu mới dặn Hỷ Tước canh chừng, ghé sáthi Tần Tranh:

 

“Thế nào? A Tranh tỷ vấn đề gì ?”

 

Tần Tranh nhặt một cành cây, vẽ sơ sơ mấy hố móng mặt đất, kẻ một đường thẳng bên cạnh, :

 

“Trước khi hạ cọc, đào hố móng sâu thêm, ít nhất chạm đến tầng đất cứng bên hai thước. Ngoài đào theo kiểu dốc thoát nước hai bên, hố sâu bao nhiêu thì chân dốc dài bấy nhiêu, như mới tránh sạt lở.”

 

Lâm Chiêu mắt sáng rỡ:

 

“Làm ?”

 

Tần Tranh chỉ đường thẳng vẽ:

 

“Còn đào thêm một rãnh thoát nước rộng một thước. Rãnh khi xây xong trạm kiều thì dùng nữa, nhưng khi lấp đất hố móng thì quan trọng, nhờ nó mà đáy hố sẽ đọng nước. Nếu đất bên hông hố quá ướt, cũng dễ sạt.”

 

Lâm Chiêu gật đầu liên tục, tuy hiểu hết nhưng ánh mắt Tần Tranh tràn đầy ngưỡng mộ.

 

Còn một vấn đề quan trọng nữa mà Tần Tranh . Nếu mực nước thể dâng cao, thì thể xây trạm kiều cố định chiều cao. Nếu , nước lên là trạm kiều ngập, thành công toi.

 

Điểm khác biệt lớn nhất giữa trạm kiều công nghiệp và trạm kiều thông thường là trạm kiều công nghiệp thể đổi độ cao. Những trạm kiều nàng từng thấy đều là bằng khung thép, nhưng thời cổ thể sẵn nhiều thép như , nên chỉ thể dùng gỗ.

 

Chỉ cần áp dụng kết cấu mộng tenon để lắp ghép khung gỗ, thì việc trạm kiều với phần trụ và chân cầu thể lắp ráp linh hoạt cũng khó.

 

Tần Tranh thử giải thích với Lâm Chiêu về nguyên lý nâng hạ độ cao của trạm kiều, nhưng chỉ thôi thì thật sự khó hiểu, nàng đành hỏi:

 

“Người phụ trách xây trạm kiều bên Đông trại là ai?”

 

Kỹ thuật là do Tây trại phụ trách, nhưng việc nặng là bên Đông trại, ắt một đầu chỉ huy.

 

Lâm Chiêu đáp:

 

“Là Vương Bưu đại ca.”

 

Tần Tranh :

 

“Vậy tìm cơ hội, đem những điều thuật cho một . Nếu hiểu thì , còn thì để giải thích kỹ hơn cho , truyền đạt , nhớ là đừng là ý của .”

 

Lâm Chiêu gật đầu, ngượng ngùng :

 

“Là ngu ngốc quá.”

 

Tần Tranh xoa đầu nàng:

 

“Không ngốc, chỉ là giờ từng tiếp xúc với việc thôi. Ai cũng sở trường riêng, luyện võ như thế, cô nương nào luyện mười năm tám năm cũng bằng .”

 

Lâm Chiêu , lộ chiếc răng nanh nhỏ:

 

“A Tranh tỷ thật , ca thì chỉ mắng ngốc!”

 

Tần Tranh bật :

 

“Chỉ cần đúng là .”

 

Lâm Chiêu phấn khởi ưỡn n.g.ự.c, cảm thấy tinh thần sảng khoái:

 

“Tất nhiên! Miệng ch.ó nhà bao giờ nhả lời !”

 

Hai đúng là cùng một ruột.

 

Tần Tranh buồn bất đắc dĩ:

 

“Đào xong cỏ đuổi rắn thì về thôi, chắc cũng ăn xong .”

 

Nàng xổm lâu đến mức tê chân, dậy từ trong bụi cây, tiện thể mặt sông.

 

Chỗ địa thế cao, Tần Tranh lập tức trông thấy nơi khúc quanh sông một chiếc thuyền mui đen đang neo tại đó, mũi thuyền một lão ngư đội nón lá đang câu cá.

 

Ai cũng Lưỡng Yến Sơn là sào huyệt của sơn tặc, tới đây câu cá? Tần Tranh cảm thấy gì đó , bèn hỏi Lâm Chiêu:

 

“Dưới núi thường đến đây câu cá ?”

 

Lâm Chiêu theo hướng mắt nàng, thấy chiếc thuyền đó, sắc mặt liền đổi:

 

“Ca ca cướp hàng của thủy phỉ, tám phần là bên động tĩnh! Muội báo cho ca ngay!”

 

 

 

Loading...