Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Chiêu Tần Tranh hỏi, khỏi lộ vẻ khổ sở:

 

“Muội hiểu trình tự xây dựng trạm kiều, chỉ Vương Bưu đại ca là trạm kiều chuẩn đặt long cốt , ai ngờ đêm qua nước sông dâng, tràn cả lên bờ, mấy cái hố móng cầu đào từ đều nước tràn , còn sụt cả đất. Đốc công bên Tây trại chối đẩy trách nhiệm, ca ca sáng sớm kịp ăn miếng nào vội chạy đến trạm kiều. Nếu còn tới nhờ Tây trại nữa, chỉ sợ bọn họ chỉ mở miệng đòi điều kiện ngặt nghèo, mà còn khiến ca ca chịu ít khó xử.”

 

Kỳ thực việc xây dựng trạm kiều cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lâm Diêu nhẫn nhịn Tây trại. Lưỡng Yến Sơn bốn bề nước bao quanh, vách đá dốc , mỗi vận chuyển vật tư cướp bóc về núi đều vô cùng gian nan.

 

Nếu trạm kiều, việc vận chuyển hàng hóa sẽ dễ dàng hơn nhiều.

 

Tần Tranh Lâm Chiêu nhắc tới những vấn đề đó, thái dương khỏi giật giật—móng cầu ngập nước? Sụt lở?

 

Đã đến giai đoạn đặt long cốt mà còn xảy những vấn đề , dù xây xong e rằng cũng chỉ là công trình rút ruột, mục nát!

 

Nàng nhíu mày hỏi:

 

“Lúc đào móng độ dốc thoát nước? Cũng đào rãnh dẫn nước ?”

 

Lâm Chiêu thì mặt đầy mơ hồ:

 

“A Tranh tỷ hiểu…”

 

Nàng gãi gãi đầu:

 

“Thật cái gọi là ‘long cốt’ mà đại ca Vương Bưu , cũng chẳng rõ là gì. Hồi nhỏ trong trại tu sửa từ đường, thấy đặt mấy khúc xương thú cột nhà, là để trấn tà giữ nhà, chẳng lẽ long cốt cũng công dụng như ?”

 

Những điều đều là thuật ngữ xây dựng, Lâm Chiêu là ngoài nghề, hiểu cũng là lẽ thường.

 

Tần Tranh kiên nhẫn giải thích:

 

“Long cốt là xương cốt thật, mà là kết cấu gỗ dùng để định hình và nâng đỡ bộ kết cấu của trạm kiều.”

 

“Thì long cốt là gỗ .” Lâm Chiêu xong, vẻ mặt thích thú.

 

Tần Tranh suy nghĩ thêm:

 

“Nói cũng hẳn đúng. Chính xác thì long cốt là khung kết cấu chính của một công trình, giống như bộ xương nâng đỡ cơ thể con , liên quan đến chất liệu là gì. Nếu trạm kiều dùng gỗ thì long cốt là gỗ, nếu dùng sắt thép thì nó chính là sắt thép.”

 

Lúc Lâm Chiêu mới hiểu rõ.

 

Nàng Tần Tranh với ánh mắt vô cùng khâm phục:

 

“A Tranh tỷ nhiều như thế?”

 

Cuối cùng cũng hỏi tới vấn đề then chốt.

 

Tần Tranh phận thể để lộ, bèn bịa một lý do:

 

“Tổ tiên nhà tỷ từng việc ở ty Thị Bạc trong nhà lưu giữ ít sách vở liên quan đến thuyền bè và trạm kiều. Trước khi xuất giá, tỷ cũng từng lật xem đôi phần. Chuyện tỷ chỉ với thôi, tuyệt đối đừng kể với ai khác, kể cả với tướng công tỷ.”

 

Nếu để Thái t.ử thì hậu quả khó lường, bởi họ Tần từng việc trong ty Thị Bạc, hơn nữa những kiến thức về kỹ thuật xây dựng thế , chẳng thể chỉ xem sách mà học .

 

Nhớ năm xưa, chỉ phần lý thuyết thôi, nàng học mất mấy năm ở trường mà cũng chỉ mới chạm đến phần bề mặt. Đến khi , thứ đều bắt đầu từ con , hai năm luân chuyển ở cơ sở, từ đo đạc hiện trường, đào móng đất, đổ bê tông mô hình… những việc nặng nhọc dơ bẩn nào nàng cũng từng trải qua. Một kỹ sư thể chỉ bản thiết kế, mà còn hiểu rõ từng khâu ở cơ sở, nắm độ khó của công trình thì mới thể phân bổ hợp lý nhân lực, lên kế hoạch thi công một bước.

 

Lời dối nàng dựng lên thể qua mặt ngoài nghề như Lâm Chiêu, chứ với mưu trí như Thái t.ử thì e là dễ.

 

Lâm Chiêu xong lời nàng, nghiêm túc gật đầu:

 

“A Tranh tỷ yên tâm, tuyệt đối với ai khác, chỉ là…”

 

Nàng do dự, nhẹ giọng hỏi:

 

“Tại ngay cả phu quân tỷ cũng thể ?”

 

Tần Tranh trầm mặc chốc lát, trong lòng thầm than— câu thế : bịa một lời dối, thì bịa thêm vô lời khác để che đậy lời đầu tiên.

 

Nàng khẽ rũ mi mắt, đành nghẹn lòng dối:

 

“Tướng công nhà tỷ là xuất thư hương thế gia, nhà họ coi trọng phép tắc nữ nhi vô tài mới là đức, tỷ những sách , là hợp quy củ.”

 

Trong lòng Tần Tranh, một tiểu nhân đang nước mắt lưng tròng dập đầu xin Thái t.ử: nàng cố ý bôi , chỉ là thế thì Lâm Chiêu mới sinh nghi, càng đem chuyện nàng tinh thông kiến trúc đến tai Thái t.ử.

 

Quả nhiên, lời giải thích , mặt Lâm Chiêu liền hiện rõ vẻ phẫn uất:

 

“Cái đạo trời gì mà khắc nghiệt như , nữ nhi cứ thấp kém hơn nam t.ử chứ?”

 

Nàng Tần Tranh cảm thấy bất bình, nhưng cũng nhiều chuyện chỉ tức giận là thể đổi , liền trịnh trọng hứa:

 

“Chuyện tuyệt đối sẽ để thứ ba .”

 

Thiếu nữ tâm tư đơn thuần, chính trực căm ghét bất công, khiến Tần Tranh từ trong lòng sinh thiện cảm và gần gũi.

 

Nàng cùng Thái t.ử tá túc nơi sơn trại, Đông trại đối với họ mực hiếu khách. Đêm qua, Lâm Chiêu vì bênh vực nàng mà náo loạn Tây trại, khiến minh ước giữa hai bên đổ vỡ, việc xây dựng trạm kiều cũng vì thế đình trệ, trong lòng Tần Tranh phần áy náy. Nghe Lâm Chiêu kể về những trở ngại trong việc xây trạm kiều, nàng liền tay giúp đỡ, dẫu so với những công trình nàng từng phụ trách, việc chẳng đáng là gì.

 

Ban đầu nàng tưởng chỉ là gặp vấn đề lý thuyết, chỉ cần đưa chút hướng dẫn kỹ thuật để Lâm Chiêu truyền đạt là đủ. kỹ những vấn đề mà Lâm Chiêu kể, là thiếu kiến thức nữa, mà là nền móng đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn.

 

Suy nghĩ một hồi, Tần Tranh quyết định vẫn nên đích đến hiện trường khảo sát mới đưa chỉ dẫn phù hợp, bèn :

 

“A Chiêu, nếu tin tỷ, thể đưa tỷ đến chỗ xây trạm kiều xem thử, tỷ giúp đôi phần.”

 

Mắt Lâm Chiêu sáng rỡ:

 

“Thật ạ?”

 

Tần Tranh gật đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-16.html.]

“Chuyện đó dễ thôi, với Vương đại nương là trưa nay đưa cơm cho ca ca!” Nàng liếc khoảnh đất trơ trụi ngoài bếp, nơi cỏ dại nhổ sạch, “Vừa trong viện của A Tranh tỷ vẫn trồng mấy loại hoa cỏ đuổi rắn, tỷ cùng ngoài, là tiện thể đào cỏ trừ rắn!”

 

Tần Tranh ngẫm nghĩ một chút gật đầu:

 

“Cái cớ hợp lý.”

 

Trên bếp, nồi t.h.u.ố.c gần cạn, lửa âm ỉ tỏa mùi khét. Tần Tranh vội cầm khăn ướt nhấc nồi xuống:

 

“Xem kìa, suýt nữa quên mất còn đang sắc t.h.u.ố.c.”

 

May chỉ cháy ở đáy nồi, t.h.u.ố.c còn thể lọc ép mà lấy hơn nửa bát nước.

 

Lâm Chiêu vốn đối với Thái t.ử vài phần ái mộ theo lẽ “yêu ai yêu cả đường ”, nhưng Tần Tranh nhà chồng nàng coi trọng “nữ nhi vô tài mới là đức”, mặt nàng lập tức sa sầm:

 

“Khét thì càng ! Nếu là sắc t.h.u.ố.c, nhất định thêm hai lạng hoàng liên nữa mới hả giận! A Tranh tỷ như , gả nhà như thế, còn chịu mấy thứ quy củ nực !”

 

Tần Tranh chột thôi, chỉ mong may mắn là nhà bếp cách phòng chính khá xa, Thái t.ử chắc chắn thể thấy nàng đang bôi thế nào.

 

Nàng khẽ ho hai tiếng:

 

“Tướng công cũng đối đãi với tệ .”

 

Lâm Chiêu nàng đầy cảm thương, nghĩ đến Thái t.ử võ công cao cường, dung mạo tuấn mỹ, bề ngoài hai quả thật xứng đôi, trong cơn hoạn nạn cũng bỏ nàng mà chạy một , trong lòng mới vơi vài phần bất mãn, chỉ khẽ thở dài:

 

“Thế gian chẳng nam t.ử nào vẹn ?”

 

Nàng lắc đầu, bộ dạng già dặn đầy bất lực:

 

“A Tranh tỷ, giúp Vương đại nương một tay, đến giờ Ngọ sẽ tìm tỷ.”

 

Tần Tranh bóng lưng thiếu nữ đang rời với ánh mắt nghi hoặc nhân sinh, cảm thấy phá vỡ giấc mộng về tình yêu của một thiếu nữ đang độ thanh xuân, trong lòng âm thầm niệm mấy tiếng “tội , tội ”.

 

Lư thẩm trong trại vài mẫu ruộng, ăn xong sáng sớm đồng. Đợi Lâm Chiêu rời , trong sân chỉ còn Tần Tranh và Thái t.ử hai .

 

Nàng bưng bát t.h.u.ố.c cháy đáy bước chính thất, gọi Thái t.ử uống t.h.u.ố.c.

 

Bởi vì đêm qua đoạt chăn của , suýt nữa ép rơi xuống giường, sáng nay bịa đặt là kẻ trọng nam khinh nữ, cho dù da mặt Tần Tranh dày đến , lúc cũng dám ngẩng đầu Thái t.ử.

 

Khi Thái t.ử đang uống t.h.u.ố.c, nàng tay cầm kim chỉ, vá chiếc áo thủy phỉ c.h.é.m rách của , dịu giọng :

 

“Đợi tiết trời ấm hơn, e trong viện sẽ rắn rết bò . Trưa nay dùng cơm xong, sẽ cùng A Chiêu đào vài gốc hoa cỏ đuổi rắn đem về trồng trong viện.”

 

Thuốc miệng, Thái t.ử lờ mờ nếm chút mùi khét.

 

Hắn liếc mắt Tần Tranh, gì, chỉ cố nén mà nuốt hết ngụm t.h.u.ố.c đắng khiến cổ họng co rút, đoạn mới cất giọng:

 

“Bảo trong trại đào sẵn mang tới là .”

 

Tần Tranh lúc đang giằng co với cây kim thêu trong tay. Nàng xỏ chỉ quá dài, sơ ý một chút liền thắt nút, gỡ gỡ mấy , trong lòng phần bực bội. Lại Thái t.ử thế, nàng phân tâm, nhất thời chú ý liền đ.â.m trúng tay.

 

Nàng khẽ kêu một tiếng, giọt m.á.u đỏ rịn từ đầu ngón trỏ, ánh mắt thoáng mang vẻ khổ sở.

 

Nghĩ đến —một kỹ sư từng viện trợ châu Phi, năm xưa từng xây đường sắt đại lục đen, nay đ.á.n.h bại bởi một cây kim thêu—Tần Tranh khỏi sinh lòng nản chí, cảm thán hùng khí đoạn.

 

Nghe tiếng nàng khẽ kêu, Thái t.ử đầu sang, thấy giọt m.á.u đỏ như chu sa ngón tay trắng ngần của nàng, đôi mày tuấn tú khẽ chau :

 

“Đừng vá nữa.”

 

Tần Tranh thấy m.á.u vẫn rỉ , kịp đáp lời, vội đưa ngón tay lên miệng mút nhẹ.

 

Mười ngón nàng thon thả như ngọc, môi đỏ điểm ánh nước, mi dài rủ xuống, dáng vẻ khiến khỏi thương xót.

 

Lẽ nên dời ánh mắt, thế mà Thái t.ử cúi đầu nàng hồi lâu.

 

Một lát , Tần Tranh nhả ngón tay , thấy m.á.u ngừng chảy, liền hài lòng, đáp lời Thái t.ử lúc nãy:

 

“Chúng nương nhờ nơi trại, Trại chủ đối đãi mực khách khí, nhưng chuyện gì cũng nhờ trong trại thì . Đào vài gốc hoa cỏ cũng chẳng việc nặng nhọc gì, ngoài một chuyến, tiện thể quen thuộc thêm địa hình cũng .”

 

Tần Tranh tự cho lý do đưa chút sơ hở, nhưng xong thấy Thái t.ử đáp lời. Nàng liền ngẩng đầu :

 

“Tướng công?”

 

Tần Tranh ghế, còn Thái t.ử thì nửa đầu giường, hình vẫn cao lớn vượt hẳn nàng một đoạn. Lúc nheo mắt dài hẹp nàng, toát một cỗ áp lực từ cao xuống.

 

Hắn mặt ngoài luôn trầm mặc lạnh nhạt, nhưng Tần Tranh luôn cảm thấy lớp lạnh lùng như ẩn giấu một con hung thú phong ấn.

 

Hàng mi dài của nàng khẽ run rẩy, theo bản năng né tránh ánh mắt , nhưng Thái t.ử bỗng giơ tay, ngón cái nhẹ nhàng áp lên cánh môi đầy đặn của nàng, xoa nhẹ một cái.

 

Tim nàng chợt đập nhanh, nơi đầu ngón tay lướt qua khẽ nóng ran.

 

Tần Tranh ngẩn , sững sờ gương mặt như ngọc chạm khắc của Thái t.ử.

 

“Môi nàng dính m.á.u.” Thái t.ử đưa ngón tay vệt m.á.u nhạt lên cho nàng xem, giọng nhẹ.

 

Rõ ràng giống như giúp nàng lau vết than mặt, nhưng gì đó giống.

 

Tần Tranh bưng bát t.h.u.ố.c rời khỏi phòng chính, cả vẫn còn như đang mơ màng.

 

Trở nhà bếp, nàng khẽ sờ lên môi , lúc mới ngộ —nàng trêu chọc ư?

 

Thái t.ử thêm gì nữa, buổi trưa nàng vẫn thể cùng Lâm Chiêu tới hiện trường xây dựng trạm kiều như dự định.

 

 

 

Loading...