Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm , khắp nơi trong trại đều chìm tĩnh lặng, duy chỉ từ đường là đèn đuốc sáng trưng.
Giữa sân, một chiếc ghế giao ỷ bằng gỗ lim đỏ đặt ngay ngắn, Nhị đương gia vắt chân đó, dáng vẻ ung dung tự tại. Hai mươi mấy hán t.ử đến từ Tây trại theo ông , chia thành hình chữ bát dàn hai bên, khí thế bức .
Ông tuổi ngoài bốn mươi, râu ngắn, vóc gầy gò, gò má nhô cao khiến đôi má hóp , ánh mắt sắc như ưng cáp.
Kẻ mặt Nhị đương gia là một hán t.ử cao chín thước, chính là nghĩa t.ử mà ông thu nhận giữa đường – Ngô Tiếu. Gương mặt vuông vức, vai rộng cổ dày, cơ bắp rắn chắc, lộ rõ từng đường nét, song lúc một tay ôm n.g.ự.c, áo roi quất rách, vết roi bê bết m.á.u, khóe miệng cũng còn dấu m.á.u khô.
Lâm Chiêu cùng Vương Bưu và vài hán t.ử Đông trại đối diện bọn họ, Lâm Chiêu khoanh tay n.g.ự.c, sắc mặt bất phục.
Lâm Diêu bước từ đường bắt gặp cảnh tượng .
Đám hán t.ử Đông trại theo lập tức khiêng một chiếc ghế thái sư bọc da hổ, đặt giữa sân. Lâm Diêu khẽ vén vạt áo an tọa, lập tức dâng nóng tới.
Lâm Chiêu thấy thế, lưng khỏi dựng thẳng thêm vài phần.
Lâm Diêu mang theo hơn hai mươi hán t.ử, cộng với bảy tám Tây trại gây sự lúc chiều trở về, bên gần ba mươi , khí thế thua kém gì Nhị đương gia.
Phía Nhị đương gia cũng một hán t.ử Đông trại tiến lên dâng , nhưng ông phất tay hiệu lui xuống, ánh mắt sắc bén Lâm Diêu, mà thấy ý : “Trại chủ thật là uy phong.”
Lâm Diêu chỉ nhạt đáp lễ: “So với nhị thúc, vẫn còn kém xa. Nhị thúc nửa đêm ghé thăm, là đến để đòi công đạo chuyện gì?”
Nhị đương gia liếc Ngô Tiếu một cái: “Tiếu nhi.”
Ngô Tiếu lập tức cởi bỏ chiếc áo khoác Lâm Chiêu quất rách như giẻ rách, để lộ thể rắn rỏi, eo thon vai rộng. Không áo che, những vết roi rách da rách thịt ánh lửa càng thêm ch.ói mắt.
Hắn cất tiếng khàn khàn: “Tối nay tại công yến, trại chủ còn cùng nâng chén cạn rượu. Ta uống nhiều, về đến Tây trại đang ngủ say thì đại tiểu thư đạp cửa mà quất roi thương tiếc. Ta – Ngô Tiếu, nhập Kỳ Vân Trại năm năm, công thì cũng khổ, đại tiểu thư chỉ một lời vu vạ rằng hại ân nhân của nàng, thật là oan uổng!”
Lâm Diêu nhếch môi lạnh: “Vừa , cũng mấy chứng nhân cần nhị thúc và Ngô đây cho một lời giải thích.”
Hắn liếc mắt hiệu, hán t.ử phía gật đầu, lập tức mấy khiêng ba t.h.i t.h.ể hán t.ử Tây trại bước . Đám Tây trại nhận gương mặt quen thuộc, ai nấy đều hoảng hốt. Một trong đó đầu lìa khỏi cổ, chỉ còn dính chút da, dù là những kẻ quen đ.â.m c.h.é.m như bọn họ, thấy cũng bất giác rợn tóc gáy — tay , thực quá độc ác.
Lâm Diêu tựa hẳn về một bên, khuỷu tay gác lên tay vịn ghế thái sư, đầy vẻ lười nhác song toát khí chất thảo khấu lão luyện, ngụ ý sâu xa : “Giữa đêm hôm khuya khoắt, trướng Ngô về Tây trại nghỉ ngơi, cầm đao đến phòng quý khách Đông trại mưu tài hại mạng, Ngô còn cảm thấy oan nữa chăng?”
Sắc mặt Ngô Tiếu thoáng biến, vội vàng về phía Nhị đương gia: “Việc tiểu nhân ! Tại công yến, tiểu nhân uống nhiều, là do Lão Lục và mấy khác đưa về phòng, nếu nghĩa phụ và đại trại chủ tin, thể gọi Lão Lục đến đối chứng!”
Lạ là, nhắc tới Nhị đương gia , mới đến Lâm Diêu.
Lâm Chiêu hừ lạnh, bực dọc đầu sang chỗ khác.
Nhị đương gia nãy giờ mặt mày u ám, đến lúc mới giơ tay tát mạnh một cái lên mặt Ngô Tiếu, giận dữ quát: “Ngươi quản lý thuộc hạ như ?”
Ngô Tiếu đ.á.n.h lệch cả đầu, m.á.u nơi khóe môi rỉ , nhưng dám hé môi oán trách, chỉ cúi đầu bên cạnh.
Nhị đương gia lúc mới sang Lâm Diêu: “Khuyển t.ử quản nghiêm, đích thực đáng phạt. trại chủ thể nể tình lão phu già yếu, tha cho một mạng chăng? Dưới gối con, mai còn trông cậy nó dưỡng lão đưa tang.”
Lâm Diêu đáp: “Nhị thúc nặng . Nhị thúc nửa đêm tới hỏi tội, chỉ là đưa lời giải thích mà thôi.”
Nhị đương gia , ánh mắt thoáng xẹt qua một tia âm u, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Ông giơ chân đạp thẳng đầu gối Ngô Tiếu, một hán t.ử cao lớn như mà cũng đá quỳ rạp xuống.
Ông giận dữ quát: “Thứ hỗn đản, lão phu mất hết mặt mũi vì ngươi ! Còn mau dập đầu nhận với trại chủ và đại tiểu thư?!”
Ngô Tiếu quỳ gối, đầu cúi thấp, che khuất bộ sát khí mặt, hướng về Lâm Diêu và Lâm Chiêu : “Ngô Tiếu xin nhận với đại trại chủ và đại tiểu thư, xin hai vị trách phạt.”
Lâm Diêu kịp lên tiếng, Lâm Chiêu chịu nổi màn diễn , nàng hừ lạnh, rút trường tiên bên hông , khẩy: “Tốt lắm!”
Nàng toan tay, nhưng Lâm Diêu ngăn : “A Chiêu, chớ hồ đồ.”
Lâm Chiêu khịt mũi một tiếng, cuối cùng cũng nhẫn nại thu tay.
Nhị đương gia quát lớn: “Mang roi đến đây!”
Người Tây trại lập tức dâng lên một ngọn roi ngựa.
Nhị đương gia hất tấm áo lông cừu khoác vai, dậy, vung tay quất mạnh lên lưng trần của Ngô Tiếu. Roi vụt xuống mang theo m.á.u tươi văng tung tóe phiến đá xanh, Ngô Tiếu run rẩy nhưng vẫn nghiến răng hé răng kêu lấy một tiếng.
“Con dạy là của cha, hôm nay cha mặt trại chủ và đại tiểu thư dạy dỗ ngươi cho thật !”
Hắn cứ thế vung tay đ.á.n.h hơn mười roi, đến khi lưng Ngô Tiếu da tróc thịt bung, m.á.u thịt be bét, Lâm Diêu mới thong thả cất lời: “Đủ , nhị thúc, chuyện gì to tát .”
Hắn rõ ràng là cố ý.
Nhị đương gia tức đến nghiến răng ken két, nhưng vẫn : “Lão phu về sẽ tiếp tục nghiêm trị đứa con bất hiếu , sẽ để nó mang roi đến quý khách xin tội.”
Lâm Diêu giọng điệu nhàn nhạt, chẳng khác nào qua loa lấy lệ: “Trừng phạt thì thôi , mang roi đến xin … đợi vết thương lưng Ngô lành hẵng .”
Ngô Tiếu vẫn quỳ đất, sắc mặt xám xịt, khóe miệng tràn vị tanh của m.á.u. Ba xương sườn Lâm Chiêu đ.á.n.h gãy, giờ roi của Nhị đương gia tàn nhẫn quật thêm, đến dậy cũng nổi, cuối cùng để hai hán t.ử Tây trại dìu ngoài.
Đoàn Nhị đương gia khi đến thì khí thế hùng hổ, lúc rời mang theo vài cỗ t.h.i t.h.ể, t.h.ả.m bại rút lui.
Chờ Tây trại hết, nét mặt căng cứng của Lâm Chiêu mới dãn , khóe môi cong lên đầy hả hê: “Ca, thật lợi hại! Nhìn Ngô Tiếu lão già họ Hà quất cho một trận, nó thật là sảng khoái!”
Lâm Diêu trừng nàng một cái: “Ta dạy bao nhiêu ? Con gái mà ăn thô tục như thế là thế nào hả?”
Lâm Chiêu hề hề: “Muội vui quá đó mà!”
Như nhớ điều gì, nàng hỏi: “Muội nhớ A Tranh tỷ tỷ từng còn một sống sót, giờ đều c.h.ế.t hết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-15.html.]
Nghe , trong lòng Lâm Chiêu nguôi giận. Trận roi tối nay, với tính nết tiểu nhân của Ngô Tiếu, tất sẽ ghi hận cả với Nhị đương gia. Chúng càng c.ắ.n xé , nàng càng khoái chí.
Nàng thu roi, đầu ngoài: “Muội báo tin mừng cho A Tranh tỷ tỷ mới !”
Lâm Diêu bất đắc dĩ gọi nàng : “Giờ canh ba canh tư , về phòng ngủ , chuyện gì để sáng mai .”
Dừng một chút, dặn thêm: “Trước mặt Trình phu nhân, chớ vô lễ.”
Lâm Chiêu bực dọc trừng mắt: “Cái gì mà vô lễ, với A Tranh tỷ tỷ thế cơ mà!”
Đợi Lâm Chiêu xa, Lâm Diêu mới sang với Vương Bưu: “Về trong trại cần đề phòng phu thê Trình phu nhân nữa.”
Mắt Vương Bưu sáng rỡ: “Đại ca lôi cái mặt trắng phe ?”
Lâm Diêu mí mắt khẽ giật: “Họ là quý nhân, về vô lễ.”
Vương Bưu gãi đầu, mặt đầy nghi hoặc. Hắn thấy tên mặt trắng tay c.h.é.m cổ khác, vốn còn định chờ khỏi hẳn thì so tài một phen, nhưng giờ đại ca , còn cơ hội tỷ võ nữa ?
…
Trại núi, nhà nào cũng nuôi gà gáy sáng, trời hửng, tiếng gà vang rền khắp núi.
Tần Tranh lơ mơ mở mắt, trong phòng chỉ ánh sáng mờ nhạt lọt qua cửa sổ và khe cửa.
Trời hãy còn sớm, nàng trở định ngủ tiếp, nhưng phát hiện đầu đang tựa thứ gì đó – cứng thì hẳn, chút mềm mại, giống như bức tường ấm áp.
Tần Tranh nhắm mắt, giơ tay sờ thử, qua lớp y phục, chạm một vòng eo rắn rỏi, nàng lập tức giật bừng tỉnh.
Tần Tranh lồm cồm bò dậy, lúc mới phát hiện gần như đang ngang , đầu dựa lưng Thái t.ử, cả chiếc chăn nàng cuốn lấy như tằm cuốn kén, còn Thái t.ử… thì gần như nàng đẩy đến mép giường.
Hắn nghiêng mặt ngoài, chỉ khoác hờ một chiếc áo khoác, bóng lưng trong ánh sáng sớm mai mờ lạnh thêm phần đơn bạc.
Tần Tranh khỏi chột , trong lòng dâng lên nỗi áy náy sâu sắc.
Nàng khi ngủ yên , giường hai thước một nàng cũng từng lăn xuống đất, huống hồ giờ là Thái t.ử đang thương. Bị nàng cướp mất chăn đành, suýt nữa còn đẩy rơi khỏi giường.
Không đụng vết thương , cả đêm đắp chăn, nếu nhiễm lạnh thì nàng càng thấy tội hơn.
Tần Tranh nhẹ tay nhẹ chân bò dậy, cẩn thận đỡ Thái t.ử ngay ngắn cho thoải mái, chỉ sợ tỉnh dậy, vì nàng với tư thế ngủ đêm qua, e là hận thể bóp c.h.ế.t nàng.
May , hô hấp của Thái t.ử đều đặn, chắc do quá mệt nên đ.á.n.h thức bởi mấy động tĩnh nhỏ.
Tần Tranh đắp chăn cho , còn khẽ chỉnh góc chăn, mới rón rén như kẻ trộm bước khỏi phòng.
Cửa phòng khép , Thái t.ử liền mở mắt.
Hắn vốn dễ tỉnh, lúc Tần Tranh bất ngờ sờ lên eo , thức.
Từ thắt lưng lên tới lưng giờ vẫn còn tê tê, sắc mặt Thái t.ử vô cùng khó tả.
Tối qua hiểu thế nào, Tần Tranh ngủ lăn ngang , lúc đầu đầu nàng còn tựa cổ , chỉnh nàng , nhưng chỉ một lúc, nàng ngang. Sau vài như thế, Thái t.ử dứt khoát mặc kệ.
Cả đêm Tần Tranh cứ thế gối đầu lên lưng mà ngủ, vì ngang nên duỗi chân, thi thoảng dùng đầu húc lưng , như thể đẩy rơi khỏi giường.
Nàng ngủ chẳng yên chút nào, mà vẫn ngủ , chính Thái t.ử cũng thấy khó tin.
…
Tần Tranh bước khỏi phòng thấy hổ đến mức xoa mặt tự trấn an, trong lòng thầm nghĩ tối nay chi bằng trải đệm xuống đất ngủ luôn cho .
Phòng bên cạnh, Lư thẩm lẽ tiếng mở cửa nên cũng dậy dọn dẹp.
Tần Tranh đang tìm vài lá rau trong bếp để cho mấy con gà buộc ở góc sân ăn, Lư thẩm trông thấy thì bảo: “Vài con gà nếu g.i.ế.c, cứ cái l.ồ.ng nhốt là , lát nữa đem ít kiều mạch với ngô tới cho ăn.”
Tần Tranh đỏ mặt : “Đa tạ thẩm.”
Lư thẩm sống từng tuổi, từng thấy ai xinh như , mà còn ôn hòa dễ gần, trong lòng hết mực quý mến, thế liền : “Tạ ơn gì chứ, phu nhân cứ xem đây như nhà .”
Lư thẩm xắn tay áo nhóm bếp nấu cơm, Tần Tranh rảnh rỗi cũng theo giúp. Bữa sáng vẫn là cháo thịt băm rau xanh, còn thêm vài quả trứng luộc.
Khi Tần Tranh xách nước đến mời Thái t.ử rửa mặt dùng bữa, cả quá trình nàng đều chột dám thẳng , may là Thái t.ử cũng chẳng nhắc gì chuyện đêm qua.
Cơm nước xong lâu, Lâm Chiêu hớthi chạy tới, miệng kể rành rọt chuyện tối qua Ngô Tiếu Nhị đương gia đ.á.n.h roi, vẻ mặt mừng rỡ tả xiết.
Chỉ là kể đến đoạn , vẻ hào hứng cũng giảm sút: “Tuy bên Đông trại chính thức xé mặt với Tây trại, nhưng chuyện đêm qua, cũng chẳng khác gì .”
Tần Tranh cảm thấy chút áy náy: “Làm và trại chủ khó xử .”
Lâm Chiêu vội lắc đầu: “Có gì mà khó xử . Chỉ là ca đang sửa đoạn trạm kiều (xây cầu), trong trại chỉ Tây trại sửa mấy thứ . Ban đầu thỏa thuận để họ giúp sửa, ca chia cho họ ba phần vải lụa cướp , giờ bọn nhãi Tây trại lật lọng.”
Lâm Chiêu thoáng uất ức, nhưng nhanh hừng hực khí thế: “Muội xuống núi bắt một tên công đầu sửa trạm kiều là xong, tin đám Tây trại mà Đông trại nổi một cái trạm kiều!”
Dưới núi loạn binh hoành hành, tìm một thạo nghề quả thực dễ.
Tần Tranh suy nghĩ giây lát, hỏi: “Trạm kiều sửa đến bước nào ?”