Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi khỏi phòng, Tần Tranh suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn quyết định mời đại phu trong trại đến xem bệnh cho Thái t.ử.

 

Lão đại phu buổi sáng mới bắt mạch cho Thái t.ử, lúc tỉnh , lập tức lộ vẻ khó tin: “Tiểu cô nương giỡn lão phu đó ? Tướng công của cô thương nặng như , giữ một mạng là may, thể tỉnh nhanh thế?”

 

Tần Tranh hổ đáp: “Tướng công thực sự tỉnh.”

 

Lão đại phu lập tức bỏ cả việc sắc t.h.u.ố.c, xách hòm t.h.u.ố.c theo nàng đến viện nơi họ đang ở.

 

Sau khi bắt mạch xong, lão liên tục cảm thán: “Thể chất như , lão phu hành y nhiều năm, từng gặp qua!”

 

Ánh mắt lão Thái t.ử lúc cũng thêm vài phần dò xét: “Công t.ử từ nhỏ học võ ư?”

 

Toàn Thái t.ử khí tức lạnh nhạt, nội liễm, dường như nhiều, chỉ nhàn nhạt đáp: “Học qua chút ít, chỉ để rèn luyện thể.”

 

Tần Tranh thầm nghĩ tay tàn nhẫn, nội công cường mãnh như , thể chỉ là ‘chút ít’?

 

Lão đại phu tự nhiên cũng hiểu đang khiêm tốn, hỏi thêm nữa, chỉ điều chỉnh vài vị t.h.u.ố.c trong toa kê, dặn Tần Tranh mỗi ngày sắc cho Thái t.ử uống.

 

Khi Tần Tranh tiễn lão đại phu về, phòng thì thấy Thái t.ử đang cầm toa t.h.u.ố.c xem qua. Năm ngón tay thon dài trắng trẻo kẹp lấy tờ giấy vàng nhạt, khớp xương rõ ràng, một đôi tay như , dường như sinh để cầm b.út lật sách.

 

Có lẽ vì thấy tiếng bước chân nàng, Thái t.ử vẫn ngẩng đầu khi nàng bước , mày mắt khẽ cụp, vài sợi tóc rũ xuống nơi thái dương, càng tôn lên nét góc cạnh lạnh lùng nơi gương mặt nghiêng.

 

“Lúc bốc t.h.u.ố.c, giảm một tiền bạch cập, tăng ba tiền tiên hạc thảo.” Thái t.ử nhàn nhạt .

 

Tần Tranh do dự: “Chuyện theo đơn của đại phu, liệu ảnh hưởng gì đến vết thương của ?”

 

Thái t.ử đưa toa t.h.u.ố.c cho nàng: “Ta xem kỹ , cứ theo lời mà bốc. Đơn t.h.u.ố.c kê quá mức thận trọng.”

 

Tần Tranh nghi hoặc: “Tướng công hiểu y lý ?”

 

Tay Thái t.ử đưa toa t.h.u.ố.c khựng một chút, nhưng giọng vẫn bình tĩnh: “Trước từng thấy đại phu khác kê đơn tương tự.”

 

Đại phu trong miệng , Tần Tranh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thể là ngự y trong cung.

 

Nếu ngự y kê t.h.u.ố.c cũng dựa theo lời , thì nàng còn gì lo lắng?

 

Nàng cẩn thận thu toa t.h.u.ố.c: “Thuốc mà đại phu mang tới vẫn còn đủ sắc hai nữa, nhân lúc trời còn sáng sẽ dọn dẹp xong trù phòng nhỏ, ngày mai bốc t.h.u.ố.c mới.”

 

Ánh mắt Thái t.ử nàng, sâu thẳm hiện lên thứ cảm xúc Tần Tranh thể lý giải: “Những ngày qua, vất vả cho nàng .”

 

Hắn đột nhiên nghiêm túc những lời , khiến Tần Tranh phần lúng túng: “Cũng gì vất vả cả, lúc nguy hiểm nhất, chẳng tướng công vẫn luôn che chở cho ?”

 

Tuy lời nàng là sự thật, nhưng lúc , mang theo đôi chút mờ ám khó rõ.

 

Tần Tranh dám nán trong phòng, viện cớ dọn bếp vội vàng rời , thầm mắng bản buột miệng mấy câu .

 

Sau khi nàng , Thái t.ử tựa đầu giường trầm mặc một lúc, ánh mắt cụp xuống, đang nghĩ gì. Một lúc lâu mới bắt đầu xếp bằng vận công điều tức.

 

Thương thế của phần lớn là nội thương, dùng nội lực điều tức sẽ hồi phục nhanh hơn.

 

 

Tần Tranh đang dọn dẹp trù phòng một nửa, thì chủ tớ Lâm Chiêu tìm tới. Sau lưng họ còn theo hai đại hán, trong tay mỗi đều bưng một chậu gỗ lớn, một chậu đựng đủ loại bát đũa, thìa đĩa, chậu còn đầy rau củ, thịt cá.

 

Lâm Chiêu hai tay xách hai bao tải to, từ ngoài viện cất tiếng gọi: “A Tranh tỷ tỷ, đến thăm tỷ đây!”

 

Tần Tranh từ trong bếp bước , thấy cảnh tượng thì giật nảy : “Đây là… gì thế?”

 

Hỷ Tước đặt bốn con gà đang xách trong tay ở góc sân, lau mồ hôi trán, : “Đại tiểu thư phu nhân dùng tiểu trù phòng, khi gặp Trại chủ xong liền cho chuẩn hết thảy đem tới đây.”

 

Tần Tranh cảm thấy áy náy, Lâm Chiêu : “Đã đến trại dưỡng thương là phiền các , còn khiến các tốn kém thế …”

 

“Câu A Tranh tỷ tỷ khách sáo quá , nếu nhờ tỷ, giờ còn đang con tin trong tay bọn thủy tặc chứ! Sân cũng bỏ , chuẩn đầy đủ một chút thì tỷ tỷ nấu ăn cũng tiện hơn. Những thứ đều là lương thực chúng tự trồng, gà vịt tự nuôi, coi là tốn kém gì!”

 

Lâm Chiêu xách hai bao tải lớn, mỗi bao chừng bốn, năm chục cân, mà chẳng hề vẻ gì là khó nhọc: “Muội mang một bao gạo, một bao bột mì tới đây, A Tranh tỷ tỷ xem để thì tiện?”

 

Tần Tranh suy nghĩ một chút, : “Hũ gạo trong bếp mới rửa, chắc để đến mai mới khô , tạm để trong tủ bếp .”

 

Nàng đưa tay định giúp Lâm Chiêu xách một bao, nhưng Lâm Chiêu tránh : “Để . Muội luyện võ từ nhỏ, xách mấy bao đáng gì, A Tranh tỷ tỷ mà xách thì sẽ tốn sức đấy!”

 

Lâm Chiêu đặt bao gạo và bao bột mì trong tủ bếp mà Tần Tranh dọn dẹp xong, trông thấy bếp còn tất, bèn gọi hai đại hán theo mấy việc nặng: “A Tam, ngươi sân bổ củi. A Tứ, ngươi gánh đầy nước lu.”

 

giúp đỡ, Tần Tranh nhẹ nhõm ít, nhưng nàng cũng rảnh rỗi, bên trong bên ngoài đều dùng khăn sạch lau dọn, góc khuất đều quét dọn sạch sẽ.

 

Sau khi tổng vệ sinh xong, Tần Tranh định pha mời Lâm Chiêu và mấy , nhưng chẳng nào. Suy nghĩ một lúc, nàng liền hâm nóng nồi canh gà còn , dùng mấy chiếc bát đất nung rửa sạch, mỗi một bát canh.

 

Lâm Chiêu ban đầu còn định từ chối: “Đây là canh A Tranh tỷ tỷ nấu cho tướng công uống mà, bọn đói , hơn nữa tối nay còn tiệc đón gió, để bụng mà ăn chứ!”

 

Tần Tranh : “Một bát canh chẳng chiếm bao nhiêu bụng , tướng công thương thế nặng, cũng ăn nhiều, để uổng phí canh thì tiếc lắm.”

 

Nàng , Lâm Chiêu cũng tiện từ chối nữa.

 

Thấy Lâm Chiêu nhận bát, Hỷ Tước cùng hai đại hán cũng chẳng chờ Tần Tranh mang tới, tự bước tới bàn, bưng bát lên uống ừng ực như gió cuốn.

 

Chỉ ngửi mùi thôi thấy thơm nức, đưa miệng thì càng cảm thấy tươi ngon.

 

Lâm Chiêu nhấp một ngụm, mắt sáng rực: “Ngon quá! Còn ngon hơn cả canh gà của đầu bếp ở Túy Tiên Lâu chân núi!”

 

Hai đại hán thì ba, bốn ngụm là sạch bát, còn gặm hết cả thịt gà trong bát như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả, lúc vẫn còn đang tấm tắc nhớ hương vị.

 

Hỷ Tước cũng gật đầu như gà mổ thóc: “Ngon thật!”

 

Tần Tranh tuy nấu nướng, nhưng đây nấu cho bản ăn. Vừa mang canh cho Thái t.ử, cũng chẳng biểu hiện gì. Nay khen như , lòng nàng cũng vui ít: “Thật sự ngon thế ?”

 

Lâm Chiêu gật đầu chắc nịch: “Muội lừa tỷ bao giờ !”

 

Nói ngửa đầu uống hết canh, gắp một miếng thịt gà ăn tiếp, vẫn ngớt lời khen: “A Tranh tỷ tỷ, tỷ nấu kiểu gì ? Thịt gà mềm, hề khô chút nào.”

 

Tần Tranh đáp: “Dùng lửa nhỏ hầm lâu thôi, nhưng thế thì tốn củi.”

 

Thấy ăn xong, nàng : “Trong nồi còn, để múc thêm cho các nhé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-12.html.]

Lâm Chiêu vội xua tay: “Không cần , chắc tỷ và tướng công cũng còn đủ ăn nữa ?”

 

Thân thể bụng nhỏ xíu, nàng rõ hơn ai hết. Còn Thái t.ử, trông bộ dạng chẳng thiết tha gì món canh gà, chắc vì vết thương nặng nên chẳng thèm động đến món nào dầu mỡ. Tần Tranh nghĩ, tối nay sẽ nấu cháo cho , nên dứt khoát chia phần canh còn cho nhóm Lâm Chiêu.

 

Trời dần về chiều, ánh hoàng hôn phủ khắp Tây Sơn.

 

Lâm Chiêu uống hai bát canh gà, thoả mãn tựa bậu cửa, Tần Tranh ở phía xa đang chăm chú nhặt sạn và lúa lẫn trong gạo, chợt lên tiếng: “A Tranh tỷ tỷ khác với những gì tưởng tượng.”

 

Tần Tranh bốc những hạt thóc nhặt cho mấy con gà trói , hỏi: “Ồ? Khác thế nào?”

 

Lâm Chiêu gãi đầu: “Tỷ tỷ nhất định là tiểu thư nhà quyền quý, vẫn tưởng tỷ sống cuộc đời dính khói lửa nhân gian, ngờ tỷ nhiều việc thế.”

 

Hơn nữa, Tần Tranh chẳng hề vẻ xem thường phận thảo khấu của họ.

 

Những lời khách sáo sáo rỗng và sự chân thành thật sự, Lâm Chiêu vẫn thể phân biệt — hiển nhiên Tần Tranh thuộc về vế .

 

Tần Tranh khẽ cong khóe môi, đôi mắt trong trẻo sáng ngời ánh lên đầy sức sống: “Người sống là hướng về phía , thể cứ mãi bám víu quá khứ.”

 

Một câu nhưng thể suy nhiều điều. Lâm Chiêu hỏi thêm gì nữa, nhưng rõ ràng là càng thêm thiết với Tần Tranh hơn .

 

Sau khi nhóm Lâm Chiêu rời , Tần Tranh đem gạo nhặt sạch sạn và thóc rửa qua nước lạnh, cho nồi nước sôi để nấu cháo.

 

Khi dọn đống rau củ hai đại hán mang tới, nàng còn phát hiện trong đó một miếng thịt heo và một chiếc giò lợn. Nàng đoán là trại g.i.ế.c heo để tiệc đón gió tối nay, Lâm Chiêu thật lòng khi chia phần thịt cho nàng.

 

Tần Tranh cắt lấy một miếng thịt nạc, phần thịt còn cùng chiếc giò thì treo lên bếp lò, để khói khi đun bếp xông lên khô thịt.

 

Chiếc vò sành khi rửa sạch thể dùng để sắc t.h.u.ố.c cho Thái t.ử. Trên bếp thiết kế lỗ nhỏ đặt vò t.h.u.ố.c giữa hai nồi, khi đốt củi sẽ lan lửa sang phần đó, tiết kiệm nhiên liệu.

 

Tần Tranh đặt vò sành lỗ nhỏ, cho nước sắc t.h.u.ố.c.

 

Toa t.h.u.ố.c ban đầu đại phu kê năm gói, gồm ba tiền bạch cập và hai tiền tiên hạc thảo mỗi gói, Thái t.ử đổi thành hai tiền bạch cập và năm tiền tiên hạc thảo, dẫn đến việc tiên hạc thảo chỉ đủ sắc hai .

 

Tần Tranh cẩn thận bớt một phần ba lượng bạch cập trong gói t.h.u.ố.c, lấy tiên hạc thảo từ gói khác thêm vò sắc t.h.u.ố.c.

 

Thấy cháo trắng gần chín, nàng băm nhỏ thịt nạc, gừng thái sợi, bỏ chén, thêm chút muối trộn đều. Trước khi cho cháo, nàng thêm chút nước và dùng đũa khuấy tan thịt.

 

Gừng giúp khử mùi tanh, nước giúp thịt vón cục khi thả nồi.

 

Khi cháo bắt đầu sánh , nàng cắt nhỏ cải xanh rửa sạch rắc lên mặt, tiếp tục đun lửa nhỏ cho đến khi sôi thì bắc .

 

Nồi cháo nấu xong dẻo mịn, tỏa hương thơm ngào ngạt, xen lẫn với sắc xanh biếc của rau cải, thôi cũng khiến thèm thuồng.

 

Tần Tranh nghĩ Thái t.ử đang dưỡng thương, cần bổ sung dinh dưỡng, chỉ ăn cháo trắng thì quá đạm bạc, nên nấu cháo thịt rau xanh. Nhìn thì vẫn nhạt, nhưng dẫu vẫn bổ dưỡng hơn.

 

Nàng bưng bát cháo phòng thì của Lâm Chiêu đưa thêm món đến — là nàng và Thái t.ử bất tiện ngoài ăn, nên sai mang đồ ăn sang.

 

Tần Tranh thấy món sườn muối hun khói liền cảm thấy đau răng, nhưng canh củ cải ninh xương thì thơm thật.

 

Nàng kéo bàn đến sát giường, bày cháo và các món Lâm Chiêu đưa lên, mới gọi: “Tướng công, ăn cơm thôi.”

 

Không ảo giác , chỉ một buổi chiều mà sắc mặt Thái t.ử dường như khá hơn nhiều.

 

Thái t.ử điện hạ đang thèm thịt chằm chằm bát cháo rau thịt nhạt nhẽo mặt mà trầm mặc. Hắn uống canh gà, c.ắ.n miếng thịt cho thỏa.

 

Tần Tranh thấy vẫn động đũa, liền hỏi: “Tướng công, ăn?”

 

Thái t.ử đáp, ánh mắt âm u rơi lên bát canh củ cải hầm xương đặt mặt nàng. Xương lớn bám đầy thịt, đặc biệt là phần sát xương mềm ngọt, thật quá cám dỗ.

 

Tần Tranh như hiểu ánh , liền dời bát canh về phía : “Củ cải giảm d.ư.ợ.c tính, ăn.”

 

Thái t.ử: “…”

 

Hắn uống một hớp cháo rau thịt, tuy nhạt nhưng mùi vị tệ.

 

Thấy nàng dẹp đĩa sườn muối , Thái t.ử lặng lẽ gắp một miếng.

 

Tần Tranh định nhắc món dễ sứt răng, nhưng muộn .

 

Thái t.ử c.ắ.n một miếng sườn, liền đưa tay ôm lấy cằm, thần sắc thoáng phần vi diệu.

 

Tần Tranh cố nén đến khổ sở: “Tướng công, chứ?”

 

Thái t.ử liếc nàng một cái, nhàn nhạt đáp: “Không .”

 

Hắn uống nốt nửa bát cháo còn đặt bát xuống, tựa đầu giường như đang nhắm mắt dưỡng thần.

 

Tần Tranh gặm hai miếng xương lớn, trong lòng bỗng dâng lên chút cảm giác tội rõ ràng.

 

Nàng dọn dẹp bát đũa xong, khi phòng thì tay bưng một bát t.h.u.ố.c sắc xong: “Tướng công, đây là t.h.u.ố.c sắc theo toa điều chỉnh.”

 

Thái t.ử đón lấy, một hồi uống cạn, khi đưa bát cho nàng thì ánh mắt chợt thu hẹp, thấy mặt nàng lấm một vệt đen vì khói, bèn khẽ : “Lại đây.”

 

Tần Tranh chẳng hiểu nhưng vẫn bước tới gần một bước.

 

Thái t.ử : “Cúi xuống.”

 

Cúi xuống? Cúi để gì?

 

Tần Tranh đầy nghi hoặc, nhưng vẫn theo, cúi để ngang tầm mắt với .

 

Thái t.ử đưa tay khẽ chạm lên mặt nàng hai cái.

 

Đầu ngón tay mát lạnh, bởi lâu năm cầm b.út nên một lớp chai mỏng, khi lướt qua da mặt nàng, cảm giác rõ ràng đặc biệt.

 

Tần Tranh chỉ thấy “ầm” một tiếng, m.á.u như dồn cả lên đầu, gương mặt cách nào kiềm chế mà đỏ bừng lên.

 

Thế nhưng giây tiếp theo, Thái t.ử đưa bàn tay lấm khói mặt nàng, thản nhiên : “Trên mặt nàng dính khói than.”

 

Tần Tranh: “…”

 

Tiêu diệt còn hơn!

 

 

 

Loading...