Xuyên Thành Vong Quốc Thái Tử Phi - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-26 19:00:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Tranh nàng đến khó hiểu, chẳng rõ vị cô nương đối với rốt cuộc oán hận từ mà đến.

 

Ngờ , cô nương như mới phát hiện nàng, ngẩng cằm cất giọng mỉa mai: “Ồ, từ khi nào trong sơn trại chúng thêm một tiểu nương t.ử xinh đến ? Không nhà vị nào, thật đúng là phúc lớn mạng lớn đấy!”

 

Vài nha theo nàng từ Tây trại cũng khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt Tần Tranh tràn đầy khinh miệt.

 

Tần Tranh coi như , mấy chẳng đến để giúp bếp núc, mà rõ ràng là tới để thị uy với nàng.

 

Chỉ là nàng hiểu, và Thái t.ử chẳng qua chỉ mượn chỗ trong sơn trại để tĩnh dưỡng, vị cô nương tới đây cái gọi là “hạ mã uy” là vì lẽ gì?

 

Tần Tranh điềm đạm đáp: “Vị cô nương hẳn là hiểu lầm. Ta trong sơn trại, chỉ vì tướng công trọng thương, may mắn đó từng duyên gặp Lâm Chiêu cô nương, đại đương gia thương tình, mới cho chúng sơn trại dưỡng thương.”

 

Nàng bên bếp, chỉ mặc áo vải thô mộc, nhưng hề vẻ bần hàn, ngược dung mạo thanh nhã, khí chất điềm nhiên, mang theo vẻ thanh thoát như rũ bỏ bụi trần.

 

Áo rộng thắt gọn bằng dây lưng, càng tôn lên vòng eo nhỏ nhắn. Vì nấu canh nên tay áo xắn lên đến cẳng tay, làn da trắng như tuyết ánh lửa lộ khiến khó lòng rời mắt.

 

Khi bọn hạ nhân Tây trại bẩm báo rằng Lâm Diêu mang về một phụ nhân xinh gần như góa phụ, lửa giận trong lòng Hà Vân Khuynh bùng lên nguôi. Giờ tận mắt thấy dung nhan, vóc dáng của Tần Tranh, cơn giận càng thêm ngút trời.

 

Nàng mà như , cất giọng mỉa mai: “Nếu là thì phu nhân là khách quý của Kỳ Vân Trại chúng . Để khách quý tự xuống bếp quả thực là chúng thất lễ. Trại bận trăm việc, nếu Lâm đại ca điều sơ sót, tạ với phu nhân. Khách của cũng chính là khách của . Phu nhân nếu chê, thể dời sang viện của bên Tây trại, bên đó hầu hạ đầy đủ, sẽ tiện nghi hơn.”

 

Một câu thốt , lời trong lời ngoài, Tần Tranh lập tức hiểu rõ: hóa là vị chính thất đến thị uy đây mà.

 

Cô nương Tây trại? Còn thầm mến Lâm Diêu?

 

quan hệ giữa nàng và Lâm Diêu vốn dĩ chẳng chút dính líu! Dù Thái t.ử lúc nửa sống nửa c.h.ế.t, nàng dẫu vẫn là phụ nhân chồng, vị cô nương nghĩ ngợi cái gì ?

 

Tần Tranh chẳng lấy giận, chỉ cảm thấy dở dở , bèn ôn hòa : “Ta nào khách quý gì, quý trại cũng từng thất lễ. Chỉ là phu quân trọng thương, đích nấu canh bồi bổ cho mà thôi.”

 

Hà Vân Khuynh thế liền sững : “Ngươi… đến đại trù phòng giúp Vương đại nương nấu cơm?”

 

Tần Tranh thầm nghĩ, cũng may nàng còn chút tự . Nàng là ngoài, đến liền xông giúp bếp, ai ngu gì mà cho? Nhỡ nàng bỏ t.h.u.ố.c thức ăn, chẳng cả trại trúng kế ?

 

Lúc kịp đợi Tần Tranh đáp lời, giọng như sấm từ Vương đại nương vang lên trong bếp: “Đông trại chúng đến mức bạc đãi khách quý như . Hà nha đầu , ai đơm đặt đấy?”

 

Tần Tranh thấy vị cô nương dường như địa vị tầm thường trong trại, nhưng Vương đại nương một câu “Hà nha đầu” gọi thẳng, càng khiến nàng chắc chắn suy đoán ban đầu – Vương đại nương ở sơn trại quả là vai vế.

 

Hà Vân Khuynh Vương đại nương hỏi vặn liền đỏ mặt tía tai. Nàng chỉ bọn hạ nhân Tây trại về báo rằng nữ nhân mà Lâm Diêu đưa về yên phận, sắp xếp ở viện riêng ở yên, còn chạy đến đại trù phòng, e là giở trò gì quyến rũ Lâm Diêu, nàng mới vội vã dẫn đến tận nơi xem xét.

 

Nàng nhịn trừng mắt tên gầy gò báo tin , liền cúi đầu, dám .

 

Hà Vân Khuynh miễn cưỡng giữ thể diện: “Xem kìa, gió thành mưa. Ta cứ nghĩ Lâm đại ca bận rộn kịp sắp xếp hầu hạ phu nhân, mới định đỡ đần chút.”

 

Tần Tranh vẫn giữ vẻ ôn hòa: “Hà tiểu thư quá lời .”

 

Nàng càng bình thản, sắc mặt Hà Vân Khuynh càng khó coi. Đang định dẫn theo đám Tây trại rút lui trong lặng lẽ, Vương đại nương gọi giật :

 

“Không tới giúp một tay ? Tối nay tiệc đón gió trại chủ cũng mời phụ ngươi đấy, ở đây đang thiếu , Hà nha đầu , ngươi dẫn đem hai thau lòng heo ngoài sân rửa sạch .”

 

“Lòng… lòng heo?” Hà Vân Khuynh sắc mặt tái mét.

 

Vương đại nương thản nhiên liếc nàng: “Ngươi thấy lòng heo dơ thì sân còn mấy con vịt vặt lông, lấy nước sôi sạch lông cho cũng .”

 

Vặt lông vịt?

 

Sắc mặt Hà Vân Khuynh chuyển sang tuyệt vọng.

 

Nàng tuy bỏ , nhưng thấy sắc mặt đen kịt của Vương đại nương, rốt cuộc cũng dám nhấc chân, chỉ đành cứng ngắc mà lùi về phía hậu viện.

 

Nhìn chậu lòng heo hôi thối bốc lên tận óc, Hà Vân Khuynh bịt mũi tránh thật xa, sang phân phó hai a : “Các ngươi đem chậu lòng heo rửa sạch cho !”

 

Vừa Vương đại nương cắt rau liếc mắt về phía , Hà Vân Khuynh c.ắ.n răng đến bên chậu gỗ luộc lông vịt, túm lấy một con vịt trói c.h.ặ.t cánh và chân, kịp đổ nước sôi lên thì vịt giãy mạnh mổ thẳng tay nàng một phát.

 

“Á! Tay của !” Hà Vân Khuynh kêu thất thanh, lập tức buông con vịt .

 

Mấy nha định chạy tới xem, ai ngờ con vịt chẳng giãy khỏi dây buộc cánh, kêu “cạp cạp” tung cánh bay khắp sân, đổ ít đồ đạc. Hai nha đuổi theo, vịt càng hoảng càng bay loạn, cuối cùng đ.â.m thẳng mặt Hà Vân Khuynh, khiến trâm ngọc cài hoa đầu nàng rơi xuống ít, b.úi tóc cũng bung rối bời.

 

Cả đời Hà Vân Khuynh từng chịu nhục thế . Khi đang đỏ mắt sửa sang tóc tai, bỗng phát hiện bộ xiêm y bằng vân sa màu hạnh nàng yêu thích nhất dính một bãi phân vịt, sắc mặt liền tái nhợt, suýt thì ngất xỉu tại chỗ.

 

lúc , một nha bắt con vịt bay loạn, chạy khoe: “Tiểu thư, ngài xem, bắt vịt …”

 

“Cút! Cả đời thấy con vịt nào nữa!” Hà Vân Khuynh gần như bật vì tức.

 

Nàng định xông bếp bỏ , vô tình giẫm vạt váy của chính , suýt nữa ngã sấp mặt, may một nha lẹ tay đỡ lấy: “Tiểu thư cẩn thận.”

 

Hà Vân Khuynh chợt nhớ – nha ban nãy còn đang rửa lòng heo, vì nàng vịt mổ nên mấy kịp rửa tay vội vã lao đến bắt vịt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vong-quoc-thai-tu-phi/chuong-10.html.]

Lần thì nàng thật sự òa , một tay đẩy mạnh nha : “Đám dơ bẩn các ngươi, ai cho phép dùng tay rửa lòng heo mà chạm bản tiểu thư?!”

 

Hiếm thấy Hà Vân Khuynh đáp , nàng đỏ mắt, thấy Hỷ Tước cầm theo con gà, thì như gặp ôn thần, lặng lẽ né qua bỏ chạy mất.

 

Hỷ Tước gãi đầu, càng thêm mơ hồ.

 

Nàng bếp liền : “Vương đại nương, gà con bắt về đây!”

 

Thấy hậu viện hỗn loạn một mảnh, Tần Tranh đang cùng Vương đại nương thu dọn tàn cục, Hỷ Tước lấy kinh ngạc: “Xảy chuyện gì ?”

 

Vương đại nương mặt lạnh : “Hà nha đầu từ Tây trại dẫn tới bảo giúp, giúp một hồi thì nông nỗi đây.”

 

Hỷ Tước càng thấy khó hiểu: “Nhị đương gia coi con gái như bảo bối, nàng chịu xuống bếp?”

 

Chỉ trong thoáng chốc, nghĩ đến tâm tư của Hà Vân Khuynh với Lâm Diêu cùng sự ghen tuông , Hỷ Tước khỏi liếc Tần Tranh – e rằng đây mới là lý do thực sự nàng tới đại trù phòng.

 

Hỷ Tước vội : “Vương đại nương, bà cứ bận chuyện bếp , chỗ để con dọn.”

 

Vương đại nương hôm nay cố ý khó Hà Vân Khuynh, cũng chẳng giúp Tần Tranh, mà là ưa Tây trại lắm chuyện, cộng thêm vụ Lâm Chiêu rơi tay thủy phỉ liên quan đến Tây trại, trong lòng bà sớm tức giận.

 

Nghĩ đến tiệc đón gió còn kịp món nào, Vương đại nương rảnh xử lý đống hỗn loạn nữa, dặn: “Vậy giao chỗ cho ngươi, lát nữa gọi Lư thẩm bọn họ tới hỗ trợ.”

 

“Dạ rõ!” Hỷ Tước đáp vang, đợi Vương đại nương bếp mới nhỏ giọng hỏi Tần Tranh: “Trình phu nhân, Hà tiểu thư khó gì phu nhân chứ?”

 

Tần Tranh khẽ lắc đầu: “Cũng hẳn, chỉ là nàng e là hiểu lầm gì đó.”

 

Nghe xong, Hỷ Tước lập tức lộ vẻ “ đoán đúng ”, thở dài : “Hà tiểu thư gì, phu nhân đừng để trong lòng. Nàng là con gái độc nhất của nhị đương gia, từ nhỏ nuông chiều, trong trại cô nương nào sắc nước hương trời một chút là đều nàng chèn ép hết.”

 

Nói đến đây, Hỷ Tước bĩu môi: “Có điều cũng chỉ là đơn phương thôi, trại chủ tránh nàng còn kịp!”

 

Những điều Tần Tranh phần nào đoán . Nàng khẽ hỏi: “Vì thấy Hà tiểu thư cũng vẻ kiêng dè Vương đại nương?”

 

Hỷ Tước đáp: “Vương đại nương là nhũ mẫu của trại chủ. Lão trại chủ và lão phu nhân mất sớm, trại chủ và đại tiểu thư đều do bà một tay nuôi lớn. Đến nay, trại chủ vẫn vô cùng kính trọng bà . Hà tiểu thư ngày thường cũng ít lấy lòng Vương đại nương.”

 

Tần Tranh ngờ Vương đại nương là nhũ mẫu của Lâm Diêu, quan hệ như , bà địa vị trong trại cũng là điều dễ hiểu.

 

Sau khi thu dọn sơ qua hậu viện, Hỷ Tước gọi đến giúp chuẩn nguyên liệu nấu nướng, còn Tần Tranh thì về bếp xem nồi canh gà đang hầm.

 

Canh ninh lửa nhỏ hơn một canh giờ, nàng mở nắp nồi đất , làn trắng bốc lên mang theo mùi thơm ngào ngạt, lan khắp căn bếp.

 

Tần Tranh dùng đũa nhẹ nhàng chạm một miếng thịt gà, chỉ cần dùng lực, thịt dễ dàng rời khỏi xương, hiển nhiên là thịt mềm, dai.

 

Nàng khá hài lòng, liền tìm hũ muối rắc một chút nồi, đậy nắp nấu thêm lát nữa mới tắt bếp.

 

Đây cũng là một thói quen nhỏ khi nàng hầm canh – muối cho lúc gần nhấc nồi, nếu thịt sẽ khó mềm, thêm nữa khi nêm muối thì đậy nắp hầm thêm một chút, canh sẽ mùi muối sống.

 

Tần Tranh múc một muôi canh bát nhỏ nếm thử, vì nguyên liệu là gà chính hiệu và nấm rừng tươi ngon thời cổ , mà hương vị ngon bất ngờ – nước canh đậm đà thanh ngọt, uống một ngụm ấm cả bụng.

 

Nàng liền đem phần canh gà hầm kỹ đổ bình đất, chào Vương đại nương một tiếng rời khỏi đại trù phòng.

 

Đường cũ mà Hỷ Tước dẫn nàng khi , nàng còn nhớ rõ, cứ thế về theo lối cũ. Đi đến nửa đường thì thấy mấy hán t.ử đang khiêng một khúc gỗ tròn lớn tới, nàng vội bước tránh sang bên.

 

Mấy hán t.ử khiêng gỗ thấy bên đường một mỹ nhân xinh tươi như ngọc, khỏi buông lời trêu ghẹo: “Ơ kìa, nương t.ử nào mà như tiên trong tranh thế ?”

 

Hán t.ử khiêng đoạn quát lên: “Động lòng cũng lúc chứ! Mau mang gỗ đến đúng chỗ giao nộp, lỡ chậm tiến độ dựng trạm gỗ, coi trại chủ đ.á.n.h gãy xương các ngươi !”

 

Mấy hán t.ử mới vội vàng thu lời, hô hào “hây dô” khiêng khúc gỗ qua.

 

Tần Tranh liếc khúc gỗ to , trong lòng khẽ động – dựng trạm gỗ?

 

Trạm gỗ thường dùng ở bến cảng để tiện bốc dỡ hàng hóa từ đại thuyền. Trong sơn trại mà xây trạm gỗ để gì?

 

Nàng lập tức nhớ tới lượng lớn gấm vóc lụa là thuyền buôn mà sơn trại cướp khi nào hàng hóa thuyền vẫn chuyển hết lên núi?

 

Tần Tranh nhớ hôm kéo lên núi bằng giỏ tre, nếu cứ dựa sức mà kéo từng giỏ một như , quả thật tốn thời gian và công sức.

 

Hơn nữa, nếu núi dùng hết vải vóc , thì cũng chẳng cần thiết đưa tất cả lên. Đến khi cần bán , còn vận chuyển xuống núi, càng phiền phức.

 

Địa thế Lưỡng Yến Sơn đúng là dễ thủ khó công, nhưng một khi chiến lợi phẩm quá nhiều thì vấn đề đặt là: sắp xếp, tiêu thụ chúng?

 

Đang mãi suy nghĩ, nàng về đến phòng.

 

Đẩy cửa bước , ánh mắt Tần Tranh lập tức phát hiện – chiếc giường trống , Thái t.ử biến mất!

 

Nàng hoảng hốt định tiến lên kiểm tra, nhưng kịp bước thấy một thanh trường kiếm lạnh băng từ cửa quét ngang , thẳng tắp kề sát cổ nàng.

 

 

Loading...