Xuyên Thành Vợ Trước Của Ông Trùm Cuồng Con Gái - Chương 92: Cuộc Sống Mới Ở Thành Phố S

Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:39:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nhu đăng ký nguyện vọng ngôi trường gần công ty của Lê Tiêu. Giữa tháng Bảy cô nhận giấy báo nhập học. Cô ngay mà ở nhà dọn dẹp một lượt, đóng gói những đồ dùng cần thiết để gửi bưu điện qua .

 

Trước khi , cô ghé qua nhà Kim Đại Hữu. Nghỉ hè năm nay Lê Tiêu về nên nhờ Kim Đại Hữu lo chuyện học cấp ba cho Phó Tiểu Nguyệt. Kim Đại Hữu đây học trường Nhất Trung nên quen các thầy cô ở đó, bỏ một khoản tiền để lo cho cô bé học tại đây.

 

Giang Nhu thấy nhà mới sửa sang xong mà bỏ thì phí quá, nên hỏi Phó Tiểu Nguyệt dọn sang đó ở . Nếu cô bé chịu qua, cô thể nhờ thím Mã hàng xóm để mắt giúp.

 

Phó Tiểu Nguyệt từ chối. So với thím Mã và nhà họ Lê xa lạ, cô bé thích ở nhà họ Kim với bà nội Kim hơn.

 

Giang Nhu ép, cô để cho cô bé một tiền và một tờ giấy ghi điện thoại của Lê Tiêu cùng địa chỉ ở Thành phố S, dặn cô bé việc gì cứ gọi điện hoặc đến tìm họ.

 

Phó Tiểu Nguyệt nhận lấy, cúi đầu xấp tiền và tờ giấy, trong lòng khỏi xúc động.

 

Từ nhỏ cô bé rằng chẳng ai vô duyên vô cớ với , đôi khi ngay cả cũng điều đó.

 

Lúc còn ở trại quản giáo, cô bé nhiều nghĩ đến cuộc sống khi ngoài. Bên ngoài chẳng ai quan tâm đến , nên cô bé định sẽ thật xa, đến một nơi ai là ai để thuê kiếm sống.

 

Nào ngờ cô bé sớm hơn dự kiến, còn nhân viên báo rằng nhà đến đón. Lúc đó cô bé cứ ngỡ cha nuôi định bán lấy tiền nên chuẩn sẵn tâm lý liều mạng với họ...

 

Thấy Giang Nhu và Lê Tiêu, cô bé vô cùng ngạc nhiên. Sau đó Giang Nhu bảo là chị ba của , phản ứng đầu tiên của cô bé là thấy nực . Mình đến nông nỗi mà vẫn còn chị chịu nhận ? Nếu đến thì đến sớm hơn, giờ đến thì ích gì?

 

một thời gian chung sống, cô bé tự nghĩ thông suốt. Người chẳng nợ nần gì , họ sẵn lòng giúp đỡ là vì họ bụng.

 

Cô bé sẽ chăm chỉ học hành, nỗ lực thi đậu đại học để trả ơn sự giúp đỡ .

 

Chỉ là bảo cô bé coi Giang Nhu như để dựa dẫm, quấn quýt thì cô bé vẫn .

 

Giang Nhu giữa tháng Bảy. Trước khi , cô đem hết gia vị, bột mì, gạo tẻ còn dư chia cho thím Mã và bà nội Kim.

 

Tiểu nha đầu là đứa trẻ , để bụng chuyện cũ. Trong một năm qua cô bé kết bạn với hai bạn ở trường mẫu giáo. Trước khi , cô bé cứ kéo tay Giang Nhu, đòi mang những món đồ chơi yêu thích sang tặng bạn.

 

Đó là hai con b.úp bê Tây xinh xắn mà Lê Tiêu mang về hồi Tết, cô bé quý lắm, bình thường chẳng nỡ mang chơi.

 

Đồ đạc gửi , lúc Giang Nhu chỉ kéo theo một chiếc vali.

 

Lần họ xe khách. Đi xe khách tuy tiện nhưng mất nhiều thời gian, mười mấy tiếng đồng hồ lớn còn mệt huống chi trẻ con.

 

Giang Nhu bắt xe khách thành phố , chuyển sang tàu hỏa Thành phố S. Có chuyến tàu chạy thẳng, 10 giờ sáng lên tàu thì hai ba giờ chiều là tới nơi.

 

Lê Tiêu hai con sắp đến nên đợi sẵn ở ga tàu. Anh lái một chiếc ô tô nhỏ đến đón, đưa họ về căn nhà mới mua.

 

Căn nhà Lê Tiêu kể với cô qua điện thoại. Tiền mua nhà là do chơi cổ phiếu kiếm . Thứ kiếm tiền nhanh nhưng cũng mạo hiểm. Ở kiếp cũng nhờ nó mà nuôi sống bản nên chút nghiên cứu, nhưng tham lam.

 

Lần cũng , kiếm đủ tiền là dừng ngay, mua một căn nhà và một chiếc xe. Căn nhà mua từ năm ngoái, thuê sửa sang xong và để trống nửa năm nay, giờ dọn ở là .

 

Nhà ở tầng ba, tuy thang máy nhưng mua căn chủ yếu để chuyển hộ khẩu, thuận tiện cho việc học của con .

 

Lê Tiêu đưa hai con ăn cơm , đó đưa về nhà mới. Anh giao chìa khóa và điện thoại cho Giang Nhu vội vã ngay, dặn cô việc gì cứ gọi điện cho .

 

Lê Tiêu để hết đồ đạc Giang Nhu gửi lên phòng khách nhưng kịp sắp xếp. Tuy nhiên nhà cửa quét dọn sạch sẽ. Giang Nhu bật tivi ở phòng khách cho tiểu nha đầu xem, còn thì bắt tay sắp xếp nhà cửa.

 

Làm xong cũng gần 5 giờ chiều. Giang Nhu thấy ngoài trời vẫn còn nắng nên dắt con mua thức ăn. Lê Tiêu sắm sửa đầy đủ dụng cụ nhà bếp, nồi niêu, gia vị và cả tủ lạnh nữa.

 

Lúc đường đến đây, Giang Nhu thấy gần đó siêu thị nên dắt con thẳng tới đó. Cô dạo một vòng mua dép lê, khăn mặt, bàn chải đ.á.n.h răng và một ít thực phẩm.

 

Xách về một túi to nặng trĩu.

 

Buổi tối Giang Nhu nấu hai món mặn một món canh. Lê Tiêu gọi điện về bảo cô cứ ăn , chắc sẽ về muộn.

 

Anh về muộn thật, 8 giờ rưỡi tối mới thấy mặt. Giang Nhu đang cùng tiểu nha đầu xem tivi ở phòng khách, thấy về cô dậy hỏi ăn gì , cô để phần cơm cho .

 

Lê Tiêu sững , cứ ngỡ cô dắt con ngoài ăn : “Vậy để ăn một chút, tối nay uống rượu với mà chẳng ăn mấy miếng mồi.”

 

Giang Nhu bếp bưng thức ăn cho .

 

Lê Tiêu thấy cũng theo . Căn bếp lớn, hai chật chội. Anh ở cửa Giang Nhu. Dưới ánh đèn, Giang Nhu mỉm với , đôi mắt sáng rực.

 

Lòng Lê Tiêu bỗng mềm nhũn, bước tới đón lấy đĩa thức ăn từ tay cô.

 

Giang Nhu liền xới cơm cho .

 

Lúc ăn cơm, tiểu nha đầu và Giang Nhu hai bên . Cô bé tì cằm lên bàn, mỉm ba, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.

 

Giang Nhu thì chống cằm, thỉnh thoảng múc canh, gắp thịt cho .

 

Thế nên cuối cùng Lê Tiêu ăn sạch bách chỗ thức ăn đó.

 

Bình thường ở một thấy gì, giờ hai con qua đây Lê Tiêu mới thấy đúng là cả nhà đoàn tụ mới náo nhiệt. Chẳng cần gì nhiều, trong lòng cũng thấy tràn đầy hạnh phúc.

 

Tối đến tiểu nha đầu ngủ riêng một phòng. Lê Tiêu chuẩn riêng một phòng cho con. Thẩm mỹ của lắm nên sơn bộ phòng màu hồng, bên trong kê một chiếc giường công chúa lớn, bàn học và tủ quần áo cũng màu hồng nốt.

 

Giang Nhu thấy căn phòng mà suýt chút nữa thì lóa mắt.

 

Tiểu nha đầu thì thích, nhào lên giường bảo thích quá mất.

 

Giang Nhu chỉ thầm nhủ: là cha nào con nấy.

 

Xem xong hai tập phim hoạt hình, bảo ngủ một tiểu nha đầu sợ, nhưng khi Giang Nhu tắm xong bước thì cô bé ngoan ngoãn giường . Lúc Giang Nhu phòng, cô bé còn lễ phép bảo: “Chúc ngủ ngon.”

 

Rồi cô bé tự vỗ về ngủ.

 

Giang Nhu thấy buồn , đắp chăn cho con kể một câu chuyện cổ tích cô bé từng .

 

Dỗ con ngủ xong về phòng, Giang Nhu hỏi gì với con. Lê Tiêu đáp.

 

Thật chẳng gì nhiều, chỉ bảo con lớn , nên ngủ chung giường với ba nữa. Không chỉ với ba, mà ngoài nếu bạn nam nào đụng chạm sờ mó cũng , vì đó thể là .

 

Tiểu Phượng tuy còn nhỏ nhưng hiểu chuyện .

 

Ở kiếp chú ý, dạy con những điều nên mới khiến Tiểu Phượng chịu bao nhiêu khổ cực, giờ nghĩ vẫn còn nghiến răng nghiến lợi.

 

Giang Nhu lẽ , ở kiếp Tiểu Phượng từng gửi cho Lâm Mỹ Như nuôi một thời gian. Anh cứ ngỡ Lâm Mỹ Như là bà nội ruột thì ít nhất cũng để con đói bắt nạt, nào ngờ là đưa cừu miệng cọp. Gia đình đó cầm tiền nuôi dưỡng của nhưng đối xử với con bé tệ, đ.á.n.h c.h.ử.i, bỏ đói là chuyện thường tình, lão Hà Thiết Sơn còn đê tiện âm thầm bắt nạt Tiểu Phượng.

 

Anh rõ Lâm Mỹ Như chuyện đó , nhưng trở về, tuyệt giao với bà là sự khoan dung lớn nhất .

 

Tuy nhiên, cha con Hà Thiết Sơn thì sẽ bỏ qua.

 

Những chuyện kể với Giang Nhu vì sợ cô buồn, chỉ bảo: “Ngủ em.”

 

Giang Nhu xuống giường. Cô tắt đèn, căn phòng chìm bóng tối. Lê Tiêu lảng sang chuyện khác: “Căn nhà nhỏ, dám mua căn to quá vì với Chu Kiến chuyện chơi cổ phiếu kiếm tiền, sợ nông sâu cũng lao chơi. Anh chỉ bảo là vì con cần học nên gom tiền trả mua căn thôi.”

 

Chu Kiến thấy mua nhà cũng gom tiền trả mua một căn hai phòng ngủ. Hiện tại giá nhà đến mức ch.óng mặt như , biệt thự cao cấp thì mua nổi nhưng nhà bình thường thì vẫn đủ tiền trả .

 

nhà nên Chu Kiến bạn gái, nhưng Lê Tiêu gặp, chỉ Chu Kiến bảo cô lắm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-ong-trum-cuong-con-gai/chuong-92-cuoc-song-moi-o-thanh-pho-s.html.]

“Đợi kiếm nhiều tiền hơn, sẽ đổi sang căn nhà hơn nhé.”

 

Thật cũng , thậm chí từng ngủ ở công viên, chỉ là Giang Nhu và con chịu thiệt thòi.

 

Giang Nhu lật ôm lấy đàn ông bên cạnh: “Không cần , nhà thế lắm .”

 

là khá , nhà to quá dọn dẹp cũng mệt.

 

Tất nhiên, lúc nghĩ đến việc sẽ sống cuộc đời giàu sang giúp việc hầu hạ.

 

Lê Tiêu ôm eo cô, gì, chỉ thấy thở dần trở nên dồn dập, bàn tay cũng ngày càng nóng hổi...

 

Sau một hồi quấn quýt đến nửa đêm, sáng hôm Giang Nhu tỉnh dậy là hơn 9 giờ rưỡi sáng. Tiểu nha đầu đang xổm ở phòng khách, xem tivi bài tập Giang Nhu mua cho.

 

Thấy dậy, cô bé ngẩng lên ngoan ngoãn bảo: “Mẹ ơi, ba mua đồ ăn sáng để trong bếp ạ.”

 

Lê Tiêu dường như sợ con quên dặn nên còn để tờ giấy bàn ăn, nhắc cô nhớ ăn sáng.

 

Giang Nhu xoa cái eo mỏi nhừ bếp.

 

Vài ngày , Lê Tiêu về bảo cô ngày mai ngoài ăn cơm cùng Chu Kiến và bạn gái .

 

Giang Nhu lúc mới Chu Kiến yêu, nhịn tò mò hỏi thăm tình hình cô gái đó.

 

Lê Tiêu như nhớ điều gì, khẽ nhíu mày: “Anh để ý lắm, địa phương, gia cảnh cũng khá, nhưng cha vẻ đồng ý.”

 

Thật cũng thấy hợp lắm. Anh từng trải nhiều nên hiểu rõ hai gia cảnh khác biệt khi đến với sẽ cần nhiều sự dung hòa. Ngay cả và Giang Nhu cũng nhiều thói quen khác , nhưng vì yêu Giang Nhu nên sẵn lòng đổi.

 

tính cách Chu Kiến thì , việc gì cũng chỉ ba phút nhiệt tình. Lúc đầu lẽ vì thích mà kiềm chế bản , nhưng lâu dần chắc chắn sẽ lười phối hợp, cuối cùng chỉ còn những cuộc cãi vã.

 

Anh thêm một câu: “Chỉ là bữa cơm bình thường thôi, em cần nhiều .”

 

Giang Nhu là hiểu ngay, mấy lạc quan về mối quan hệ của Chu Kiến và bạn gái.

 

Trưa thứ Bảy, Giang Nhu dắt con từ nhà đến địa chỉ nhà hàng mà Lê Tiêu gửi.

 

Địa điểm là do bạn gái Chu Kiến chọn, một nhà hàng Tây sang trọng ở tầng 15 của một trung tâm thương mại, cạnh cửa sổ thể ngắm cảnh bên ngoài.

 

Giang Nhu thầm may mắn vì khi cửa chăm chút cho và con thật tươm tất, nếu cô cũng chẳng dám bước đây.

 

Lúc cô đến, Lê Tiêu và Chu Kiến mặt, nhưng bạn gái Chu Kiến vẫn tới. Chu Kiến ngượng ngùng : “Thi Điềm mới tan , chắc lát nữa mới tới.”

 

Giang Nhu Lê Tiêu kể cô là y tá, công việc khá bận rộn nên cô gật đầu thông cảm.

 

Lê Tiêu và Chu Kiến chắc là từ chỗ đến thẳng đây nên cả hai đều chải chuốt gì. Lê Tiêu vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen và quần dài xám trắng hồi sáng, tay áo xắn lên tùy ý để lộ cánh tay rắn rỏi.

 

Mấy ngày nay Giang Nhu qua đây sắm thêm cho vài bộ đồ, còn phối sẵn từng bộ để trong tủ cho tiện lấy mặc.

 

Lê Tiêu vốn dĩ trai, dáng chuẩn nên dù chải chuốt vẫn khiến thể rời mắt.

 

Giang Nhu vẫn còn nhớ đầu tiên thấy , lặng lẽ, lạnh lùng trong phòng thẩm vấn, dù đang ở thế yếu nhưng vẫn khiến cô thấy kinh ngạc vì vẻ đó.

 

Lúc đó cô thầm nghĩ: Người đàn ông hồi trẻ chắc trai lắm nhỉ?

 

Tất nhiên, những lời giờ Giang Nhu tiện với Lê Tiêu, sợ hiểu lầm là cô yêu thầm từ lâu.

 

, Chu Kiến cũng chải chuốt cạnh Lê Tiêu trông kém sắc hẳn vài phần.

 

Thật Chu Kiến , nhưng cũng thể gọi là trai, chỉ là một gương mặt bình thường, da đen, mắt một mí, mặt dài, ngũ quan vấn đề gì lớn nhưng gì nổi bật.

 

Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu tím đậm, màu hợp với chút nào, trông càng đen hơn. Dáng gầy, vì cao nên gù lưng, đầu chúi về phía , trông mắt cho lắm.

 

Ngồi cạnh Lê Tiêu, sự tương phản thực sự rõ rệt.

 

Giang Nhu dám gì, ngoan ngoãn đến đối diện Lê Tiêu. Thấy cô đến, Lê Tiêu đẩy đĩa đồ ngọt bàn về phía cô: “Anh gọi cho hai con đấy, ăn .”

 

Giang Nhu cũng chẳng khách sáo, cầm thìa nhỏ đút cho con, hai con ăn, thỉnh thoảng cô còn đút cho Lê Tiêu vài miếng.

 

Lê Tiêu thích đồ ngọt nhưng Giang Nhu đút thì vẫn ăn.

 

Đợi nửa tiếng thì bạn gái Chu Kiến tới.

 

Chu Kiến thấy cô từ xa liền rạng rỡ: “Tới kìa.”

 

Giang Nhu theo bản năng đầu . Thấy cô mới hiểu tại Lê Tiêu lạc quan về cặp đôi . Bạn gái Chu Kiến trông khá xinh , thanh tú, dáng cao ráo và ăn mặc thời thượng.

 

đẩy cửa bước , quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng ở bàn của họ. Chẳng Giang Nhu ảo giác , nhưng cô thấy cô khựng một chút, khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ vui.

 

chậm rãi về phía họ. Chu Kiến thì hào hứng, dậy kéo ghế cho bạn gái, giới thiệu với .

 

“Đây là Lê mà kể với em, còn đây là chị dâu Giang Nhu và bé Tiểu Phượng. Thi Điềm, đây là gia đình Lê.”

 

Giang Nhu mỉm chào hỏi, Thi Điềm cũng khách sáo nhưng trông mấy vui vẻ.

 

Lúc nhân viên phục vụ bưng món lên, cô đột nhiên với Chu Kiến: “Sao hôm nay mặc áo sơ mi màu tím thế?”

 

Chu Kiến hiểu ý cô , theo bản năng cúi xuống : “Sao thế em? Không ? Hôm nay ăn trưa nên cố ý chọn chiếc áo sơ mi đấy.”

 

Ánh mắt Thi Điềm thoáng hiện vẻ chê bai, thẳng: “Không , trông đen già.”

 

Nụ mặt Chu Kiến cứng đờ, nhưng xòa, nịnh nọt: “Vậy mặc màu nữa.”

 

Thi Điềm cúi đầu "ừ" một tiếng, cầm d.a.o nĩa bắt đầu ăn.

 

Chỉ là trong lúc ăn, cô bắt đầu vui. Vì là nhà hàng Tây nên dùng d.a.o nĩa, nếu ai cũng dùng thì , nhưng cô phát hiện trong những đây, chỉ mỗi Chu Kiến là dùng. Đầu tiên là cầm ngược d.a.o nĩa, động tác thô lỗ, lúc cắt bít tết d.a.o nĩa cứ chạm đĩa kêu ken két, khiến những ở bàn bên cạnh ngoái .

 

Thi Điềm thấy mất mặt, nhịn hỏi: “Chẳng là ông chủ lớn ? Trước đây từng ăn đồ Tây ?”

 

Chu Kiến ngượng ngùng: “Ông chủ lớn gì em, chỉ là theo Lê khởi nghiệp kiếm chút tiền lẻ thôi.”

 

Thi Điềm Lê Tiêu cạnh Chu Kiến, Chu Kiến, trong lòng bỗng thấy hối hận. Cô thấy kém cạnh gì Giang Nhu, nhưng hai đàn ông đúng là một trời một vực.

 

Trước đây cô thấy Chu Kiến tệ đến thế, nhưng giờ Chu Kiến trong nhà hàng Tây, trông chẳng khác gì một gã nhà quê từng thấy sự đời. Chẳng bảo cũng cùng quê ? Sao lóng ngóng như chứ.

 

Hèn gì bảo cô hẹn ăn ở nhà hàng Tây. Thi Điềm giờ chỉ rời khỏi đây ngay lập tức.

 

Bữa cơm ăn thật là gượng gạo. Lúc đầu Thi Điềm còn vài câu, nhưng đó chỉ còn Giang Nhu và Chu Kiến trò chuyện, khí vô cùng khó xử.

 

Ăn xong Giang Nhu và Lê Tiêu về. Ra khỏi cửa, Giang Nhu thở phào nhẹ nhõm, nhỏ: “Bạn gái vẻ chê .”

 

Lê Tiêu can thiệp sâu chuyện : “Nồi nào úp vung nấy thôi, tùy họ .”

 

Trong lòng hiểu rõ, ai cũng ngốc như Giang Nhu, rõ kiếp là hạng gì mà vẫn sẵn lòng ở bên .

 

00094

Loading...